Virtus's Reader
Cuồng Tưởng Khúc

Chương 486: CHƯƠNG 485: PHÚT XẢ HƠI CỦA ANH HÙNG

“K-Không thể nào! Đó là cơm cà riiiiiiiiiiii!”

Giây phút Anh hùng nhìn thấy món cà ri xếp dọc trên bàn, anh ta đứng bật dậy và hét toáng lên.

Anh ta quay ngoắt sang tôi với vẻ mãnh liệt, nên tôi gật đầu và bảo: “Là đồ thật đấy.”

Chúng tôi đang ở khu nhà trọ đặt riêng cho Anh hùng nên không có vấn đề gì, nhưng tôi ước chi anh ta vặn nhỏ volume một chút.

“Ăn thôi!”

Anh hùng xúc thìa cơm cà ri cho vào miệng trong khi nghẹn ngào nước mắt biết ơn.

Anh ta xúc động thái quá rồi. Tôi e rằng anh ta sẽ phun cơm cà ri tứ tung nhưng xem ra đó chỉ là nỗi lo thừa.

“Quá ngonnnnnnnnn!”

Anh hùng hét lên lần nữa và sau đó nuốt chửng cơm cà ri một cách thô bạo.

“Cà ri thực sự là một thức uống.”

“Không đúng, nói vậy là sai rồi.”

Tôi phản đối bình luận của Arisa và đưa đĩa cho các tùy tùng của Anh hùng.

“Thịt hầm có mùi thật đặc biệt phải không?”

“Cay, nhưng mà ngon.”

“Mình không giỏi ăn cay.”

Cô Wiyaryi - cung thủ tộc tai dài (Booch) và Rusus - người tai hổ vui vẻ ăn cà ri, nhưng Fifi - người tai sói hít ngửi mùi hương rồi đẩy cái đĩa ra.

Nữ thần quan Loreiya thì duyên dáng ăn cà ri trong khi vuốt mái tóc sang một bên.

“Đưa cho tôi nếu cô không muốn ăn.”

Anh hùng lao tới bên Fifi và nhanh chóng đoạt lấy cái đĩa của cô ấy.

Đợi đã nào, đừng làm vậy, anh có thể lấy đĩa thứ hai nếu muốn mà.

“À, vậy ra cái này là cà ri huyền thoại đây hả!”

“Đó là món ăn ảo ảnh mà vị Anh hùng sáng lập đã tìm kiếm suốt cả cuộc đời.”

Chị gái của Sera - Ringrande-sama [Phá Thiên Ma Nữ] và Công chúa Maryest [Ma Nữ] đang run lên vì xúc động sâu sắc, họ dường như không còn sức để cầm thìa.

Nhắc mới nhớ, Hikaru và tiểu thư Karina cũng phản ứng y hệt khi tôi phục vụ họ món cà ri.

“Fifi-san, xin hãy thử dùng món này nếu cô không thích đồ ăn cay.”

“Ồ, mùi thơm nha.”

Khi tôi mời cô ấy một suất cơm Omelette thông thường, tai sói của Fifi ngúc ngoắc và cô ấy nhòm vào cái đĩa.

“Hee? Một món trứng à? Nó trông giống như Omelette ở Đế quốc Saga.”

“Omelette! S-Sốt đỏ này là cà rốt hả?”

Trinh sát Seina và thư ký Nono đang ăn cà ri đằng sau Anh hùng lao đến và liếc vào đĩa của Fifi từ hai bên với tốc độ sấm sét.

“C-Cái này của tui nha!”

Fifi, lo ngại sự nhiệt tình của cả hai, che chắn suất cơm Omelette như thể đang ôm lấy nó.

“Fifi, cho mình cắn thử một miếng.”

“Mình cũng muốn ăn nữa!”

Nono và Seina nhõng nhẽo với Fifi.

“Tui không tin ‘một miếng’ của các người đâu.”

“Cậu vô duyên quá! Đâu như Seina, miệng mình nhỏ bé dễ thương mà.”

“Ê, của tui cũng dễ thương chứ bộ!”

“Cảm ơn vì đã đợi~?”

“Đĩa thêm đây nanodesu.”

Tôi muốn xem ba người họ gấu ó thêm một chút nữa, nhưng vì Tama và Pochi xuất hiện mang thêm món ăn, tôi quyết định chấm dứt màn tranh chấp.

“Hình như có thêm món Omelette kia kìa, hai người có muốn ăn không?”

“Yay!”

“Sir Pendragon đúng là kẻ thích bắt nạt.”

Seina lập tức lao vào món cơm Omelette, Nono cho cơm vào miệng trong khi lườm tôi.

“Không phải cà rốt? Sốt này là gì?”

“Cà chua~?”

“Ketchup nanodesu!”

“Sốt cà chua Ketchup hả?”

Nono kết hợp phát âm tốt một cách kỳ lạ của Nana và phát âm tiếng Nhật của Pochi lại với nhau.

“Sốt này là Ketchup làm từ trái cà chua. Nó là một sản phẩm từ quê nhà của Ringrande-sama, Lãnh địa Công tước Oyugock.”

Ringrande-sama phản ứng với lời giải thích của tôi.

“Satou? Tôi chưa từng nghe có loại sốt đó cơ mà?”

“Nn, Satou.”

“Chủ nhân phát triển nó, nên tôi báo cáo.”

“Hee, quả không hổ danh là [Đầu bếp Kỳ diệu] mà người ta mong đợi nhỉ.”

Được giải thích bởi Mia và Nana, Ringrande-sama gọi tôi bằng một danh hiệu đầy hoài niệm.

Và rồi, Lulu và Liza bước vào phòng, đẩy một xe đẩy có nồi Sukiyaki to đùng bên trên.

“Xin lỗi để mọi người chờ lâu. Đây là món Sukiyaki bò Oumi.”

“Sukiyaki!”

Anh hùng, người đang gọi phần thứ năm, quay ngoắt sang Lulu trong khi cái miệng vàng khè được lau bởi nữ thần quan Loreiya.

“Đúng vậy, đây là món ăn từ đất nước của Anh hùng-sama.”

Lulu hành động bình thường dù đối phương là Anh hùng.

Cô ấy có lẽ nghĩ người ăn món cô ấy nấu với sự thích thú như vậy thì cũng giống hệt như đám con gái nhà chúng tôi.

“Anh có thích dùng trứng sống không?”

“Ou, có chứ!”

Ngược lại, Liza hành động căng thẳng bất thường khi đưa ra một đĩa đựng trứng sống. Tôi cầu mong cánh tay đang run run của cô ấy không phải do niềm hưng phấn của chiến binh.

“Th-Thịt.”

“Thịt nanodesu. Nhưng Pochi phải đợi vì ngay bây giờ là [Wait] (Chờ) nodesu.”

Tama cùng Pochi đang nhìn chằm chằm vào thịt bò trong nồi Sukiyaki trong khi chảy nước miếng.

Hở? Tôi chưa hề ra lệnh cho hai đứa nó như vậy mà?

“Em nghĩ để Hayato và người khác ăn trước.”

“Là em làm hả. Nhưng đừng lo, anh đã chuẩn bị đủ hết cho chúng ta.”

Hình như Arisa là thủ phạm.

Lần này, tôi có được thịt bằng cách bắt chước phương pháp của Đế quốc Chồn nhằm tăng sản lượng thịt.

Do tôi đã thu được [Đại Bò Mộng Điên], một biến thể của bò Oumi khi nó đạt tới Level 50, tôi giờ đã sở hữu hơn 100 tấn thịt bò.

Nó không ngon như thịt bò Oumi thượng hạng, nhưng chắc chắn không có gì để chê khi dùng trong món Sukiyaki.

“Em cũng nhờ Lulu làm thêm món khác, em nghĩ chắc nó sắp xong thôi?”

Như thể đáp lại lời của Arisa, những Brownie Maid mở cửa và mang Hamburger thịt bò cùng Karaage vào bên trong.

“Hăm bơ gơ~?”

“Đã tới lúc để sư phụ Hamburger thịt bò xuất hiện nanodesu!”

Tama và Pochi quay mặt sang tôi với vẻ “Em có thể ăn không?”, nên tôi gật đầu cho phép.

“Wa~y?”

“Trận chiến của Pochi vừa mới bắt đầu nanodesu!”

Không chỉ Tama và Pochi, những cô gái khác cũng bắt đầu ăn.

“Cái đó ngon không?”

“Dĩ nhiên~?”

“Cho một cái vớiiii.”

“Dĩ nhiên nanodesu! Sư phụ Hamburger rất bao la nodesuyo!”

Fifi và Rusus, đã ăn xong cơm cà ri và Omelette, cùng gia nhập nhiệm vụ tiêu diệt núi Hamburger thịt bò.

Hình như chiến trường Yakitori mà Liza đang khiêu chiến cũng được gia nhập bởi cô Wiyaryi và cô Loreiya - người đã chiếm được một bình [Long Tuyền Tửu].

Trong khi ngắm nhìn những trao đổi êm đềm giữa các cô gái của tôi với các tùy tùng của Anh hùng, tôi nhận một ly rượu mà Ringrande-sama mời.

Hình như có Whiskey của Đế quốc Saga ở trong.

“Satou, cảm ơn anh. Tôi không nghĩ là Hayato có thể cười một cách khoan khoái thế này trước cả khi chúng tôi tiêu diệt được Ma Vương.”

“Đúng vậy, bầu không khí dằn vặt quanh anh ấy đã biến mất hoàn toàn. Anh là viện binh tuyệt vời nhất mà chúng tôi có thể hy vọng.”

Tôi đáp lời Ringrande-sama và Maryest, người hết sức tâng bốc bằng câu “Đó là vinh dự của tôi”, chúc tụng và uống Whiskey.

Ối chà.

Tôi lập tức hối hận ngay khi uống nó.

Tôi nên nhấm nháp từ từ mới phải.

“Whiskey này là loại ngon đấy.”

“Đúng thế, đây là Whiskey đặc biệt được ban cho cái tên [Saga] mà chỉ có hoàng tộc mới được uống.”

“Có thực sự ổn không khi đưa một loại Whiskey quý báu như vậy cho tôi?”

“Được mà, nó chả là gì so với [Long Tuyền Tửu] mà Loreiya đang độc chiếm.”

Đúng là bạn không thể mua nổi [Long Tuyền Tửu] dù có ném ra bao nhiêu tiền đi nữa.

“Tôi còn có những loại khác...”

Nói rồi, tôi lấy ra ba bình nhỏ đựng những loại [Long Tuyền Tửu] khác nhau.

Cộng với rượu của Cổ Long và của Hắc Long, còn có một loại được tạo bằng [Long Ngữ Pháp] của tôi.

“Tôi ngửi thấy mấy mùi rượu ngon nha.”

Một khối mềm mại và giọng nói say rượu gợi cảm áp vào lưng tôi.

Khi tôi ngoảnh lại, đó là cô Loreiya với khuôn mặt đỏ ửng ở cự ly cực gần.

Hai tay cô ấy đang vươn tới những bình rượu qua vai tôi nên lưng tôi cảm thấy thật tuyệt trần.

“Loreiya, tỉnh táo lại một chút đi.”

“Coi kìa, Satou gặp khó khăn rồi thấy chưa.”

Công chúa Maryest khiển trách, Ringrande-sama kéo tay tôi để cứu tôi khỏi đòn tấn công của cô Loreiya.

“Ara?”

“Kyaa!”

Có chăng đó là ơn phước từ Vận May của Dâm Thần, tôi kết cục ngã vào đùi của Ringrande-sama cùng cô Loreiya.

Dĩ nhiên, tôi có thể né tránh bằng sức mạnh của mình, nhưng lần này tôi quyết định tôn trọng ý tốt của thần và thưởng thức sự mềm mại của họ. Cặp pháo đài bất khả xâm phạm rốt cuộc đang bận tiếp đãi Anh hùng mà.

Bấy giờ, ngay thời điểm ấy thì Anh hùng...

“Sao nhiều Loli Maid vậy?! Đ-Đây là thiên đường sao!”

Nhìn chằm chằm vào những Brownie Maid bằng nụ cười tuấn tú nhất, anh ta nghẹn ngào đầy nước mắt cảm kích.

Tôi nghĩ phản ứng của anh ta thậm chí còn lớn hơn cả lần ăn cà ri, nhưng chỉ ra điều ấy chẳng hóa ra tôi là gã chán phèo sao.

“Anh hùng-sama à.”

“C-Công chúa Arisa, đây là hiểu lầm t-thôi.”

Anh hùng run rẩy trước lời của Arisa.

Sau chuyện ấy, đối với những gì anh ta sẽ làm nếu biết được những Loli Maid này là [Legal Loli], thì không tài nào tôi biết được vì tôi đâu phải là thần.

Tôi quả quyết rằng linh hồn anh ta là hiện thân chắc chắn của [YES! Lolita, NO! Touch.]

Đêm trở về khuya, và bữa tiệc chuyển sang giờ uống rượu, tôi để các cô gái quay về phòng và chuyển qua thời gian người lớn bàn việc xã hội.

“Satou, cậu nghĩ chúng tôi có cửa thắng không?”

“Tôi không có nghi ngờ nào về việc Hayato-sama sẽ thắng.”

Ngày mai sẽ là ngày tàn của Ma Vương, nên tôi sẽ làm cho anh ta thắng dù trời có sập đi nữa.

Hơn nữa, đánh giá từ Level của Ma Vương, anh ta đúng là có thể thắng dễ dàng nếu như không có sự can thiệp từ [Dungeon Master] (Chủ nhân Mê cung).

“Vậy hả! Tôi có cảm giác mình chắc thắng khi nghe cậu nói thế!”

“Phải mà, đó chính là ý nghĩa của [Anh hùng của Đế quốc Saga] đúng không.”

“Ye, mẹ kiếp, cậu chỉ được cái nói đúng!”

Tràng cười sảng khoái của Anh hùng vang vọng trong sảnh tiệc, bạn bè thấy anh ta như thế dường như cũng cảm thấy thư thái.

Giờ thì việc tiêu diệt Ma Vương ắt hẳn sẽ dễ dàng hơn rồi nhỉ.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!