Virtus's Reader
Cuồng Tưởng Khúc

Chương 5: CHƯƠNG 5: CUỘC DẠO PHỐ

Satou đây. Hồi còn là sinh viên, mỗi khi để dành đủ tiền từ việc làm thêm, tôi thường đi phượt với nhóm bạn hoặc người yêu. Đôi lúc khi bạn du lịch nước ngoài, bạn sẽ nhận ra những điểm tốt của Nhật Bản. Tôi chưa bao giờ thấy nơi nào có dịch vụ tốt hoặc sạch sẽ hơn Nhật Bản cả.

Vươn vai một cái thật dài, tôi ngắm nhìn quang cảnh và âm thanh lạ lẫm của đường phố.

Bởi vì trước đây tôi bị dẫn thẳng vào đồn lính gác nên không để ý kỹ, nhưng ở giữa cánh cổng và con đường có một khoảng trống hình bán nguyệt rộng cỡ mười tám mét. Tôi không chắc khoảng trống này là để giữ sự nhộn nhịp của giao thông ra vào cổng chính khỏi gây trở ngại cho phần còn lại của thành phố hay là vì các mục đích quân sự nữa.

Nơi này được xây dựng phần lớn từ đá và gạch, loại kiến trúc bạn hay thấy trong phim hay game phương Tây. Ngay cả người đi đường trông cũng giống các NPC trong dữ liệu trò chơi: đàn ông mặc áo Tunic, còn phụ nữ thì mặc váy kiểu cổ điển.

Có vẻ như ở đây cũng có sự phân hóa giàu nghèo khá lớn; tôi thấy kha khá người mặc quần áo chắp vá hoặc rách rưới.

Tiếp theo, tôi chuyển sự chú ý tới các tòa nhà. Từ chỗ tôi đang đứng, đa số là nhà hai tầng làm từ đá. Tôi cũng thấy một số làm từ gỗ hoặc gạch.

Còn có một tòa tháp nhô lên khỏi các dãy nhà với một cái cối xay gió được gắn trên tháp chuông; có thể đó là cối xay bột mì hoặc thứ gì đó khác? Tất cả kiến thức của tôi về mấy thứ này đều từ game hoặc tiểu thuyết, nên tôi cũng không chắc chắn lắm. Dù sao thì tôi cũng định ở lại thành phố một thời gian nên để sau tìm hiểu vậy.

Con phố trải dài trước mặt tôi, đi thẳng tới bức tường mà tôi chỉ thấy mờ mờ từ đằng xa. Đường đi rộng khoảng sáu mét. Còn những thứ ở mặt kia của bức tường trong nhìn như là khu chứa thực phẩm của lãnh chúa vậy.

Rõ ràng Thành phố Seiryuu là một thành trì rộng lớn hơn tôi tưởng.

Đúng là một khung cảnh đáng kinh ngạc! Với tư cách là một lập trình viên game, không đời nào tôi lại không thấy hào hứng trước một cảnh tượng Fantasy như vậy.

Nhưng mà viễn cảnh này có phải thật sự là một phần của giấc mơ không? Tôi không thể nào gạt bỏ sự hoài nghi đó ra khỏi đầu được. Chắc chắn là tôi không có đủ khiếu thẩm mỹ để nghĩ ra được một khung cảnh chân thực tới mức này. Tất cả những gì trí não tôi hình dung ra được có lẽ sẽ nhìn tồi tàn và chi tiết mờ nhạt hơn nhiều.

Nếu thật sự đây là một giấc mơ, thì nó phải là của người khác.

Và nếu đúng là vậy, thì người đang mơ giấc mơ này chắc chắn rất thích game. Hy vọng họ sẽ không nghịch ngợm với chỉ số SAN (Sanity) của tôi—

Dòng suy nghĩ của tôi đột nhiên bị cắt ngang khi có thứ gì đó mềm và ấm bất thình lình tấn công cánh tay tôi.

“Này cậu kia! Cậu mới từ cổng chính bước vào đúng không? Đúng không!? Thay vì cứ đứng đó há hốc mồm thì vào trọ ở chỗ chúng tôi đi! Tôi sẽ khuyến mãi cho bữa ăn miễn phí hoặc là một cái gì đó khác cũng được!”

“C-Cái gì cơ?”

“Đừng có lo lắng gì hết! Tôi không thể nói là giá cả ở đây phải chăng hơn các chỗ khác, nhưng mà giường ở đây sạch sẽ lắm và đồ ăn thì vừa ngon mà vừa ngập tràn tình yêu nữa đó nha!”

Đóng vội màn hình Map xuống, tôi được chào đón bởi một cô gái xinh xắn với đôi mắt màu đỏ nâu. Mái tóc đuôi ngựa màu nâu hung được cột lệch sang một bên bằng cái ruy-băng nho nhỏ. Em ấy đứng quá gần nên tôi không nhìn được toàn bộ trang phục, nhưng trông khoảng độ tuổi trung học; giao diện AR xác định em khoảng mười ba tuổi, nhưng bộ ngực nảy nở không cân xứng với độ tuổi đang ép vào người tôi lại nói lên điều khác.

Vẫn còn đang bám vào tay tôi, cô gái nhiệt tình đó kéo tôi đi. Có thể em ấy là kiểu nhân viên chào mời – một nghề rất hiếm thấy ở Nhật Bản ngoại trừ các lễ hội trường học.

Dù sao thì, trước khi tôi kịp nhận ra, em đã kéo tôi vào nơi trông như quầy bar. Nơi này hơi tối, hoặc có thể do chúng tôi vừa đi vào từ con phố sáng chói. Liếc nhìn tấm bảng gắn trước cửa thì đây đúng là nơi mà tôi đang định tới – Nhà trọ Gatefront

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!