Satou đây. Không hiểu sao những kẻ lừa đảo với mộng tưởng làm giàu nhanh chóng vẫn tồn tại ngay cả ở thế giới khác nhỉ?
Đầu tiên, ở thế giới này, chỉ cần sở hữu Skill lừa đảo cũng đủ để bạn bị bắt giữ rồi.
Radar vốn chỉ hiển thị những chấm trắng cho tới bây giờ, bỗng nhiên xuất hiện một chấm đỏ đơn độc.
Nó đang ở rất gần.
Một gã đàn ông giả vờ lảo đảo rồi cố tình lao vào tôi. Tay hắn đang giữ một cái hộp bọc vải nhung. Một kẻ lừa đảo, hay đúng hơn là một tên tống tiền gian xảo.
Hắn lao đến với tốc độ và khoảng cách mà người bình thường khó có thể tránh kịp, nhưng tôi đã né nó một cách tự nhiên.
Từ góc nhìn của người ngoài, có lẽ trông giống như gã đó đột nhiên tự ngã vậy. Mà sự thật đúng là thế, nhưng...
“Aaah! Cái hũ gia truyền của tôi!”
Hắn la toáng lên, dù chúng tôi chẳng hề đụng vào hắn.
Sau khi tôi tránh được, tôi xác nhận thấy Liza và Arisa hoàn toàn phớt lờ gã và tiếp tục bước đi, bám sát theo tôi. Hình như Arisa cũng đã nhận ra nhờ Skill [Cảm Nhận Ác Ý] của con bé.
“Này, ngươi! Đừng có chạy!”
Gã đàn ông giữ cái hũ vỡ bằng một tay và định kéo tôi lại cùng những người khác.
Canh đúng thời điểm hắn kéo tôi, tôi làm hắn ngất đi. Mọi người xung quanh hẳn sẽ thấy như thể hắn tự ngất vì quá kích động.
Nếu tôi chỉ có Skill [Fighting] (Chiến Đấu) thì tôi không thể xử lý mượt mà thế này được, nhưng nhờ Skill [Hold] (Khống Chế), tôi đã thực hiện nó mà không bị ai chú ý.
Tôi cẩn thận đặt gã đang bất tỉnh vào trong con hẻm. Trước khi rời đi, tôi kiểm tra tình trạng của hắn vì nghi ngờ có đồng bọn, nhưng gã dường như không thuộc tổ chức tội phạm nào.
Hắn có lẽ sẽ mất sạch tài sản khi tỉnh lại, nhưng ít nhất vẫn còn giữ được cái mạng.
“An ninh ở đây tệ thật.”
“Vâng, khi tôi lần đầu vào Quận Tây, đồ đạc trong túi tôi đã nhanh chóng bị trộm mất.”
Nghĩ lại thì, dù đây là quận có vấn đề về an ninh, nhưng vẫn có rất nhiều cửa hiệu bày bán hàng hóa đắt tiền. Liệu công tác phòng chống tội phạm có ổn không nhỉ?
Tôi lại bắt đầu lo chuyện bao đồng rồi.
Khi quan sát kỹ hơn, tôi thấy vài người có thể chất tốt, rõ ràng không phải thương nhân, đang đi lại nghênh ngang khắp khu vực.
Kiểm tra trên AR, họ thuộc về "Công ty Bảo an Quận Tây", một trong những hội bảo kê. Hình như có vài nhóm đang cùng nhau bảo hộ khu vực này.
Bên phải chúng tôi là khu chợ trời chuyên về đồ gốm. Tôi mua một cái chai có nắp để đựng thuốc và mỡ bôi. Chai rỗng làm bằng thủy tinh nhưng là đồ sứ nung. Đây là loại dụng cụ trong bộ giả kim thuật cơ bản, nhưng liệu thuốc có gây ra phản ứng hóa học không nhỉ?
Nhắc mới nhớ, tôi đã mua một bộ dụng cụ hóa chất nhưng chưa hề đọc sách hướng dẫn lấy một lần.
Một đám đông nhỏ đang tụ tập phía trước chúng tôi.
“Chẳng có gì đâu,” Arisa nói trong khi lách ra khỏi đám đông, con bé quay lại sau một lát với vẻ mặt chán nản.
“Có chuyện gì thế?”
“Họ bảo đó là một ma cụ, em đã mong đợi thứ gì đó hay ho nhưng nó chỉ là một con quay sẽ chuyển động khi anh đổ ma lực vào. Hơn nữa giá 1 tiền vàng là quá đắt, mọi người tụ tập ở đây chỉ vì tò mò thôi.”
Cô nói gì vậy?
“Anh ta đổ vào bao nhiêu ma lực?”
“Có một bộ phận đo lường ma thuật trên cái đĩa mà anh ta dùng để đổ ma lực trực tiếp bằng tay, khi anh ta thả tay ra thì công cụ bắt đầu chuyển động. Gì cơ? Anh hứng thú với món đồ chơi trẻ con đó sao?”
Tôi phớt lờ Arisa, người đang bồng bột gọi tôi là ‘Trẻ con’, và đi thẳng vào đám đông. Khi buổi biểu diễn kết thúc, đám đông liền giải tán.
Theo [Appraisal] (Thẩm Định), thứ đặt trên quầy được gọi là [Spinning Top] (Con quay). Do phần mô tả vẫn như thường lệ, tôi không đọc nó. Đường kính đĩa cỡ 20 cm, khá lớn đối với một con quay. Giá thị trường là 2 tiền vàng.
Một số đứa trẻ mè nheo người bán hàng làm chiếc đĩa quay lại lần nữa nhưng anh ta từ chối vì không còn đủ ma lực.
“Xin chào, nếu anh không phiền, tôi có thể đổ ma lực thay cho anh được không?”
“Thứ lỗi nii-san. Hãy giữ cái đĩa bằng hai tay, sau đó lưu chuyển ma lực từ tay phải sang tay trái. Đường ánh sáng xanh sẽ thắp sáng trên đĩa sau một chút, cậu có thể ngừng đổ ma lực sau đó và nhẹ nhàng thả cái đĩa ra.”
Nó hoàn toàn đầy sau khi tôi đổ vào 2 MP.
Nhìn vào đồng hồ, tôi thả nó ra khi thấy đúng thời điểm.
AR hiện lên số vòng xoay khi tôi nhìn vào cái đĩa.
Nó đang thực hiện 600 vòng mỗi 10 phút. Hơn nữa, tốc độ quay không đổi cho đến khi hết ma lực. Phụ thuộc vào mô-men xoắn của nó, thứ này có thể hữu ích cho nhiều việc.
Một số người hứng thú giống như Arisa lúc nãy đã quay lại, nhưng nhanh chóng bỏ đi khi nghe giá.
“Anh chủ quầy, tôi muốn thử vài thứ. Tôi sẽ mua nó nếu làm hỏng, nên anh có thể để tôi thử không?”
“Nếu được thì tôi muốn cậu mua trước khi làm hỏng nó hơn.”
Những gì chủ hiệu nói tất nhiên là hợp lý, nhưng có lẽ bởi vì không thể bán nó cho ai, nên dù chỉ có chút hy vọng bán được, anh ta cũng đồng ý cho phép tôi.
Tôi yêu cầu Arisa truyền ma lực của cô bé vào. Lần này nó tiêu hao 5 MP. Có sự khác biệt giữa các cá nhân sao?
Tốc độ vòng quay vẫn giống như khi nãy. Tôi ấn vào chiếc đĩa đang xoay từ hai bên sau khi 3 phút trôi qua. Những đứa trẻ la ó, nhưng tôi mặc kệ.
Lực xoay mạnh đến kinh ngạc. Nó có cùng sức mạnh như động cơ điều khiển sóng vô tuyến.
> Nhận được Skill [Experiment] (Thử nghiệm).
> Nhận được Skill [Verification] (Kiểm chứng).
Sau khi tôi lấy ra tiền vàng, chủ tiệm sẵn sàng chia sẻ về cách chế tạo vì anh ta chẳng còn gì để mất. Dường như đó là tác phẩm của Jahad, một pháp sư già từ Vương đô.
Hình như ông ấy nổi tiếng trong việc tạo ra mấy ma cụ vô dụng.
Tôi mua 4 cái với giá 1 tiền vàng. Nó sẽ hữu ích cho rất nhiều việc.
“Arisa, nói những lời như ‘Trẻ con’ là rất thô lỗ với Chủ nhân.”
Arisa bị Liza quở trách. Cô bé hay tâm sự với tôi mọi lúc nhưng lần này từ ‘Trẻ con’ là không thể chấp nhận được.
“U... Em thực sự xin lỗi, Chàng...”
Arisa vâng lời một cách bất thường.
Có vẻ cơn giận của Liza rất có hiệu quả. Tôi mừng là cô ấy thường ngày là người hòa nhã.
“Vậy, cô có gì muốn nói không?”
“Thay vì đồ chơi, em muốn Chàng mua cho em sách ma thuật.”
“Tôi có vài cuốn sách ma thuật đời sống, cô muốn không?”
“Em thích mấy thứ hữu dụng cho chiến đấu hơn!”
Ừm, tôi có thể hiểu những lời than thở của tác giả sách ma thuật đời sống chút rồi.
Tôi muốn có một người dùng ma thuật hồi phục trong số các thành viên hiện tại.
Tôi hứa sẽ mang cô bé theo cùng khi đi mua bản đồ. Tôi nghĩ rằng tiệm ma thuật vẫn còn đóng cửa lúc này, nhưng cô bé vẫn cố nài nỉ.
“Cậu chủ trẻ, tôi có thể xin chút thời gian của cậu không?”
Tôi không nghĩ mình là người được gọi, nhưng khi tôi lờ đi, người gọi trông có vẻ khó xử.
Anh ta nhìn như một quý ông ở vẻ bề ngoài, nhưng đôi mắt lại giống mắt rắn.
“Tôi có thể giúp gì cho anh?”
“Cậu chủ trẻ có quen thuộc với một nguyên liệu điều chế gọi là Bạch Long Thạch (White Dragon Stone) không?”
“Không, tôi chưa được dạy về nó.”
Gã đàn ông tiếp tục nói với vẻ buồn rầu hết sức.
“Tôi nghĩ rằng cậu chắc biết thứ này dùng trong làm thuốc giải, vốn cần nguyên liệu khác nhau cho mỗi loại chất độc.”
“Tuy nhiên, Bạch Long Thạch này, nếu thực hiện cùng một công thức điều chế, có thể dùng để chữa tất cả các loại chất độc.”
“Hiển nhiên là, nếu cậu sống bình thường thì có lẽ sẽ chẳng bao giờ trúng độc.”
“Nhưng với những Thám hiểm giả đi vào Mê cung, họ không biết khi nào sẽ chạm trán quái vật có độc nên thuốc giải là rất cần thiết.”
“Hơn nữa, để có thể mang chiến lợi phẩm về, Thám hiểm giả bắt buộc phải mang càng ít đồ nhu yếu phẩm càng tốt.”
“Do đó, thuốc giải làm từ Bạch Long Thạch được bán với giá rất cao ở Thành phố Mê cung.”
Không để tôi ngắt lời, anh ta bắt đầu độc thoại một mình.
Tôi muốn bỏ đi, vì vậy tôi muốn anh ta đi thẳng vào trọng tâm.
“Bạch Long Thạch này, cực kỳ hiếm! Đặc biệt cho cậu chủ trẻ, tôi sẽ để cho cậu cái giá đặc biệt!”
Tóm lại, anh ta muốn tôi mua Bạch Long Thạch bởi vì nó bán chạy ở Thành phố Mê cung, chỉ có vậy mà nói dài dòng quá.
“Tôi hiểu chuyện rồi, nhưng sao anh không tự mình đến Thành phố Mê cung đi?”
“Đó là dự tính ban đầu nhưng tôi phải đi về phương Nam sắp tới. Do đó, tôi sẽ nhượng nó lại cho cậu chủ trẻ, người trông tràn đầy tài năng kinh doanh.”
Cơ sở nào mà anh bảo tôi ngập tràn tài năng kinh doanh vậy?
Ngoài ra, anh nên bán nó cho một tổ chức hơn là cá nhân nhỏ lẻ ở nơi thế này.
Quá khả nghi, chắc chắn rồi.
“Đây là hàng mẫu, tôi cũng có giấy chứng nhận.”
Anh ta lấy ra một vật cỡ hòn sỏi, theo [Appraisal] thì nó đúng là Bạch Long Thạch. Tôi vẫn không biết nó có thực sự là thành phần của loại thuốc giải bách bệnh hay không. Tôi cũng muốn tra cứu lại sau.
Giá thị trường cho kích cỡ đó chỉ khoảng 1 tiền đồng.
Tôi cố gắng từ chối, nhưng gã vờ vịt nhấn mạnh vào nó. Tôi không thể thoát ra dễ dàng.
Cuối cùng, chúng tôi quyết định đến xe của anh ta để xem hàng hóa.
Trên đầu chiếc xe đặt một mớ đá nhỏ được bọc trong vải chống thấm.
Gã kéo tấm vải ra, để lộ mớ đá trắng và tiếp tục chèo kéo.
Tôi thấy một người vừa vặn xuất hiện đúng lúc này. Phải kéo ông ta vào mới được.
“Thế nào, những cái này đều là hàng chất lượng. Nếu cậu mang nó đến Thành phố Mê cung thì giá trị của nó sẽ gần như 100 tiền vàng. Bởi vì cậu chủ trẻ cho thấy sự sáng suốt, nên tôi mới nhượng lại đấy.”
“Tiếc là tôi không có 100 tiền vàng trên tay. Nhiều nhất, tôi chỉ có 20 tiền vàng thôi.”
Gã trông hụt hẫng một chút. Nhưng tôi thấy khóe mắt hắn sáng lên.
“Khó rồi đây, nếu là 30 tiền vàng thì tôi có thể nhượng bộ một chút...”
“Là thế sao, tệ thật. Được rồi, kết thúc vụ này ở đây đi.”
Nói rồi tôi định bỏ đi thẳng.
Gã nhanh chóng giữ tôi lại.
“Không, hãy tính đến tương lai của cậu chủ trẻ, tôi sẽ nhượng lại với giá 20 tiền vàng dịp này, coi như để đầu tư.”
Phớt lờ gã đang diễn trò, tôi gọi người lùn đang đi về phía này. Đó là quản lý cửa hàng hóa dược.
“Chào quản lý-san.”
“Việc quái gì thế?”
“Tôi là người mới đã mua bộ điều chế ở tiệm ông ngày hôm kia đây.”
“Ô phải rồi, luyện tập thế nào rồi?”
“Vâng, nó có chút khó khăn.”
“Phải thôi, nó đâu phải thứ có thể thành thạo chỉ sau một đêm.”
“Phải rồi quản lý-san, anh bạn đây đang bán thứ gọi là Bạch Long Thạch. Tiệm ngài có hàng không?”
Nói xong tôi chỉ vào đống muối đá trên xe. Đúng vậy, mánh khóe lừa đảo của gã này là đầu tiên đưa ra Bạch Long Thạch thật cho con mồi xem, sau đó bán muối đá như thể nó là đồ thật.
“Cậu nói cái gì vậy, chúng là muối đá mà.”
“Eeeeh! Mấy thứ đó là muối đá sao!”
Tôi diễn trò kinh ngạc cực độ và thốt lên “Thế này là sao!”, khiến kẻ gian lận rơi vào hoảng loạn.
Nếu anh ta bỏ chạy, tôi nghĩ sẽ để anh ta đi, nhưng hộ vệ của quản lý với cơ thể to lớn đã nhanh chóng khống chế kẻ lừa đảo và lôi anh ta đi.
Mấy người nhanh tay thật đấy.
“Tôi đã bị kéo vào một trò đùa nhàm chán.”
Quản lý trông thực sự tức giận.
“Cảm ơn ngài đã giúp.”
“Hừ, tên khốn cậu ắt hẳn biết nó ngay từ đầu bằng [Appraisal] rồi. Vừa hay tôi đến chợ trời để tìm kiếm nguyên liệu thô giá hời, tôi đã phải bố trí người làm thuê trông tiệm thay đấy.”
Để xoa dịu ông ta, tôi kể về thứ con quay hồi nãy. Sau khi nghe xong, ổng bỏ mặc tôi và nhanh chóng chạy đến quầy đó.
Ông ta có lẽ đã nảy ra ý tưởng dùng nó để trộn nguyên liệu.