Satou đây. Tôi thích cả hai loại cửa hàng hợp pháp và cửa hàng vùng xám.
Nhưng tôi sẽ bỏ qua vụ hẹn hò bù đâu, Satou.
Tôi cùng Arisa ra xe. Trên đường đến đó, tôi gặp Martha-chan trong quầy rượu, nhưng cô ấy nhìn không có vẻ gì là xấu hổ và còn mời tôi một bữa ăn.
Mà tôi dự định sẽ ăn bên ngoài với Liza và mấy đứa nhỏ rồi, nên tôi đành từ chối.
Khi chúng tôi đến sân nơi xe đang đậu, bốn cô gái đang chờ trông có vẻ buồn chán.
Khi Liza thấy tôi đang đến, cô ấy đại diện bước ra.
“Chủ nhân, có thể chất hành lý lên được chưa ạ?”
“Xem nào... Ngày mai, khi chúng ta nhận thêm nhiều hành lý hơn từ Hội thương nghiệp, chúng ta sẽ làm luôn vào ngày mai. Nhưng nếu cứ để đống này ở đây thì sẽ làm phiền tới bà chủ nhà mất.”
Arisa thì thầm với tôi trong khi tôi còn đang suy tính.
“Hãy giữ chúng trong [Item Box] của em? Anh không nghĩ để ở đó sẽ an toàn hơn sao?”
“Giờ chỉ có mấy người chúng ta biết tới nó; nên tôi nghĩ chắc là ổn thôi.”
Tôi chỉ dẫn các cô gái chất hàng hóa vào bên trong xe ngay bây giờ.
Ba cô gái nhỏ đi vào xe để nhận hàng. Do Pochi và Tama có chỉ số STR sánh ngang với hai người lớn, chúng có thể nâng thực phẩm bảo quản nặng nề một cách nhẹ nhàng. Trông cứ như một màn ảo thuật vậy.
Arisa và Lulu đang sắp xếp hàng hóa bên trong xe.
Không cần phải nói, tôi và Liza phụ trách dỡ hàng. Mà do mặc quần áo đắt tiền để làm việc nặng thì quá xa xỉ, tôi đã đổi sang quần áo bình thường. Nó chỉ là một chiếc áo vải sợi ngắn tay đơn giản.
Khi chúng tôi hoàn thành việc chất hàng, tôi nhờ các cô gái (ngoại trừ Arisa) lấy ba thùng nước nhỏ. Một thùng nhỏ có thể chứa 6 lít nước.
“Anh không cần phải loại trừ Lulu đâu. Em đã kể về [Item Box] của em cho Lulu nghe rồi.”
Tôi chỉ đang e rằng ai đó sẽ kiếm chuyện với mấy cô gái thú nhân nếu chỉ có họ đi với nhau, nên tôi mới yêu cầu Lulu đi cùng thôi.
“Nào giờ, hãy chia thực phẩm bảo quản thành phân nửa cho mỗi người giữ, tôi có thể mang ma cụ. Có lẽ không ai trộm thẻ dạy học đâu nên cứ để nó trên xe, và để lại luôn những thực phẩm đã giao phó cho Liza và mấy đứa nhỏ.”
“Kaay~”, Arisa nhẹ đáp lại trong khi sắp xếp thực phẩm bảo quản vào trong [Item Box] của cô bé. Tôi cũng trữ một số lượng tương đương vào [Storage].
Các loại thực phẩm bảo quản gồm có thịt khô, bánh mì đen nướng, đậu rán và khoai lang khô.
Những thứ khác được đựng bằng túi là bột lúa mì, củ rễ, muối đá, và rất nhiều hương liệu khác nhau. Vì lá rau cải có thể gây đau bụng nên họ không mua.
Tôi chỉ vừa chú ý tới nó sau khi làm xong nhưng...
“Em thích có giỏ hay hộp để sắp xếp mọi thứ hơn.”
“Thực thế, em cũng muốn vài vật liệu nhồi bông. Nếu chúng ta để nó độc lập thế này, dụng cụ nấu ăn sẽ kêu loảng xoảng khi xe lắc mất.”
“Em muốn có cả dây thừng mỏng nữa.”
“Dây thừng? À, để phơi đồ hả.”
“Em nghĩ thừng chắc chắn thì tốt hơn.”
Liza vừa trở lại sau khi lấy nước liền đề nghị.
Tôi không tưởng tượng nổi chúng được dùng để làm gì.
“Nó dùng để treo khô máu mồi săn trong chuyến du hành ạ.”
Phải rồi, chúng tôi cũng cần dây thừng để trói cướp nếu chúng xuất hiện. ^^
“Anh là nhà từ thiện chắc... Lũ cướp là loại nghĩ 'có-thì-tốt-hơn-là-không-có-gì' và chỉ gây hại, tốt nhất là cướp đi của báu từ nơi chúng giấu sau đó trừ khử chúng luôn. Ngay cả cô gái săn cướp nổi tiếng cũng nói thế, biết không hả?”
Con bé là loại hiểu biết gì vậy?
Ra là có một người nổi tiếng vì điều đó, thế giới này nguy hiểm ghê.
“Chúng ta không bỏ sót thứ gì nữa chứ?”
Pochi giơ tay trong khi đứng trên đầu mũi chân. Arisa dạy con bé cái tư thế đó à?
“Được rồi, Pochi-kun. Nói đi.”
“Một cái ghế đẩu! Em muốn một cái đấy ạ nodesu!”
Khi tôi hỏi chi tiết, cô bé hình như đã quen dùng một cái ghế đẩu khi giúp đỡ chăm sóc ngựa. Cô bé tràn đầy nhiệt huyết muốn chăm sóc lũ ngựa trong suốt cuộc hành trình luôn. Cô bé thực sự rất đáng tin cậy.
Tama cũng giơ tay cùng tư thế và nói, “Bàn chải ~meo?”. Cô bé nghiêng cơ thể mình trong một tư thế phiền hà trong khi giơ tay, dễ thương ghê. Hình như cô bé muốn một cái bàn chải để chải lông ngựa và làm sạch móng cho chúng.
Dụng cụ chăm sóc ngựa, tôi hoàn toàn quên phứt mất.
Lulu cũng rụt rè giơ tay lên.
“U, umm...” Mặt cô ửng đỏ dù mới chỉ ậm ừ.
Tôi thắc mắc liệu đó có phải là thứ gì đáng xấu hổ không? Tôi liếc qua Arisa... Con bé nháy mắt lại. Bộ con bé đến từ thời Showa chắc!
“E, em muốn một tấm ván giặt và một cái chậu.”
Nó thực sự đáng xấu hổ sao? Tôi có chúng trong [Storage] mà tôi quên mất, nhưng nó chắc chắn là thứ cần thiết rồi.
“Nếu thực sự có khả năng, em muốn một cái gương! Chỉ gương cầm tay cũng được rồi.”
“Arisa, cô xa xỉ quá rồi đấy.”
Liza đưa ra một lời cảnh cáo chắc nịch cho Arisa. Thật bất thường khi Liza nêu ý kiến trước khi tôi quyết định.
Tôi tự hỏi có phải nó rất đắt đỏ trong thế giới này không? Nhắc mới nhớ, tôi không nghĩ mình đã thấy bất kì đồ thủy tinh nào. Nhưng mà, tôi chắc là có gương làm từ những kim loại sáng bóng.
“Tôi cũng thích dùng một cái, hãy mua nếu nó không quá mắc.”
“Yay~”
Arisa trông hạnh phúc bất thường mà không hề diễn trò. Lulu cũng đang mỉm cười. Liza hình như không phản đối vì đó là quyết định của tôi. Pochi và Tama thì trông như không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Quyết định thế đi, mai tôi sẽ đến lấy hàng hóa từ Hội, cả năm người sẽ đi mua mấy thứ chúng tôi vừa thảo luận.
Sau khi thay đồ, chúng tôi ra ngoài ăn cùng nhau.
Ngày hôm đó, chúng tôi ăn tối tại một quầy hàng không xa cửa quán trọ. Vì chúng tôi đã ăn thịt mỗi ngày, tôi gọi súp nhẹ và bánh mì đậu.
Do Pochi và Tama trông có vẻ buồn thiu khi chúng tôi đang ăn, tôi gọi thêm 4 phần thịt xiên. Liza trông hạnh phúc thế nào đó nhưng ổn thôi, miễn là họ vui vẻ.
Do tôi gặp Yosagu-san – người vừa kết thúc công việc trên đường về nhà trọ, chúng tôi quyết định tiến hành kế hoạch đi đêm sớm hơn một ngày.
Arisa thì đang càu nhàu, “Dù cho anh đã có em, anh lại đi lăng nhăng”, nhưng tôi nhờ Liza vác con bé như hành lý quay về nhà trọ.
“Được không đó?”
“Không sao, cô bé chỉ là một cô em gái nhỏ luôn nghĩ mình là người giám hộ thôi.”
Quận Đông vẫn đông đúc như ngày hôm qua.
Yosagu-san, đang nhai một xâu thịt nướng từ quầy, được chào đón bởi những cô gái tụ tập dưới ánh đèn, trong khi chúng tôi chen lấn vào đám đông.
Khi tôi hỏi họ có quen anh ta không, anh ấy bảo, “Họ đều là gái bán hoa.” Họ thường làm việc như phục vụ bàn và gái gọi trong quán trọ, nhưng trong suốt thời gian diễn ra hội đấu giá, họ hình như đi tìm khách hàng ở bên ngoài.
Xác nhận trên AR, rất nhiều người có Skill [Sex Technique]. Tuy nhiên, tôi khá lo âu khi thấy nhiều người trong số họ có các bệnh hoa liễu khác nhau trên bảng trạng thái bất thường.
Hầu hết là [Ủ bệnh], nhưng gần 60% số họ đang thực sự chịu đựng nó.
Tôi tự hỏi liệu nó có thể chữa trị bằng ma thuật không?
Chúng tôi vào phố đèn đỏ và đi dạo một lúc. Ánh sáng ma thuật từ miếng kim loại treo trên tiệm soi rọi họ với thứ ánh sáng rẻ tiền.
Hầu hết nhà chứa đều là nhà hai tầng với hành lang trên tầng hai. Những cô gái bán hoa mặc đồ đắt tiền hở hang đang đứng xếp hàng trên đó cố chiêu dụ khách.
Khi tôi nhìn lên, họ kéo váy lên phô ra đôi chân trần sau đó ném những nụ hôn gió. Loại đặc sắc này mỗi cửa hàng đều có, thú vị làm sao.
Số người có Skill [Sex Technique] tăng lên, và tỷ lệ người có Bệnh hoa liễu [Ủ bệnh] giảm còn cỡ 30%. Đúng như mong đợi, không có ai mang trạng thái [Nhiễm bệnh].
“Cậu chủ trẻ, tiệm này đây. Vào nhanh lên.”
Yosagu-san kéo tôi vào tiệm. Cửa tiệm này hình như đã được chỉnh trang, không có gái đứng hút khách trên hành lang.
Khi tôi vào, hành lang được gắn vào tầng hai cao hơn dọc theo lối đi. Tôi nhẹ vẫy tay với cô gái tôi thấy từ bên ngoài ở đó.
Sàn làm toàn từ gỗ, nhưng nó được đánh bóng. Nó rộng chắc cỡ 30 tấm tatami?
Có một cái lò, cửa và một cầu thang dẫn lên tầng hai ở bên trong. Có 4 phòng ngăn bằng vải ở bên trái và phải.
“Chào mừng đến với Ngôi nhà Say đắm chi nhánh Seiryuu.”
Một người phụ nữ quá lứa 40 bước ra từ cửa sau trong khi chào mừng chúng tôi với chất giọng thẩm thấu. Người phụ nữ mặc một chiếc váy đầm màu hồng với diềm xếp vô tội vạ, nhưng độ mập của bà đã tự xác nhận, quần áo bà trông như sắp bục ra theo đường may nối.
Được hướng dẫn bởi bà ta, chúng tôi đến một trong những phòng ngăn.
Dường như đây là phòng dành cho khách chờ mấy cô gái, vì sẽ rất khó xử nếu gặp người quen trong một nhà thổ. Bà chủ tiệm béo chắc chắn rất biết rõ việc của mình.
Có một ghế sofa và ba bàn cẩm thạch kém chất lượng bên trong phòng. Một cô gái độ 10 tuổi đang đứng như một người hầu phục vụ khách.
“Xin phép ạ.” Cô gái đặt tách rượu nhỏ màu xanh lục trước mặt tôi và Yosagu-san.
Chất lỏng trong suốt bên trong tách. Nó là một loại rượu chưng cất có mùi.
Theo AR, tách làm từ ngọc bích. Chất lỏng bên trong tách là rượu Shiga. Nó là một loại rượu mạnh với 50% cồn làm từ lúa mì.
“Kuu~ ngon cực!”, Yosagu-san hớp rượu với tinh thần sảng khoái.
Hình như anh ta đã quên mất mình đã uống loại rượu này trước khi đến tiệm này rồi.
Cô gái, lại đang chế rượu hở?
Tôi nhấp môi như một phép ứng xử xã hội. Vị nó chắc chắn ngon. Nó giống như whiskey nhưng trong suốt thay vì màu hổ phách, tôi thắc mắc liệu có phải do cách thức làm khác nhau không?
Trước khi Yosagu-san uống tách thứ ba, chủ tiệm đã quay lại với 5 cô gái.
Người đầu tiên là cô gái đẹp nhất với tóc vàng và mắt xanh lam. Với khuôn mặt nhỏ, chân mày mỏng, và con ngươi lớn trông đầy ý chí mạnh mẽ. Môi nhìn ướt át. Cặp ngực lớn trông như chực trào ra khỏi bộ quần áo hở hang. Khả năng cao, cô ấy là cô gái nổi nhất tiệm. Cô đã 18 tuổi.
Thứ hai và ba là một cặp song sinh. Họ là những cô gái xinh xắn với tóc đen mắt đen. Đáng chú ý là ngoại hình họ mang nét Tây phương, hay đúng hơn là, kiểu Pháp. Một người trong họ có ngực nhỏ hơn người kia, nhưng nó vẫn quanh cỡ C-cup. Dường như có rất nhiều người quấn quýt cả đêm cùng với cả hai người họ. Tất nhiên, phí dụng sẽ tính cho hai người. Họ 16 tuổi.
Thứ tư là một phụ nữ với đôi mắt rũ xuống. Với mái tóc vàng xỉn màu và con ngươi màu nâu đỏ. Chân mày cô ấy thì dày, cô ấy hẳn sẽ là một người phụ nữ an ủi dịu dàng. Ngực cô ấy lớn nhất. Hình như có rất nhiều người yêu cầu lại cô. Âm giọng cô êm dịu, rất dễ chịu khi nghe. Cô ấy 21 tuổi, là người lớn tuổi nhất trong tiệm.
Thứ năm là một cô gái với tóc đỏ và con ngươi nâu đỏ. Cô ấy mờ nhạt hơn so với những người khác nhưng cô mang lại biểu cảm tử tế nhất. Cô ấy sống động hay đúng hơn là, toát lên một nét quyến rũ lành mạnh cực gợi cảm. Cỡ ngực cô ấy chỉ ở mức trung bình, nhưng vẫn cỡ D-cup. Với tôi, nó đã đủ chuẩn để cho vào danh mục ngực bự. 20 tuổi. Cô ấy là người duy nhất không có Skill [Sex Technique].
Mỗi cô gái đều đang mặc đồ một mảnh mỏng dính vào da trông cực kỳ khiêu dâm. Ngực và bụng đều có thể nhìn thấy rõ ràng, tôi không thể nào không thốt lên chữ GJ (Good Job).
“Các anh chọn cô gái nào?”, chủ tiệm hỏi. Yosagu-san hỏi tôi bằng mắt.
“Xin đừng chần chờ mà hãy chọn cô gái anh thích đi.”, tôi nói và anh ta thực sự chọn cô gái đẹp nhất mà không hề do dự.
Tôi cũng nhắm cô ấy, nhưng tôi đành bỏ qua ở đây.
Yosagu-san uống hết phần rượu còn thừa trong tách với một hớp, và sau đó rời phòng với cô gái đó. Hình như tầng hai là dành cho khách tận hưởng.
Tôi hụt hẫng chút ít, nhưng cuối cùng tôi chọn cô gái thứ năm.
Phòng cho khách chỉ có một chiếc giường đơn giản, nhưng nó sạch sẽ và thơm tho nên tôi không phàn nàn gì.
Khi chúng tôi vào phòng, cô gái nhanh chóng cởi hết đồ và khoe cơ thể mình. Tôi tận hưởng cảm giác NGỰC được tự do khỏi quần áo, tận hưởng việc sờ nắn chúng bằng tay tôi.
Đó chính xác là một lễ hội NGỰC. Ai dám nói rằng NGỰC không chứa đựng giấc mơ của đàn ông chứ?
Tôi ôm eo cô ấy và chúng tôi ngã