Satou đây. Một motif game điển hình là: đi bộ vào lúc đầu, lên xe ngựa ở giữa game rồi dùng dịch chuyển tức thời hay tàu bay vào cuối game, nhận được rất nhiều sự tiện lợi đúng như tiến trình của nó.
Một người bạn từng nói rằng đi phiêu lưu trên một chiếc xe kéo thực sự rất khổ sở.
Mà đây cũng chẳng phải là một cuộc phiêu lưu, tôi đoán cứ tận hưởng chuyến đi theo cách của mình là ổn rồi nhỉ?
Chiếc xe phát ra tiếng ồn và rung lắc dữ dội khi đi qua con đường đất giữa các ngọn đồi.
"Uuu~."
"Nya~."
Bất cứ khi nào những con động vật nhỏ như thỏ hay chuột xuất hiện gần các bụi cây, Pochi và Tama lại phản ứng như thể chúng định nhảy tót ra khỏi xe. Mỗi khi chuyện đó xảy ra, Liza lại tóm lấy eo cả hai đứa. Dù chiếc xe chỉ đi với tốc độ cỡ 20 km/h, nên chúng sẽ không bị thương ngay cả khi nhảy ra ngoài.
“Pochi, Tama, hai em sẽ té nếu nhoài người ra ngoài quá nhiều đấy, ngồi lùi lại sau ghế người đánh xe đi.”
"Vâng nanodesu."
"Aye~."
Cả hai ngoan ngoãn đáp lời và ngồi lại vào vị trí bên trái và bên phải chỗ người đánh xe.
Nghĩ lại thì sự ngoan ngoãn đó chắc chỉ giữ được cho tới khi chúng thấy thứ gì khác thú vị thôi.
Gió có chút se lạnh, nhưng vì bầu trời quang đãng chiếu những tia nắng ấm áp xuống nên cảm giác thực sự rất sảng khoái.
Sau khi ra khỏi Thành phố Seiryuu một đoạn, chúng tôi tiến vào một khu rừng, hay đúng hơn là một khu vực tập hợp những bụi cây phân nhánh. Chúng tôi ra khỏi đó sau 1 giờ, và giờ đang đi xuyên qua một khu vực có thể gọi là vùng đồi núi.
Thi thoảng tôi lại thấy những mục đồng đang chăn cừu ở phía xa. Tôi từng thấy các sản phẩm làm từ sữa dê trong thành phố, nhưng giờ mới biết ở đây cũng có cả người chăn cừu hở.
Gakon. Gakokokon.
Cái xe rung lắc mạnh khi bánh xe cán qua chỗ gồ ghề. Từ đằng sau, tôi nghe thấy tiếng kêu nhỏ của Lulu, và những ngôn từ thô tục của Arisa, nhưng tôi sẽ vờ như không nghe thấy gì và để nó cuốn theo chiều gió.
Vì đường lộ được thiết kế để né các ngọn đồi, nó trở nên quanh co hơn. Mặt đất không còn được lót bằng đá lát đường nữa, chỉ còn là đường đất nện. Hậu quả là, bánh xe vấp phải các ổ gà vài lần. Mà lũ ngựa thì chỉ biết di chuyển dọc theo hướng con đường, công việc của người đánh xe chính là điều chỉnh cho xe đi đúng hướng.
Dù tôi được hỗ trợ bởi Kỹ năng, nhưng vì thiếu kinh nghiệm thực tế nên tôi không thể né được hết các chướng ngại vật.
Arisa leo lên đầu Pochi và thò mặt ra bên cạnh tôi.
“Em sẽ yêu anh hơn nếu anh lái xe cẩn thận hơn đấy~.”
“Đừng có đòi hỏi vô lý với một người vừa mới học đánh xe chứ.”
Tôi bác bỏ sự phàn nàn vô trách nhiệm của Arisa. Pochi trông có vẻ rắc rối với việc Arisa đang làm tổ trên đầu con bé.
Ô, Pochi đang phản công, cô bé bắt lấy tay Arisa và chơi trò cắn yêu.
“Đ-Đợi đã Pochi, ngừng lại. Tay áo sẽ nhớp nháp nước dãi mất~.”
"Hamumu, nyanoresu~."
Arisa rụt tay lại và Pochi trông như một chú chó săn đang lùa cô bé về phía giá hành lý gần ghế đánh xe.
“Đừng có quậy phá nữa”, tôi nhẹ nhàng nhắc nhở tụi nó. Xe đang lắc, sẽ rất tệ nếu tụi nó bị ngã.
Tama thấy Arisa và Pochi đang chơi đùa thì trông như thể cũng muốn tham gia.
Ài, Tama cũng nhảy vào trận chiến rồi.
Vì Tama vốn không phải là đại diện cho tính kiên nhẫn và lòng kiên trì, tôi đoán chuyện này là không thể tránh khỏi.
Chuyến đi thoải mái hơn nhiều so với những gì tôi tưởng tượng. Vì đây là một thế giới Fantasy, tôi đã cho rằng chúng tôi sẽ chạm trán quái vật hay thứ gì đó tương tự, nhưng cho tới giờ vẫn chưa có gì xuất hiện.
Tôi thử dùng Radar tìm kiếm trên một khu vực rộng nhưng không hề có động vật nguy hiểm hay quái vật nào. Hầu như chỉ toàn là lũ cáo. Tôi có phát hiện ra một bầy chó sói vài lần nhưng chúng cách xa tận 10 km ở tận cùng cánh rừng lúc nãy, nên hiện tại không cần phải cảnh giác.
Khi tôi hẹn hò với Zena-san vài ngày trước, cô ấy nói rằng quân đội thường xuyên luyện tập bằng cách tiêu diệt những động vật nguy hiểm và quái vật trong phạm vi xung quanh Thành phố Seiryuu. Phải cảm ơn họ vì điều này.
Liza hình như không thể để đám trẻ tiếp tục đùa giỡn vòng quanh nữa, nên đã lên tiếng cảnh cáo chúng. Tôi cũng nghĩ rằng chúng nên dừng lại sớm, nên sự can thiệp của cô ấy giúp ích khá nhiều.
Thay chỗ Liza, Lulu di tản khỏi đống hỗn độn đằng sau xe và chuyển lên ngồi kế bên tôi. Nói mới nhớ, tôi chưa từng nói chuyện nhiều với Lulu. Giao tiếp rất quan trọng, từ bây giờ phải nói chuyện với cô ấy nhiều hơn mới được.
“Lulu, cô ổn chứ? Cô không bị say xe hay gì đó tương tự sao?”
“V-Vâng ạ!”
Tôi cứ nghĩ rằng cô ấy sẽ không đáp lại, nhưng khá ngạc nhiên là cô ấy đã lên tiếng.
Phải rồi, cô ấy chuyển lên ngồi bên cạnh tôi rất âm thầm, nên chắc hẳn cô ấy đã giật mình khi tôi gọi tên mà không thèm quay đầu lại.
Mấy cô gái Thú nhân có khả năng thể chất cao và tôi coi đó là điều tự nhiên, nhưng với Lulu chỉ là một cô gái bình thường, điều đó chắc chắn sẽ gây ngạc nhiên. Tôi hầu như đã bị đồng hóa giác quan bình thường của mình với những sự bất hợp lý của thế giới này—tôi nên cẩn thận hơn.
“Lulu, cô không cần phải quá lo sợ thế đâu. Cứ nhìn Arisa kìa—hay tốt hơn là, giống như Pochi và mấy đứa nhỏ, cứ cư xử tự nhiên với tôi là được.”
“Như thế là... Em là nô lệ, làm vậy sẽ không hợp lẽ.”
Lulu thốt ra một lời yếu ớt như thể cô ấy sắp tan biến, dường như chuyện này sẽ cần thêm chút thời gian.
Từ bây giờ trở đi, tôi nên để cô ấy dần quen với việc trò chuyện cùng tôi.
“Lulu, cô có sở thích gì không?”
“Em thích chăm sóc Arisa.”
Cô ấy là một siscon à? Không, có lẽ chỉ là tình cảm chị em bình thường thôi.
Tôi hơi miễn cưỡng, nhưng vẫn tiếp tục nói về đề tài Arisa. Để xóa bỏ thái độ dè dặt của cô ấy, quan trọng nhất là phải duy trì cuộc trò chuyện bất kể chủ đề là gì.
“Cô thực sự rất yêu em gái nhỏ của mình nhỉ.”
“Đôi khi em tự hỏi không biết ai mới là người lớn tuổi hơn nữa.”
“Chắc thế rồi, cô bé thực sự không hành động giống một đứa trẻ 11 tuổi chút nào.”
“Arisa đã là một thiên tài từ khi con bé còn nhỏ.”
“Cô bé ra sao cơ?”
Đúng hơn là thiên tài, đó là bởi vì cô bé có ký ức từ kiếp trước, nhưng tốt hơn là tôi không nên nói về điều đó nhỉ?
Sau đó, Lulu tiếp tục khoe về Arisa đầy vui vẻ cho tới tận buổi trưa. Con người thường rất giỏi nói về những thứ họ yêu thích, điều đó không hề thay đổi dù ở thế giới khác.
Lulu đang nói về Arisa, trông vô cùng hạnh phúc. Đôi mắt cô ấy sáng lấp lánh, hai má ửng hồng. Khuôn mặt cô ấy bình thường đã xinh đẹp, nay lại càng trở nên rạng rỡ hơn nữa.
Tôi sợ rằng mình sẽ rơi vào con đường tội lỗi nếu bất cẩn mất.
Tôi có thể nghe thấy Arisa đang khổ sở vì được ca ngợi lên tận mây xanh ở đằng sau, nhưng có lẽ vì con bé biết ý định của tôi, nên nó không hề ngắt lời Lulu.
Khi chiếc xe đi vào một đoạn đường thẳng trong một lúc, tôi nhìn lại giá hành lý. Arisa đang quằn quại trên sàn trong khi Pochi và Tama đang bắt chước tư thế nằm dài của cô bé ở một góc khác. Chú ý thấy cái nhìn của tôi, cả hai nhìn lại trong khi vẫn giữ nguyên tư thế bắt chước. Thấy tôi không có phản ứng gì, chúng lại tiếp tục vui vẻ giả dạng Arisa.
Yup, hòa bình thật là tốt.
Rồi thì, Lulu tiếp tục nói về Arisa gần một giờ đồng hồ nữa.
Hãy đổi chủ đề khi giọng Lulu bắt đầu trở nên khàn đi vậy.
Tất nhiên, tôi sẵn sàng nghe Lulu nói về Arisa bất cứ lúc nào. Phải lôi Arisa vào tham gia khi nào tôi cần phạt con bé mới được.
Khi tôi đang cố tìm thời điểm thích hợp, tôi nghe thấy một tiếng bụng sôi rồn rột dễ thương vang lên bên cạnh.
Kiểm tra trên Menu, đã tới giờ ăn trưa. Chúng tôi có thể vừa ăn vừa đi trên xe, nhưng tôi muốn kiểm tra tình trạng phụ kiện của lũ ngựa nên quyết định dừng lại nghỉ chân một lát. Chúng tôi hầu như không cần phải vội, và đằng nào thì cũng phải mất hai hoặc ba ngày nữa mới đến được thị trấn tiếp theo.
Theo Bản đồ, có một bờ đá nhô lên ở phía trước, nên tôi chọn nó làm nơi nghỉ ngơi.
“Ăn trưa sớm thôi.”
“Ăn~?”
“Thịt nanodesu!”
Pochi và Tama trả lời còn nhanh hơn cả Lulu đang đỏ mặt ở bên cạnh tôi. Nhảy ra từ đằng sau xe, một cô gái ló mặt lên.
“Em sẽ cắt phô mai và bánh mì nếu chúng ta ăn trên xe?”
Liza, cô không nên chỉ nhìn chằm chằm vào phía sau xe như thế chứ?
Arisa là người hồi sinh tiếp theo sau Liza. Giọng cô bé trở nên khàn đặc và tóc tai rối bù, trông có chút đáng sợ.
“Hôm nay thời tiết đẹp, nên phải ăn như chúng ta đang đi dã ngoại chứ~.”
“Đúng vậy. Đằng kia trông có vẻ có một bờ đá nhô ra, chúng ta sẽ nghỉ ở đó trong 1 giờ.”
Sau đó chúng tôi đi tiếp trên đường lộ một lúc, đến giữa chừng thì rẽ ra khỏi đường chính và leo lên một ngọn đồi. Chiếc xe lắc lư và giảm tốc độ bởi vì mặt đất toàn là cỏ dại. Tôi điều khiển chiếc xe một cách cẩn thận.
Nhanh chóng, chúng tôi đã nhìn thấy bờ đá.
Từng tảng đá ở đây đều khá lớn. Bờ đá cao cỡ 2m và rộng gần 7m.
Tôi dừng xe gần một phía của bờ đá.
Tôi đứng lên khỏi ghế người đánh xe và giúp Lulu bước xuống.
Arisa nhảy về phía tôi trong khi la lên: “Tou!”, giống như một loại anh hùng nào đó, tôi né con bé sang một bên.
“Chờ đã! Đối xử của anh với em chẳng lẽ ngày càng tệ hơn sao?”
“Làm gì có chuyện đó. Cô rất dễ thương mà, Arisa.”, tôi đáp lại nửa vời, rồi cúi xuống hạ chốt cố định xe.
“Anh chẳng để tâm chút nào cả! Anh sẽ sớm lạc lối vào con đường tội lỗi thôi~”
Từ vựng của con bé sặc mùi thời Showa như thường lệ.
Pochi và Tama cũng bắt chước Arisa, “Tou~?”, “Tou nanodesu”, chúng vừa nhảy vừa hô lên. Thật may là chúng không bắt chước luôn cả điệu bộ.
Tôi tháo ách ngựa và cột dây cương vào xe. Tôi kiểm tra phần chốt cố định, và hình như cơ thể lũ ngựa không bị trầy xước gì nên có lẽ mọi thứ vẫn ổn.
Liza mang đến đặt xuống một thùng đầy nước, tôi đưa cho lũ ngựa uống. Tôi ưu tiên cho chúng vì bọn nó là những người làm việc vất vả nhất hôm nay.
“Liza, chuẩn bị mấy món dễ làm như bánh mì kẹp hay salad nhé.”
Tôi nhờ Liza chuẩn bị bữa ăn.
Sẽ thật tệ nếu chỉ để một mình Liza làm việc đó, phải thử xem khi nào Lulu hay Arisa có thể nấu ăn mới được.
“Bất hạnh thay, nữ công gia chánh của Arisa không đủ cao để nấu nướng.”
Arisa nói với giọng đều đều trong khi nhìn xa xăm như thể đang hướng về một ngày mai tươi sáng. Cô bé đang cảm thấy tội lỗi à? Tôi sẽ không nói mấy cái quan điểm lạc hậu kiểu như phụ nữ là phải biết nấu ăn đâu, được chứ.
“Em không có kinh nghiệm nấu nướng, nhưng em có thể làm những việc như gọt vỏ trái cây hay pha trà.”
“Vậy thì, Lulu sẽ đóng vai phụ tá cho Liza. Hãy giúp cô ấy nấu ăn theo hướng dẫn nhé.”
“Vâng, em sẽ cố gắng hết sức.”
Tôi nhờ Liza hướng dẫn Lulu. Tôi tự nhủ liệu cô ấy có vui vì được giúp đỡ không, tôi nhận ra cô ấy đã bắt đầu lên tiếng nhiều hơn khi ở quanh tôi vì cô ấy đã dần quen với sự hiện diện của tôi. Tôi thắc mắc liệu nghĩ như vậy có phải là quá sớm không?
Tôi có nên nhờ Pochi và Tama đi thu thập củi đốt không nhỉ?
Khi tôi nhìn lại, cả hai đang toát ra bầu không khí như thể muốn chạy tót ra cánh đồng cỏ. Mặt chúng hướng về phía tôi, nhưng đôi tai lại co giật mỗi khi có tiếng động phát ra từ bụi cây.
Phải tận dụng dịp này để dạy chúng cách chơi đùa phù hợp với độ tuổi...
“Binh nhì Pochi! Binh nhì Tama!”
"Aye!"
"Có mặt nanodesu!"
Trả lời tốt lắm.
“Tôi giao cho cả hai một nhiệm vụ! Hãy kiểm tra an ninh khu vực xung quanh phạm vi bờ đá này!”
"Aye!"
“Desu!"
Cả hai bắn mình chạy đi như tên bắn. Phải nhắc chúng: “Tôi sẽ gọi cả hai lại khi bữa ăn đã xong, vì thế đừng đi xa quá nhé”, để chúng không làm quá lên.
Tôi đoán tôi phải nhờ Arisa thu thập chất đốt rồi.
“Arisa, đi nhặt những thứ như lá khô và củi đốt gần những bụi cây quanh đây đi.”
“Kay~”
Tôi giao việc cho Arisa trong khi đang cho ngựa ăn muối. Arisa không hề phàn nàn nửa lời, liền đi nhặt củi trong khi ngân nga mấy bài hát anime vô thưởng vô phạt.