Virtus's Reader
Cuồng Tưởng Khúc

Chương 60: CHƯƠNG 60: BẠN CỦA YUNI

Tôi đã kết bạn mới ngày hôm nay.

Họ là những cô gái Á nhân tên là Pochi-chan và Tama-chan.

Tất cả những Á nhân mà tôi từng gặp trước đây đều có ánh mắt giống như lũ mèo hoang sẵn sàng nhe nanh múa vuốt, thực sự rất đáng sợ. Nhưng những cô gái này thì hoàn toàn khác.

Buổi sáng của tôi bắt đầu từ rất sớm, bởi vì tôi sẽ bị mắng nếu không có mặt ở cổng nhà trọ trước lúc bình minh. Khi trời vừa hửng sáng, tôi đã rời khỏi trại trẻ mồ côi nằm trên con đường chính.

Trời vẫn còn mờ tối, nhưng tôi không sợ. Bởi vì tôi đang chạy cùng với những đứa trẻ khác đến nơi làm việc của chúng tôi.

Tôi đi vào qua cửa sau vì cửa lớn dành cho xe ngựa vẫn đang đóng. Cửa sau cũng đóng, nhưng với một đứa nhỏ thó như tôi, tôi chỉ việc len qua một khe hở nhỏ là lọt.

Tôi đi thẳng qua khu vực dành cho nhân viên để tới sân. Nước đã cạn khi tôi nhìn vào chum. Tôi phải đổ đầy nó trước khi bà chủ thức dậy!

Tôi nhặt một cái xô lên và đi đến giếng.

"Kuu~, nặng quá."

Dựa vào trọng lượng cơ thể, tôi kéo sợi dây thừng nối với cái xô. Lấy nước là một công việc lao động vất vả. Đặc biệt là đối với một đứa nhẹ cân như tôi.

Tôi tự hỏi liệu có ngày nào mình có thể kéo nước lên mà không tốn nhiều sức lực như Martha-san không nhỉ?

“Kẻ xâm nhập~?”

“Người đáng ngờ nanodesu.”

Tôi giật mình bởi giọng nói phát ra từ trong bóng tối và tuột tay khỏi sợi dây thừng.

Ah, cứ tưởng là kéo lên thành công rồi chứ...

Tôi quay lại nhìn về hướng phát ra giọng nói.

Ở đó có 4 con mắt đang phát sáng lơ lửng cùng với một giọng nói vô tư!

"Kyaa-!"

"Unyaa~"

"Nyuu~"

Tôi không thể kìm được tiếng hét của mình. Bất kỳ ai cũng sẽ hoảng sợ nếu nhìn thấy thứ đó trong bóng tối thôi.

Lấy lại chút can đảm, tôi vội mắng những kẻ đang nấp trong bóng tối.

“Đừng có lên tiếng bất thình lình như thế! Giờ tôi phải kéo lại từ đầu đây này!”

“Xin lỗi~?”

“Nanodesu.”

Mấy người đó luống cuống xin lỗi khiến tôi cũng bớt căng thẳng.

Mặt trời dần lên và tôi đã có thể nhìn rõ khuôn mặt của họ.

Đó là những cô gái Thú nhân.

Tôi giật mình lùi lại và la lên: “Đừng có đến đây!”.

Nhưng Pochi và Tama không hề bận tâm.

“Tôi sẽ giúp~”

“Nodesu.”

Vừa nói, họ vừa bắt đầu kéo nước thay tôi. Pochi kéo sợi dây thừng lên nhanh thoăn thoắt cứ như một trò đùa vậy.

Tôi tự hỏi trẻ con Thú nhân mạnh đến cỡ nào. Hoặc có lẽ mấy cô gái này là trường hợp đặc biệt.

Sau khi Pochi kéo nước xong, lần này Tama nói: “Không công bằng~? Tama cũng sẽ làm~”, và bắt đầu thả xô xuống kéo nước. Mấy cậu này chắc nghĩ đây là một trò chơi hay gì đó!

Trời ơi tôi thực sự xin lỗi, Yuni là một cô bé tồi tệ.

Tôi đứng nhìn cả hai chơi đùa vui vẻ cho đến khi cái xô được đổ đầy nước.

Hơn nữa, không chỉ kéo nước, họ còn giúp tôi xách nước đi đổ vào chum.

Để thay lời cảm ơn, tôi quyết định sẽ chia phần bữa ăn hôm nay của mình cho hai cậu ấy.

Tôi bẻ phần bánh mì đen mà mình nhận được cho bữa sáng và mang nó đến cho cả hai cùng với súp.

Công việc ở đây tuy vất vả nhưng rất tuyệt vì tôi được ăn những bữa ăn ngon.

Ngay cả khi không có hương vị gì đặc biệt, món súp này vẫn ngon hơn xa so với món súp nhạt nhẽo thỉnh thoảng được phục vụ ở trại trẻ, ngay cả chiếc bánh mì đen chua loét cũng rất hợp với nó.

Không hề có trái gabo hấp đắng nghét hay lá gabo ngâm chua làm món ăn duy nhất!

Cả hai ắt hẳn sẽ rất vui!

Nghĩ vậy, tôi đi về phía chuồng ngựa.

Có một người phụ nữ tộc Thằn lằn lớn tuổi đang đứng cạnh hai cô gái ở đó!

Tôi sợ đến mức suýt nữa đánh rơi tô súp, nhưng tôi không thể lãng phí bữa ăn quý giá này được. Tôi miễn cưỡng chịu đựng nỗi sợ hãi.

"Yuni~?"

"Nanodesu."

Hai cô gái chào đón tôi.

Nhưng, chờ đã?

Này, cái gì trên tay hai cậu thế?

"Thịt~?"

"Phô mai nanodesu."

Không thể nào!

Eh? Eh? Đó là nói dối đúng không?

Cậu không thể ăn thịt ngay cả sau nhiều năm làm việc mới đúng chứ?

Làm thế nào mà nô lệ, lại còn là hai nô lệ Á nhân, có thể nhận được thứ đắt đỏ như thế?

Hơn nữa, đó lại còn là một miếng rất lớn? Hở?

Tôi cố gắng không để nước miếng chảy ra.

Nó rỉ ra một chút nhưng tôi lập tức chùi đi ngay.

“Tôi đã nghĩ rằng sẽ ăn cùng các cậu...”

‘Tôi chia cho các cậu thứ này’, đưa ra lời đề nghị như thể tôi ở đẳng cấp cao hơn họ, giờ nghĩ lại thấy thật lố bịch.

“Ara, em không phải là cô bé chạy việc vặt sao? Tên em là gì nhỉ? Mà em đã ở đây rồi, thì sao không ăn cùng nhau luôn đi?”

Từ đằng sau cô gái Thằn lằn, hai cô gái khác bước ra. Người vừa lên tiếng là một cô gái tóc tím trạc tuổi tôi, và người còn lại là một người chị tóc đen với khuôn mặt thật đáng tiếc.

Cô gái tóc tím nói chuyện một cách hống hách làm tôi thắc mắc liệu cô ấy có thực sự cùng tuổi với mình không, nhưng cô ấy, Arisa, đúng là vậy. Cô ấy cắt thịt khô và phô mai rồi chia một phần cho tôi.

Cô gái Thằn lằn, tên là Liza, định nói gì đó nhưng Arisa đã ngắt lời: “Ổn cả thôi, phần chia cho cô bé này chẳng đáng là bao. Chủ nhân ắt hẳn sẽ tán thành! Nếu anh ấy nổi giận thì tôi sẽ là người duy nhất bị mắng, moumantai (không vấn đề gì).” Nghe vậy, Liza-san cũng đành chấp nhận. Tôi không thực sự hiểu Arisa đang nói gì nhưng giờ là lúc để thưởng thức hương vị của thịt và phô mai này.

Tôi phồng má nhai như một con sóc, tận hưởng triệt để hương vị lan tỏa trong miệng. Tôi chắc chắn rằng mình sẽ nhớ mãi ngày hôm nay trong một thời gian dài, và tôi tin rằng ngay cả trái gabo cũng sẽ có hương vị như thịt và phô mai!

Thay vì chia bữa ăn của mình như một lời cảm ơn, tôi lại nhận được những thứ ngon lành thế này.

Hơn nữa, sau bữa ăn, Pochi và Tama còn giúp tôi chăm sóc ngựa. Cả hai thực sự rất khỏe.

Ngay cả Liza-san, người có vẻ đang chán nản, cũng giúp dọn dẹp phân ngựa.

Tôi từng nghĩ rằng Á nhân rất đáng sợ, lẽ nào tôi đã sai rồi?

Có những người tốt và cũng có những kẻ xấu.

Bà chủ bảo tôi và Martha-san đi mua củi từ xưởng cưa.

Umm? Chúng tôi thực sự phải vác hai bó củi này về nhà trọ sao?

Martha-san nói: “Yosh! Cố hết sức nào.” Nhưng chị ấy cũng đâu có dễ dàng vác nổi nó đâu, biết không?

Mà, tôi vẫn là nhân viên, tôi sẽ không phàn nàn. Nếu tôi bất cẩn phàn nàn, tôi sẽ bị sa thải, và tôi không biết mình có thể kiếm được công việc khác sau đó hay không. Trong tương lai, nếu có thể, tôi không muốn trở thành một cô gái bán hoa đứng ở góc phố đâu.

Tôi nâng bó củi lên bằng tất cả sức lực của mình.

Chân tôi lảo đảo, nhưng tôi sẽ không bỏ cuộc.

Bởi vì Martha-san đang phải vác một bó củi còn lớn hơn cả người tôi!

Đang vác củi.

Vâng, đang vác nó.

Vác củi.

Ngay khi tôi sắp sửa ngất xỉu, sức nặng đột nhiên biến mất.

Tôi ngước lên và thấy một người con trai không quen biết đã lấy bó củi của tôi.

Không, đừng lấy nó! Tôi phải mang nó về nhà trọ!

Trước khi tôi kịp lên tiếng phản đối, Martha-san đã cảm ơn cậu ấy.

Tôi nói không biết cậu ta, nhưng khi nhìn kỹ lại, hóa ra cậu ấy là khách trọ. Cậu ấy chính là người đã cho tôi tiền tip cực kỳ hào phóng khi tôi mang nước đến phòng cậu ấy lúc sáng. Hình như cậu ấy tên là Satou-san.

Satou-san không chỉ mang củi cho tôi mà mang luôn cả phần của Martha-san.

Đàn ông con trai quả nhiên rất khỏe. Cậu ấy vác chúng mà không đổ lấy một giọt mồ hôi. Tôi không chú ý trước đó, nhưng Pochi và Tama đang xách hai cái túi lớn đi cùng cậu ấy. Vậy ra Chủ nhân của cả hai chính là cậu này. Trở thành nô lệ của cậu ấy chắc hẳn là một điều tốt, tôi đã nghĩ như thế.

Khi tôi về lại nhà trọ và tiếp tục chăm sóc ngựa, Pochi và Tama cũng đến giúp tôi như buổi sáng.

Thế này cũng ổn mà.

Nó có ổn không nhỉ?

Nhưng.

“Xin đừng làm vậy, tôi sẽ bị bà chủ mắng nếu để khách trọ giúp mình làm việc mất!”

Với một Chủ nhân đang mặc bộ quần áo trông đắt tiền thế kia, xin ngài đừng giúp tôi chăm sóc ngựa.

Làm ơn đừng trưng ra vẻ mặt thất vọng đó đi.

Cứ như thể tôi vừa làm ra chuyện gì tồi tệ lắm vậy!

“Cái nĩa!”

Tôi dõng dạc tuyên bố và lật tấm thẻ lên.

Hình cái nĩa được vẽ ở mặt sau.

“Ye~ đây là cái thứ ba rồi!”

Tôi cẩn thận thu thập những tấm thẻ mà mình đã chăm chỉ giành được.

Hình như đây là một công cụ để học chữ. Lúc đầu, Martha-san—người biết đọc chữ—đã dạy chúng tôi, nhưng giữa chừng, Arisa đã nghĩ ra trò chơi này.

Sau đó, mọi người đều say mê với nó! Đây là lần đầu tiên tôi được chơi một trò vui thế này.

Tôi luôn muốn học cách đọc chữ, nhưng nó gần giống như việc nói: “Tôi muốn bay trên trời” vậy. Nó là một thứ gì đó giống như giấc mơ.

Nhưng giờ đã khác.

Chỉ trong vài giờ, tôi đã học đọc được 7 chữ cái!

Người ta thường nói niềm vui ngắn chẳng tày gang, nhưng thế này là quá nhiều rồi.

Nghĩ lại thì, dù tôi vừa kết bạn mới, ngày mai Pochi và Tama sẽ rời khỏi Thành phố Seiryuu này.

Nhưng tôi đã hứa một điều với cả hai. Tôi tuyệt đối sẽ học được chữ và viết cho họ một lá thư.

Tôi không biết phí gửi một bức thư là bao nhiêu, nhưng tôi có một khoản tiết kiệm bí mật là hai đồng xu.

Nếu tôi có nhiều hơn, tôi chắc chắn sẽ gửi được một lá thư.

Vào buổi tối, khi tôi đã xong việc, Satou-san đưa cho tôi một cái túi chứa đầy những khối gỗ. Khi tôi nhìn vào bên trong, dù chúng có hơi thô kệch, nhưng chúng chính là những tấm thẻ dạy học.

Cậu ấy nói: “Đây là lời cảm ơn vì em đã chơi cùng các cô gái của tôi.”, và đưa nó cho tôi. Tôi muốn cảm ơn anh ấy ngay lập tức, nhưng tôi không biết làm thế nào để diễn tả hết lòng biết ơn này.

A phải rồi, những tấm thẻ gỗ mà Satou-san đưa đã trở nên cực kỳ phổ biến ở trại trẻ. Một số đứa trẻ lớn tuổi cảm thấy hứng thú đã đi xin gỗ thừa từ xưởng cưa, và mấy đứa có hoa tay thì phụ trách vẽ tranh.

Dù chưa tới một tuần trôi qua kể từ ngày đó, chúng tôi đã hoàn thành được ba bộ thẻ.

Sẽ thật tuyệt nếu tất cả mọi người đều có thể đọc được chữ trong vòng một năm tới.

Đó là giấc mơ của tôi.

Thật tuyệt nếu nó thực sự trở thành hiện thực.

Công việc vẫn vất vả như mọi khi, nhưng kể từ ngày hôm đó, tôi đã bắt đầu thấy nhiều giấc mơ hạnh phúc mỗi ngày.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!