Virtus's Reader
Cuồng Tưởng Khúc

Chương 80: CHƯƠNG 80: THƯƠNG NHÂN TRẺ VÀ TRẺ EM TRẠI MỒ CÔI

Khi được chủ nhân sai đến trại trẻ mồ côi có việc, tôi thấy lũ trẻ đang chơi bài. Những tấm thẻ đó khá giống với bộ [Thẻ Học] tôi từng làm, nhưng thiết kế có chút khác biệt.

“Này mấy đứa, mấy đứa lấy những tấm thẻ này ở đâu thế?”

“Tsui-niichan làm đó!”

“Sai rồi, là Yuni-ane nhận được từ bạn trai chị ấy!”

“Etai-niichan đã vẽ hình!”

“Tsui-niichan đã bào gỗ, cậu biết chứ?”

“Yuni-ane đã dạy bọn em cách chơi!”

Lũ trẻ nhao nhao trả lời câu hỏi của tôi. Nếu cứ nói cùng lúc thế này thì tôi chẳng nghe được gì cả. Khi bọn trẻ bắt đầu cãi nhau, tôi vội vàng đứng ra phân xử.

Sau khi hỏi đi hỏi lại, tôi đã nắm được tình hình:

“Chúng nhận được thẻ từ người yêu của cô gái tên Yuni.”

“Người tên Tsui cung cấp nguyên liệu như khối gỗ, mực và bút lông.”

“Người tên Etai vẽ hình minh họa.”

Vì cả bản mẫu [Thẻ Học] lẫn bản gốc đầu tiên đều được mua bởi cậu thương nhân đó (Satou), cậu ta có lẽ là người yêu của cô gái tên Yuni này. Cô gái có vẻ thông minh đi cùng cậu ta lúc đó chắc là Yuni.

Tôi đoán những đứa trẻ mồ côi mà anh ta bảo trợ chính là lũ nhóc này đây.

Nhắc mới nhớ, có đứa nhóc vừa nói gì đó làm tôi hơi chạm tự ái.

“Cách chơi là gì?”

Chẳng có gì giống với cách chơi thẻ mà tôi đã đặt ra cả. Bạn đọc một chữ cái, và kiểm tra mặt sau tấm thẻ để biết rằng bạn có đúng hay không, chỉ có vậy thôi.

“Như vầy nè!”

“Xếp chúng thành hàng.”

“Lần lượt.”

“Đoán đúng chữ cái.”

“Nó sẽ là của bạn.”

Lũ trẻ tranh nhau nói. Sự khao khát muốn giải thích tràn ngập trong lời nói. Tôi kiên nhẫn lắng nghe và sắp xếp lại thông tin trong đầu.

Bạn đặt 100 tấm thẻ với mặt chữ cái ngửa lên trên [Sân Đấu]. Nếu đọc chính xác chữ cái phù hợp với hình ở mặt sau, tấm thẻ sẽ thuộc về bạn. Những thẻ đoán sai sẽ bị gửi đến [Nghĩa Địa], và nếu không còn thẻ nào trên [Sân Đấu], thẻ trong [Nghĩa Địa] sẽ được đưa trở lại sân, và cuộc chơi tiếp tục. Khi đã lấy hết thẻ trên [Sân Đấu] và [Nghĩa Địa], người giữ nhiều thẻ nhất sẽ trở thành [Học Giả] – người thắng cuộc.

“Ngạc nhiên thật, có thể nghĩ ra cả cách chơi như vậy.”

“Đúng đấy, Yuni-ane thật tuyệt.”

“Chẳng phải chị ấy nói người đáng ngạc nhiên là Arisa sao?”

“Cậu nhầm rồi, là Tarisa.”

“Chứ không phải là Maisa à?”

Tôi muốn gặp người mà lũ trẻ gọi là Yuni. Tôi tự hỏi liệu mình có thể gặp Yuni hoặc hai cậu bé kia không.

“Yuni-ane đang làm việc.”

“Tsui-niichan cũng đang bận tập luyện phải không?”

“Thế còn Etai-niichan?”

“Ở trong phòng anh ấy à?”

“Không, người lớn bảo anh ấy sẽ làm việc ngoài đồng hôm nay.”

“Đồng Gabo hả?”

“Không phải, họ nói là rau cải mù tạt.”

“Vậy là anh ấy đang ở khu mái đỏ.”

“Chú ơi, cháu sẽ dẫn chú đến đó.”

C-Chú á hả? Mặc dù tôi chỉ mới 20 tuổi thôi mà.

Trong khi cảm thấy tổn thương bởi lời nói vô tư của lũ trẻ, tôi bị chúng kéo tay đi.

Đứa trẻ đưa tôi đến nơi có khoảng 20 cậu trai lớn hơn đứa dẫn đường chừng 10 tuổi, họ đang làm việc trên đồng.

Cậu trai vạm vỡ trông lớn tuổi nhất nghi ngờ nhìn tôi.

“Này, rất vui được gặp cậu, tôi là thương nhân Neigen.”

“Ngài thương nhân đây muốn kinh doanh gì? Vì mùa vụ thuộc sở hữu của Bá tước-sama, chúng tôi không thể bán mà không có sự cho phép, anh biết chứ?”

Tôi có chút chú ý tới giọng điệu hơi mỉa mai trong từ “Thương nhân” và “-sama” của cậu ta. Nhưng tôi không tới đây để gây chiến với một đứa trẻ.

“Không phải chuyện đó, tôi muốn gặp Etai-kun, và đứa trẻ này đã dẫn đường cho tôi.”

“Etai đang ngủ dưới cái cây đằng kia. Vì cậu ta vô dụng, anh có thể giữ lấy nhóc ấy nếu có việc cần. Mấy đứa, lại đây nào.”

Tôi cảm ơn cậu ta và đi về phía Etai.

“Anh? Là ai?”

“Rất vui được gặp cậu, tôi là thương nhân Neigen.”

“Haa, Thương nhân-san à... Có chuyện gì vậy?”

Xem ra Etai-kun không giỏi giao tiếp lắm.

“Thực ra là về những bức tranh cậu đã vẽ trên bộ thẻ học.”

“Nó thú vị mà đúng chứ!”

“Ừ, lũ trẻ nghĩ trò chơi đó thật tuyệt đấy.”

“Mọi người chơi nó cả đêm.”

“Không có đứa nào cãi nhau sao?”

“Bất kì đứa nào gây gổ sẽ bị đẩy xuống lượt chơi cuối cùng.”

“Tôi hiểu rồi, quy định hay đấy. Dù vậy, khó mà chờ đến lượt với chỉ 2 bộ thẻ đúng chứ?”

“Không, giờ bọn tôi có 4 bộ rồi.”

Tôi không thể che giấu sự bất ngờ. Mới chỉ 8 ngày kể từ khi [Thẻ Học] được bán ra.

Chỉ mất 4 ngày để làm một bộ sao!

Cho dù họa sĩ mà tôi thuê làm thẻ thương mại cũng phải mất nửa tháng để làm ra một bộ.

“Cậu tự mình làm nó à?”

“Không.”

Tôi thầm thở phào nhẹ nhõm. Lý do là vì họ dùng nhiều người cùng làm để rút ngắn thời gian. Dù vậy, suy nghĩ đó bị phủ nhận ngay câu tiếp theo.

“2 bộ đầu tiên là tôi tự làm, nhưng những bộ khác được làm với sự giúp đỡ của những đứa trẻ khác, chúng vẽ khéo lắm. Nhờ đó, chúng tôi làm được 1 bộ trong 1 ngày.”

“Theo, Shual, Olio. Người này muốn nói chuyện.”

Etai-kun dẫn tôi đến túp lều với 3 cậu trai và 1 cô bé. Tôi lập tức tự giới thiệu và vào thẳng vấn đề.

“Mọi người có thể vẽ tranh tốt như Etai-kun phải không?”

“Đúng thế.”

“Không tốt bằng Etai-ani đâu.”

“Etai-niichan dạy cho em.”

Sau khi xem từng người vẽ thử, tôi bắt đầu đàm phán.

“Tôi muốn thuê mấy cô cậu.”

“Em không biết chữ đâu đấy nhé?”

“Có phải là... cơ thể em không?!”

“Ngực em vẫn còn nhỏ, anh có muốn để em làm tình nhân không?”

Tôi gạt bỏ những phản hồi lạc đề của lũ trẻ và giải thích chi tiết.

Tôi là người đầu tiên làm ra [Thẻ Học] này, và tôi muốn phổ biến nó khắp Vương quốc Shiga, không chỉ tại thành phố Seiryuu. Vì vậy tôi cần thuê họ để sản xuất số lượng lớn.

“Anh sẽ trả bao nhiêu? 1 penny cho 1 bộ chứ?”

“Cậu tham lam quá đấy.”

“Đúng vậy, nó sẽ thành vài đồng bạc trong 1 tháng mất.”

“Rốt cuộc là bao nhiêu?”

Tiền công cho trẻ em tùy vào công việc, nhưng giá thị trường vào khoảng 1-2 đồng bạc một tháng. Nếu bao ăn ở, tụi nhỏ thường không được trả lương.

Tôi nói với lũ trẻ đang bắt đầu đếm trên đầu ngón tay.

“Nếu em có thể làm ra 30 bộ trong 1 tháng, thì nó sẽ là 30 đồng penny, hoặc 6 đồng bạc.”

“Bốn người chúng tôi có thể làm ra 40 bộ.”

“Vậy là 8 đồng bạc. Mỗi đứa được 2 đồng bạc.”

“Tuyệt quá, tương đương với Yuni-neechan đấy.”

“Đúng vậy, thật tuyệt.”

“Dù vậy, chúng ta có đủ nguyên liệu không?”

“Tớ thắc mắc liệu có thể hỏi Tsui-niichan không?”

Lũ trẻ nhanh chóng phấn khích rồi lại thất vọng.

Tôi không có ý định bóc lột chúng, nhưng vì chưa có vốn, tôi sẽ thưởng thêm cho chúng sau này từ lợi nhuận.

“Tất nhiên tôi sẽ chuẩn bị nguyên liệu.”

“Thật chứ?!”

“Vậy em sẽ làm thật nhiều.”

“Un, em sẽ làm việc chăm chỉ.”

Giữa đám trẻ đang hừng hực khí thế, chỉ có Etai-kun trông u ám.

“Nhưng, làm điều này có ổn không khi chưa có sự cho phép của Yuni và Tsui-niichan?”

“Được rồi, họ là những người đã mua thẻ, dạy cách chơi và đề nghị sản xuất đúng chứ?”

“Un.”

“Em có biết nơi họ làm việc không? Anh sẽ tới hỏi. Nếu không gặp được, anh sẽ quay lại sau.”

Tôi rời trại trẻ mồ côi sau khi biết nơi làm việc của Yuni-chan và Tsui-kun. Vì đã có sự đồng ý không chính thức từ nhóm Etai, tôi cần nói chuyện với hai người kia. Tôi tôn trọng tình đoàn kết của lũ trẻ này.

Đầu tiên, tôi đến quán trọ nơi Yuni-chan làm việc. Tôi phải thuyết phục cô ấy vì chính cô ấy là người nghĩ ra ý tưởng trò chơi. Nếu tôi đính kèm cuốn sổ tay hướng dẫn, chắc chắn sẽ bán chạy.

“Được rồi.”

Tôi xin phép chủ quán trọ để nói chuyện với Yuni trong giờ làm, và cô ấy vui vẻ chấp nhận. Cô ấy khác với mong đợi của tôi. Không phải kiểu xinh đẹp sắc sảo, mà là một cô gái bình thường, lanh lợi.

“Người nghĩ ra trò chơi đó không phải tôi. Đó là bạn tôi, tên là Arisa.”

“Tôi có thể tìm cô ấy ở đâu?”

“Cô ấy đã đến Thành phố Mê cung rồi.”

“Tôi hiểu rồi, rắc rối thật.”

“Được rồi, Arisa hay nói những chuyện kì lạ như ‘Trò chơi là không biên giới’ nên chắc chắn sẽ cho phép anh thôi.”

Cô gái tên Arisa này có vẻ là một người thú vị.

Vì Yuni-chan hứa sẽ gửi thư cho Arisa, tôi nhờ cô ấy viết về vấn đề bản quyền trong thư. Nó sẽ trở thành sự chấp thuận sau sự việc, nhưng hãy làm việc chăm chỉ để nó không thành vấn đề pháp lý.

Tất nhiên tôi sẽ không phá luật, nhưng sử dụng ý tưởng của người khác thế này là điều tối kỵ với thương nhân. Thông thường, Hội Thương nghiệp sẽ phải đứng ra dàn xếp.

Sau cùng, tôi đến xưởng gỗ nơi Tsui-kun làm việc.

Tôi nói chuyện với cậu ấy vào giờ nghỉ, và cậu ấy cũng phản ứng y như Yuni-chan. Cậu ta trả lời trong khi nghịch những mảnh gỗ bào dưới chân.

“Dù sao thì mua nó là ý tưởng của Yuni, tôi chỉ lấy gỗ thừa vì muốn làm một bộ cho mình. Tôi sẽ ghét nếu anh bán mấy tấm thẻ đó ở trại trẻ mồ côi, nhưng nếu anh bán những cái mới làm thì không vấn đề gì. Ngoài ra, anh sẽ nhận Etai – người có vấn đề với công việc chân tay – về dưới sự chăm sóc của anh đúng chứ? Rốt cuộc thì việc cậu ta trở thành binh lính hay phu khuân vác là bất khả thi.”

Cậu ta đột nhiên giao trách nhiệm cho tôi.

“Tôi sẽ không ngược đãi Etai đâu.”

“Un, cậu ấy vẽ rất khéo, nhưng nếu anh để cậu ta một mình, cậu ta sẽ vẽ cho đến khi bất tỉnh đấy.”

Tsui-kun gật đầu ra hiệu nhờ cậy.

Tôi nên đặt giới hạn sản phẩm trong một tháng. Nếu không, lũ trẻ đó sẽ làm việc đến kiệt sức mất.

Khi nhìn thấy cái bào và mớ vụn gỗ mỏng của Tsui-kun, tôi nhớ lại một câu nói.

[“Sao ông không nghĩ cách sản xuất nó lần tới? Nếu có nhu cầu, ông có thể nghĩ về giá cả sau. Ông nên tìm nguyên liệu rẻ, hay một cách sản xuất hàng loạt để rẻ hơn, thực sự rất vui khi thử nghiệm và sửa lỗi.”]

Tôi nghiền ngẫm câu nói đó trong khi nhìn chằm chằm vào đống vụn bào.

“Đúng rồi, chính là nó!”

Tôi vô tình đứng bật dậy và hét lên. Đốc công ở xưởng đổ dồn ánh mắt vào tôi.

Dù vậy, tôi quá phấn khích với ý tưởng mới nên mặc kệ những ánh nhìn đó và đi thương lượng với ông chủ xưởng. Thứ tôi nghĩ ra lúc này sẽ thành hình sau nửa năm nữa.

Vào lúc này, tôi nghĩ đến việc sử dụng ván ép làm từ vụn bào và keo dán làm nguyên liệu cho thẻ bài. Điều này sẽ không thành hiện thực nếu không có nỗ lực lớn và kinh nghiệm của ông chủ xưởng và Tsui-kun.

[Thẻ Học] làm từ vụn gỗ ép giá 2 đồng bạc đã trở thành món quà lưu niệm nổi tiếng cho du khách đến thành phố này.

Dù vậy, đó là câu chuyện của sau này.

Còn hiện tại, hình ảnh đẹp nhất tôi có thể tưởng tượng là vẻ mặt bối rối của Etai và nhóm bạn khi nhìn vào túi tiền đầy ắp đồng bạc vào cuối tháng.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!