Virtus's Reader
Cuồng Tưởng Khúc

Chương 88: CHƯƠNG 88: TÔI MUỐN TẬP LUYỆN MA THUẬT [GIAI ĐOẠN CHEAT]

Satou đây. Sự thúc giục muốn dùng thử thứ bạn vừa có được có lẽ không phân biệt tuổi tác hay nơi chốn.

Dù là ở thế giới song song, nó vẫn vậy.

"■ ▼ ▲▲ ▲ ■ ▲▲ ▲▲ Khiên"

Một hình dạng trong suốt trông như một cái khiên hiện ra trước tôi đang cầm một cây gậy. Kích cỡ nó lớn đủ che toàn bộ cơ thể tôi.

“Em đến đây, Đạn Tâm trí.”

Quả cầu ma pháp vô hình bắn ra từ Arisa bị dội lại bởi cái khiên và biến mất.

Ồ, một chỉ số mới xuất hiện dưới thanh HP của tôi, nó ghi là [HP Khiên]. HP là 100 và nó vừa giảm 1 điểm từ đòn tấn công của Arisa khi nãy. Tôi chờ một lúc, nhưng nó không hồi lại.

“Có ổn không cho phát kế tiếp?”

“Cứ tới đi.”

“Em tới đây Tsubaki-kun! Đây là phát bắn tốc lực!”

Arisa bắn Sóng Xung Kích trong khi nhái theo thứ gì đó. Cái khiên rung lên từ đòn đó, nhưng nó cũng dội lại y như Đạn Tâm trí vừa nãy.

Lần này HP Khiên giảm 3 điểm. Vậy là nó không giảm theo một giá trị cố định, mà phụ thuộc vào phép thuật hử?

“Rồi, kế tiếp, xin hãy dùng Tên Ma pháp, Nana.”

“Vâng, Chủ nhân.”

Một vòng tròn ma thuật hiện ra trước trán Nana và một mũi tên ma pháp được bắn từ đó. Mũi tên ma pháp biến mất cùng âm thanh như kim loại chà xát. HP khiên chỉ giảm 1.

“Kế đến, làm đi, Mia.”

"Nn. ■■■ ■■ ■■■■ Thủy Xạ"

Mia tạo ra Thủy Xạ từ nước bên trong bầu nước cạnh cô bé, và rồi bắn nó vào tôi. Khoảnh khắc va chạm, cái Khiên rung lên một chút. Ma pháp bị hóa giải và nước bắn tung tóe. HP khiên chỉ giảm 1.

“Mia, em có đòn tấn công khu vực nào không?”

“Em có.”

“Vậy thì, xin hãy làm nó từ phía trước.”

“Nguy hiểm.”

“Em có đòn tấn công nào an toàn cho mọi người trừ tôi không?”

“Em có.”

“Vậy thì làm nó một lần đi.”

"Satou?"

“Tôi sẽ né trước khi nó trúng tôi.”

"Nn. ■■■ ■■■ ■■■■■■ Sương Axit"

Một màn sương trắng trúng vào cái Khiên. Sương bị chặn bởi Khiên, nhưng cỏ xung quanh tôi chết dần. HP Khiên lần này giảm 3.

Vậy ma pháp nhắm vào một mục tiêu là 1, trong khi ma pháp diện rộng là 3 điểm hử. Cái Khiên này chẳng phải quá mạnh sao?

“Tama, làm ơn ném vài hòn đá. Nhắm vào vùng quanh bụng tôi.”

“Aye!”

Vút, hòn đá xé không khí, và y như ma pháp trước kia, nó bị chặn lại. Hòn đá bật ra không giống như ma thuật. Tama dần giỏi hơn ở việc ném đá. Sức ném của cô bé dần nhanh hơn. HP khiên chỉ giảm 1.

“Được rồi, kế đến, Pochi. Bắn bằng nỏ, do nó nguy hiểm, nên bắn xung quanh đây được chưa.”

“Hiểu rõ, nodesu.”

Mũi tên mà Pochi bắn có đích nhắm khác, cô bé bắn chính xác vào bàn chân mà ngón tay tôi chỉ. Tất nhiên, mũi tên bật ra trước khi nó trúng tôi. HP Khiên chỉ giảm 1, giống như đá ném của Tama.

Giờ thì, kế là Liza, nhưng thành thật mà nói, tôi sợ rằng người nghiêm túc như Liza sẽ dùng [Thương đó]. Tôi tắt cái Khiên, và đặt nó lại. Tôi biết nó không thực sự cần thiết, nhưng vấn đề là cảm giác.

“Liza, sau khi cô nạp đầy ma lực vào cây thương, làm ơn đánh một đòn mạnh và đâm tới với tất cả sức của cô.”

“Em hiểu rồi, Chủ nhân. Xin hãy chuẩn bị ạ!”

Không không, lời đó đáng sợ thật.

Bang, âm thanh Liza lao tới, cô ấy đâm ra cây ma giáo.

Cây ma giáo đẩy vào cái Khiên, nhưng ngay khi nó sắp trúng tôi, nó đã bị dội lại. Cùng lúc đó, một thứ gì đó vô hình đẩy vào cơ thể tôi. Tôi hiểu rồi, dường như cái Khiên thì phù hợp để ngăn cản đòn tấn công hàng loạt hử.

Gợn sóng màu đỏ hiện ra giữa cây thương và cái khiên rồi biến mất.

Ngay khi gợn sóng biến mất, Liza thu cây thương lại. Để tôi làm rõ chỗ này, cho dù thương của Liza có đâm thấu cái Khiên, nó cũng chỉ sượt qua nách tôi.

HP khiên chỉ giảm 3. Dù nó chói sáng, nó vẫn được tính giống như ma thuật diện rộng hử.

“Liza, kế đến, thử tấn công tôi ba lần.”

“Vâng ạ.”

Mỗi đòn đánh giảm HP khiên 1 điểm. Thí nghiệm kế tiếp sẽ là cuối cùng.

“Lulu, xin hãy ném một viên sỏi.”

“D, dạ, em sẽ làm hết sức mình ạ.”

Tuy nhiên, trái ngược với tinh thần của Lulu, viên đá đã bay đi đâu mất.

Phải, cô ấy không quen đánh người, không ngạc nhiên là nó không bay thẳng.

“Lulu.”

“E, em rất xin lỗi, Chủ nhân. Eii. Eii.”

Có lẽ cho rằng mình bị mắng, Lulu tuyệt vọng cố ném đá nhiều lần với khuôn mặt đau khổ. Aah, thật là lãng phí cho một khuôn mặt xinh đẹp.

“Lulu, bình tĩnh nào.”

“V, vâng.”

Có lẽ nghĩ rằng mình không được chấp nhận, Lulu rơi vào chán nản. Khuôn mặt lo âu của cô ấy cũng quá dễ thương.

“Lulu, nhặt một viên đá dưới chân cô.”

“Vâng, em lấy nó rồi.”

“Rồi, bước ba bước tới đây.”

“Vâng… Umm, nó không gần quá sao?”

Lulu cách cái Khiên khoảng 1m.

“Ổn mà, ném viên đá giống như cô đang quăng nó đi bằng cả hai tay.”

“Vâng… A, em ném trúng rồi.”

“Yep, cô làm giỏi lắm. Cô tuyệt lắm.”

Làm mọi thứ dễ đi khi loại bỏ những điều kiện bất khả thi. Hơn 4 hòn đá trúng khiên, nhưng HP của nó không giảm. Vậy ra nó thực sự vô hiệu hóa những tổn hại ở một mức độ nhất định.

Bất hạnh là, không phải là tôi đã có thể niệm chú.

Đối với câu niệm chú khi nãy, mặc dù tôi đọc từ đúng rõ ràng, âm điệu đã hoàn toàn lạc điệu.

Tôi kích hoạt skill Trình diễn Âm nhạc và cố niệm chú với tinh thần hăng hái, nhưng vẫn không được. “Uu n, tốt hơn trước kia, nhưng sai rồi. Giống như là Nadami-chan, một nhạc sĩ giỏi không cần đọc bản nhạc.”, Arisa nói thế. Thật là bực bội.

Mẹo để giải đáp câu đố này là cuộn phép [Khiên] mà tôi nhận được từ tiệm ma thuật.

Sau khi chúng tôi rời thành phố, khi tôi dùng nó trong lúc nghỉ ngơi, [Khiên] đã được thêm vào cột Ma thuật. Cùng lúc đó, tôi cũng nhận được skill không có nhãn [Thuật ma pháp], nhưng tôi thắc mắc liệu [Thuật ma pháp: Ngoại thế giới] có phải là trường hợp đặc biệt không?

Ma pháp hồi nãy tôi dùng được chọn từ Menu. Niệm chú chỉ là ngụy tạo, chỉ là, tôi có chút muốn giả vờ bản thân mình có khả năng niệm ma pháp.

Tất nhiên là, Arisa nhận ra tôi không niệm chú đúng, nhưng vì cô bé biết về Menu, nó có lẽ không thành vấn đề.

Mia hình như không để ý, nên có lẽ không sao hết.

Tuy nhiên, việc xem xét vẫn tiếp tục.

Kế đến là lượt Nana. MP cô ấy chỉ giảm 20% nên có lẽ cô ấy ổn. Tôi sẽ đổ đầy nó khi kết thúc.

“Nana, xin hãy bật Khiên của cô.”

“Vâng, Chủ nhân.”

Đằng trước Nana, một cái Khiên từ ma thuật xuất hiện. Giống y như cái tôi tạo ra.

“Rồi Arisa, bắn một viên Đạn Tâm trí ở góc độ sao cho nó không trúng Nana trên cái Khiên.”

“Ô kê.”

Đạn Tâm trí bị bật lại bởi cái Khiên và biến mất, giống y chang tôi.

Tuy nhiên, HP khiên đã giảm đi một nửa. Dù tôi không biết giá trị chính xác, lượng HP khiên và độ cứng rõ ràng có sự khác biệt. Nó có lẽ là vì khác biệt về level hay cấp skill.

“Được rồi, thí nghiệm kết thúc. Ăn thôi!”

Do cuộc thí nghiệm mất kha khá thời gian, tôi cũng tham gia nấu ăn cùng với sự giúp đỡ của Liza và Lulu. Hơn nữa, tôi đảm trách món chính, bít tết làm từ thịt sói.

Tôi chuẩn bị thịt sói lần lượt cho các khẩu phần của mọi người ngoại trừ Mia và Nana. Với lời khuyên của Liza, tôi cắt một đường trên gân bằng dao rồi trộn muối và tiêu vào nó.

Sau đó, tôi chế dầu vào chảo, khuấy nó, rồi đặt tỏi thái lát vào trong dầu để chiên như một món ăn nhẹ. Trong khi lắng nghe âm thanh của dầu, tôi nhanh chóng áp chảo thịt. Ngoại trừ khẩu phần của Arisa và Lulu, thịt được làm tái. Hình như Arisa và Lulu thích chín vừa.

Cho dĩa của Mia, tôi cắt ba loại trái cây khác nhau và rưới chúng với mật ong và đường xanh.

Với nước của Nana, tôi bỏ vào vài giọt nước ép từ trái cây của Mia. Tôi muốn được ăn cùng Nana nhanh chóng.

Chúng tôi bắt đầu ăn với câu, “Itadakimasu”, như mọi khi, nhưng sao nó có vẻ căng thẳng hơn thường lệ.

Tôi nên nói nó thế nào nhỉ, nhất tâm nhất ý, một minh họa hoàn hảo cho cách họ ăn.

“Làm ơn cho dĩa nữa!”

Arisa găm miếng thịt trên đĩa trong khi nói thế. Pochi vừa ăn xong đang liếm đĩa, rồi nhìn như chết lặng trong một lúc, sau đó cô bé đưa ra đĩa của mình, “Một, một, xin đĩa nữa! nano desu!”, cô bé khẩn trương nói.

“Xin dĩa nữa!”

“Xin cho dĩa khác desu!”

“Umm, làm ơn cũng cho em một phần nữa.”

Một chút sau Pochi, Tama và Liza cũng đưa đĩa của họ, rồi hỏi xin phần khác. Hình như sau họ, Lulu cũng yêu cầu một phần khác.

Mà, thịt vẫn còn dồi dào, nhưng nếu mấy cô ăn nhiều nó sẽ khó cử động lắm đấy biết không?

Nhưng, nó vẫn chưa xong.

“Xin nữa.”

“Chủ nhân, làm ơn cho cái nữa.”

Đằng đó là bóng dáng Mia và Nana đang giơ ra dĩa trái cây trống và cốc thủy tinh.

Tôi không có can đảm từ chối nữa, và đưa thêm một phần cho mọi người.

Khi tôi đưa ra, tôi không quên cảnh báo đây là phần cuối cùng.

Khi họ ăn xong, họ trông vô cùng hạnh phúc, nhưng làm ơn đừng nhìn dĩa quá háo hức nữa.

Ổn thôi nếu là Pochi hay Tama, nhưng khi mọi người đều có cùng biểu cảm, tôi gần như muốn hỏi có phải họ đang đùa giỡn không.

Sau đó, tôi được yêu cầu nấu mỗi bữa ăn, nhưng tôi bảo họ chỉ để tôi làm bữa trưa.

Vì bạn sẽ nhanh mập nếu ăn quá nhiều vào bữa tối.

]Nhận được danh hiệu [Phù thủy bàn ăn tối].

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!