Satou đây. Nếu tôi tìm thấy một con G, có nghĩa là ở đó có hơn 30 con, nên tôi luôn phun thuốc diệt côn trùng xung quanh và trong đàn gia súc. (Ghi chú của người dịch: tác giả ghi là chữ ”G”, G nghĩa là Gokiburi, tức là con gián)
Sẽ tốt hơn nếu bạn có thể làm điều đó với lũ cướp.
Sau khi chúng tôi rời thành phố, bình yên kéo dài trong ba ngày, nhưng hai ngày tiếp đó, chúng tôi bị tấn công bởi lũ cướp ba lần.
Do chúng chỉ là những nhóm cướp nhỏ với 7-8 người, chúng tôi để Arisa ưu tiên tấn công với Sóng Xung Kích, và mấy cô gái thú nhân đánh bại lũ cướp.
Trong trận đầu, Mia tấn công với Sương Axit, nhưng nó quá kinh khủng nên tôi nhờ cô bé dùng Sương Mù và Sương Cay cho những lần tấn công kế tiếp.
Nếu tôi cũng chiến đấu, tôi có thể rút ngắn công việc của họ, nhưng vì nó vừa đủ cho mấy cô gái thú nhân chiến đấu, tôi chỉ đứng nhìn và sẵn sàng bọc lót cho họ nếu cần thiết. Và vì mấy cô gái thú nhân có thuận lợi về level lẫn kinh nghiệm chiến đấu so với lũ cướp, tôi chẳng bao giờ có lượt của mình.
Chúng tôi không mang cướp đến nơi có người ở nữa sau khi đã có bài học lần trước. Chúng tôi làm chúng ngủ bằng ma thuật của Arisa, lột hết trang bị của cả bọn ngoài quần áo và để chúng đó sau khi bị trói bằng dây leo. Nếu trang bị của chúng bị lấy đi, chúng sẽ không thể tiếp tục việc cướp bóc nữa. Nếu chúng cố miễn cưỡng theo đường cũ, chúng bị giết cũng là điều tốt nhất.
Tôi xé đồ mặc ngoài của cả bọn và băng bó để chúng không chảy máu tới chết.
Kỵ binh của lãnh thổ bá tước đang đi tuần sẽ đi qua chỗ cả lũ trong vài giờ nữa, tôi để chúng sống vì mục đích đó.
Để đề phòng, tôi đặt một tờ giấy viết chữ ”Cướp” lên người họ.
“Chúng ta không dính vào tình huống khuôn mẫu gì cả.”
“Phình cuống?”
“Cái đó ngon không nodesu?”
Sau lần thứ hai chạm trán với cướp, tâm trạng của Arisa trở nên tệ.
Trong khi càu nhàu, “Em thích ăn tempura” sau khi nghe mấy lời của Pochi, cô bé lười biếng lăn trên sàn xe.
“Tình huống loại gì?”
“Thường thường, kịch bản là bọn cướp sẽ tấn công một cỗ xe với nhiều phụ nữ đẹp hay người giàu có và chúng ta đến cứu họ, lúc đó trông sẽ ngầu lắm chứ hả?”
Tôi hoàn toàn không biết loại kịch bản ấy.
“Arisa.”
“Gì vậy? Mia.”
“Người giàu.”
Mia chỉ vào tôi khi nói thế.
“Phụ nữ đẹp.”
Mia chỉ vào các cô gái.
“Sáng mắt ra rồi! Chúng ta nên là người bị cướp theo tình huống khuôn mẫu mới phải!”
Arisa rên rỉ trong khi đặt tay lên đầu. Mia trông hài lòng sau khi nhìn phản ứng đó. Cô bé trông biểu cảm hờ hững như mọi khi, nhưng khi tôi nhìn gần, miệng cô bé có chút mỉm cười.
Pochi, Tama và ngay cả Nana bắt chước Arisa với dáng vẻ ôm đầu như gặp rắc rối. Nana nhìn kỳ quái, nhưng phải để cô ấy một mình thôi.
“Chủ nhân, có những người đàn ông màu lam.”
Nghe Lulu gọi, tôi đi ra ngoài ghế lái xe. Ý Lulu nói, “người đàn ông màu lam”, nghĩa là lính của lãnh thổ bá tước. Dường như cô ấy gọi họ thế vì quần áo họ có màu xanh lam.
“Chúng tôi là hiệp sĩ của Kuhanou-dono, cử đại diện của các người ra đây.”
“Tôi là đại diện, tên tôi là Satou.”
“Hô, cậu còn trẻ vậy sao. Con đường cái này thường có cướp lai vãng. Rất nguy hiểm nếu du hành mà không có hộ tống. Quay về thành phố, và thuê mấy người hộ vệ đi.”
“Cảm ơn sự quan tâm của anh. Tôi đã có những người bảo vệ tuyệt vời rồi, nên ổn thôi.”
Tôi mở màn che xe, và Liza ló mặt ra.
Liza, xin ngừng nụ cười ăn thịt người đó đi, nó đáng sợ lắm.
“Hừm, hộ tống của cậu có vẻ khá mạnh nhỉ. Nhưng, cậu nên để hộ tống của mình ở bên ngoài xe để họ có thể thấy cướp đến.”
Sau khi cho lời khuyên, người hiệp sĩ hỏi ID của tôi và quay lại cuộc đi tuần của họ với sự hài lòng.
"Jaa an, em dễ thương không?"
Arisa đang xoay mình trước mặt tôi khi nói thế. Con bé trông dễ thương khi mặc bộ đồ một mảnh có những diềm xếp trên tay áo. Khi cô bé mặc thế và phối cùng mái tóc tím, cô bé trông thực sự giống như một nhân vật từ một bộ phim huyễn tưởng.
“Ừ, em rất dễ thương.”
"Ehehehe."
Cô bé có lẽ không nghĩ rằng mình sẽ được khen thành thật, cô bé trông ngạc nhiên rồi sau đó trở nên rụt rè trong sự hạnh phúc. Cảm giác đó khá mới mẻ.
"Dễ thương?" "Nhìn nè nano desu."
Pochi và Tama xuất hiện trong bộ quần áo tương tự Arisa và cùng hỏi thế. Họ cũng xoay vòng như Arisa.
“Pochi và Tama cũng đáng yêu lắm.”
"Wa i." "Yay desu."
Trông như chúng nhận ra việc làm chiếc váy bay bồng bềnh thì vui, chúng xoay vòng quanh cho đến khi trở nên chóng mặt.
“Do anh mua ít vải trong thành phố, em đã thử thêm diềm xếp vào quần áo chúng ta có.”
“Cô khá khéo tay đó.”
“Em đã từng có kinh nghiệm tự làm quần áo cho một vài sự kiện hồi trước.”
Tốt hơn là không nên hỏi loại sự kiện gì. Bộ điệu của cô bé giống như đã được định sẵn. Arisa đang trông hãnh diện, đột nhiên đóng băng. Nana đang làm một tư thế khi tôi nhìn ra sau.
“Chủ nhân, em dễ thương không?”
Dễ thương hả, thay vì đó, là một cảnh tượng đau mắt thì hơn.
“Nana! Mặc quần áo vào, quần áo!”
Lulu nhặt quần áo Nana để rơi xuống đất và che cô ấy lại.
Cô ấy đang mặc quần bó cụt như mọi người ở nửa thân dưới, nhưng nửa thân trên chỉ có yếm ngực. Chúng được may chỉ che nửa bộ ngực. Tôi không thấy bất kỳ ai bán chúng trong thành phố, nên có lẽ là thứ Arisa làm. (Ghi chú của người dịch: gg hình ảnh cho ”half cups clothes”. Tuyệt đối không xem ở nơi công cộng.)
“Arisa, cô thực sự tài năng đấy.”
“À, mà, phải.”
Dường như Arisa mềm lòng khi bị khen.
“Chủ nhân, em dễ thương không?”
“Cô rất dễ thương, hay đúng hơn là, quá gợi cảm. Nana, đừng có thiếu suy nghĩ mà cởi bỏ quần áo của cô trước mặt người khác giới.”
“Vâng, Chủ nhân.”
Tôi cố gắng hết sức có thể để tỏ ra bình tĩnh. Nhờ vào skill Mặt Tỉnh Bơ đã nâng tới mức tối đa, tôi thành công không để lộ chút hào hứng nào trong giọng mình.
Nana hình như hài lòng với bình luận, “Gợi cảm”, và gật đầu rồi mặc quần áo Lulu đưa cho cô ấy.
Nếu Lulu không ứng biến, tôi có lẽ đã dán mắt vào cô ấy mà không xê dịch. Nếu chỉ có hai chúng tôi một mình, nó thực sự nguy hiểm. Đó là tại sao, tôi không có ác cảm với phản ứng nhanh của Lulu. Dù nghĩ vậy, sẽ hay hơn nếu cô ấy làm nó chậm một chút.
“Cô chỉ làm quần áo cho ba người thôi sao?”
Để tiếp tục phong thái của mình, tôi quay lại chủ đề với Arisa.
“Ừ, không thể nào làm cho mọi người cùng một lúc được. Mà do Tama và Pochi trông mong làm người mẫu cho em với đôi mắt sáng rỡ, em đã làm cho họ trước.”
“Kế đến, là tôi.”
“Rồi, rồi, người kế tiếp là cho Mia. Lulu và Liza sẽ sau đó, thế được chưa?”
“Được, ổn đó.”
“Tôi sẽ không hợp chút nào với quần áo quyến rũ như vậy.”
“Tôi bảo đảm nó sẽ nhìn đẹp mà. Đúng rồi, tôi có nên thêm diềm xếp vào tạp dề của cô không? Cô sẽ giống như một người vợ trẻ.”
Thật hiếm có khi thấy mấy cô gái trò chuyện. Nó làm tôi thư thái.
Trong khi nghe nhiều giọng nói làm nền, tôi quay lại chuẩn bị bữa trưa. Thực đơn của tôi đã tăng lên sau khi Liza dạy tôi. Bạn sẽ thấy chán với thịt bít tết sói cho dù nó ngon cỡ nào nếu bạn ăn nó mỗi ngày.
“Cẩn thận múc nó ra sau khi chất kiềm đã ra hết. Do sẽ lãng phí nếu ném bỏ nước súp, làm ơn dùng vải để lọc nó vào một cái thùng chứa rồi bỏ nó vào nồi.”
Tôi đã nghĩ rằng cô ấy chỉ cắt các thành phần một cách chính xác, nhưng nó bất ngờ biến thành một công việc căng thẳng.
Cảm ơn vì sự chỉ dạy của Liza, kết quả mùi vị khá tốt.
Tôi nhờ Lulu làm thịt bít tết thay chỗ tôi, nhưng rồi thua sự mong chờ của Pochi và Tama trong bữa ăn, tôi quyết định làm bít tết sau đó.
Ô kê, tôi sẽ kiểm tra hiệu quả của skill giáo dục bằng cách dạy Lulu bí quyết nướng thịt bít tết vào bữa trưa kế tiếp.
"Hài lòng?"
"Nó ngon nodesu."
"Haa, thật hạnh phúc."
Cả ba lười biếng nằm xung quanh, trong khi tôi điều chế thuốc cạnh họ. Hiện thời, Nana và Mia đang giúp đỡ dọn dẹp, nên họ không có ở đây.
Tôi đập ma hạch bằng ngón tay tôi, và đặt nó vào trong cái cối. Bình thường, bạn cần công cụ như đồ đập hạt để đập vỡ nó, nhưng công cụ này không dễ dùng tí nào, nên tôi không thích dùng nó. Hiện tại, tôi đập hạch bằng ngón tay một cách bí mật.
Tôi nghiền nó hoàn toàn với cái chày và đặt nó vào một cái chai. Tôi sắp xếp các chai với bên trong chúng theo hình dạng khác nhau và màu sắc phản ánh thứ bậc hiệu dụng của ma hạch. Tôi cũng không quên dán nhãn cho chúng.
Do cô gái ở tiệm ma thuật nói rằng ngay cả bột từ ma hạch cũng không ổn định, tôi sẽ thử kiểm tra xem chúng không ổn định đến mức nào.
Tôi để một ít bột cỡ đầu tăm trên mặt một tấm ván gỗ và truyền ma lực. Vừa khi tôi mới cho 1 MP, “Pốc”, nó nổ. Miếng gỗ dày 3 cm bị đục thủng tới đáy.
Pochi và Tama bị giật mình nảy lên và nhìn ngây người. Arisa ném cho tôi cái nhìn trách mắng. “Tôi xin lỗi vì đã làm mấy cô giật mình.”, tôi nói rồi quay lại thí nghiệm.
Mà, tôi nghĩ nó còn mạnh hơn thuốc súng cho dù cùng số lượng. Nghĩ lại thì, chỉ có loại thuốc súng mà tôi biết là từ pháo hoa hay pháo nổ, nên so sánh của tôi chắc chắn còn thiếu sót.
Chắc chắn, một người bình thường sẽ chết nếu một trong những cái này nổ.
Tôi để bột đỏ làm từ ma hạch trên một cái đĩa và trộn nó với chất ổn định. Vì chất ổn định có màu trắng, nó trở thành màu hoa anh đào.
Tôi để một mẩu giấy nhỏ lên trên một chỗ cấp ma lực, và rồi đặt vào đó 1 gam bột đã trộn lên trên. Tôi vận hành bộ chỉnh đặt ở góc cạnh chỗ cấp ma lực, và thiết lập nó theo sách ghi. Sau bước này, tôi chỉ cần để ma hạch vào chỗ cấp ma lực.
Thuốc thử được hoàn thành sau mỗi 10 giây. Xem trên AR, nó là Thuốc thử 1(5). Tôi bọc thuốc thử đã hoàn thành bằng giấy như origami theo chỉ dẫn trong sách, và rồi để nó vào một túi nhỏ. Tôi đặt chúng vào Storage sau khi tôi cảm thấy đã đủ.
Vì tôi vừa mới quen tay, tôi để 10 gam ở lần thử thứ hai và tiếp tục.
Tôi dừng lại sau khi làm được 100 thuốc thử trong 10 phút.
Kế đến tôi dùng thuốc thử đó để làm bình hồi phục cho MP, HP, thể lực, mỗi loại 10 bình. Do tôi có thể làm 5 bình một lần, và tôi đã chuẩn bị những nguyên liệu khác ngoài thuốc thử từ trước, nên nó không mất nhiều thời gian.
“Arisa, cất mấy thứ này đi. Dùng nó khi nào cô cần.”
“Ho i!”
Tôi để một nửa vào bên trong Item Box của Arisa.
Pochi và Tama thấy tôi đang làm sạch công cụ điều chế liền đi chuẩn bị xe.
Lượt lái xe buổi chiều sẽ là của Liza.
Vì hướng đó dường như không có bất kỳ tên cướp hay quái thú nào sẽ tấn công xe, tôi đoán tôi sẽ khảo sát lại cách làm cuộn phép.
Vào lúc tôi nhận được [Khiên] trên cột ma thuật của tôi, tôi đã lập tức tìm kiếm phương pháp chế tạo cuộn phép bên trong sách ma thuật, nhưng tôi không thể tìm thấy nó.
Tôi không chỉ tìm trong sách tôi mua ở thành phố Seiryuu, mà còn trong sách từ Arisa, Zen hay Trazayuya, nhưng tôi vẫn không tìm thấy.
Khi tôi đổi từ khóa tìm kiếm, tôi tìm thấy cách tạo ma cụ và golem, nhưng không hề có thứ gì là cuộn phép.
Ngày kế đó, tôi luôn luôn đọc sách ma thuật để tìm gợi ý về việc sáng tạo cuộn phép. Hoàn toàn không có manh mối cho đến nay, nhưng tôi đã có được kiến thức về các loại niệm chú và lý thuyết pháp thuật.
Tất nhiên, tôi cũng có hứng thú với ma cụ và golem, nhưng vì chúng cần một cơ sở quy mô lớn, nó không thể thực hiện được ngay bây giờ. Cũng có công thức về ma cụ với cấu trúc đơn giản, nên tôi sẽ thách thức mình bằng cách thử làm chúng trong lần nghỉ kế tiếp.
Tôi mong muốn nhanh chóng tăng cường các màn trình diễn của mình, không chỉ trong nấu ăn mà còn cả ma thuật nữa.