Satou đây. Thật khó khăn khi làm việc cho một cấp trên không đủ năng lực. Dù vậy, cấp trên chắc đang nghĩ ngược lại.
Nếu nó chỉ là công việc thì bạn chỉ việc đổi nơi làm, nhưng dân chúng trong một lãnh thổ thì không thể làm điều đó.
Chúng tôi vừa vào lãnh thổ Nam tước Muno, nên tôi thực hiện [Thăm dò toàn bản đồ] như thường lệ.
Hình như có một đồn lính ở phía xa một chút. Có 20 binh lính với level ở quanh phạm vi 3-7. Ra khỏi nơi đó là địa hình bằng phẳng với những ngọn núi nhỏ và rừng cây nằm rải rác. Khu vực rộng nhất là lãnh thổ bá tước Kuhanou. Tuy nhiên, dân số toàn bộ chỉ cỡ 40000, bằng 1/3 thành phố Seiryuu.
Chỉ có một thành phố lớn duy nhất trong lãnh thổ Nam tước, trong khi phần còn lại chỉ là những ngôi làng nhỏ với ít hơn 1000 người mỗi làng. Thành phố nơi Nam tước sống thì đông dân với 20000 người và hình như được gọi là thành phố Muno.
Trong thành phố Muno, có một con quỷ level 30. Việc nó ẩn nấp trong thành phố có nghĩa là nó đang làm thứ gì đó đáng ngờ. Vì nó trông phiền phức, tôi sẽ tránh xa nó càng xa càng tốt.
Tuy nhiên, Arisa chẳng phải đã nói rằng quỷ xuyên giới đều ở tầng điều hành sao? Tôi không cho rằng một con quỷ cấp điều hành lại ở level đó. Tôi tự hỏi liệu quỷ có thể sinh ra ở thế giới này không?
Kế tiếp, tôi kiểm tra quái vật trong lãnh thổ này. Không có quái vật cấp thấp, nói cách khác, có vài quái vật vượt level 10 ở nhiều nơi khác nhau. Thậm chí ngay gần đây, có một con quái vật level 24 gọi là Bọ Ngựa Chiến đang rình rập.
Hơn nữa, cũng có mấy thứ đặc biệt, mặc dù chúng không phải quái vật, trong một khu rừng gần thành phố Muno—một khu vực đường kính rộng 30 km, với khu rừng khổng lồ ngắn nhất là 20 km—có những cây khổng lồ ở bên trong. Dù chỉ có 10 cây khổng lồ, cây mạnh nhất ở level 39. Level trung bình của chúng là 30.
Điểm đáng chú ý là có rất nhiều toán cướp. Dù tôi đã dự liệu trước điều này, hầu hết chúng là những nhóm 10-30 người. Đám lớn nhất có khoảng 200 người. Hình như chúng đã xây dựng căn cứ ở bên ngoài bìa rừng nơi những cây khổng lồ sinh sống.
Do có rất nhiều kẻ ngoài vòng pháp luật, xem ra trị an của lãnh thổ này khá tệ.
Tôi muốn đi vòng qua lãnh thổ nam tước này, nhưng thế có nghĩa chúng tôi cần đi đường vòng để tới vương đô, và nếu chúng tôi đi một vòng dài, thì chúng tôi sẽ vào lãnh thổ Công tước Oyugock. Nó sẽ mất hai tháng ròng. Hơn nữa, theo sách du lịch, nếu chúng tôi mắc vào mùa đông, chúng tôi sẽ không thể di chuyển cho tới mùa xuân.
“Chào buổi chiều, anh lính-san, anh không cảm thấy khỏe sao?”
“Faa, không có gì, tôi không thấy muốn cử động hôm nay.”
“Là vậy sao, cảm ơn vì đã làm việc chăm chỉ.”
“Ừm, cậu có thể qua.”
Người lính nói thế trong khi lười biếng ngồi xuống trước điểm gác quân sự, và để chiếc xe đi qua mà không tra xét gì.
Quần áo anh ta nhếch nhác sờn mòn, một người không có thông tin chắc sẽ lầm anh ta là một tên cướp, nhưng anh ta rõ ràng thuộc về quân đội Nam tước Muno.
“Hehehe, Vùng Buồn Chán khá là hữu dụng phải không.”
“Phải, chúng ta được cứu rồi.”
Arisa hãnh diện nói trong khi tựa vào ghế lái của xe khi nó bắt đầu chạy. Cô còn tu bình hồi phục thể lực vào miệng bao lâu nữa, đó là hành vi xấu đấy biết không?
Người lính trước đó đã uể oải bởi vì Arisa đã tung ma thuật làm toàn thể lính trong đồn trở nên mệt mỏi. Dù vậy, do lúc đó là buổi sáng, cũng có khả năng cao rằng anh ta sẽ như thế ngay cả khi chúng tôi không dùng ma thuật.
Có lý do tại sao chúng tôi cố ý dùng ma thuật.
Từ kết quả thăm dò ưu tiên của tôi, những người lính trong đồn đó có mấy thứ như [Sát nhân], hay [Cưỡng hiếp] trong cột Thưởng Phạt của họ, giống y như lũ cướp. Tôi hiểu rằng chúng là loại người thích làm gì thì làm.
Tôi đã vô hiệu hóa chúng trước hơn là bị mắc vào một cuộc phản công. Nếu có thể, tôi muốn họ không nhận ra chúng tôi đã dùng ma thuật. Đó là kế sách của tôi, nên Arisa đã dùng Xung Ép Lực, kết hợp với Vùng Buồn Chán từ đằng xa để làm binh lính trở nên uể oải.
Nếu họ có đồ phát hiện ma thuật thì đó sẽ là một vấn đề, nhưng nó trông sẽ phiền hà nhiều hơn nếu chúng tôi vướng vào những gã đó, nên tôi đã chọn phương pháp có rủi ro thấp.
Nó chắc sẽ là vấn đề nếu tôi để đám người xấu như chúng một mình, nhưng vì Bọ Ngựa Chiến đang tới gần đồn, định mệnh của chúng đã được an bài.
Tôi xác nhận tình trạng của Arisa để phòng hờ, nhưng cột Thưởng Phạt của cô bé không thay đổi.
Trưa cùng ngày, khi chúng tôi đi qua trên một con đường gần một ngôi làng có dân số 300 người, chúng tôi bị gọi lại bởi một người đàn ông ở bên đường. Có 3 cô gái mảnh khảnh tuổi thiếu niên bên cạnh ông. Quần áo của họ khá ổn, nhưng vì họ trông mệt mỏi và vô hồn, chúng không hợp với tuổi của họ.
“Thưa cậu, sao cậu không mua những cô gái này?”
“Tôi xin lỗi, nhưng tôi không cần nô lệ.”
“Mỗi người họ chỉ 1 đồng bạc, nếu cậu mang họ tới thành phố lớn họ sẽ bán được giá tốt.”
Người đàn ông đang tiến cử bằng một giọng hờ hững.
Ông ta có lẽ biết rõ họ sẽ cần trả thuế nếu mang những nô lệ này ra khỏi lãnh thổ.
“Đó là khi không có thuế, hơn nữa, tôi không làm nghề mua bán nô lệ.”
“Là thế sao, vậy thì, còn việc trở thành người hầu của cậu thì sao, chỉ 2 đồng lớn thôi.”
Quá rẻ.
Nhưng tôi nghĩ mình sẽ không mua họ.
“Tôi rất tiếc, nhưng họ không thể so sánh được.”
Tôi chỉ vào Arisa và Nana đang lộ mặt ra khi nghe mấy lời, ‘hầu hạ’.
Dù họ đội mũ trùm, vẻ đẹp của họ cũng trông thấy rõ.
Sau khi người đàn ông thấy họ, ông ta từ bỏ.
“Ra là vậy, xin lỗi vì đã làm cậu mất thời gian.”
“Tôi muốn được nói chuyện một chút.”
“Là gì vậy?”
“Có phải ngôi làng của ông rơi vào nghèo đói vì mùa vụ xấu?”
“Không phải thế, nó chắc chắn ít ỏi như thường lệ, nhưng chúng tôi không có vụ mùa xấu.”
Vậy thì, có phải thuế cao không?
Nếu tình cảnh tiếp tục như vậy và họ liên tục bán người thế này, nhân công chẳng phải sẽ dần cạn kiệt và ngôi làng sẽ biến mất sao?
“Dù cho thuế có cao, chúng tôi vẫn xoay sở được tới cuối mùa đông với thu hoạch ít ỏi mà chúng tôi có.”
Chắc là có một khoản chi vượt kế hoạch.
“Có phải do bọn cướp không?”
“Chúng nó là nông dân trước kia, chúng tôi sẽ không bất cẩn đủ để phần tiết kiệm mùa đông của mình bị trộm đi.”
Nông dân sẽ chống trả cho đến chết hả.
“Vậy, có quái vật xuất hiện sao?”
“Nếu chuyện đó xảy ra thì chúng tôi thua thôi. Đó là quà chúc mừng đám cưới của con gái Nam tước, chúng tôi phải đưa ra 30% tích trữ mùa đông.”
Ông ta thở dài nặng nề khi nói thế.
Nam tước này thật tệ hại. Mặc dù nó có thể là hành động tự tiện của các quan chức thu thuế.
“Các ông không gửi đơn kiến nghị sao?”
“Nếu chúng tôi làm thế, cả ngôi làng sẽ kết thúc thành nông nô.”
“Điều đó không thể nào.”
“Là sự thật đó, cậu biết làng Tonza không? Mọi người ở đó bị cưỡng ép thành nông nô cả, không còn ai sống ở làng đó nữa.”
Trong một lúc, tôi tưởng rằng ông ta đang nói về làng Oyu, nhưng khi tôi xem trên bản đồ, có một nơi gọi là làng Oyu cách đây khoảng 20 km.
Rõ ràng, không có làng nào tên là Tonzu, nhưng có một nơi gọi là [Tàn tích làng Tonza]. Chẳng lẽ Nam tước ở đây là một bạo chúa ngốc nghếch tột đỉnh?
Vì tôi cảm thấy chút tò mò, tôi hỏi bâng quơ.
“Ông có biết về hôn phu của con gái Nam tước không?”
“Theo lời của người thu thuế, đó là anh hùng-sama.”
Anh hùng?
Tôi tìm xuyên khắp lãnh thổ, nhưng không ai có danh hiệu anh hùng.
Người đàn ông hình như chấp nhận sự im lặng của tôi như là một sự đồng tình?
“Đó chắc là một kẻ mạo danh, nhưng người thu thuế thực sự đã nói thế. Cậu có thể hỏi trưởng làng nếu cậu muốn.”
“Nếu cô ấy thực sự cưới một anh hùng thực sự, thì tại sao họ lại làm khổ dân chúng?”
“Hà, một người hạ đẳng không gì khác hơn một công cụ thu thuế như tôi thì sẽ không biết những người đầu to nghĩ gì.”
Tôi không phủ nhận điều đó.
Tuy nhiên, nếu anh ta thực sự giống như anh hùng, [Một đồ ngốc ngay thẳng nhân từ], như Arisa đã nói, thì chúng tôi có thể chỉ cần hỏi về người con gái là giải quyết được vấn đề này. Nếu tôi không nhầm, anh hùng có sở thích kỳ quặc chứ nhỉ.
“Tôi muốn hỏi thêm một câu nữa, những cô gái đó bao nhiêu tuổi?”
“Tôi chắc họ khoảng 19 đến 24 tuổi.”
“Tôi biết rồi, cảm ơn ông. Nó chỉ là một chút thôi, nhưng đây là đền bù cho cuộc nói chuyện.”
Tôi nói thế trong khi đưa vài đồng bạc cho người đàn ông rồi đi lại xe.
Arisa bước ra từ ghế lái.
“Này, anh hình như đã nhận ra rồi.”
“Phải, đó là một kẻ mạo danh.”
Phải, người anh hùng mà Arisa đã kể cho tôi, Hayato Masaki, có một sở thích kỳ quặc. Anh ta là một lolicon. Tôi không cho rằng một người như thế sẽ lấy một cô gái 19-24 tuổi làm vợ.
Anh ta chắc có thể đã thay đổi tính cách, nhưng anh ta sẽ rung động với các cô gái trợ tá xinh đẹp thay vì thế.
“Tên biến thái đó chắc đã được chữa rồi, nhưng Đế quốc Saga sẽ không sai lầm đến mức để anh ta cưới một quý tộc một thời từ nước ngoài đâu.”
Một shotacon như cô chẳng có quyền gọi một lolicon là biến thái đâu.
Để phòng hờ, tôi thử thu hẹp thuật ngữ tìm kiếm để kiểm tra xem có bất kỳ anh hùng nào khác ngoài Hayato Masaki không.
Một người với danh hiệu [Anh hùng]—không tồn tại.
Một người với skill [Không rõ]—không tồn tại.
Một người với skill [Tự chủ thuộc tính]—không tồn tại.
Một người có level cao hơn 50—không tồn tại.
Không có ai hợp lệ ngoại trừ chúng tôi.
Cũng không có ai có khả năng là một người tái sinh hay người dịch chuyển cả.
Đó là một anh hùng giả mạo, hay đó là một anh hùng từ một quốc gia khác ngoài lãnh thổ này, tôi tự hỏi đó là cái nào.
Tôi đoán đó là một anh hùng giả mạo. Tôi không thể tránh được cảm giác là con quỷ ở thành phố Muno đứng đằng sau chuyện này.
Tuy nhiên, tôi không định can dự vào.
Nó có lẽ là nhẫn tâm, nhưng tôi không muốn cuốn các cô gái vào nguy hiểm nếu tôi thử đi diệt quỷ và anh hùng giả mạo.
Tôi quyết định sẽ gửi một tài liệu nặc danh nếu lương tâm tôi bị cắn rứt.