Vạn Lịch? Vạn Lịch! Triệu Tiến sửng sốt, rốt cuộc cũng biết đây là thời đại nào, hóa ra hắn đã đi tới thời Minh triều!
Lang trung trước đó đã được mời tới khám cho Triệu Tiến, lúc ấy kết luận Triệu Tiến không sống được bao lâu, thời điểm lại bị gọi đến rất không kiên nhẫn, thầm nghĩ rằng đây đều là vì cha mẹ thương con mà sốt ruột, chính gã chỉ có thể còn nước còn tát, chưa từng nghĩ sau khi bắt mạch lại phát hiện ngoại trừ có chút suy yếu bên ngoài, những phương diện khác hết thảy đều bình thường.
Lang trung cũng không thể nói rõ được nguyên nhân, chỉ có thể trả lại phí xem bệnh, vuốt vuốt mũi nói đại nạn không chết tất có phúc về sau, sau khi bị Hà Thúy Hoa mắng vài tiếng lang băm chật vật rời khỏi.
Ba ngày sau, Triệu Tiến đã có thể xuống giường đi lại, không có gì khác thường, Triệu Tiến luôn trong tình trạng khiếp sợ và hỗn độnrốt cục cũng đã hiểu rõ tình hình.
Hôm nay là mười lăm tháng chín năm Minh Vạn Lịch ba mươi tám, hay theo lịch Công nguyên mà nói…, hiện tại hẳn là đầu tuần hoặc trung tuần tháng mười. Trong khoảng thời gian này Triệu Tiến từng đi Từ Châu làm việc, cảm thấy khí hậu rất hợp lòng người, chẳng qua giữa trưa hơi nóng, chưa từng nghĩ thời đại này lại lạnh như vậy, đã rơi xuống hai trận tuyết nhỏ rồi.
Phụ thân Triệu Chấn Đường, ba mươi tám tuổi, thừa kế chức vụ Từ Châu Bách hộ; mẫu thân Hà Thúy Hoa, ba mươi sáu tuổi, con gái của Hà Đồ tể thành Tây Từ Châu; thúc phụ Triệu Chấn Hưng, ba mươi sáu tuổi; còn có hắn, Triệu Tiến, mười tuổi, dòng độc đinh của Triệu gia.
Thân là võ quan lục phẩm, Triệu Chấn Đường cũng ở trong thành Từ Châu làm đao phủ. Mấy ngày hôm trước, Triệu Chấn Đường dẫn Triệu Tiến đi xem hành hình chém đầu, tình cảnh máu tanh kia trực tiếp khiến cho Triệu Tiến mới mười tuổi sợ tới mức ngất đi, lang trung chẩn trị cậu sẽ sống không được bao lâu nữa, lại không nghĩ rằng đã xảy ra biến hóa khó tin như vậy.
Bách hộ Vệ Sở của Đại Minh chính là võ quan lục phẩm, so với một tri huyện thất phẩm, võ quan lục phẩm nghe rất lừng lẫy, trên thực tế lại không đáng giá một xu.
Nếu chỉ quản một Bách hộ sở, trong một phạm vi nhỏ thì còn có chút quyền lợi thực tế, nhưng Từ Châu vệ bảo vệ xung quanh Từ Châu, căn bản không có phân ra Thiên hộ sở, Bách hộ sở của các nơi, cho nên Bách hộ Triệu Chấn Đường này bất quá chỉ là một cái danh hiệu mà thôi.
Từ Châu vệ chính là do Thái tổ Chu Nguyên Chương tại thời điểm khai quốc Đại Minh lập ra, nghe nói năm đó nam chinh bắc chiến, được xưng là một quân đội mạnh, nhưng hai trăm năm trở về đây, mãnh tướng tinh binh đã bị biến chất thành địa chủ nông dân. Vệ Sở trở thành quân đội đồn điền, triều đình cấp cho một khoảng lớn đất đai, nhóm Vệ Sở quân hộ đều trồng trọt trên đất ấy, quân tướng trở thành địa chủ tiến hành thu tô, mà nhóm quân hộ thì thành nông hộ trồng trọt cung cấp lương thực.
Lại nói tiếp, trong tay Bách hộ này có một trăm binh sĩ, cũng chính là có một trăm nông hộ trồng trọt, trong tay có thể có một trăm nông hộ, địa chủ kia cũng không phải là nhỏ rồi, cuộc sống trôi qua nhất định không kém, nhưng không thể chỉ tính toán như vậy được. Thứ nhất, quân hộ cũng phải nộp thuế, hơn nữa ngoại trừ phần cấp cho quan lại, còn có phần cấp cho Chỉ huy sứ cùng vài Thiên hộ, hai phần này nữa, trong tay liền không còn lại gì nữa.
Chứ đừng nói đến Từ Châu ở bên này bởi vì Hoàng Hà thường xuyên ngập lụt, cấu tạo và tính chất của đất lại cực kém, thu hoạch nơi này cũng không tốt, Chỉ huy sứ và năm Thiên hộ nhất định phải được ăn no, Bách hộ ở bên trong liền chẳng được chỗ tốt gì, ngay cả đốc công, người giám sát công việc cũng chỉ có thể duy trì cho nhà mình no ấm. Có đôi khi mùa màng không tốt, bề trên thúc giục bức ép chặt chẽ, còn phải cấp lại phần của mình, Bách hộ đã trở thành tiêu chuẩn của việc khổ sai.
Những việc này, Triệu Chấn Đường và Hà Thúy Hoa thường xuuyên nhắc tới, cũng không tránh đi Triệu Tiến, cậu bé mười tuổi đúng là nghe không hiểu, nhưng bây giờ Triệu Tiến lại có thể từ bên trong vấn đề suy ra rất nhiều thứ.
- Tiểu Tiến, đi gọi thúc con sang nhà ăn cơm. Bên ngoài lạnh lắm, con nhớ mặc thêm quần áo vào đó.
Hà Thúy Hoa ở phòng bếp nói vọng ra, mùi đồ ăn đã nhẹ nhàng lan tỏa.
Triệu Tiến đáp một tiếng, mặc áo bông vào rồi ra khỏi phòng, đi ra sân, con khỉ kia kêu hai tiếng như là chào hỏi, Triệu Tiến theo bản năng gật gật đầu với nó, lại lập tức không kìm nổi buồn cười, bước chân nhanh hơn đi ra ngoài.
Thời điểm trước kia nhìn thấy con khỉ này, Triệu Tiến rất kinh ngạc. Hắn không hiểu nổi một Vệ Sở Bách hộ tại sao lại nuôi một con khỉ. Nếu thật sự muốn nuôi dưỡng sủng vật thì…, nuôi mèo nuôi chó so với nuôi khỉ càng bình thường hơn, cũng bớt được nhiều việc hơn.
Triệu Tiến rất nhanh liền biết được nguyên nhân, phụ thân của hắn, Triệu Chấn Đường nuôi dưỡng con khỉ nay vì cân nhắc, cân nhắc nên làm thế nào để chặt đầu người tốt hơn. Mỗi ngày đều có thể nhìn thấy Triệu Chấn Đường dùng tay sờ soạng chỗ sau cổ của hầu tử, hẳn là đang nghiên cứu tỉ lệ phân bố của các khớp xương cổ.
Nghĩ đến đây, Triệu Tiến quay đầu nhìn nhìn nhà của hắn, hai viện tử, địa phương không quá lớn nhưng rất chỉnh tề, vừa thấy chính là nơi ở giàu có và đông đúc, nhà cửa này đúng là gây ấn tượng cho Triệu Tiến, đây là do phụ thân Triệu Chấn Đường từ trong tay một thương nhân mua lại được. Tuy nói bởi vì thương nhân kia vội vã chuyển nhà nên giá bán khá thấp nhưng cũng mất không ít bạc.
Một Vệ Sở Bách hộ tối đa cũng chỉ đủ làm cho gia đình no ấm, nhà cửa nơi này tốt như vậy, sở dĩ Triệu gia rộng rãi như vậy là vì Triệu Chấn Đường không chỉ dựa vào đồn điền của Vệ Sở kiếm cơm ăn, mà còn ở bên trong thành Từ Châu tìm công việc khác - đao phủ.
Đao phủ chém đầu giết người, nhiều người cảm thấy đây là nghề nghiệp xúi quẩy, hơn nữa trong nha môn ở Tri châu, đao phủ ngay cả nha dịch hay bộ khoái không phẩm cấp cũng không bằng, địa vị cực thấp.
Nhưng đao phủ cũng là một công việc không tồi, bởi sau khi hành hình chém đầu, nha môn sẽ cho hồng bao, người thân phạm nhân sẽ cho hồng bao, thậm chí còn có người mua bánh bao tẩm máu người cũng muốn cấp tiền thưởng cho, bởi vì trên người đao phủ có sát khí, trăm tà lui tránh, hiện trường vụ án cũng muốn đao phủ có mặt, đây cũng là một phần, những phần này cộng lại, hằng năm đúng là kiếm được không ít bạc.
Chỗ tốt như vậy, cho là địa vị thấp, xúi quẩy, cũng có rất nhiều người muốn làm. Tuy nhiên tám năm trước, đao phủ trong thành Từ Châu đột nhiên liên tiếp bạo tử, lúc ấy không ai dám tiếp nhận công việc này nữa, mà Triệu Chấn Đường nắm được thời cơ, xuất ra tiền tích cóp ít ỏi của gã, còn mượn chút bạc nhạc phụ bên kia, tìm cách tặng lễ, đem vị trí đao phủ nắm lấy.
Võ quan Lục phẩm dù không phải là công việc thấp hèn, mặt mũi cũng không tính là gì, nhưng có thể sống qua ngày là tốt lắm rồi.
Triệu Tiến đi đường rất chậm, vẻ mặt trẻ con nhưng lại có vẻ suy tư như người trưởng thành, thoạt nhìn rất không tự nhiên. Triệu Tiến mấy ngày nay cũng đều là bộ dạng này, từ ngày bị sợ đến mất hồn mất vía, khiến Triệu Chấn Đường và Hà Thúy Hoa rất lo lắng, nghĩ hẳn là con bị sợ hãi vẫn chưa hoàn toàn hồi phục.
Không ai có thể nghĩ đến Triệu Tiến đang trong hồi ức, hồi tưởng lại hết thảy mọi thứ có thể nhớ ở kiếp này, tại địa phương xa lạ này, nhớ lại tất cả những chi tiết của kiếp sẽ có trợ giúp rất lớn cho hắn.
Mặc dù vừa mới tới nơi này, nhưng Triệu Tiến lại không cảm thấy xa lạ, hắn thích được phụ mẫu thương yêu ấm áp, thích nhìn đại gia tử cãi nhau, thích Từ Châu thành có chút đổ nát lại có chút lạnh này, cho nên Triệu Tiến rất thận trọng, rất cẩn thận, không muốn bỏ qua hết thảy chi tiết nào.
Trên đường phố lúc này rõ ràng rất lạnh, đã đến giờ cơm trưa, tất cả mọi người lần lượt trở về ăn cơm. Triệu Tiến vừa đi vừa nghĩ, đi qua hai con đường liền tới cổng sau của một cửa hàng, cổng sau rộng rãi, nơi này lúc nào cũng quạnh quẽ như vậy, Triệu Tiến đã tới nơi này mấy lần, đứng ở cửa gọi to:
- Nhị thúc, mẹ cháu bảo cháu gọi thúc về nhà ăn cơm ạ.
Gọi một câu, bên trong có người đáp lại một tiếng, sau đó Triệu Chấn Hưng đi ra. Vóc dáng của Triệu Chấn Hưng so với Triệu Chấn Đường cao hơn nhưng sắc mặt vàng như sáp, đi đường cũng phải thở hổn hển, thân thể rất suy yếu. Triệu Tiến biết thúc thúc của hắn ở cửa hàng này làm người canh cổng cho người ta, làm vài việc vụn vặt để kiếm tiền công, nhưng Triệu Tiến có thể đoán ra được, hẳn là do Triệu Chấn Đường hỗ trợ tìm công việc, bất luận địa vị cao thấp trong nha môn, chút mặt mũi này vẫn phải có.
- Tiểu Tiến, có thấy sức khỏe khá hơn chút nào không?
Triệu Chấn Hưng cười sờ sờ đầu Triệu Tiến.
Kiếp trước, thời điểm làm cô nhi không có người nào quan tâm, lúc trưởng thành càng dốc sức tự làm mọi việc, đối với thân tình Triệu Tiến còn chưa thích ứng kịp, theo bản năng muốn tránh xa, thân mình run rẩy vẫn nhịn xuống, ra vẻ khờ dại nói:
- Tốt nhiều rồi ạ!
- Vậy là tốt rồi, vậy là tốt rồi.
Triệu Chấn Hưng cười kéo tay Triệu Tiến, hai người cùng nhau đi về nhà. Cử chỉ này khiến Triệu Tiến rất không được tự nhiên, nhưng hắn vẫn nhịn được, đứa nhỏ chính là có bộ dáng thế này.
Quẹo vào con phố, giờ này là giữa trưa, mặt đường vắng ngắt nhìn không thấy một bóng người, cửa hàng bên đường rất nhiều nhưng đều đóng cửa, mặt trên dán giấy niêm phong.
- Sông Ca khai trương, chợ ở Từ Châu của chúng ta thế là xong rồi.
Triệu Chấn Hưng thở dài, có chút bi thương nói.
CHƯƠNG 3: THẰNG BÉO TRẦN THĂNG.
Những lời này khiến Triệu Tiến hoàn toàn không hiểu, hắn không hấp tấp đi hỏi, mà chỉ theo Triệu Chấn Hưng về nhà. Triệu Chân Hưng có khớp xương to thô, vết chai trên tay vừa dày vừa cứng.
Đất đai của mỗi quân hộ đều có hạn, một đời mấy đứa con, truyền từ đời này sang đời khác, căn bản không đủ để chia, do đó trong nhà các quân hộ Vệ Sở, ngoài con trưởng có thân phận kế thừa quân hộ ra, con thứ thường phải tự mưu sinh, nhưng kiểu cha truyền con nối của Triệu gia lại có thể nghĩ cách, bổ sung vị trí quân hộ v.v…, Tuy nhiên theo ấn tượng của Triệu Tiến, vị thúc phụ này từ nhỏ đã luyện võ rất giỏi, không cam tâm sống cuộc sống thái bình ở Vệ Sở, mười sáu tuổi đã đi ngao du, chín năm trước quay về Từ Châu, mọi người đều không biết Triệu Chấn Hưng ở bên ngoài đã gặp những chuyện gì, chỉ biết khi ông quay về, người không có đồng nào, hơn nữa đã có vết thương cũ.
Ngoại thương dễ trị, nội thương khó dưỡng, tổn thương của Triệu Chấn Hưng khiến ông không thể có con nối dõi, hơn nữa cơ thể suy yếu, còn phải uống thuốc định kỳ, cả người gần như tàn phế. Cũng may Triệu Chấn Đường làm tới chức đao phủ, kinh tế dư dả, có thể thường xuyên tiếp tế người đệ đệ này, nếu không cuộc sống sẽ rất thê thảm.
Những lời này, Triệu Chấn Đường và Hà Thúy Hoa thường xuyên nhắc tới. Hà Thúy Hoa luôn oán giận chú em tiêu quá nhiều tiền nhà mình, hai vợ chồng thường vì thế mà cãi nhau. Triệu Tiến trước đây không hiểu, nhưng Triệu Tiến hiện giờ lại biết mẫu thân của mình nói năng chua ngoa nhưng tấm lòng rất tốt, không bao giờ thiếu một đồng nào cho thúc thúc của mình, hàng ngày ăn cơm đều gọi cùng ăn.
- Cha cháu hôm nay có nhà không?
Dọc đường, Triệu Chấn Hưng mở miệng hỏi.
- Sáng sớm đã bị gọi đi rồi, nói là trưa sẽ về ăn cơm ạ.
Triệu Tiến đáp. Mọi người đều nói đao phủ xui xẻo, nhưng thật không thiếu những nơi trong và ngoài thành mời Triệu Chấn Đường tới, ngoài khi ra Hồng Sai, rất ít khi rảnh rỗi ở nhà.
Vừa qua giao lộ, hai đứa trẻ chạy tới, một đứa khoảng mười tuổi, cao hơn Triệu Tiến nửa cái đầu, mập mạp trắng trẻo, tay xách một cây côn gỗ, sau nó là một đứa bé rất hiền lành, khoảng sáu bảy tuổi, hai người trông rất giống nhau, chắc là hai huynh đệ.
Hai đứa bé chạy thở hồng hộc, nhìn thấy Triệu Tiến thì đứa béo đó sững sờ, thở phì phò chào:
- Triệu Tiến, ngươi khỏe chưa?
Triệu Tiến gật đầu, thằng béo đó giơ cái côn gỗ trong tay lên, cười hì hì nói:
- Buổi chiều ta đến tìm ngươi chơi.
Không đợi Triệu Tiến đáp, tên mập đó quay đầu nói với đệ đệ:
- Nhị Hồng, chúng ta chạy nhanh lên, về ăn cơm trưa muộn sẽ lại bị nương mắng đấy!
Đứa bé tên là Nhị Hồng đó gật đầu rất mạnh, hai huynh đệ vội vã chạy đi.
Nhìn theo bóng hai huynh đệ đó một lát, thúc phụ Triệu Chấn Hưng tươi cười nói:
- Tiểu Tiến, Triệu gia chúng ta chỉ có cháu độc đinh, đợi cháu lớn lên cũng không ai giúp đỡ, phải kết giao bằng hữu nhiều vào.
Triệu Tiến “dạ” theo bản năng, cho đến lúc này hắn mới phản ứng lại, nhớ ra họ tên của hai đứa trẻ đó là hai huynh đệ hàng xóm của Trần gia, thằng béo tên là Trần Thăng, đệ đệ tên là Trần Hồng.
Trần Thăng và Triệu Tiến trước đây thường chơi với nhau, nhưng nghĩ kỹ lại cũng không thể gọi là bạn bè, Triệu Tiến thật ra hay bị Trần Thăng ức hiếp.
Ăn cơm trưa xong, Triệu Tiến gãi đầu từ trong nhà đi ra, mặt đầy đau khổ nhớ lại cuộc nói chuyện lúc ăn cơm.
Khi hắn và thúc phụ Triệu Chấn Hưng về đến nhà, phụ thân Triệu Chấn Đường đã về, còn mua bầu rượu, thái ít thịt chín, xem ra thu nhập buổi sáng không tệ.
Mọi người ngồi xuống ăn cơm, gia đình nhỏ không chú ý nhiều lễ nghi, Hà Thúy Hoa cũng lên ăn cơm, không biết sao lại nói tới tương lai của Triệu Tiến.
Phụ thân Triệu Chấn Đường uống hai chén, bắt đầu có phần nói nhiều:
- Đợi Tiểu Tiến lớn lên, vẫn phải theo ta ra Hồng Sai mấy chuyến, học được tay nghề chặt đầu, sau này ăn uống chi tiêu sẽ không phải lo nữa.
Nhắc tới điều này, Hà Thúy Hoa lập tức không chịu, không nể mặt quát ngay trên bàn ăn:
- Tiểu Tiến rốt cuộc có phải con của ông không, lần trước suýt chút nữa đã hù dọa nó sợ chết khiếp, ông còn muốn giày vò nó nữa à!
Không đợi Triệu Chấn nói gì, Hà Thúy Hoa đã lên tiếng:
- Quân hộ không có tiền đồ, chém đầu rất xúi quẩy, Tiểu Tiến vẫn phải học, có công danh làm rạng rỡ tổ tong, có lẽ còn làm tới chức Tể Tướng ấy chứ!
Nghe vậy, Triệu Chấn Đường đặt chén rượu trong tay xuống bàn, chỉ vào Triệu Tiến nói:
- Nhà bà đồ tể, nhà ta quân hộ, trước tiên không nói thân phận này không thể đi thi, kể cả bỏ bạc ra tạo quan hệ, bà nghĩ tiểu tử này đọc sách được sao? Học tư thục hai năm, kinh ngàn chữ nó học thuộc được không? Bà đàn bà cả ngày nghĩ lung tung, công danh, công danh, muốn đọc sách làm rạng danh cũng phải xem chúng ta có phúc phận đó hay không chứ!
Triệu Tiến chỉ cúi đầu ăn cơm, hoàn cảnh này cũng không đến lượt hắn nói chen vào, trước đây Triệu Tiến đó vì là độc đinh nên từ nhỏ được người trong nhà chiều chuộng, nuôi dưỡng thành tính cách yếu đuối, lại vì trong nhà không có không khí học hành, học ở trường tư thục cũng rối tung rối mù, nếu không Triệu Chấn Đường sẽ không nghĩ đến chuyện cho hắn kế thừa nghề đao phủ.
Mắt thấy lại sắp cãi nhau, thúc phụ Triệu Chấn Hưng vẫn luôn mỉm cười lắng nghe bèn lên tiếng, giọng ông rất nhẹ, nói rất chậm:
- Đại ca, đại tẩu, thế đạo lúc này có sức khỏe tốt, võ nghệ cao cường mới là quan trọng, có điều thời gian này tiểu Tiến mới vừa khôi phục lại, để nó ra ngoài hoạt động nhiều hơn, chơi thêm vài ngày nữa đi!
- Học võ nghệ, đệ học được cả thân võ nghệ, đệ xem đệ kia…
Triệu Chấn Đường nói giữa chừng, đã bị Hà Thúy Hoa trừng mắt hung tợn.
Nụ cười trên mặt Triệu Chấn Hưng vẫn tươi rói như cũ, giơ tay xoa đầu Triệu Tiến, cười nói:
- Tiểu Tiến, ra ngoài hoạt động nhiều, kết giao nhiều với bạn bè, có lợi cho tương lai của con, hiểu chưa?
Triệu Tiến sở dĩ buồn rầu, không phải vì cuộc tranh cãi của bố mẹ, trên thực tế kiểu cãi nhau này khiến Triệu Tiến cảm thấy rất thân thiết ấm áp, có người quan tâm đến tương lai của mình, lo lắng cho tương lai của mình, Triệu Tiến trước đây chưa từng nhận thức được.
Điều làm Triệu Tiến buồn rầu chính là tương lai mình phải làm gì, một đứa trẻ mười tuổi sẽ không bận tâm điều này, nhưng Triệu Tiến lại khác, hắn có nhận thức rõ ràng.
Bản thân đã có cơ hội bắt đầu lại, cơ hội này đương nhiên phải biết quý trọng, kiếp đó bắt đầu khởi điểm thấp hơn người khác rất nhiều nên phải khổ sở phấn đấu, chính là để chứng minh bản thân, đạt được thành tựu và vinh quang, nhưng lại giữa đường đứt gánh, mọi việc chấm dứt.
Năm đó học lịch sử rất qua loa, Triệu Tiến biết triều Minh, hình như nghe nói tới Vạn Lịch, trước và sau giai đoạn lịch sử này rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, thành Từ Châu ở thời đại này xảy ra chuyện gì, hắn mơ hồ không rõ lắm.
Kiếp này phải làm gì? Triệu Tiến vẫn không biết, nhưng hắn không muốn sống bình thường cả đời gống như kiếp trước, đã tới thời đại này rồi thì nhất định phải chứng minh mình đã từng tới, để lại tên tuổi của mình trong dòng chảy dài của lịch sử!
Nghĩ đến đây, khuôn mặt Triệu Tiến hiện lên vẻ kiên nghị, bàn tay nhỏ nắm lại thật chặt, đúng lúc này thì nghe phía sau có người hô lớn:
- Triệu Tiến, ngươi ra rồi à!
Quay đầu lại nhìn, đúng là tên béo Trần Thăng gặp ban sáng, phía sau còn có cả đệ đệ gã là Trần Hoành, hai tiểu huynh đệ bước nhanh tới, mặt Trần Thăng rất tò mò hỏi:
- Triệu Tiến, nghe ông nội ta nói ngươi bị dọa chết, sao ngươi sống lại rồi?
- Ta không chết, chỉ là dọa ngất thôi!
Triệu Tiến tức giận trả lời.
Trong tay Trần Thăng còn cầm cây côn ngắn dài ba trượng, nó căn bản không bận tâm đến câu trả lời của Triệu Tiến, hào hứng nói tiếp:
- Đi, chúng ta tới Võ An Môn chơi.
- Võ An Môn?
Triệu Tiến sửng sốt một lúc mới phản ứng lại, đây là cửa thành phía tây của Từ Châu, bên đó hóa ra có bãi để hàng với mấy cửa hàng, giờ các cửa hàng đóng cửa, bãi để hàng trống không liền biến thành chỗ vui chơi cho lũ trẻ.
Không đợi Triệu Tiến trả lời, Trần Thăng dắt hắn đi nhanh, Trần Thăng cao hơn Triệu Tiến một chút, sức khỏe mạnh hơn nhiều, kéo như thế khiến Triệu Tiến không tự chủ cũng đi theo, Trần Hoành cười hì hì đuổi theo, Triệu Tiến lại không kìm nổi gượng cười, nhìn bộ dạng này trước mắt, muốn công thành danh toại dường như rất khó
CHƯƠNG 4: TA ĐÁNH VỚI NGƯƠI.
Nhà của Triệu gia ở phía tây thành Từ Châu, cách Võ An Môn không xa, chẳng bao lâu đã tới đó, bãi để hàng này trống không, rất rộng lớn, khi họ tới đã có rất nhiều đứa trẻ chơi ở đó, mỗi phía mấy nhóm đang chơi đùa ầm ĩ.
Trong trí nhớ, Triệu Tiến không thích nơi này lắm, bởi vì mọi người ở đây toàn thích đánh nhau hoặc đấu sức, Triệu Tiến gầy yếu thường phải chịu thiệt thòi.
Nhìn thấy Trần Thăng và Triệu Tiến đến, lập tức có mấy đứa trẻ chào hỏi, xúm lại gần, hình như mọi người đều biết khi Triệu Tiến nhìn cảnh chặt đầu liền bị dọa chết, vì thế nhìn thấy Triệu Tiến sống sờ sờ đi tới, đám trẻ đều rất phấn khích lại hỏi, còn có đứa cho rằng Triệu Tiến có thể là ma, khiến mọi người dở khóc dở cười.
Hành hạ một lúc, Trần Thăng khua đoản côn trong tay, cao giọng nói:
- Ta lại học chiêu thức mới rồi, ai đấu võ với ta?
Bảy đứa trẻ vây quanh, có ba đứa trẻ rõ rang lớn tuổi hơn Trần Thăng một chút, vóc dáng cũng cao hơn, nhưng nghe thấy chữ “đấu võ” đều rụt lại phía sau, những đứa khác thì khỏi phải nói, khiến Triệu Tiến rất kỳ quái, con trai tranh cường háo thắng, chuyện đấu võ đánh nhau không bao giờ để cho người sau, hễ nói đến chuyện này đáng nhẽ rất nhiều người tham gia mới đúng, sao lại không ai tiếp lời.
Mấy đám trẻ khác đang nhìn về phía bên này, rõ rang đều rất hứng thú với Triệu Tiến “chết đi sống lại”, nhưng lại không tiếp lời “đấu võ” của Trần Thăng.
- Ai đánh thắng ta, ngày mai ta sẽ mang bánh vừng cho người đó ăn!
Trần Thăng giơ đoản côn lên, dùng giọng điệu lớn hơn nữa thét to, vẫn không ai để ý tới.
Mấy ngày nay Triệu Tiến đi ra đi vào, người lớn trẻ con nhìn thấy trên đường hầu hết đều gầy gò, mặt mũi xanh xao, Trần Thăng béo như thế quả là rất hiếm thấy, thực ra ngay cả cơ thể gầy yếu của Triệu Tiến để vào trong đám đông trông cũng rất mạnh khỏe, khí sắc rất tốt, đa số mọi người đều không được ăn no, bánh vừng càng là đồ ăn ngon khó tìm, trẻ con chơi ở khu này không ít đứa mặt mũi xanh xao vàng vọt, mặc áo rách, sao không ai thèm bánh vừng?
Ngay sau đó, Triệu Tiến bèn tỉnh ngộ lại, không phải không ai thèm, mà là căn bản không lấy được, bởi vì vẫn không ai đánh thắng được Trần Thăng. Đừng tưởng Trần Thăng mập mạp trắng trẻo thế, nhưng lại rất biết đánh nhau, từ hai năm trước Trần Thăng “đấu võ” ở đây đến nay, chưa ai thắng được nó.
Trần Thăng trong kí ức luôn cầm đoản côn, nhưng thắng lợi của nó lại không phải vì người khác tay không, nó cầm gậy, có đứa trẻ cầm cây côn dài hơn, nhưng vẫn bị Trần Thăng đánh bại, còn cả đứa trẻ choai choai mười bốn mười lăm tuổi, chiều cao sức khỏe đều mạnh hơn Trần Thăng nhưng vẫn không chiếm được ưu thế, lâu dần, mọi người cũng không muốn tiếp lời nữa, bị đánh rất đau, còn không được thưởng, tội gì chứ.
- Ta véo được hắn rồi, không phải ma, ma thì hư ảo!
Có người giơ tay véo một cái trên cánh tay Triệu Tiến, lại có đứa trẻ hình như phát hiện ra điều gì đó mới mẻ, nó chỉ vào phía sau Triệu Tiến hô to:
- Mọi người xem kìa, hắn có bóng, ma không thể có bóng được!
Không hiểu sao, không ai để ý tới Trần Thăng, một lũ trẻ con vây quanh Triệu Tiến bắt đầu nghiên cứu. Bề ngoài Triệu Tiến là đứa trẻ gầy yếu, nhưng trong lòng không phải, không sợ người khác làm phiền đối với cử động xung quanh, Trần Hồng đã sát lại, cẩn thận chạm vào Triệu Tiến, Trần Thăng cũng không để tâm tới chuyện đấu võ, vẻ mặt tràn đầy hiếu kỳ nhìn Triệu Tiến chằm chằm, như cũng muốn tiếp cận.
Triệu Tiến cảm thấy rất khó chịu, giống như mình là con vật nhỏ trong phòng thí nghiệm, bị người ta lật qua lật lại nghiên cứu, hơn nữa bị người ta vây kín, muốn xông ra cũng khó khăn, Triệu Tiến bực bội, cao giọng hô to:
- Trần Thăng, ta đấu võ với ngươi!
Vừa nghe vậy, đám trẻ vây quanh Triệu Tiến đầu tiên yên lặng, sau đó lập tức tản ra, dùng vẻ mặt không thể tin nổi nhìn Triệu Tiến, còn có người khẽ hỏi:
- Triệu Tiến, ngươi được không?
- Trần Thăng đánh người rất đau đấy…
Bên cạnh lại có đứa thì thầm nói. Triệu Tiến gật đầu, lên tiếng:
- Được hay không, đánh mới biết.
Hắn cũng không đánh nhau với trẻ con bao giờ, nói gì tới đấu võ tập làm người lớn, hơn nữa Triệu Tiến biết mình gầy yếu hơn Trần Thăng, đánh thắng rất khó, nhưng Triệu Tiến thà bị đánh, còn hơn bị một lũ trẻ vây quanh người bàn luận chuyện “là người hay là ma”, khiến hắn khó chịu muốn chết.
- Triệu Tiến, ngươi muốn đánh với ta?
Trần Thăng không thể tin nổi hỏi một câu, lập tức hưng phấn nói:
- Ở đây chỉ có ngươi chưa đánh với ta bao giờ, nếu ngươi thắng được ta, ta cho ngươi bánh vừng, kẹo hoa quế cũng được.
Triệu Tiến chỉ cảm thấy vô cùng khó chịu, chỉ muốn mau đánh xong sau đó chạy tới chỗ khác chơi, nhưng hắn không chạy thẳng đi hoặc chống chế, hắn biết như thế sẽ mất đi bạn bè và bạn chơi. Triệu Tiến còn nhớ thúc phụ Triệu Chấn Hưng từng nói, muốn hắn kết giao nhiều bạn bè, tới thời đại này thì phải thích ứng với thời đại này, thêm mấy đứa bạn cùng tuổi cũng là chuyện tốt, kiếp trước khi ở cô nhi viện, để không bị bắt nạt, Triệu Tiến rất thích đánh nhau, cũng bởi vì điều này mà không có bạn bè, điều này khiến hắn luôn hối hận, Triệu Tiến không muốn phạm sai lầm tương tự.
Nhìn Triệu Tiến gật đầu, Trần Thăng hào hứng nói với đệ đệ Trần Hồng của mình:
- Nhị Hồng, đệ hô bắt đầu đi!
Đám trẻ con đã tránh sang một phía nhường lại khoảng trống, mấy đám thiếu niên khác cũng lại gần xem náo nhiệt, Trần Thăng lùi lại phía sau năm bước kéo giãn khoảng cách với Triệu Tiến, hai tay nắm đầu dưới của đoản côn, chậm rãi giơ lên.
Nhìn thấy từ thế này, Triệu Tiến lập tức thấy không đúng, hai bàn tay nhỏ của Trần Thăng giống hai cái bánh bao trắng, mập mạp, mặt tròn trịa, cố gắng ra vẻ nghiêm túc, trông rất đáng yêu, nhưng Trần Thăng bây giờ lại biến thành một người khác, trong tay hình như không phải đang cầm đoản côn, mà là cầm đao.
Triệu Tiến lập tức hiểu ra, thằng béo này chắc chắn học qua võ, chẳng trách biết đánh như vậy, vừa nghĩ tới đây, Trần Hồng bên kia đã hứng khởi hô:
- Bắt đầu!
Trong thoáng chốc, Triệu Tiến cảm thấy mình đang quay lại lúc nhỏ, khi ấy bản thân thường xuyên đánh nhau với người khác ở cô nhi viện, ở trường học, khi đó mình cũng rất gầy yếu, muốn không bị bắt nạt thì phải động thủ trước, dữ hơn đối phương!
Triệu Tiến lao nhanh về phía trước, lũ trẻ vây quanh hô hào ầm ĩ, chúng đều cho rằng Triệu Tiến yếu đuối sẽ bị hù dọa, trong đám trẻ đứng xem náo nhiệt có rất nhiều người từng đánh nhau với Trần Thăng, chúng đều biết, đối thủ đấu võ với Trần Thăng thường cảm thấy sợ hãi.
Trần Thăng cũng rất bất ngờ, nó dừng lại một lát mới cất bước chân lên. Trần Thăng tiến lên phía trước, chi trên, eo, lưng đồng thời phát lực, đoản côn trong tay chém thẳng xuống.
Tốc độ của cây côn này rất nhanh, Triệu Tiến nhấc cánh tay lên chặn, đoản côn đó đánh mạnh trên cánh tay nhỏ, Triệu Tiến lảo đảo người, suýt nữa ngã xuống, cánh tay trái đau đớn đến thấu tim, giống như sắp gãy, bình thường trẻ con đánh nhau, đánh trúng xong sẽ thường không dám động thủ nữa, nhưng động tác của Trần Thăng lại liên tục dứt khoát, hai cổ tay nó lộn lại, đoản côn trong tay vung lên trên, ngắm chuẩn vào cằm Triệu Tiến.
Quả nhiên đã luyện qua, Triệu Tiến thầm nghĩ như vậy, động tác lại không dừng, nén đau khom lưng tiếp tục lao lên trước, khoảng cách không xa, hai bước chân đã tới trước mặt, nắm tay phải của Triệu Tiến đánh mạnh trúng vào bụng Trần Thăng, một quyền này đánh trực tiếp, Trần Thăng đúng thật là béo, chỗ đó trong bụng giống như có một đống bông.
Đám trẻ vây quanh lại kinh hô. Bình thường đánh nhau với Trần Thăng, côn đầu tiên của Trần Thăng chém xuống là rất nhiều người đã bị đánh gục ngay lập tức, không ngờ Triệu Tiến lại vẫn có thể trụ được, còn đánh trúng Trần Thăng một quyền.
Trần Thăng bị đánh trúng vào bụng, đau đớn kêu lên một tiếng, trẻ con đánh nhau, kêu đau xong thường sẽ phải nhận thua hoặc khóc to, nhưng Trần Thăng lại nén chịu được, hai tay dựng thẳng cầm đoản côn, dùng phần đuôi đập mạnh vào phần lưng sau ngực Triệu Tiến.
“Bộp” một tiếng, Triệu Tiến hít sâu một hơi, cả phía lưng sau dường như đều đã tê rần, nhưng hắn cũng đã bị kích động, bổ nhào lên, một tay ôm lấy thắt lưng Trần Thăng, hai chân đạp một cái, ném người ngã lộn xuống đất.
Đến lúc này ngay cả tiếng kinh hô cũng không còn, đám trẻ ở cả bãi để hàng đều trợn mắt há hốc mồm nhìn hai người ngã xuống đất, chẳng ai ngờ rằng Triệu Tiến yếu đuối lại ném được Trần Thăng ngã lộn xuống đất.
Lăn lộn trên mặt đất, chiếc côn của Trần Thăng cũng bị quẳng đi khỏi tay, nó càng không ngờ được việc Triệu Tiến có thể ném mình đi. Trần Thăng cũng sốt ruột, giơ tay định giật Trần Tiến từ trên người xuống.
Tay của Trần Thăng vừa túm lấy Triệu Tiến, Triệu Tiến liền biết không ổn, sức lực của thằng béo này tuyệt đối lớn hơn hẳn những đứa trẻ cùng tuổi, muốn xốc người mình lên chắc chắn sẽ rất phiền phức. Triệu Tiến giây phút này đã quên mất, đối phương kể cả xốc mình lên từ trên người cũng không có gì lớn, nhưng Triệu Tiến lúc này đã nhớ đến trạng thái đánh nhau lúc nhỏ trước kia, đã đấu võ thì nhất định phải thắng.
Bả vai Triệu Tiến lắc mạnh, đập tan cú nhấc của Trần Thăng, hắn giãy lên trên, dùng đầu hung hăng đập xuống.
Lại một tiếng “bộp” nữa, động tác của Trần Thăng lập tức không còn sức lực, hai tay cũng không còn tiếp tục đẩy nữa, mà bưng kín mặt mình.
Cú đập đầu ban nãy của Triệu Tiến đã trúng vào mũi Trần Thăng, dù nói sức lực không lớn, không bị chảy máu mũi, nhưng lại khiến mũi Trần Thăng cay cay, nước mắt nước mũi ào ra, không có cách nào đánh tiếp được.