- Có phục không?
Triệu Tiến suýt nữa đã nói ra câu này. Trận đánh vừa rồi dù cấp thấp, lại khiến cho hắn giống như quay trở lại thuở nhỏ của kiếp trước. Kịp phản ứng, Triệu Tiến không kìm nổi nụ cười, sự căng thẳng và tàn nhẫn của lúc quần chiến lập tức biến mất. Cả người thả lỏng, Triệu Tiến thở dốc một hơi, muốn túm lấy Trần Thăng.
Khi đánh nhau còn không có cảm giác, khi chống đỡ được rồi cánh tay dùng lực, chỗ vừa mới bị côn đập vào hình như là bị gãy vậy, đau nhức vô cùng. Triệu Tiến liền thu tay lại, cả người nằm úp sấp lên người Trần Thăng. Tên mập đó lại bất chấp Triệu Tiến, chỉ vào mặt nói:
- Ngươi xấu xa, ngươi xấu xa!
Đám trẻ xem náo nhiệt xung quanh vốn trầm trồ khen hay lại kinh hãi kêu lên, bây giờ lại im lặng. Đám trẻ này đều há hốc miệng lên nhìn, vẻ mặt đầy kinh ngạc. Theo quy tắc đánh nhau của đám trẻ, hai người đều phải ngã xuống, người phía trên xem như chiếm thế thượng phong, hơn nữa ai khóc thì người đó thua. Bây giờ Trần Thăng bụm mặt, Triệu Tiến ở bên trên, rõ ràng là Triệu Tiến đã thắng rồi!
Tên tiểu tử Triệu gia bình thường gầy yếu, nhát gan lại thắng được Trần Thăng chưa từng thua bao giờ, đám trẻ con bỗng nhiên thấy bất ngờ, ngây người ra nhìn.
“Oa” một tiếng, đệ đệ của Trần Thăng là Trần Hồng khóc rống lên. Trần Hồng chạy tới túm lấy Triệu Tiến kéo ra ngoài, vừa khóc vừa hô lên:
- Bỏ ca ca ta ra, bỏ ca ca ta ra.
Triệu Tiến cắn răng chịu đau, đứng lên. Trần Hồng thấy hắn đã đứng lên rồi, liền đỡ ca ca mình đứng lên. Trần Thăng đã hồi phục lại, dùng tay áo lau mặt vài cái, nước mắt đầm đìa trên mặt, khiến cho mặt lem nhem, nhìn rất buồn cười. Trần Thăng xoa xoa đầu Trần Hồng, ồm ồm nói:
- Nhị Hồng, ca không sao!
Nghe được lời này, Trần Hồng mới không khóc nữa. Trần Thăng lúc này mới nhìn chằm chằm Triệu Tiến. Triệu Tiến liền lui về phía sau, trong lòng thầm nghĩ tên mập này lực lớn lại có võ nghệ, đánh thực sự, mình căn bản không phải là đối thủ của nó, không ngờ Trần Thăng lại quẹt mũi nói:
- Triệu Tiến ngươi xấu lắm, so võ phải ngươi một chiêu ta một chiêu đánh, nhưng ngươi vẫn đã thắng rồi. Ta sẽ cho ngươi kẹo quế hoa và bánh vừng, tới khi đó chúng ta sẽ đánh tiếp!
Triệu Tiến muốn cười, nhưng miệng, cánh tay và tấm lưng đều đau nhức, ngũ quan vẹo đi, biến thành vẻ mặt rất cổ quái. Suy nghĩ của trẻ con rất đáng yêu và rất buồn cười, thật sự ra tay, không quản chiêu thức gì cả, đánh thắng mới là sự thật. Nhưng từ chuyện này cũng có thể thấy phẩm chất của Trần Thăng rất tốt, thật sự có thể kết bạn.
Trần Thăng bên đó nhặt đoản côn lên, lau nước mắt của Trần Hồng trực tiếp về nhà. Những đứa trẻ còn lại im lặng một hồi, đều bước về phía Triệu Tiến, mồm năm miệng mười tiếp cận làm quen.
Trường hợp này Triệu Tiến cũng hiểu, đánh nhau được người khác lấy lòng, xem ra từ cổ chí kim đều như nhau. Nhưng hắn không quan tâm tới những đứa trẻ này, bởi vì khắp người đều đang đau nhức, trên người cũng đầy bùn đất, về nhà chắc chắn là sẽ bị mẫu thân Hà Thúy Hoa răn dạy một hồi, ngẫm mà thấy phiền lòng.
Nếu như trước đây, Triệu Tiến ở ngoài chợ, căn bản không dám lên tiếng trong những đứa trẻ này, người khác không cho hắn đi thì hắn cũng không dám đi. Nhưng bây giờ, dù chủ ý của Triệu Tiến, mở miệng nói:
- Ta phải đi rồi!
Nhưng ở trong mắt những đứa trẻ khác lại thấy rất có chủ quan, rất chín chắn, cộng thêm vừa rồi đánh thắng Trần Thăng, ai cũng không dám nói gì, nhìn theo hắn rời đi.
Khi tới ba người, khi về một người, miệng Triệu Tiến đau nhức nhếch lên. Hắn lại nhớ tới câu nói “kết nhiều bạn” của thúc phụ Triệu Chấn Hưng. Những ngày này, Triệu Tiến đã quan sát cảm nhận được, tính khí của phụ thân Triệu Chấn Đường và mẫu thân Hà Thúy Hoa của mình đều không tốt, lúc nào cũng thấy mình đúng. Nhưng đối với ý kiến của thúc phụ Triệu Chấn Hưng thì lại rất xem trọng. Ông vừa nói gì là mọi người đều nghe.
Đời trước mình là người thành niên, cũng đã hiểu biết nhiều thứ, nhưng những kinh nghiệm và khả năng đó tuyệt đại đa số đều không dùng được ở thời kỳ Đại Minh, chỉ có thể nghe nhiều quan sát nhiều. Ý kiến của thúc phụ Triệu Chấn Hưng được xem trọng, chắc chắn là có lý của ông. Triệu Tiến rất nghiêm túc làm theo.
Triệu gia chỉ có thể xem là phú hộ giàu có, quân hộ và thân phận đao phủ rất hạ đẳng. Đại hộ đương nhiên không muốn qua lại cùng Triệu gia, có thể chơi cùng nhau cũng chính là những đứa trẻ đó ngoài chợ, nhưng cơ thể và tính cách của Triệu Tiến trước đây đều yếu, nhút nhát, hơn nữa lại rất trầm lặng, tác phong như vậy căn bản không thể chơi cùng được với đám trẻ con điên cuồng ngoài chợ. Mỗi lần đi đều rất cô lập, nhớ lại vẫn chính là Trần Thăng mỗi lần đều chủ động tiếp đón, chơi cùng.
Triệu Tiến không kìm nổi cười khổ. Mấy hôm nay, số lần cười khổ cũng nhiều lắm rồi, không cần nói mình kiên trì chịu đựng kết giao với những đứa trẻ đó, cho dù mình muốn, quan hệ trước đó kém như vậy, muốn kết giao bằng hữu cũng thật sự không hề dễ dàng gì.
Đi ra chợ, xuyên qua hai con phố, cánh tay và sau lưng của Triệu Tiến dường như đã hồi phục lại chút ít, vén tay áo lên nhìn, bên cánh tay trái đã bị đánh thâm tím, còn nghĩ rằng luận võ công chẳng qua là đánh nhau với đám trẻ con mà thôi, chưa từng nghĩ tên tiểu tử Trần Thăng này có võ nghệ, rõ ràng là đã từng rèn luyện, bề ngoài mình đã chiếm thế thượng phong, trên thực tế mình đã chịu thiệt rồi.
Triệu Tiến không muốn nghĩ đến tới vụ đánh nhau vừa rồi nhiều, cho dù khi đánh nhau cũng rất kích động. Hắn còn chuẩn bị nhanh chóng nghĩ ra mục tiêu ở thế giới này, sau đó sẽ nỗ lực. Dù sao Triệu Tiến cũng đã hạ quyết tâm phấn đấu, không muốn bỏ dở giữa chừng như ở đời trước, cũng không muốn sống cuộc đời bình thản đần độn như vậy.
Bước lên phía trước hai bước, Triệu Tiến bỗng nhiên dừng lại, cả người đứng đờ ra tại chỗ. Triệu Tiến bỗng nhiên nghĩ thông một chuyện, mục tiêu cuộc đời là gì mà còn phải suy nghĩ, nhưng lúc này muốn làm gì hắn cũng đã hiểu rồi.
Phải học võ, phải tự mình cố gắng. Trải qua cuộc ẩu đả vừa rồi với Trần Thăng, Triệu Tiến bỗng hiểu ra bây giờ không phải là hiện đại, ở đây không có trị an tốt, không có vật chất đầy đủ, cũng không có quy tắc xã hội hoàn bị và pháp luật tương đối công bằng. Mình không thể đưa toàn bộ thế giới đó tới đây, đối với mình việc cấp bách nhất chính là phải tự mình cố gắng. Trước tiên mình có thể bảo vệ mình, không làm được điều này, tất cả đều không cần nhắc tới nữa.
Triệu Tiến vỗ lên trán mình, hắn sớm phải nghĩ thông đạo lý này mới đúng. Con đường học văn đi khoa cửa, thành tích học tập của mình ở đời trước không dùng được, càng không thể nói tới học Tứ thư Ngũ kinh Bát cổ. Về phần làm buôn bán, mình cái gì cũng đều không biết, nơi mà đứa trẻ Triệu Tiến đi qua xa nhất cũng chẳng qua là chợ, kiến thức nông cạn, căn bản không có đường nào nữa. Bây giờ có thể làm được có lẽ chính là tập võ.
Nghĩ tới đây, Triệu Tiến lại nhớ tới lời của Triệu Chấn Hưng lúc ăn trưa.
- Thế đạo này, có sức khỏe tốt, học võ nghệ mới là cần thiết.
Câu nói này khiến Triệu Tiến càng cảm thấy đường lối tư tưởng của mình là đúng đắn.
Thế đạo này không tốt sao? Triệu Tiến biết Vạn Lịch không phải là vị Hoàng đế cuối cùng của triều Minh. Sau triều Minh là triều Thanh, cũng biết khi thay đổi triều đại thiên hạ đại loạn, nhưng khi nào mới có thể thay đổi triều đại? Triệu Tiến vắt óc nhớ lại, mơ hồ nhớ ra một chút, thế giới trước trên giường bệnh đã nghe được rất nhiều sách, nhưng lại nhớ không rõ nữa.
Khắp người bẩn thỉu, Triệu Tiến không trực tiếp về nhà, mà đi tới bên phía thúc phụ Triệu Chấn Hưng. Lại nói dù cửa hàng không kinh doanh, chưởng quỹ trong cửa hàng có lẽ cũng vẫn ở đó, nhưng chỗ ở của thúc phụ hắn căn bản không nhìn thấy người nào ra vào.
Cửa sau cửa hàng mở rộng, Triệu Tiến thấy không có người, liền đi vào. Trong sân cũng không thấy ai, vắng ngắt, Triệu Tiến cũng không biết thúc phụ mình ở đâu, vừa định cất tiếng gọi, cửa của gian phòng nhỏ phía bắc căn nhà được đẩy ra, Triệu Chấn Hưng từ bên trong đi ra, mỉm cười chào hỏi:
- Tiểu Tiến tới đấy à, tới làm gì thế?
- Nhị thúc, trong cửa hàng sao không có ai thế?
Thân phận trẻ con chính là có điểm tốt này, muốn hỏi gì cũng đều có thể hỏi.
Triệu Chấn Hưng nghìn ngó xung quanh, mỉm cười giải thích:
- Từ khi mở sông Ca, không có người tới Từ Châu chúng ta làm ăn nữa. Cửa hàng này cũng không làm được nữa, ông chủ đi Tế Ninh rồi, để lại ngôi nhà này cho thúc thúc trông nom.
Lời này Triệu Tiến không chỉ nghe có một lần, dường như thị trường Từ Châu vắng vẻ có liên quan tới việc mở sông Ca. Nhưng thông tin biết được có hạn, Triệu Tiến không hiểu là chuyện gì. Mấy hôm nay phạm vi hoạt động không lớn, nhưng thấy cửa hàng trên phố phần lớn là đóng cửa, cảnh tưởng tang thương, cảm giác không có chút sinh khí nào như thành phố công nghiệp già trước đây của kiếp trước.
Triệu Chấn Hưng đã chú ý thấy Triệu Tiến người đầy bụi đất, trên mặt cũng có vết bầm tím, bỗng nhíu mày hỏi:
- Tiểu Tiến, cháu sao thế? Có phải bị người ta ức hiếp không?
Sự quan tâm trong câu hỏi khiến cho Triệu Tiến cảm thấy rất ấm áp. Hắn cười hì hì đáp:
- Không bị ức hiếp, cháu và Trần Thăng đấu võ, cháu đã đánh thắng rồi.
Nghe câu trả lời của Triệu Tiến, thúc phụ Triệu Chấn Hưng chợt sửng sốt, lại truy hỏi:
- Trần gia của xưởng than đó sao?
Xưởng than gì chứ, Triệu Tiến có ấn tượng mơ hồ, liền gật đầu. Triệu Chấn Hưng thấy câu trả lời khẳng định của hắn lại càng kinh ngạc, vẻ mặt đầy hồ nghi nói:
- Tiểu Tiến, bị ức hiếp cũng không sao, thúc thúc giúp cháu đi nói lý, nhưng không được nói dối người lớn.
CHƯƠNG 6: HAI THANH ĐAO TREO TRÊN TƯỜNG.
- Cháu thực sự đã đánh thắng!
Triệu Tiến liền cãi lại. Sự việc dù nhỏ, nhưng rõ ràng đã không khiến người ta tin tưởng. Điều này khiến cho hắn rất bất mãn.
Phát hiện ra cháu mình không giống như nói dối, vẻ mặt Triệu Chấn Hưng hiện lên nụ cười, xoa đầu Triệu Tiến, ân cần hỏi:
- Nói thúc thúc nghe xem, cháu đánh thắng thế nào.
Trẻ con đánh nhau thì có gì đáng nói. Phản ứng đầu tiên của Triệu Tiến chính là nghĩ như vậy. Nhưng hắn lại chú ý tới ánh mắt của thúc phụ Triệu Chấn Hưng rất chân thành, Triệu Tiến cảm thấy kỳ lạ, nhưng vẫn kể lại một lần quá trình sự việc.
Triệu Chấn Hưng nghe rất chăm chú, nghe tới sau cùng sắc mặt lộ rõ thần sắc trên mặt, cười nói:
- Đơn đao của Trần gia có lẽ là chiêu số của Thích Gia quân. Trần Thăng hẳn là đã bắt đầu luyện từ khi 5 tuổi, không ngờ lại bị cháu đánh gục. Một là nó không có kinh nghiệm. Hai là Tiểu Tiến cháu không ngờ lại xông tới trước mặt nó vật lộn, khiến cho đoản côn đó trong tay nó không triển khai được. Có lẽ lần sau đánh tiếp, cháu sẽ không giành được chiến thắng như vậy đâu.
Mặc dù với trình độ lịch sử như vậy của Triệu Tiến, cũng đã từng nghe nói tới Thích Gia Quân, đó là quân đội của quân thần Thích Kế Quang tiếng tăm lẫy lừng của triều Minh. Tuy nhiên Thích Kế Quang và Từ Châu thành không có liên quan gì, không biết Trần gia sao lại có nguồn gốc sâu xa này.
Triệu Chấn Hưng mỉm cười nói tiếp:
- Tổ phụ của Trần Thăng đã từng làm thân vệ của Thích tướng quân, dựa vào mối quan hệ này trở về làm tuần kiểm Từ Châu. Đao pháp nhà ông ta là chiêu số sa trường chiến trận, rất hữu dụng.
Nói tới đây, Triệu Chấn Hưng lắc đầu, tự giễu:
- Nói nhiều cũng để làm gì, cháu cũng không hiểu được đâu.
Tự giễu một câu, Triệu Chấn Hưng lại hỏi Triệu Tiến:
- Tiểu Tiến, cháu tới tìm thúc thúc làm gì? Sợ đánh nhau về bị cha mẹ cháu trách tội sao? Không phải sợ, thúc thúc sẽ đi xin cho cháu!
Thân vệ Thích Kế Quang, tuần kiểm Từ Châu, những điều này Triệu Tiến quả thực nghe không hiểu. Nhưng hắn có thể thấy được tâm tình của thúc phụ Triệu Chấn Hưng rất vui. Đúng lúc này đưa ra yêu cầu thì khả năng thành công sẽ rất lớn.
Triệu Tiến ngẩng đầu lên nhìn thúc phụ mình, cố gắng làm ra vẻ nghiêm túc, nói:
- Nhị thúc, cháu muốn học võ!
Cuối cùng thì trẻ con vẫn là trẻ con, làm ra bộ dạng nghiêm túc, nhìn vào mắt người lớn, lại rất đáng yêu. Thúc phụ Triệu Chấn Hưng không nhịn nổi cười, vừa muốn đùa vài câu, lại kịp phản ứng lại với lời của Triệu Tiến, bỗng nhiên sững người, hỏi:
- Tiểu Tiến, cháu muốn học võ?
Triệu Tiến cố gắng gật đầu. Hắn biết người lớn không thể thật sự đáp ứng yêu cầu của trẻ con, nhưng khi ăn trưa hôm nay, Triệu Chấn Hưng đã rất thành khẩn đề nghị phụ mẫu cho mình học võ. Hơn nữa trong ký ức, thúc phụ Triệu Chấn Hưng không chỉ nói một lần, chẳng qua là phụ mẫu đều không đồng ý. Hơn nữa trước đây Triệu Tiến sợ mệt, sợ chuyện, không muốn chịu khổ, cho nên cũng chưa từng làm qua.
Triệu Chấn Hưng nhìn chằm chằm Triệu Tiến một hồi. Y phát hiện thấy cháu mình rất chân thành. Triệu Chấn Hưng liền nghiêm túc trở lại, trịnh trọng hỏi:
- Tiểu Tiến, trước đây cháu không muốn vũ đao lộng thương, sao bây giờ lại muốn học võ? Vì sao thế?
- Cháu muốn đánh thắng người khác!
Triệu Tiến lớn tiếng nói. Hắn phản ứng rất nhanh, hơn nữa lý do này cũng có thể khiến người ta chấp nhận được. Cái gì là “phải tự mình cố gắng, hai con đường học văn theo thương này mình rất khó đi” đương nhiên là không thể nói được rồi.
Thúc phụ Triệu Chấn Hưng chậm rãi gật đầu. Trẻ con sau khi đánh thắng xong, cái cảm giác của kẻ chiến thắng không gì có thể sánh kịp. Cháu mình trước đây nhút nhát, yếu đuối, lần này đánh nhau may mà thắng, có lẽ đã khơi gợi tâm tư học võ. Trên mặt Triệu Chấn Hưng lộ rõ niềm vui mừng, y vẫn luôn muốn độc đinh này của nhà mình học võ. Nhưng mãi không thành công, ca ca và tẩu thương con không nói, Triệu Tiến cháu mình cũng yếu ớt, nhút nhát, Triệu Chấn Hưng cũng vẫn luôn lo lắng về chuyện này.
Y vào nam ra bắc, kiến thức uyên thâm, so với đại ca đại tẩu vẫn luôn ở Từ Châu chưa từng đi ra ngoài thì càng hiểu thế đạo này hơn, biết thân là nam đinh nhất định phải có võ nghệ, phải có khả năng tự bảo vệ mình. Triệu Tiến từ nhỏ không nói là thông minh, nhưng khả năng học hành rất miễn cưỡng. Những thứ khác còn chưa nói tới, đường ra cũng chỉ có học võ. Nhưng nói thế nào cũng không có ai nghe, hơn nữa trẻ con càng lớn, học võ sẽ càng phiền phức. Trong lòng Triệu Chấn Hưng vẫn luôn canh cánh chuyện này, chưa từng nghĩ hôm nay Triệu Tiến lại đưa ra đề nghị này.
Nụ cười trên mặt Triệu Chấn Hưng càng ngày càng tươi. Y vỗ bờ vai mỏng mảnh của Triệu Tiến, cười nói:
- Cháu chỉ cần theo thúc thúc học cho tốt, chắc chắn có thể đánh thắng. Nhưng cháu nói với thúc thúc cũng chẳng ăn thua gì, phải được sự đồng ý của cha mẹ cháu mới được. Tối nay thúc thúc sẽ đi tìm cha mẹ nói chuyện, tới khi đó hỏi Tiểu Tiến cháu có muốn học võ hay không, cháu thấy thế nào?
Lối mòn này, Triệu Tiến đương nhiên hiểu, liền lớn tiếng trả lời:
- Cháu nói cháu đồng ý!
Triệu Chấn Hưng mỉm cười gật đầu, lại nhìn Triệu Tiến đánh giá, lắc đầu nói:
- Trước tiên đi vào nhà thúc thúc, ta sẽ lau sạch sẽ cho cháu, nếu không cháu về nhà sẽ bị đánh mắng!
Trong lòng Triệu Tiến thở phào nhẹ nhõm, mục đích học võ lần này đã đạt được rồi. Khi ăn cơm trưa phụ thân Triệu Chấn Đường đã nói với thúc phụ:
- Đệ thật ra là võ nghệ cao.
Lời này hắn còn nhớ rất rõ, học võ đương nhiên phải có tìm được bản lĩnh thực sự, hơn nữa còn có thể dạy người. Thúc phụ mình chính là lựa chọn tốt nhất.
Tính tình của Triệu Tiến trước đây nhút nhát, tới đây gọi thúc phụ Triệu Chấn Hưng ăn cơm vài lần, lại không dám vào. Triệu Tiến bây giờ lại không cần quan tâm, đi cùng Triệu Chấn Hưng vào trong nhà.
Nơi này không lớn, trong nhà có lò sưởi, phía trên lò sưởi có một chiếc nệm da sói, giấy cửa sổ đã ố vàng, nhưng lại chưa có lỗ thủng nào, rất là ấm áp. Triệu Chấn Hưng để Triệu Tiến ngồi xuống một lát, y đi múc nước.
Triệu Tiến nhìn xung quanh, có mấy thứ khiến hắn chú ý tới, một thanh trường mâu treo trên nóc nhà. Thanh trường mâu này cũng dài khoảng 9 xích. Một cây cung đặt trên chiếc tủ gỗ cạnh lò sưởi, dây cung đã bị tháo xuống. Hai chiếc mũi tên tùy tiện đặt ở đó, trên tường không có dán tranh tết gì, lại treo hai thanh đao.
Hai thanh đao này rất không hài hòa với căn nhà này. Một thanh đao dài hơn một xích, thân đao có độ cong, màu đen phủ lên vỏ đao. Trên vỏ đao còn có huy chương hình tròn, phía dưới phân bố ba chấm đen thành hình tam giác. Phù hiệu màu đen, huy chương màu vàng, màu đen mơ hồ và màu vàng huy chương đều rất ảm đạm. Thân đao cũng rất cũ kỹ. Cây đao còn lại thì không tinh xảo như vậy, thậm chí ngay cả vỏ đao cũng đều không có. Thân đao dùng một chiếc túi bọc lại, dài hơn 4 xích, lưng dày đầu vuông, trên cán gỗ còn quấn một lớp vải. Trên lớp vải có một số bụi bẩn màu tím đen, nhìn rất giống với vết máu tích tụ lâu ngày.
Trường mâu và cung tiễn đều là kiểu nhà Hán. Từ các trường hợp của Triệu Tiến trước đây cũng đã nhiều lần gặp thấy, nhưng cây đao ngắn rõ ràng là cấu tạo kiểu đao ngắn, là cái gì “lặc sai”, mà cây đao cán dày lưng vuông, Triệu Tiến cũng đã từng nhìn thấy ở trong viện bảo tàng dân tộc. Đó có lẽ là cây đao của tộc Miêu tộc Mao tây nam sử dụng.
Thúc phụ mình sao lại có Oa đao và Dao đao? Ở thời đại này, rất nhiều người cả đời cũng chưa từng rời khỏi quê hương, càng không nói tới cái gì là lưu thông đặc sản các nơi. Những cây đao cách xa hàng mấy nghìn dặm này sao lại tới được? Lẽ nào là giặc Oa? Nhưng thanh Dao đao đó sao lại tới được?
Đang ngồi suy nghĩ, Triệu Chấn Hưng liền bưng chậu nước đi vào. Điểm lợi thế của trẻ con chính là không biết có thể tùy tiện hỏi, người khác cũng không thể trách tội gì. Triệu Tiến chỉ vào hai thanh đao đó trên tường, hiếu kỳ hỏi:
- Thúc thúc, đây là gì?
Triệu Chấn Hưng liếc nhìn, thản nhiên nói:
- Thanh đao màu đen đó là Oa đao, là vật tùy thân của gia đinh quân tướng bên đó mang theo. Thanh đao còn lại là Dao đao, là các thổ ty hộ vệ bên Quý Châu.
- Thúc thúc, hai thanh đao này sao lại có được? Mua ạ?
Triệu Tiến cố ý hỏi rất khờ dại. Nhưng trên thực tế, trẻ con nên hỏi Quý Châu và Oa rốt cuộc là ở đâu? Thậm chí là hỏi thổ ty là gì? Lại không hỏi những điều này.
Nhưng câu hỏi này của Triệu Tiến rõ ràng đã thu hút suy nghĩ của Triệu Chấn Hưng. Triệu Chấn Hưng vốn khom lưng đập bụi đất trên người Triệu Tiến, nghe thấy câu hỏi này, liền cứng đờ người lại, cuối cùng đành thở dài, trầm giọng nói:
- Năm đó đánh giặc thu được.
Thu được? Đơn thuần thu được còn nói được, nhưng Oa đao và Dao đao không thể xuất hiện trên cùng một chiến trường, thúc phụ mình không chỉ có võ nghệ cao, mà còn có rất nhiều chuyện nữa.
Chú ý tới sự biến đổi tình cảm của Triệu Chấn Hưng, Triệu Tiến biết điều không hỏi lại nữa.
Triệu Chấn Hưng sau khi đập hết bụi đất trên người Triệu Tiến, liền lấy khăn ướt lau cho hắn. Động tác của Triệu Chấn Hưng rất tỉ mỉ, sự quan tâm của trưởng bối khiến cho Triệu Tiến ở kiếp này mới cảm nhận được. Mỗi khi gặp hoàn cảnh này, hắn đều rất im lặng. Song Triệu Tiến cũng chú ý tới sức khỏe của Triệu Chấn Hưng quả thực rất không tốt, động tác lau quần áo này giống như là liên lụy tới chỗ nào đó, khiến cho Triệu Chấn Hưng nghiến chặt răng lại chịu đựng.
Chờ sau khi đã lau được tương đối rồi, Triệu Chấn Hưng mới lộ rõ nụ cười, nói với Triệu Tiến:
- Tiểu Tiến, cháu về nhà trước đi, nói với mẹ cháu tối nay thúc thúc muốn tới ăn cơm.
Triệu Tiến liền vâng lời. Triệu Chấn Hưng lại mỉm cười dặn dò vài câu:
- Chuyện học võ cháu đừng nói gì vội, chờ thúc thúc tới rồi tính.
Thủ đoạn làm việc này Triệu Tiến đương nhiên là hiểu, nhưng vẫn gật đầu đồng ý.
CHƯƠNG 7:. KHÔNG ĂN THIỆT THÒI LÀ TỐT RỒI.
Nhìn Triệu Tiến lanh lợi hoạt bát đi ra ngoài, nụ cười trên mặt Triệu Chấn Hưng biến mất, xoay người đóng cửa đi về phòng mình, ông đứng ở đây nhìn vách tường, chậm rãi thò tay, sờ lên hai thanh đao treo trên tường, phiền muộn một hồi, rồi lại thở dài, sau đó dựng lại bên cạnh lò sưởi, đưa tay tháo cây trường mâu xuống, cầm theo đi vào sân trong.
Cửa tiệm này hiện tại có một mình Triệu Chấn Hưng trông coi, vắng tanh vắng ngắt. Triệu Chấn Hưng chống trường mâu, đúng yên ngây ngốc một hồi, mới lắc đầu, dựng đầu trường mâu lên.
Triệu Tiến sau khi về đến nhà, nhìn thấy Hà Thúy Hoa trong sân rửa rau chuẩn bị đồ ăn, bày ra những chiếc hũ lớn nhỏ, trong chậu gỗ toàn rau xanh. Hà Thúy Hoa đi qua đi lại bận rộn liên tục, nhìn thấy Triệu Tiến trở về, Hà Thúy Hoa thuận miệng hỏi:
- Có cảm thấy có chỗ nào không khỏe hay không?
Triệu Tiến lắc đầu, Hà Thúy Hoa tiếp tục nói:
- Trong phòng ấm áp, con đi vào đó đi, nương còn đang bận.
- Nương, Nhị thúc nói tối nay muốn tới nhà ta ăn cơm.
Triệu Tiến lên tiếng nói. Hà Thúy Hoa gật gật đầu. Cuộc sống của Triệu gia giàu có, nhiều người tới dùng cơm chỉ đơn giản là nhiều thêm đôi đũa, chuẩn bị cũng rất đơn giản.
Triệu Tiến nói xong liền đi vào trong phòng, Hà Thúy Hoa cầm lấy một cây cải trắng, đang định gọt vỏ, đột nhiên ngẩng đầu nhìn bóng lưng Triệu Tiến, buồn bực lầm bầm:
- Đứa con này đã không quấn lấy ta rồi.
Lúc trước Triệu Tiến rất nhát gan, cả ngày đi theo sau lưng mẫu thân Hà Thúy Hoa, hắn hiện tại tuy rằng cố gắng duy trì giống lúc trước, nhưng rất nhiều chỗ cũng đã thay đổi, cái này bản thân Triệu Tiến cũng không nhận ra, hiểu con không ai ngoài cha mẹ, Hà Thúy Hoa rõ ràng đã có cảm giác này.
Hà Thúy Hoa nghĩ tới đây, lại nghe đến bên cạnh có tiếng động, quay đầu nhìn lại, là con khỉ đang thò tay vào trong chậu gỗ đang định lấy củ cải trắng, Hà Thúy Hoa lập tức hét lớn:
- Con khỉ chết tiệt, không được qua đây quấy rối, cút ngay qua một bên cho lão nương!
Con khỉ ôm củ cải trắng lập tức chạy như bay về bên kia biệt viện, vừa chạy vừa kêu tiếng chi... chi, dáng vẻ rất đắc ý.
Ngồi trong phòng Triệu Tiến nhìn thấy đến hết thảy mọi thứ bên ngoài, hắn bật cười ra tiếng, cuộc sống gia đình lại khiến cho hắn cảm giác được sự vui vẻ, nhưng Triệu Tiến rất nhanh thu nụ cười lại, thời gian quý giá, mình không thể lãng phí một khắc. Thế giới kia đã kết thúc, lúc hấp hối hắn hối hận mình đã lãng phí thời gian, hiện tại kiếp này không thể tiếp tục làm như vậy nữa.
Trước mắt xem ra hết thảy đều dựa theo tính toán của mình hành động, thúc phụ Triệu Chấn Hưng đáp ứng dạy dỗ võ nghệ cho mình, hơn nữa sẽ đi khuyên cha mẹ mình, nhưng Triệu Tiến cũng phát hiện những vấn đề khác, bản thân đối với mọi thứ bên cạnh hiểu quá ít, không chỉ có đối với thời đại này, đối với chỗ ở, đối với những thân nhân kia, mình cũng hiểu quá ít.
Triệu Tiến nghĩ đến một việc, thế giới kia cả đời mình từ lúc ở cô nhi viện đến khi ra ngoài xã hội, mình học tập không giỏi, cũng không có đọc nhiều sách, nhưng lúc nằm viện, có người bạn thường tới thăm, vì giảm bớt sự nhàm chán và đau đớn do bệnh của hắn, ngày ngày đều đọc sách cho hắn nghe. Khoảng thời gian kia tuy rằng trong lòng hắn rất phiền muộn, nhưng cũng được không ít sách tác động đến.
Bây giờ nghĩ lại, những sách kia có những cái vô dụng, nhưng có những cái lại có tác dụng quan trọng đối với hiện tại. Nhưng khiến cho Triệu Tiến đau khổ là hắn có thể nhớ được quá ít. Triệu Tiến không dám cứ để cho quên đi, hắn vắt hết óc nhớ lại, nhớ tới chút gì đó, hắn đều gắng ghi nhớ thật kỹ.
Cũng may lúc trước Triệu Tiến còn lưu lại giấy bút, nhưng Triệu Tiến lại không biết dùng bút lông viết chữ, dựa vào ấn tượng trong trí nhớ mài mực, sau đó dùng một cây gỗ nhỏ nhúng vào, viết ra nét chữ ngoằn nghèo như của đứa trẻ bảy tám tuổi.
Giằng co một lúc lâu, mấy tờ giấy đều đã sử dụng hết, sự việc ghi nhớ lại không nhiều. Cầm tờ giấy đen sì, Triệu Tiến cười khổ, chưa từng nghĩ những thứ nhớ rõ lại là kiến thức rời rạc về lịch sử chiến tranh Phương Tây, lúc trước nghe không kiên nhẫn, nhưng những thứ này rất mới lạ, không tự chủ liền nhớ kỹ, ấn tượng cũng rất sâu, cái gì phương trận, những thứ như trường kích, pháo các loại có tác dụng gì? Hơn nữa đều rất rời rạc, căn bản không thành hệ thống.
Lúc này thời điểm sắc trời đã tối, Hà Thúy Hoa đem đồ ăn chuẩn bị xong cho vào trong hũ, sau đó đi ra ngoài mua thêm thịt cá, công việc phòng bếp lu bù lên.
Bỗng nghe đến cửa sân "rầm" một tiếng bị đẩy ra, trong sân con khỉ gặm củ cái trắng kinh sợ kêu một tiếng, lập tức nhảy lên phòng. Hà Thúy Hoa tháo tạp dề, lau lau tay, đi ra cửa nhìn, còn chưa tới trong sân, chợt nghe đến chồng của nàng Triệu Chấn Đường lớn giọng quát:
- Triệu Tiến, đi ra cho lão tử, tiểu tử ngươi lần đầu đã bất tỉnh, thế mà còn có bản lãnh lớn như thế, còn dám ở bên ngoài đánh người, tên khốn kiếp, con....
Vừa rống vừa đi tới, Hà Thúy Hoa vốn đã muốn đi ra ngoài, nghe nói Triệu Tiến ở bên ngoài đánh nhau, lập tức sững sờ, quay đầu nhìn về phía sương phòng, nghĩ thầm con mình từ sau khi tỉnh lại hoàn toàn có điểm không giống trước kia nữa, trước kia nói chuyện cũng không dám lớn tiếng nay nó rõ ràng có thể đánh người, thay đổi này không khỏi quá lớn.
Hà Thúy Hoa đang suy nghĩ, cửa phòng bỗng bị đẩy ra, Triệu Chấn Đường lớn mập đi đến, trong tay mang theo hai túi đồ, đều là giấy dầu bao lấy. Triệu Chấn Đường vừa vào nhà trước lấy tay quệt mũi, buồn bực nói:
- Có thịt? Hôm nay cũng không phải ăn tết!
- Chấn Hưng buổi tối muốn qua cùng ăn!
Hà Thúy Hoa trả lời, sau đó khẩn trương hỏi:
- Tiểu Tiến đánh người hả? Xảy ra chuyện gì vậy? Ông đừng lớn tiếng, đừng làm con sợ!
Triệu Chấn Đường khoát tay chặn lại, mở miệng nói ra:
- Đợi lát nữa nói chuyện với bà!
Nói xong câu này, lại lớn giọng quát:
- Tên khốn kiếp, đi ra cho lão tử.
Triệu Tiến đau khổ đi ra, nghĩ thầm con nít đánh nhau chính là phiền toái, chẳng lẽ lại còn phải bị cha mẹ giáo huấn nữa.
- Tiểu tử Trần gia bị con đánh?
Nghe phụ thân hỏi, Triệu Tiến cúi đầu gật gật đầu, hắn chỉ có thể dùng thủ đoạn năm đó đối phó giáo viên để đối phó phụ thân.
- Thật sự bị con đánh?
Chưa từng nghĩ Triệu Chấn Đường lại hỏi tiếp một câu như vậy, Triệu Tiến vội vàng giải thích:
- Trần Thăng nói muốn tìm người luận võ, con nói ta sẽ đánh, sau đó con đánh ngã hắn!
Hà Thúy Hoa để tay lên tạp dề, há to miệng, vẻ mặt không thể tin được, lúc này lại chứng kiến trượng phu đi về phía con trai, lúc này mới phản ứng tới, vội vàng nói:
- Con nít đánh nhau thì có cái gì...
Lúc này Triệu Tiến theo bản năng co rụt người lại, nghĩ thầm sẽ bị đánh.
Bàn tay vỗ vỗ vào bả vai Triệu Tiến, khiến cho thân thể Triệu Tiến lảo đảo, nhưng lại không bị đánh như trong dự đoán, Triệu Tiến ngẩng đầu nhìn lên, Triệu Chấn Đường tươi cười, ra sức vỗ bả vai Triệu Tiến, cười lớn nói:
- Tên Trần Vũ kia ngày nào cũng ba hoa, nói con trai hắn từ nhỏ tập võ, tương lai khẳng định có tiền đồ, còn không phải bị con của ta con xử lý sao. Đợi ngày mai đi nha môn, ta sẽ khiến hắn xấu hổ. Con nữa, khỏi bệnh là biến thành nam hán tử rồi.
Chứng kiến cảnh này, Hà Thúy Hoa cũng thở phào nhẹ nhõm, suy nghĩ một chút sau tươi cười, mở miệng dặn dò nói:
- Tiểu Tiến, bớt đánh nhau đi, để mình và người khác đều bị thương cũng không tốt đâu.
Triệu Tiến liền vội vàng gật đầu. Triệu Chấn Đường giơ lên hai túi giấy dầu kia, vừa cười vừa nói:
- Lúc về cố ý mua bánh đậu nắm, cắt nửa cân chân giò cho tiểu tử con đấy. Mẹ tiểu Tiến, bà cầm đi làm đi!
Hà Thúy Hoa vui mừng cầm lấy. Triệu Tiến kịp phản ứng, cảm thấy cha mẹ bởi vì mình đánh nhau mà rất vui. Lúc trước Triệu Tiến tính tình nhu nhược, Triệu Chấn Đường cùng Hà Thúy Hoa cảm thấy con mình trung thực nên rất yên tâm, nhưng lại cảm thấy con trai thành thật như vậy lại không ra dáng đàn ông, nay có trời mới biết Triệu Tiến đánh nhau, nhưng lại đánh thắng, cảm thấy trong nội tâm rất vui, dù sao con mình không ăn thiệt thòi.
CHƯƠNG 8: CON MUỐN HỌC VÕ.
Gói ăn mở sẵn để Triệu Tiến ăn, Triệu Chấn Đường ngồi ở trên ghế nói chuyện phiếm với Hà Thúy Hoa trong bếp, Triệu Tiến ở đó vừa ăn vừa nghe họ nói chuyện.
Ông nội của Trần Thăng là Trần Bằng trước kia đi theo Thích Kế Quang nam chinh bắc chiến. Khi Thích Kế Quang ở Kế Trấn làm quan Tổng binh, Trần Bằng xin một ân huệ trở lại cố hương Từ Châu.
Lúc ấy Thích Kế Quang uy quyền rất lớn, ai cũng biết đến, giúp Trần Bằng làm tuần kiểm. Khi đó Từ Châu vẫn là đầu mối then chốt vận chuyển đường sông, hàng ngày không biết có tới bao nhiêu người, tiền và hàng đi qua đó. Rừng có vàng biển có bạc là bình thường, cái chức tuần kiểm cũng là rất là béo bở. Nếu như không có chỗ dựa vững chắc là Thích đại soái trong bối cảnh như vậy, chức tuần kiểm này sẽ chẳng lâu bền được.
Trần Bằng làm được bốn năm, Thích Kế Quang thất thế, chức tuần kiểm cũng mất. Cũng may nhà ông ta gia thế lớn, làm tuần kiểm mấy năm gây dựng được quan hệ, cho nên dù không làm tuần kiểm nữa, cũng chẳng ai cướp đoạt được tài sản của ông ta. Trần Bằng trở thành một phú ông an nhàn, ông ta có một trai ba gái, con gái đều gả nơi ngon lành tử tế, đứa con trai Trần Vũ mở cái xưởng than. Nhà giàu trong thành ngoài thành Từ Châu, nhóm lửa nấu cơm sinh hoạt đều dùng than. Trần Vũ làm nghề kinh doanh này, cũng kiếm bộn tiền.
Có tiền mà không có chức tước chẳng khác gì khối thịt mỡ chán ngấy. Trần gia hiểu chân lý đó, sớm chạy cho Trần Vũ làm cái chức nha môn Bộ đầu.
Vị trí của Bộ đầu đương nhiên là cao hơn so với đao phủ. Hơn nữa Trần gia là một nhà giàu bản địa, quyền thế địa vị đương nhiên là Triệu gia không thể so sánh được. Bởi vậy tuy đều là người làm trong nha môn ở Từ Châu Tri châu, đương nhiên là Triệu Chấn Đường cũng chẳng mối quan hệ gì đặc biệt. Tuy nhiên, Triệu Chấn Đường còn có chức phận bảo vệ Từ Châu bách hộ, nói ra cũng coi như lục phẩm võ quan, đứng trước Trần Vũ cũng không đến mức luống cuống. Hai người thường xuyên qua lại nhau, cũng coi như là có chút giao tình.
Những thông tin nghe được mấy ngày qua, nhớ lại từ trước đến giờ, hơn nữa được nghe những lời Triệu Chấn Đường vừa giải thích, trong đầu Triệu Tiến mới có khái niệm hoàn chỉnh.
-.. Một mình Trần Vũ cầm bao đao bay qua bảy tám tào đinh. Trong nhà truyền thụ cho, tiểu tử đó đã luyện vài năm rồi. Không nghĩ rằng lại bị Tiểu Tiến nhà ta đánh bại...
Triệu Chấn Đường ngồi ở đó, hào hứng nói. Hà Thúy Hoa từ trong bếp mang một bát rau xào ra, nghe đến đấy vừa cười vừa đế theo:
- Trần gia cũng chẳng có gì là giỏi đâu, chàng chẳng phải đã ở Hà gia thôn một mình đánh bốn sao?
Triệu Tiến vội ngẩng lên, chưa từng nghĩ phụ thân bình thường trông to béo thế này còn có chiến tích bất hảo đến thế. Triệu Chấn Đường cười ha hả đứng lên, xoa xoa chòm râu trên cằm nói:
- Không có bản lĩnh đó, làm sao ta cưới được nàng.
Hai vợ chồng nhìn nhau cười, chợt nhớ đến con trai ở bên cạnh, Triệu Chấn Đường ho khan một tiếng, ngồi thẳng lên nói:
- Việc của ta chẳng đáng là gì, Chấn Hưng mới ghê, lần đó huynh đệ chúng ta đánh nhau với người làng bên, đệ ấy đánh ngã đến mười mấy tên.
Đang nói, nghe thấy ngoài có tiếng gõ cửa, Triệu Chấn Đường vỗ tay một cái đứng lên nói:
- Chấn Hưng đến đấy, ta ra mở cửa, nhân tiện cho con khỉ ăn luôn.
Hà Thúy Hoa xoa tay vào nhau và muốn quay lại bếp, liếc nhìn Triệu Tiến trước khi đi. Triệu Tiến ở đó đanng ngẫm nghĩ lời đối thoại vừa rồi của cha mẹ. Hà Thúy Hoa lại cho rằng con mình bị dọa đang sợ, cười an ủi nói:
- Tiểu Tiến không phải sợ, nam nhi có ai là không đánh nhau, đánh đừng có bị thua là được.
Lời này Triệu Tiến nghe không lọt tai. Hắn chỉ đang nghĩ, cha mình một mình từng đánh thắng bốn, chú mình không ngờ một mình có thể đánh ngã mười mấy tên. Có một nền tảng và hoàn cảnh như thế, bản thân mình học võ là hoàn toàn đúng.
Triệu Chấn Hưng tới, đồ ăn dọn xong, cả nhà ngồi xuống, chuyện Triệu Tiến thắng lần này khiến ba vị bề trên đều rất cao hứng, Triệu Chấn Đường còn đặc biệt cầm một vò rượu nhỏ ra.
- Đại ca, đệ vẫn cho rằng Tiểu Tiến nên học võ, rất tốt cho nó!
Triệu Chấn Hưng nhắc đi nhắc lại, đến lúc này, thức ăn trên bàn đã hơi nguội..
Triệu Tiến nhìn lên phụ thân, nụ cười của Triệu Chấn Đường lập tức biến mất, rượu trong bình một chốc đã hết. Hà Thúy Hoa cười cũng có chút gượng gạo, lảng sang chuyện khác:
- Chấn Hưng, bánh nếu không ăn thì nguội mất, ăn một chút đi.
Triệu Chấn Hưng đặt đũa xuống, rất nghiêm túc nói:
- Đại ca, đại tẩu, Từ Châu trong vòng 300 dặm trong ngoài thành, đâu đâu võ nghệ cũng kiếm được tiền, làm muối ven biển, trên sông nước, quan gia, hay là thôn trang... Tiểu Tiến sau này chẳng cần biết làm gì, võ nghệ đầy mình tất sẽ không bị thua thiệt, chí ít có thể tự bảo vệ mình.
Lời nói của thúc phụ, Triệu Tiến hết sức chăm chú nghe không sót câu nào. Những điều này trước kia người lớn không bao giờ nói trước mặt Triệu Tiến.
Triệu Chấn Đường cầm vò rượu trong tay dằn mạnh lên bàn, buồn buồn nói:
- Học võ, học rồi có ích gì, cho khỏe mạnh à? Nhìn đệ thân đầy thương tích, suốt ngày luyện đao luyện thương, sơ sảy một cái là mất mạng như chơi. Kiếm tiền bằng võ nghệ không phải ít, làm việc ngay thẳng thì đều khổ, đệ muốn Tiểu Tiến sống không ngay thẳng?
Nghe giọng điệu hai huynh đệ ngày càng gay gắt, Hà Thúy Hoa nhìn trước ngó sau, vội vàng chen vào hoà giải:
- Huynh đệ hai người nói nhiều như vậy có ích lợi gì, còn phải xem Tiểu Tiến có muốn hay không?
Theo Hà Thúy Hoa, con nhà mình là một đứa tính tình nhu nhược, nói chuyện với người khác cũng đỏ mặt. Bình thường ngay cả thanh Quỷ đầu đao dùng chém đầu của Triệu Chấn Đường cũng không dám nhìn tới. Đứa trẻ như vậy làm sao dám học võ. Hỏi nó như vậy, để ngăn lời của thúc phụ Tiểu Tiến.
- Tiểu Tiến, con muốn học võ sao?
Hà Thúy Hoa nhẹ nhàng hỏi, Triệu Chấn Đường và Triệu Chấn Hưng dừng tranh luận, quay sang nhìn Triệu Tiến. Thúc phụ Triệu Chấn Hưng giấu đi nụ cười trong ánh mắt, vốn định chính mình hỏi, chưa từng nghĩ đại tẩu mở miệng hỏi trước rồi.
Triệu Tiến nhìn mọi người, ra vẻ ngần ngừ, làm cho cha mẹ cảm thấy mình đang suy nghĩ. Sau đó mới cất tiếng lanh lảnh nói:
- Cha, nương, con muốn học võ, con muốn cùng Nhị thúc học võ!
Hà Thúy Hoa vốn không hề nghĩ Triệu Tiến sẽ trả lời như vậy, giật mình trợn tròn mắt, vội vàng nói:
- Tiểu Tiến chớ nói nhảm, học võ rất khổ đấy, con nghĩ lại đi?
- Nương, con nghĩ kỹ rồi, con muốn cùng Nhị thúc học võ.
Triệu Tiến trả lời dứt khoát. Triệu Chấn Hưng hắng giọng, còn nói thêm:
- Đại ca, đại tẩu, Tiểu Tiến nói vậy rồi, hai người thấy thế nào?
- Học cái gì mà học, học võ chẳng có kết cục gì hay cả. Tiểu Tiến sách chẳng đọc được, còn có thể kế thừa nghề đao phủ của ta, cũng có thể hàng ngày cơm rượu thịt, không kém so với nhà giàu.
Triệu Chấn Đường không vòng vo mà thẳng tuột nói.
Trước tình thế này Triệu Tiến chẳng thể nói gì, bụng hắn có đạo lý lớn, nhưng nếu như nói ra những lời không phù hợp lứa tuổi, không ai nghe hiểu mà nói, còn khiến người ta hoảng sợ, dẫn đến xảy ra hậu quả không cần thiết. Thật ra Triệu Tiến cũng cảm thấy kỳ lạ, chỉ riêng lí lẽ của Triệu Chấn Hưng cũng đủ sức thuyết phục rồi. Cha mẹ Triệu Chấn Đường và Hà Thúy Hoa cũng không là loại người không nuông chiều con, làm sao lại kiên quyết như vậy.
Triệu Chấn Hưng nhoài người về phía trước, khẩn khoản nói:
- Đại ca, gốc của Triệu gia chúng ta ở Từ Châu vệ, thân ở trong quân thì cũng nên phải có võ nghệ cao cường, sớm muộn gì cũng sẽ cần dùng đến. Không có võ nghệ cao cường, chỉ nghĩ đến cái nghề đao phủ, đó không phải là nghĩ xa, cũng chẳng có triển vọng gì..
Nói còn chưa dứt lời, Triệu Chấn Đường vỗ mạnh xuống bàn, bình rươu trong tay rơi xuống vỡ vụn, Triệu Tiến giật nảy mình. Triệu Chấn Đường giơ tay lên chỉ vào Triệu Chấn Hưng, trừng mắt quát:
- Gốc ở Từ Châu vệ, cái sở Vệ chó đấy có cái gì, buôn bán người ngươi không thấy sao? Đưa mẹ mình, vợ mình ra bán ngươi chưa thấy sao? Vào rừng làm cướp ngươi chưa thấy sao?
Hỏi một thôi một hồi, Hà Thúy Hoa vội vàng giơ tay can:
- Làm chủ nhà, làm chủ nhà, đừng có hét lên với Nhị thúc, khiến hàng xóm….
- Đây không phải chuyện của ngươi. Lão Nhị, ta biết rằng ngươi xem thường việc làm đao phủ của ta. Nhưng ngươi về Từ Châu chờ chết, chính là số tiền kiếm được từ nghề này cho ngươi bốc thuốc xem bệnh, cho ngươi sống tới ngày nay đấy. Huynh đệ ta khi còn nhỏ được ăn no mấy bữa? Giờ đây bữa nào cũng có thịt, là dựa vào ca ca ngươi đi chém đầu dấy. Võ nghệ đầy mình, võ nghệ đó có chim để dùng không? Điều ta học từ bé, bây giờ cái dùng đến là chém xuống đi xuống đó. Ngươi học thì thật là hay, nhưng mò được cái gì. Sống chết trong đó gần mười năm, cuối cùng mang trở về một thân đầy thương tích. Ngươi muốn cho Tiểu Tiến đi theo con đường của ngươi, đừng có nghĩ đến nữa!
Triệu Chấn Đường chỉ vào mặt đệ đệ hét lên một hồi.
Triệu Tiến ở bên cạnh trợn mắt há hốc mồm, nghĩ thầm tự nhiên sao lại cãi vã nhau như thế. Hắn rất ít khi thấy phụ thân phẫn nộ như vậy, ý tứ trong lời nói khiến cho con người bị giày vò, trong những năm đó đã xảy ra rất nhiều chuyện buồn.
Đang nghĩ ngợi, đầu bên kia thúc phụ Triệu Chấn Hưng chậm rãi đứng lên. Trong lòng Triệu Tiến hết sức thất vọng, nghĩ thầm hai bên găng nhau như thế, thúc phụ sẽ ra về, những lời khuyên bảo đêm nay e là thất bại.
Chẳng thể nghĩ Triệu Chấn Hưng đứng dậy không đòi về, mà nhìn chăm chăm Triệu Chấn Đường nói:
- Đại ca, cha mẹ chúng ta chết sớm, đại ca nuôi đệ lớn khôn. Đệ sau khi quay về, đại ca và đại tẩu lại chăm sóc đệ. Đệ ghi tạc những điều này trong lòng. Đại ca, cho đệ hỏi một việc này, nếu đại ca không có thân phận Bách hộ này thì cái nghề đao phủ có làm được mãi không?
Nghe đến đây, Triệu Tiến giật mình, vấn đề này chẳng liên quan gì đến việc học võ của mình cả. Tuy nhiên, hắn có thể hiểu, cái nghề đao phủ xui xẻo này, lại là nghề béo bở, rất nhiều người muốn làm. Cứ coi như mình là một người dám làm đi chăng nữa thì cũng phải xem mình có bản lĩnh hay không? Triệu Chấn Đường thân là bách hộ của Từ Châu Vệ thì cho dù là người có học hay kẻ võ biền cũng là xuất thân có phẩm cấp, kẻ khác cũng không dám động vào.
Triệu Chấn Đường gật gật đầu, Triệu Chấn Hưng giọng buồn buồn lại hỏi:
- Đại ca, ca làm sao lại lên được bách hộ, đệ có cần phải nói không?
Triệu Chấn Đường đáng ra phải tiếp tục gào lên như lúc nãy nghe đến câu đó, chợt mặt mũi trở nên xanh xám. Cuối cùng thở dài than một tiếng. Triệu Chấn Hưng tiếp tục truy hỏi:
- Đại ca, đại tẩu, sống một ngày là một ngày của tạo hóa, đệ cho Tiểu Tiến học võ, chẳng lẽ lại chỉ là vì đệ thôi sao?
Lần này Hà Thúy Hoa cũng chẳng nói một câu, Triệu Chấn Đường tiện tay với cái bát không, cầm cái vò rượu nhỏ rót đầy, bưng lên nốc một hơi cạn, cúi đầu nhìn xuống bàn nói:
- Học, cho Tiểu Tiến theo đệ học đó!
Nghe đến câu này, Triệu Tiến ở bên cạnh thở phào, Triệu Chấn Hưng lộ rõ nét mặt khuây khỏa. Vừa định nói, lại bị sặc, lấy tay che miệng, ho sặc sụa một hồi.
Triệu Chấn Hưng động ho là ho một thôi một hồi, còng cả người, mặt mũi trông rất khổ sở. Triệu Chấn Đường ngẩng lên lo âu nhìn y. Hà Thúy Hoa ngập ngừng một lát, rồi đong một bát canh, bê đặt lên trên bàn:
- Chấn Hưng, uống lấy bát canh cho đỡ ho.
Trận ho rồi cũng phải dừng, Triệu Chấn Hưng lấy tay lau miệng, khàn khàn nói:
- Đại ca, đại tẩu, đệ về đây, sáng sớm mai chuẩn bị đồ cho Tiểu Tiến mang theo để luyện võ, cho nó sang chỗ đệ.
Nói xong đứng dậy, y muốn giơ tay xoa đầu Tiểu Tiến, giơ ra rồi lại rụt lại, Triệu Tiến ngẩn người ra đó. Đến khi Triệu Chấn Hưng nhìn hắn gượng cười hắn cũng chẳng để ý, Triệu Tiến nhìn thấy lòng bàn tay của thúc phụ Triệu Chấn Hưng toàn là máu đen.
Trong phòng rất yên tĩnh, Triệu Chấn Hưng ra tới cửa, Triệu Chấn Đường mới ồm ồm mở miệng hỏi:
- Thuốc kia đệ còn uống chứ? Uống hết ta lại bốc thêm cho đệ!
- Đệ vẫn uống, nhưng thuốc đó chỉ ngăn khỏi ho thôi, không trị được tận gốc. Đại ca không nên phí tiền.
Triệu Chấn Hưng quay lại nói xong, liền ra về.
- Tiểu Tiến đứng lên tiễn thúc về đi con.
Hà Thúy Hoa chiếu lệ nói, Triệu Chấn Đường ở bên lại thở dài thườn thượt, rót đầy bát rượu, uống một hơi.
Triệu Tiến theo Triệu Chấn Hưng đi qua sân, chú khỉ đã chui vào ổ ngủ.
Trong sân thật là yên ắng, mục đích của hai chú cháu đạt được đáng ra lúc này phải rất là vui. Nhưng những lời qua lại vừa rồi trong nhà, không khí vẫn còn nặng nề, đi ra gần tới cửa rồi mà hai chú cháu vẫn lặng lẽ không nói gì
- Tiểu Tiến, cháu học võ chỉ là để đánh thắng thôi sao?
Ở cửa Triệu Chấn Hưng mới hỏi một câu.
Triệu Tiến ngẫm nghĩ một lát, rồi thận trọng đáp:
- Hiện nay thì là vì đánh thắng nên cháu mới học.
Nghe xong câu trả lời nước đôi, Triệu Chấn Hưng cười cười, không hỏi tiếp mà ra về.
Đợi cho Triệu Tiến trở lại trong phòng, Triệu Chấn Đường đã uống mặt đỏ bừng. Nhìn Triệu Tiến vào xong, Triệu Chấn Đường lớn tiếng mắng:
- Con ẻo lả như vậy cũng đòi học võ được, nhìn cái đao chém đầu cũng đủ chết ngất, sớm muộn gì cũng khóc mà đòi về.
Hà Thúy Hoa không muốn tiếp tục chuyện này, giục Triệu Tiến sớm đi ngủ. Triệu Tiến vâng dạ rồi quay vào phòng mình, chỉ nghe thấy tiếng thở dài đằng sau:
- Ta xin lỗi đệ Chấn Hưng…
Sau đó cửa phòng đóng lại, tiếng bên ngoài không nghe rõ nữa.
CHƯƠNG 9: ĐỐI THỦ KHÓ ĐƯỢC.
Vốn tưởng rằng họp mặt gia đình đơn giản nhưng lại trở nên căng thẳng như thế, Triệu Tiến thật không nghĩ đến gia đình lại có nhiều tranh chấp như thế, không ai biết nguyên nhân dẫn đến hậu quả này. Tuy nhiên Triệu Tiến cũng không có biện pháp gì, đấy cũng là truyền thống mấy ngàn năm của Hoa Hạ rồi, chuyện người lớn con nít không xen vào được.
Rốt cuộc không biết năm đó phụ thân và thúc phụ có chuyện gì xảy ra, vì sao lại xin lỗi, Triệu Tiến lăn qua lăn lại suy nghĩ không biết thiếp đi bao giờ.
Ngày hôm sau trời mới tờ mờ sáng Triệu Tiến đã bị Hà Thúy Hoa đánh thức dậy, sau khi rửa mặt ăn sáng Hà Thúy Hoa cầm một bộ quần áo vải bố ướm thử lên người Triệu Tiến, lấy thước đo khắp người sau đó bảo hắn giơ tay giơ chân, Triệu Tiến lập tức hiểu được là mẹ hắn muốn may đồ luyện võ cho hắn.
Hà Thúy Hoa suy nghĩ lâm vào trầm mặc nói một câu:
- Con chịu khổ được chứ.
Triệu Tiến gật gật đầu, hắn nghe bên ngoài có tiếng bổ củi. Triệu gia nhà hắn rất khá, toàn dùng than mua trên chợ, nhà lúc này sao lại có ai chẻ củi, Triệu Tiến tò mò ra ngoài xem.
Mở cửa phòng đi ra nhìn thấy Triệu Chấn Đường tay cầm đại đao chém vào cọc gỗ. Đại đao thân dài bốn thước, sóng đao rất dày, chính là quỷ đầu đao dùng để hành hình chém đầu.
Ánh mắt Triệu Chấn Đường rất chăm chú, Triệu Tiến nhìn thấy trên thân cọc gỗ đều là bết đao chém, vết đao rất mới xem ra mới chém sáng nay. Triệu Chấn Đường đưa mắt nhìn Triệu Tiến không nói giống như tối qua chưa phát sinh ra chuyện gì. Triệu Chấn Đường đi đến băng ghế ngồi xuống ngay bên cạnh con khỉ, ông dùng tay phải nhẹ nhàng vuốt ve cổ con khỉ, động tác hết sức tinh tế ti mỉ, con khỉ này bình thường hoạt bát thì lúc này lại không nhúc nhích.
Vuốt ve một hồi Triệu Chấn Đường lại đứng lên hai tay cầm lấy quỷ đầu đao nhắm hướng cọc gỗ bổ mạnh đến, âm thanh trầm đục vang lên, khiến Triệu Tiến đứng ngoài quan sát ngây ngẩn cả người. Trên cọc gỗ vết chém đều rất cạn, chỉ có vài nhát sâu mà thôi, mà một đao vừa rồi trực tiếp bổ vào nửa thân cột gỗ.
Triệu Chấn Đường dừng lại một chút, cánh tay xoay lại giơ đao lên cao thả lỏng cổ tay bắt đầu chém tới "răng rắc" một tiếng vang lên, cọc gỗ bị chém đứt.
Đứng ngoài quan sát Triệu Tiến há to miệng. Cha hắn chỉ dùng hai đao chém mà có thể chém đứt một thân cọc gỗ như thế, độ mạnh, độ chính xác thật sự rất cao, cha hắn làm được điều này không chỉ có kỹ năng mà còn có võ nghệ.
Hai đao chém xong Triệu Chấn Đường mặt đỏ lên, thở hổn hển, lấy từ trong ngực một vài trái cây ném cho con khỉ. Con khỉ ngồi yên xem lúc này mới hoạt bát đứng lên chụp trái cây được ném tới, lại hướng về Triệu Tiến kêu lên vài tiếng.
Khi hơi thở Triệu Chấn Đường đều đặn liền đi đến bên cạnh Triệu Tiến. Trong lòng Triệu Tiến hơi lo sợ nghĩ thầm có phải cha hắn giận chuyện tối qua không. Triệu Chấn Đường nhìn chằm chằm vào Triệu Tiến, giơ tay lên đầu hắn vuốt vuốt vài cái nói:
- Nếu con muốn nguyện ý học võ thì phải hạ quyết tâm, đừng sợ vất vả. Nếu con không chịu được mà bỏ cuộc thì cha sẽ lấy roi mà quất đấy, con hiểu không?
Triệu Tiến sửng sốt. Hắn thầm nghĩ thái độ của cha mẹ hắn tối qua và sáng nay khác nhau một trời một vực. Tuy nhiên đối với vấn đề này hắn ngẩn đầu nói lớn:
- Xin cha yên tâm con sẽ kiên trì đến cùng.
Hắn trả lời rõ ràng, đầy quyết tâm, điều này Triệu Chấn Đường chưa từng phát hiện ở con lão. Triệu Chấn Đường có chút bất ngờ cười nói:
- Tiểu tử con nhìn thấy pháp trường liền bị dọa ngất đi nhưng so với trước đây con có dáng nam tử hơn đấy.
Triệu Chấn Đường lại dặn dò hắn cố gắng tập luyện rồi vào nhà thu dọn đi ra ngoài làm việc. Hà Thúy Hoa trong phòng gọi Triệu Tiến:
- Đợi quần áo may xong con đi đến chỗ thúc thúc con đi.
Triệu Tiến nắm chặt bàn tay đầy quyết tâm, mặc kệ quá trình như thế nào hắn phải luyện võ thành công.
Làm xong động tác này Triệu Tiến cong môi cười nghĩ thầm. Mới có vài ngày tính tình hắn càng ngày càng trẻ con rồi.
Trong lúc chờ quần áo sửa lại Triệu Tiến ngồi trong nhà nhàm chán nên ra ngoài chạy một vòng, điều này khiến Hà Thúy Hoa cảm thấy kỳ quái. Hóa ra Triệu Tiến không thích ngồi yên một chỗ, sau cơn bệnh chẳng những không bị yếu đi mà ngược lại còn hăng hái hơn nhiều, lượng cơm ăn vào cũng nhiều hơn trước, mạnh mẽ hơn trước.
Điều thay đổi nhỏ này Triệu Tiến cũng thấy nhưng hắn không ngờ cha mẹ hắn lại chú ý, những thay đổi dù nhỏ bọn họ cũng đều quan tâm đến.
Chạy trong sân nhìn thấy con khỉ ngồi ở đống củi nhìn quanh, Triệu Tiến chạy tới muốn thử sờ vào cổ nó xem có cảm giác thế nào, sao cha hắn chỉ sờ sờ vào cổ nó lại có lực bổ chém mạnh đến thế.
Khi cha hắn Triệu Chấn Đường động vào con khỉ này ngồi yên một chỗ, nhưng Triệu Tiến vừa mới khẽ vươn tay ra con khỉ kia liền nhe răng hét chói tai, Triệu Tiến sợ tới mức co tay lại sau, con khỉ liền chui lên phòng của nó.
- Triệu Tiến, con không nên chọc con khỉ đó.
Thanh âm của Hà Thúy Hoa vang lên. Triệu Tiến buồn bã đứng lên rủa thầm có ngày hắn sẽ thịt nó.
Đang lúc chán thì nghe tiếng gõ cửa vang lên bên ngoài, có người gọi:
- Triệu Tiến có ở đây không? Triệu Tiến có ở đây không?
Lại là Trần Thăng, Triệu Tiến buồn bực mở cửa đi ra sân, đứng trong sân là hai huynh đệ Trần Thăng, không biết vì sao đệ đệ Trần Hồng hơi sợ Triệu Tiến, vừa thấy hắn đi ra cậu ta liền trốn sau lưng ca ca cậu.
Trong tay Trần Thăng cầm một bọc giấy, bên trong dường như bánh ngọt tráng miệng. Trần Thăng nhìn thấy Triệu Tiến đến liền đưa bọc giấy kia lên trước có chút ngượng ngùng nói:
- Ngày hôm qua đánh thua ngươi nhà không cho ra ngoài, đây là kẹo quế hoa và bánh vừng, cậu cầm ăn đi.
Hai đứa nhỏ đánh nhau đặt cược món bánh, Triệu Tiến sớm quên rồi, không nghĩ tên nhóc Trần Thăng này không chỉ nhớ rõ mà còn làm theo, điều này khiến Triệu Tiến có ấn tượng tốt hơn nhiều đối với Trần Thăng.
Triệu Tiến tiếp nhận bọc giấy, lại nhìn thấy Trần Hồng phía sau nhìn chằm chằm vào bọc giấy lại còn nuốt nước miếng cái ực nữa. Trần gia là phú hộ không thiếu món điểm tâm này tuy nhiên thấy đứa nhỏ này rất thèm ăn khiến Triệu Tiến động tâm liền mở bọc giấy ra cười hì hì nói:
- Một mình tôi ăn cũng không hết, ba người chúng ta cùng ăn đi.
Nghe Triệu Tiến nói.... Trần Hồng liền lập tức giơ tay ra liền bị Trần Thăng đánh mạnh một phát quát lớn:
- Đệ đừng không có tiền đồ như thế, nhà chúng ta cũng có, trở về ăn, đây là bánh đánh bị thua Triệu Tiến đấy.
- Không sao, cùng nhau ăn cũng được mà.
Triệu Tiến lại cười đưa về phía trước. Thấy Triệu Tiến thật tâm thật ý lúc này Trần Thăng mới do dự, đệ đệ của y một bên túm góc áo trơ mắt nhìn y. Sau khi mở bọc giấy ra mùi thơm tràn ngập khiến cậu ta không nhịn được nuốt ực một cái. Lúc này Trần Thăng mới gật đầu. Thấy ca ca đồng ý Trần Hồng vui vẻ cầm một cái bánh vừng một cái kẹo hoa quế gặm lấy gặm để.
Trần Thăng cũng cầm lấy một cái kẹo hoa quế và bánh vừng, Triệu Tiến cũng cầm lấy một cái cùng ăn. Bánh vừng và kẹo hoa quế này được làm thủ công từ hương liệu tự nhiên so với bánh chế tạo công nghiệp từ đời sau này bánh có hương vị tinh khiết, mùi thơm nồng ăn ngon hơn.
Năm miếng bánh điểm tâm Trần Hồng ăn ba khối mặt mày hớn hở không còn sợ Triệu Tiến như trước. Trần Thăng lau miệng cười nói:
- Triệu Tiến người bạn chí cốt, ngươi thật lợi hại, ta luận võ bên kia không ai có thể đánh thắng ta, ta thật không ngờ lại bị thua ngươi. Hôm nay chúng ta đánh lại đi, nếu ngươi thắng ta sẽ lấy thêm đồ ăn cho ngươi, ngươi thua cũng lấy đồ ăn cho ta, ngươi thấy thế được không?
Tên nhóc béo kia nhìn Triệu Tiến, thấy Triệu Tiến không có phản ứng gì Trần Thăng vội nói thêm:
- Chúng ta tỷ võ là được, ta thua lấy đồ ăn cho ngươi, ngươi thua không cần lấy có được không?
Triệu Tiến không kìm được cười ra tiếng, Trần Thăng vội nói:
- Ông nội ta nói tập không không có tác dụng gì, ngày hôm qua đánh nhau với ngươi rất thú vị, còn nói, còn nói....
- Còn nói ca ca muốn mạnh hơn thì phải đánh nhau với nhiều đối thủ nữa.
Trần Hồng bên cạnh lớn tiếng bổ sung.
- Đúng, đúng chính là như vậy chỉ đánh nhau với ngươi tài năng ta mới trở nên lợi hại hơn.
Trần Thăng hét lớn.