Hải Thần chi quang đạt tới bảy mươi phần trăm quả nhiên phát huy tác dụng cực lớn. Dưới sự gắng sức của Đường Tam, mắt thấy chiếc cán kích dài đang từ từ được nhấc lên khỏi mặt đất. Máu tươi từ lòng bàn tay hắn tuôn ra ngày một nhiều, nhuộm đẫm những hoa văn trên cán kích, biến chúng thành một thứ ánh sáng đỏ vàng hỗn hợp.
Dần dần, Đường Tam đã thấy được nơi nối liền giữa đầu kích và cán kích, đó là những vòng tròn liên tiếp, móc vào nhau dày đặc, càng gần đầu kích thì càng to ra.
Phần đầu kích dần trồi lên khỏi mặt đất, để lộ ra hai mũi nhọn phụ hình tam giác, trên đó khắc đầy hoa văn hình lưỡi liềm. Lúc này, máu tươi của Đường Tam đã lan tới đó, nhuộm đỏ cả hai mép lưỡi liềm. Từ vị trí này có thể thấy đầu kích rất lớn, và càng rút lên, Đường Tam càng cảm thấy chiếc cán dài trong tay mình nặng nề hơn, hắn bắt đầu có cảm giác suy yếu. Đồng thời, hắn cũng nhận ra, nếu như trước đó máu tươi chỉ đang chảy ra, thì giờ đây, dường như nó đang bị hút đi, bị những hoa văn trên cán kích tham lam thôn phệ.
Cắn chặt răng, hai chân Đường Tam dồn sức, hai khối hồn cốt đùi mười vạn năm trợ lực cho hắn vô cùng lớn. Tiếng ma sát chói tai vang lên, Tam Xoa Kích dần dần được nâng cao. Từ hai bên mũi nhọn hình tam giác, mỗi bên kéo ra một bề rộng chừng ba tấc, góc cạnh rõ ràng, phần đáy nặng nề của đầu kích bắt đầu rời khỏi mặt đất.
Tam Xoa Kích, tự nhiên là có ba mũi. Hai mũi hai bên tương đối nhỏ, còn mũi ở giữa lại đặc biệt rộng, trông như một thanh kiếm. Ngay trung tâm nơi lưỡi kích rộng lớn ở giữa nối với phần cán có một lỗ hổng hình thoi rất lớn, khiến tổng thể Tam Xoa Kích trông như còn thiếu thứ gì đó. Đến lúc này, đầu kích đã được rút ra một phần ba.
Dưới ảnh hưởng của máu tươi từ tay Đường Tam, hoa văn trên cán Hải Thần Tam Xoa Kích bắt đầu thức tỉnh. Mặc dù quang mang không mãnh liệt, nhưng những hoa văn kim sắc so với dáng vẻ đen kịt trước đó đã trở nên sống động hơn. Theo dòng máu tươi chảy xuống, sắc vàng lan tràn, rót vào phần đầu Tam Xoa Kích. Hoa văn trên hai lưỡi liềm bắt đầu tỏa sáng rực rỡ, kim quang như núi lửa bùng nổ từ trung tâm Hải Thần đài, chiếu rọi bao trùm cả người Đường Tam bằng một tầng ánh sáng vàng lộng lẫy.
Nhưng Đường Tam lại phát hiện, Tam Xoa Kích trong tay ngày càng trở nên nặng trịch, dù hắn có dốc toàn lực cũng không cách nào rút nó lên thêm nửa phân. Mà tốc độ máu tươi chảy ra vẫn không ngừng gia tăng, hiển nhiên đây không phải là một dấu hiệu tốt.
Bỗng nhiên, trong đầu hắn như có gì đó lóe lên, một ý niệm kỳ lạ khống chế Đường Tam cúi đầu xuống. Ánh vàng nhạt từ ấn ký Tam Xoa Kích trên trán hắn hóa thành Hải Thần chi quang, từ từ di chuyển xuống dưới, lướt qua cán kích dài hơn một trượng rồi rơi vào lỗ trống hình thoi trên đầu Tam Xoa Kích. Vút! Không khí phảng phất ngưng đọng lại. Ngay khoảnh khắc ấy, một vầng kim quang mãnh liệt bộc phát từ đầu Tam Xoa Kích. Đường Tam và Hải Thần Tam Xoa Kích phảng phất như hòa làm một thể, những hoa văn kim sắc giống hệt Tam Xoa Kích chợt bùng lên từ người hắn. Thân thể của Tiểu Vũ và Vinh Vinh bị một luồng lực cực mạnh đẩy lùi, rơi khỏi Hải Thần đài.
Đứng dưới đài, Ba Tái Tây lập tức ra tay, đón hai nàng đáp xuống. Cả hai gần như đồng thời phun ra một ngụm máu tươi, nhưng Trữ Vinh Vinh vẫn không ngừng gia trì cho Đường Tam, Cửu Bảo Lưu Ly Tháp ngược lại còn tỏa sáng mạnh hơn, toàn lực tăng phúc cho hắn.
Tiểu Vũ vẻ mặt lo lắng nhìn chăm chú Đường Tam. Nàng hận vì sao mình không thể giúp hắn như Trữ Vinh Vinh, nhưng hiện tại nàng chẳng thể làm gì, chỉ có thể trơ mắt nhìn Đường Tam giãy giụa trong thống khổ.
Ngay lúc này, kim quang phun ra từ trán Đường Tam, cũng chính là Hải Thần chi quang, chuyển hóa thành màu lam, một màu lam sâu thẳm như đại dương. Từng điểm kim quang dần tiêu biến trong sắc lam, chỉ còn lại một màu lam thuần túy.
Một khối lam sắc hình tam giác từ mi tâm Đường Tam chậm rãi bay ra, xoay tròn, thông qua lam quang tạo thành một cây cầu nối với lỗ trống hình thoi trên đầu Hải Thần Tam Xoa Kích. Đó chính là Hãn Hải Càn Khôn Tráo.
Ngay cả chính Đường Tam cũng không hiểu tại sao lại xảy ra tình huống này, bởi vì hắn không hề thôi động năng lực của Hãn Hải Càn Khôn Tráo, nó hoàn toàn tự động bay ra khỏi cơ thể hắn. Nhưng từ trên Hãn Hải Càn Khôn Tráo, Đường Tam lại cảm nhận được một tâm tình hưng phấn mãnh liệt, tựa như chí bảo của Thiên Đấu đế quốc này cũng có sinh mệnh.
Một màn thần kỳ xuất hiện. Khi Hãn Hải Càn Khôn Tráo bay đến cách lỗ hổng hình thoi trên Hải Thần Tam Xoa Kích chừng ba tấc, nó dừng lại. Ngay sau đó, quang mang của Hãn Hải Càn Khôn Tráo chợt biến đổi, hình tam giác trong nháy mắt phóng đại gấp đôi, giống như hai cái Hãn Hải Càn Khôn Tráo chồng lên nhau. Hình thái cũng đồng thời thay đổi, tạo thành một khối bảo thạch màu lam hình thoi, vừa khít với lỗ hổng trên Hải Thần Tam Xoa Kích.
Lam quang mãnh liệt trong khoảnh khắc thậm chí còn át cả ánh kim sắc. Đường Tam cũng cảm nhận rõ ràng hồn lực, tinh thần lực, Hải Thần chi quang, và cả máu tươi trong cơ thể mình đồng thời trôi đi với tốc độ kinh người. Cảm giác hư nhược không ngừng trùng kích đại não hắn, dù có Trữ Vinh Vinh từ phía sau phụ trợ, hắn cũng mơ hồ cảm thấy không thể chống đỡ nổi.
Tại sao lại như vậy? Chẳng lẽ, Hãn Hải Càn Khôn Tráo này… Dù trí tuệ Đường Tam cao đến đâu, cũng không thể lường trước được một màn này. Nhưng trong đầu hắn lúc này, mơ hồ có một cảm giác thông suốt.
Sau khi có được Hãn Hải Càn Khôn Tráo, bản thân hắn đã có những thay đổi không thể nhận ra, nhất là cảm giác nóng rực thường khởi lên từ các khối hồn cốt. Sau khi đến nơi này, theo lời Hải Thần Đấu La Ba Tái Tây, chính nàng cũng chỉ nhận được Bát khảo là cao nhất, nhưng cuối cùng mình lại nhận được Hải Thần Cửu khảo. Không lẽ tất cả chuyện này đều do Hãn Hải Càn Khôn Tráo tạo ra sao?
Hoàng thất Thiên Đấu đế quốc không thể nào biết được bí mật như vậy, bằng không, dù họ có xem trọng mình đến đâu cũng không có lý nào lại đem Hãn Hải Càn Khôn Tráo tặng cho mình. Nếu như đãi ngộ mà mình nhận được trên Hải Thần đảo là do Hãn Hải Càn Khôn Tráo nho nhỏ này mang đến, thì hết thảy đều trở nên hợp lý.
Những nghi hoặc vẫn tồn tại trong lòng Đường Tam từ trước tới nay, trong khoảnh khắc đã được giải trừ bởi sự biến hóa của Hãn Hải Càn Khôn Tráo. Nếu như nói lúc trước thông qua Hải Thần Lục khảo phần lớn là dựa vào thực lực và trí tuệ của bản thân, thì Hải Thần Thất khảo trước mắt, cùng với sự xuất hiện của Hải Thần Cửu khảo, chỉ có thể giải thích là nhờ vào vận may.
Có lẽ thành tựu của một người đều phải dựa vào chín mươi chín phần trăm nỗ lực, nhưng một phần trăm vận may và kỳ ngộ đôi lúc lại còn quan trọng hơn cả chín mươi chín phần trăm nỗ lực. Kỳ ngộ tới, nắm bắt được sẽ thành công, nếu không sẽ là cả đời sa sút.
Không còn nghi ngờ gì nữa, Đường Tam là một người có thể nắm bắt và tận dụng kỳ ngộ. Tuy rằng thân thể hắn lúc này đã gần như hư thoát, máu tươi trong cơ thể lại càng trôi đi quá độ, nhưng hắn vẫn không có chút ý định buông xuôi nào. Hắn biết, nếu không có sự xuất hiện của Hãn Hải Càn Khôn Tráo, dù là thực lực của Ba Tái Tây cũng không thể nào rút ra được Hải Thần Tam Xoa Kích. Đây là cơ hội của mình, không chỉ là cơ hội để sinh tồn, mà còn là cơ hội để chạm tới thực lực của thần cấp, hắn làm sao có thể buông bỏ?
Một tiếng "đinh" nhỏ vang lên, Hãn Hải Càn Khôn Tráo đã biến hóa thành hình thoi cuối cùng cũng khớp vào lỗ hổng trên Hải Thần Tam Xoa Kích. Tiếng ma sát chói tai nương theo năng lượng vô cùng mênh mông bộc phát, gần như trong nháy mắt cuốn sạch cả tòa đại điện.
Đại điện vốn đen kịt, nay tựa hồ bị kim quang rọi khắp. Bất luận là mặt đất, nóc điện, vách tường hay bảy tòa bình đài thủ hộ xung quanh Hải Thần đài, trong khoảnh khắc đều được một tầng hoa văn kim sắc tẩy lễ. Đại điện vốn đơn giản cổ xưa, trong khoảnh khắc được ánh kim sắc phủ lên, kim quang cường đại khiến nơi này trở nên vô cùng xa hoa. Một cỗ khí tức thần thánh xưa nay chưa từng có từ Hải Thần Tam Xoa Kích phát ra, hóa thành cột sáng khổng lồ phóng lên trời, thẳng lên nóc điện.
"A!" Đường Tam ngửa mặt lên trời gầm lên một tiếng giận dữ. Bởi vì dùng sức quá độ, cơ bắp sau lưng và cánh tay hắn gần như đồng thời vỡ nát, nhưng Tam Xoa Kích tượng trưng cho thần quyền của Hải Thần rốt cục cũng động, từ từ, từ từ, được nhấc lên khỏi mặt đất.
Đường Tam vung đầu kích lên, ấn ký Tam Xoa Kích vàng nhạt trên trán một lần nữa biến thành kim sắc chói lọi, thần quang mãnh liệt hợp cùng quang mang trên Hải Thần Tam Xoa Kích hòa làm một thể.
Dường như Tam Xoa Kích lấy thanh kiếm ở giữa làm lưỡi chính, hai nhánh hai bên làm phụ, chậm rãi được nâng lên. Sau khi được máu tươi của Đường Tam gột rửa, lớp vỏ đen và bụi bặm bên ngoài tựa hồ đã bị tẩy sạch, kim quang như mặt nước nhấp nhô làm chói mắt người, tiếng long ngâm không dứt phát ra từ cán Tam Xoa Kích.
Hải Thần đài run rẩy kịch liệt, Hải Thần điện cũng đồng thời rung chuyển, thậm chí lan đến cả Hải Thần sơn.
Đứng dưới Hải Thần sơn, năm người Đái Mộc Bạch, Áo Tư Tạp, Mã Hồng Tuấn, Chu Trúc Thanh, Bạch Trầm Hương đều trợn to hai mắt nhìn về hướng đỉnh núi.
Trên bầu trời, mây đen dày đặc khiến cả tòa Hải Thần đảo trở nên tối sầm. Nhưng đúng lúc này, Hải Thần điện lại sáng lên, kim quang mãnh liệt phát ra từ tòa thánh điện mênh mông. Quang minh xua tan hắc ám, chiếu sáng Hải Thần sơn, cũng tựa hồ chiếu sáng cả Hải Thần đảo. Một cột sáng kim sắc khổng lồ phóng lên trời, xuyên thẳng qua mây đen.
Cùng lúc đó, Hải Thần Thất Thánh Trụ trên Hải Thần đảo cũng đồng thời phát sáng, bảy luồng kim quang dày mỏng khác nhau từ các hướng đồng loạt bay lên, ngưng tụ cùng cột sáng phun ra từ Hải Thần điện.
Quang mang sung mãn kéo dài mười giây mới thu lại. Đám mây đen giữa không trung bị kim quang chiếu rọi đã hoàn toàn biến thành mây vàng. Vầng kim sắc trên không trung chậm rãi biến hình, dần dần hóa thành hình một người. Ẩn ước có thể thấy được, hình người đó là hư ảo, thân mặc khải giáp hoàng kim, mái tóc dài màu lam sẫm xõa trên vai, áo giáp che kín từng bộ phận trên cơ thể. Quan trọng nhất là, trong tay quang ảnh đó, chính là một thanh hoàng kim Tam Xoa Kích phảng phất có thể thông thiên địa liệt.
Đứng trước Hải Thần điện, bảy vị Đấu La thủ hộ Hải Thần Thất Thánh Trụ nhìn lên không trung, bọn họ gần như đồng thời quỳ rạp xuống đất, ánh mắt tràn ngập quang mang nóng bỏng và thành kính, lễ bái quang ảnh trên không trung.
Cũng cùng tình huống đó, ở mỗi nơi có người trên Hải Thần đảo, cư dân chứng kiến dị tượng trên không đều không do dự bước ra khỏi nhà, hướng về ảo ảnh khổng lồ kia quỳ xuống lễ bái.
Hải Thần chi uy, ngàn dặm có thể thấy. Trong đại dương, dường như tất cả sinh vật đều cảm nhận được khí tức của kim sắc hư ảnh. Trong khoảnh khắc này, hải dương đột nhiên lâm vào tĩnh lặng, sóng dữ lặng yên, vạn vật trong biển ngừng di động, thân thể chúng đều không tự chủ mà hướng về Hải Thần đảo, run rẩy cung kính lễ bái. Ngay cả Thâm Hải Ma Kình Vương sắp sửa hóa long cũng kinh hãi mở to độc nhãn, trong ánh mắt lưu lộ sự kinh hãi và không cam lòng.
Nghìn vạn đạo kim quang thật nhỏ xuất hiện từ bốn phương tám hướng. Quang mang này có một phần đến từ Hải Thần đảo, nhưng phần nhiều là đến từ hải dương. Nếu như Hải Thần Đấu La Ba Tái Tây chứng kiến một màn này, nhất định sẽ minh bạch, đây chính là tín ngưỡng chi lực mà nàng đã nói, tín ngưỡng đối với Hải Thần đến từ vạn vật trong hải dương.
Được thừa nhận quang mang tín ngưỡng, ảo ảnh khổng lồ của Hải Thần giữa không trung dần dần trở nên rõ ràng, rõ ràng như một thực thể. Đái Mộc Bạch và năm người đột nhiên giật mình phát hiện, khuôn mặt của Hải Thần ẩn sau lớp khải giáp hoàng kim rất đỗi quen thuộc. "Tiểu Tam, đó, đó là Tiểu Tam!" Không sai, khuôn mặt đó rõ ràng giống Đường Tam y như đúc, chỉ có điều thần sắc lại là uy nghiêm thần thánh bất khả xâm phạm.
Bên trong Hải Thần điện, trên Hải Thần đài, tay phải Đường Tam đã giương cao, cầm lấy Hải Thần Tam Xoa Kích dài một trượng hai, lấp lánh kim quang vô hạn.
Lúc này, sắc đen trên thân Hải Thần Tam Xoa Kích đã hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại kim quang xán lạn, từng đám hoa văn kim sắc rõ ràng chạy thẳng lên tới đỉnh. Lưỡi kích ở giữa dài đến hai thước, rộng nửa thước, Hãn Hải Càn Khôn Tráo hóa thân thành bảo thạch hình thoi khổng lồ đã bao quanh phần dưới của nó. Lúc này, màu lam đã hoàn toàn biến thành màu vàng, hóa thành một khối thủy tinh màu vàng cùng Hải Thần Tam Xoa Kích hợp thành một thể.
Hai bên lưỡi chính là lưỡi phụ, cũng gợn sóng kim quang lóng lánh như lưỡi chính, bên ngoài lưỡi phụ đều có thêm một cái móc câu. Cả ba lưỡi đều không thể nhìn thấy phong nhận, bởi vì đã bị kim quang hoàn toàn thay thế.
Đúng vậy, Đường Tam đã thành công. Hắn đã rút ra thành công Hải Thần Tam Xoa Kích, hoàn thành đệ thất khảo. Quang mang kim sắc từ mi tâm hắn phát ra một quầng sáng vỡ tan. Cùng lúc đó, trên trán Tiểu Vũ và Trữ Vinh Vinh ở dưới đài cũng tự xuất hiện một quầng hồng quang vỡ tan.
Tiểu Vũ nghe được lời nhắc nhở: "Giúp đồng bạn hoàn thành Hải Thần đệ thất khảo, khen thưởng được cộng dồn."
So với Trữ Vinh Vinh, lời nhắc nhở của nàng đặc biệt dài hơn vì đây là khảo hạch cuối cùng: "Đỉnh cấp thất khảo, đệ thất khảo hoàn thành. Bằng vào năng lực phụ trợ ưu tú, trợ giúp đồng bạn vượt qua từng cửa ải khó khăn, thể hiện thiên phú kinh người cùng năng lực tăng phúc cực kỳ xuất sắc. Thất khảo toàn bộ thông qua, thu được quyền hạn Hồng cấp của Hải Thần đảo, hưởng quyền uy của Đệ nhị Tế tự, khen thưởng hồn lực ba cấp, toàn bộ tu vi hồn hoàn tăng lên năm ngàn năm. Do hoàn thành khảo hạch sau khi cấp bậc đã đạt tới bình cảnh, đặc biệt khen thưởng thêm một Hồn Hoàn Thần ban. Thông qua Đỉnh cấp thất khảo, lại khen thưởng thêm một Hồn Hoàn Thần ban nữa."
Nghe lời nhắc nhở, ngay cả Trữ Vinh Vinh cũng cảm thấy không thể tin nổi. Nàng chỉ nhiều hơn Đái Mộc Bạch bọn họ một khảo hạch, nhưng chính khảo hạch này lại khiến thu hoạch của nàng cao hơn người khác mấy bậc. Liên tiếp hai Hồn Hoàn Thần ban. Đây là khái niệm gì chứ? Nàng hiện tại đã bảy mươi cấp, cần tới hai cái hồn hoàn, mà theo sự gia tăng của niên hạn tu vi hồn hoàn, bản thân nàng tự nhiên được tăng cường năng lực thừa nhận, hai cái Hồn Hoàn Thần ban sau này cũng có cơ hội tấn công vào mười vạn năm hồn hoàn!
Trữ Vinh Vinh lúc này còn chưa thu hồi Cửu Bảo Lưu Ly Tháp, bảy cái hồn hoàn vẫn hiện ra bên ngoài cơ thể. Vốn màu sắc của chúng là tím, tím, tím, tím, đen, đen, đen. Nhưng trải qua lần khen thưởng sau cùng, màu sắc hồn hoàn lần nữa thay đổi, thành tím, tím, đen, đen, đen, đen, đen. Đúng là hai cái ngàn năm hồn hoàn và năm cái vạn năm hồn hoàn. Lúc này, nàng rốt cục hiểu được tại sao hồn hoàn của Hải Thần Đấu La Ba Tái Tây lại là tám đen một đỏ, chính là nhờ vào khen thưởng của Đỉnh cấp khảo hạch. Ba Tái Tây là Đỉnh cấp bát khảo, khen thưởng tăng niên hạn tu vi hồn hoàn khẳng định phải cao hơn mình, cho nên mới có cảnh tượng đồ sộ hồn hoàn toàn là vạn năm trở lên.
Đường Tam lúc này đã hoàn toàn đắm chìm trong kim quang. Hải Thần Tam Xoa Kích trên tay cảm giác chỉ nặng hơn trăm cân, so với Chú Tạo Chùy hắn sử dụng lúc trước không nhẹ hơn bao nhiêu. Nhưng ngay lúc này, Đường Tam giương cao Tam Xoa Kích cũng không cách nào nhúc nhích, đứng tại đó như một bức tượng huyết nhân, gần như tất cả cơ bắp trên người đều vì dùng sức quá độ mà vỡ nát, hắn chỉ có thể duy trì tư thế đứng thẳng này.
Trước khi hoàn toàn lâm vào hôn mê, hắn mơ hồ nghe được lời nhắc nhở trong đầu: "Hải Thần đệ thất khảo, Rút ra Thần khí, Hải Thần Tam Xoa Kích, thông qua. Khen thưởng: Độ thân hòa Hải Thần tăng lên mười lăm phần trăm, tổng độ thân hòa tám mươi lăm phần trăm. Được Hải Thần Tam Xoa Kích thừa nhận, có quyền sử dụng Hải Thần Tam Xoa Kích."
Bên ngoài Hải Thần điện, kim sắc quang ảnh khổng lồ đột nhiên co rút lại, sau khi hấp thu vô số tín ngưỡng chi lực trên đảo, hóa thành một đạo lưu quang từ đỉnh Hải Thần điện rót vào, xuyên qua nóc điện, trực tiếp rót vào Hải Thần Tam Xoa Kích trong tay Đường Tam. Cùng lúc này, Đường Tam rốt cục không thể kiên trì được nữa, kêu lên một tiếng rồi ngã xuống đất hôn mê.
Theo hắn ngã xuống, quang mang trong đại điện vốn lóe sáng nhất thời ảm đạm đi rất nhiều. Hải Thần Tam Xoa Kích biến hóa lớn nhất, gần như trong khoảnh khắc đó, nó khôi phục lại bộ dạng đen kịt như trước khi Đường Tam rút ra, hơn phân nửa đè lên người Đường Tam, cán dài rơi trên Hải Thần đài, tiếng vang làm cả tòa Hải Thần đảo run rẩy một chút.
"Tam ca!" "Ca!" Trữ Vinh Vinh và Tiểu Vũ gần như phản ứng cùng một lúc. Khi nhào tới, Tiểu Vũ đỡ lấy Đường Tam, còn Trữ Vinh Vinh nắm lấy Hải Thần Tam Xoa Kích lạnh lẽo muốn nhấc nó lên. Thế nhưng, Hải Thần Tam Xoa Kích đè trên người Đường Tam vẫn không hề nhúc nhích.
Phải biết rằng, hồn lực của Trữ Vinh Vinh hiện tại sau khi được khen thưởng, nếu hấp thu hồn hoàn hẳn là tám mươi hai cấp, còn chưa hấp thu thì cũng là tám mươi cấp. Tuy nàng là phụ trợ hệ hồn sư, nhưng thân thể của hồn sư tám mươi cấp lợi hại đến mức nào, dốc toàn lực, sức mạnh cũng tuyệt đối không dưới ngàn cân. Nhưng Hải Thần Tam Xoa Kích không lay động chút nào, làm Trữ Vinh Vinh có cảm giác, đó không phải là một món vũ khí, mà là một tòa sơn nhạc không thể rung chuyển. Tình huống này chứng tỏ, thần khí trước mắt nặng ít nhất cũng phải trên vạn cân.
Nhưng điều làm nàng kỳ quái chính là, Hải Thần Tam Xoa Kích này đè trên người Đường Tam, nhưng chỉ hơi lún vào da thịt bị tổn hại của hắn mà thôi. Nếu thật sự nặng hơn vạn cân, làm sao có thể chỉ như thế? Đường Tam đã mất đi năng lực chống đỡ, lẽ ra đã bị đè chết rồi.
"Ta tới đây." Thanh âm bình thản của Ba Tái Tây vang lên. Khi Trữ Vinh Vinh quay đầu lại, đã thấy nàng ngồi xổm bên cạnh mình. Theo nàng thấy, thực lực của Ba Tái Tây cao không thể với tới, chỉ là việc nhấc Hải Thần Tam Xoa Kích khỏi người Đường Tam, hẳn là có thể dễ dàng làm được. Nhưng Ba Tái Tây hiện tại chẳng những ngồi cạnh Đường Tam, mà vẻ mặt còn lộ ra vẻ ngưng trọng, hai tay đồng thời nắm lấy Hải Thần Tam Xoa Kích, hồn lực cuồn cuộn tuôn ra, nàng lại phóng xuất võ hồn của mình. Tám đen một đỏ, chín cái hồn hoàn xuất hiện, để nhấc Hải Thần Tam Xoa Kích lên, nhìn bộ dạng của nàng, dĩ nhiên là đang toàn lực ứng phó.
"Lên!" Ba Tái Tây khẽ quát một tiếng. Có thể thấy rõ ràng, hồn lực vô cùng cường đại từ tay nàng bao lấy Hải Thần Tam Xoa Kích. Dù vậy, Tam Xoa Kích cũng không phải được nhấc lên nhẹ nhàng, mà là cực kỳ chậm rãi rời khỏi thân thể Đường Tam. Sắc mặt Ba Tái Tây khẩn trương, thậm chí có thể thấy gân xanh trên trán nổi lên, đúng là đang dùng toàn lực.
Thấy tình cảnh này, Trữ Vinh Vinh lập tức phóng xuất Cửu Bảo Lưu Ly Tháp của mình, không chút do dự gia trì một đạo tăng phúc lực lượng và một đạo tăng phúc hồn lực lên người Ba Tái Tây.
Cửu Bảo Lưu Ly Tháp, với tác dụng của võ hồn phụ trợ đệ nhất thiên hạ, lập tức hiển hiện ra. Được hưởng hai đạo ánh sáng tăng phúc của Trữ Vinh Vinh, thần sắc của Ba Tái Tây nhất thời bình tĩnh hơn rất nhiều, nhấc Hải Thần Tam Xoa Kích lên nhanh hơn, nhẹ nhàng đặt cạnh người Đường Tam. Lúc quay đầu lại nhìn Trữ Vinh Vinh, trong mắt nàng có vài phần tán thưởng.
"Tiền bối, sao Tam Xoa Kích này nặng như thế?" Trữ Vinh Vinh không nhịn được hỏi.
Ba Tái Tây nói: "Cứu Đường Tam trước rồi hãy nói."
Không còn bị Tam Xoa Kích đè, Đường Tam đã được Tiểu Vũ ôm vào lòng. Mắt thấy da thịt trên người Đường Tam gần như không còn một chỗ nào lành lặn, nước mắt Tiểu Vũ trào ra, liều mạng đem hồn lực của mình rót sang cho Đường Tam.
Trên đùi phải Đường Tam, quang mang vàng lam chậm rãi lan ra toàn thân, kỹ năng phụ trợ của Lam Ngân Hoàng hồn cốt đùi phải - "Dã hỏa thiêu bất tận, xuân phong xuy hựu sinh" - tự nhiên phát động. Nhưng tốc độ trị liệu cũng rất chậm, có thể thấy mức độ tổn hại của thân thể Đường Tam vô cùng nghiêm trọng.
Ba Tái Tây một tay ấn trên ngực Đường Tam, tinh thần lực gần như trong nháy mắt bao phủ thân thể hắn, sắc mặt nhất thời càng trở nên nghiêm trọng: "Tình huống của hắn rất không tốt. Lực lượng của hồn cốt có lẽ có thể giúp hắn chữa trị thân thể, nhưng hắn vừa mất máu quá nhiều, nhất định cần phải kịp thời bổ sung, nếu không, tính mạng sẽ nguy hiểm. Người bình thường chỉ cần mất đi một phần ba máu tươi là khó giữ được mạng, hắn vừa rồi cơ bắp và máu tươi vỡ tan trôi đi, sợ rằng đã mất quá sáu thành."
Tiểu Vũ không chút do dự nói: "Tiền bối, ta đem máu cho hắn."
Ba Tái Tây liếc mắt nhìn Tiểu Vũ một cái, sờ sờ đầu nàng, ánh mắt từ hòa: "Ngươi thật là một đứa trẻ ngốc. Đường Tam có được hồng nhan tri kỷ như ngươi, thật sự là may mắn lớn nhất trong đời hắn."
Tiểu Vũ lắc đầu, nức nở nói: "Không, có thể gặp được hắn, mới là may mắn lớn nhất trong đời ta. Tiền bối, ta phải làm như thế nào?"
Ba Tái Tây nhìn Tiểu Vũ thật sâu: "Đưa tay phải của ngươi cho ta."
Tiểu Vũ nghe vậy đưa tay phải của mình ra. Ngón tay Ba Tái Tây khẽ búng, cổ tay Tiểu Vũ lập tức nứt ra một vết rách, máu tươi tuôn trào.
Ba Tái Tây thì thào nói: "Hy vọng máu của ngươi không xung đột với máu của hắn."
Tiểu Vũ khẳng định nói: "Ca đã hấp thụ hồn hoàn cùng hồn cốt của ta, cũng tương đương với việc máu của ta đã hòa hợp nhất thể với hắn, khẳng định sẽ không bài xích. Tiền bối, mau cứu hắn!"
Ba Tái Tây gật đầu, tay phải vừa dẫn, máu tươi của Tiểu Vũ nhất thời ngưng tụ thành một luồng, tụ tập trên không trung thành một quả cầu máu đỏ. Trong mắt Ba Tái Tây thần quang đại phóng, xuất ra một tầng lam quang tinh khiết, bao phủ trên thân thể Đường Tam. Cũng không biết nàng làm thế nào, lúc lam quang rót vào, tốc độ chữa trị của Lam Ngân Hoàng hồn cốt đùi phải của Đường Tam rõ ràng gia tăng. Ba Tái Tây tay phải liên tục điểm, từng đạo tơ máu từ trong huyết cầu tách ra, rót vào những chỗ da thịt bị hủy hoại trên cơ thể Đường Tam.
Huyết cầu tựa hồ trở thành cây cầu nối giữa Đường Tam và Tiểu Vũ, không ngừng đem máu của Tiểu Vũ truyền cho Đường Tam.
Gương mặt tựa như giấy vàng của Đường Tam dần dần khôi phục một phần huyết sắc, mà sắc mặt Tiểu Vũ ngày càng trở nên tái nhợt. Nhưng ánh mắt nàng lại rất vui mừng. Ba Tái Tây đem tinh thần lực dò xét tình trạng thân thể của Đường Tam cộng hưởng cho Tiểu Vũ, nàng có thể cảm giác được tốc độ khôi phục kinh người của thân thể Đường Tam, hiển nhiên là máu của mình đã phát huy tác dụng.
Nửa canh giờ trôi qua, Ba Tái Tây thở dài một hơi, tay phải vung lên, phong bế vết thương trên cổ tay Tiểu Vũ, cho máu ngừng chảy. Đồng thời điểm lên người Đường Tam vài cái, trong ánh quang mang vàng lam lan tỏa, những vết thương ngoài da của Đường Tam toàn bộ đều khép lại.
"Tiền bối, ngài đừng dừng lại! Hắn còn chưa hồi phục đâu! Ta còn rất nhiều máu, tiếp tục cấp cho hắn đi!" Tiểu Vũ cố nén cảm giác suy yếu mãnh liệt, lo lắng nói với Ba Tái Tây.
Ba Tái Tây cau mày nói: "Nha đầu ngốc này, ngươi đã cấp một phần ba máu cho hắn rồi, còn tiếp tục nữa, ngươi sẽ không duy trì được đâu. Đừng quên, linh hồn của ngươi hiện tại chỉ là phụ thể, không phải chính thức tồn tại trong cơ thể mình. Cho dù ngươi là mười vạn năm hồn thú, cũng không chịu được tiêu hao máu như vậy."
Tiểu Vũ không thèm để ý nói: "Chỉ cần có thể cứu hắn, xin ngài đừng quản ta!"
Ba Tái Tây hơi giận nói: "Ngươi sao lại không chịu quý trọng thân thể mình? Chờ hắn tỉnh lại, có thể cao hứng sao? Huống chi ngươi không cần phải lo cho hắn. Thương thế trên người hắn nếu đổi là người khác khẳng định là trí mạng, nhưng năng lực sinh tồn của hắn thực sự quá mạnh mẽ, thậm chí vượt hơn cả ta. Có máu của ngươi rót vào nãy giờ, thêm vào khả năng hồi phục của chính thân thể hắn, đã không thành vấn đề. Nhiều nhất là nghỉ ngơi ba ngày, bằng vào năng lực mạnh mẽ của cơ thể, hắn có thể khôi phục lại. Nhưng là ngươi, ta thấy, thời gian linh hồn ngươi ở ngoài cơ thể đã quá dài, nên trở về rồi."
Nghe Ba Tái Tây nói Đường Tam đã thoát ly nguy hiểm, Tiểu Vũ lúc này mới buông lỏng, thân thể chao đảo, suýt nữa thì té xỉu. Trữ Vinh Vinh vội lấy một cây Khôi Phục Đại Hương Tràng nhét vào miệng nàng.
Tiểu Vũ miễn cưỡng nuốt xuống, nói: "Tiền bối, Vinh Vinh, khi hắn tỉnh lại, các ngươi ngàn vạn lần đừng nói cho hắn biết ta đã truyền máu cho hắn, nếu không hắn sẽ khó chịu."
Trữ Vinh Vinh vành mắt đỏ lên: "Tiểu Vũ, ngươi…"
Tiểu Vũ cầu khẩn nói: "Vinh Vinh, ta van ngươi, ta không muốn hắn khó chịu. Dù sao ta cũng không có chuyện gì mà, đáp ứng ta đừng nói cho hắn nha!"
Trữ Vinh Vinh còn có thể nói gì nữa, đành phải gật đầu, trong lòng chẳng những kính nể Tiểu Vũ, đồng thời cũng bị cảm động bởi tình cảm sâu nặng của nàng và Đường Tam. Khó trách Tam ca vì Tiểu Vũ nguyện ý nỗ lực hết thảy, chuyện giữa bọn họ, thật sự là…
Ánh mắt Tiểu Vũ chuyển về phía Ba Tái Tây. Ba Tái Tây thở dài nói: "Được vợ như vậy, chồng còn muốn gì hơn nữa. Ngươi nhanh trở lại trên người hắn đi, ta sẽ giữ bí mật cho ngươi. Ngươi đem máu cho hắn có lẽ cũng là một chuyện tốt."
Tiểu Vũ cuối cùng cũng hoàn toàn thả lỏng. Hồng quang chợt hiện, linh hồn lần nữa trở về cơ thể Đường Tam, ẩn vào trong hồn hoàn cùng hồn cốt của hắn, lập tức ngủ say. Thân thể yếu đuối của nàng nằm trong lòng Trữ Vinh Vinh, đi vào hôn mê.
Đường Tam lần này hôn mê kéo dài suốt một ngày mới tỉnh lại.
Ba Tái Tây phán đoán tình trạng thân thể hắn không sai, tổn hại của Đường Tam khi trước không chỉ là cơ bắp và da dẻ bên ngoài, mà vì dùng sức quá độ, gân mạch, xương cốt và nội tạng cũng bị thương, quả thật phải chữa trị trong thời gian dài.
Nhưng Ba Tái Tây không biết chính là, Tiểu Vũ từng ăn qua Thủy Tinh Huyết Long Tham cùng với tiên phẩm trong tiên phẩm - Tương Tư Đoạn Trường Hồng, máu tươi bình thường sao có khả năng so sánh với máu của nàng. Rót một phần ba vào cơ thể Đường Tam, dù đại bộ phận dược lực đều đã bị thân thể Tiểu Vũ hấp thụ, nhưng chỉ cần trong máu chứa một chút ít dược lực cũng đã gia tăng tốc độ hồi phục của Đường Tam. Tương Tư Đoạn Trường Hồng có thể làm người chết sống lại, xương trắng mọc ra thịt!
Từ trong mê man tỉnh lại, Đường Tam chỉ cảm thấy toàn thân một trận bủn rủn vô lực. Tinh thần dần dần thanh tĩnh, cảm thụ được mặt đá lạnh lẽo dưới thân, suy nghĩ dần dần trở về.
Bên trong Hải Thần điện không còn hắc ám như khi hắn đến, khắp trên nóc điện đều lan tràn hoa văn màu vàng nhạt thật hoa lệ, dù quang mang không mạnh, vẫn có thể chiếu sáng toàn đại điện. Hoa văn đó lan tràn từ trên tường xuống dưới, và Đường Tam cũng cảm giác được chung quanh thân thể mình cũng có quang mang tương tự.
Cảm giác vô lực khẳng định là tác dụng phụ của kỹ năng chữa trị "Dã hỏa thiêu bất tận, xuân phong xuy hựu sinh" của Lam Ngân Hoàng hồn cốt đùi phải sau khi thân thể tổn hại nghiêm trọng. Bất quá, có thể thông qua đệ thất khảo, hắn vẫn cảm thấy vô cùng hưng phấn. Nhất là hắn vẫn nhớ như in những lời mình nghe được trước lúc hôn mê. Quan trọng nhất chính là câu kia, "đạt được sự thừa nhận của Hải Thần Tam Xoa Kích, có được quyền sử dụng Hải Thần Tam Xoa Kích", đối với Đường Tam mà nói, đây không thể nghi ngờ là một liều thuốc trợ tim.
"Tỉnh rồi thì đứng lên đi." Thanh âm Ba Tái Tây vang vọng bốn bề.
Đường Tam xoay người ngồi dậy, chỉ thấy Hải Thần Đấu La Ba Tái Tây đang ngồi trước mặt mình không xa, nằm ngang gần đó chính là Hải Thần Tam Xoa Kích suýt nữa đã lấy mạng hắn. Thân kích khổng lồ dài một trượng hai mang đến cảm giác nặng nề mà mạnh mẽ.
Sau khi ngồi dậy, Đường Tam mới phát hiện, bên trong tòa Hải Thần điện, hoa văn màu vàng nhạt lan tràn khắp nơi, bao gồm cả Hải Thần đài dưới thân hắn cùng bảy tòa bình đài chung quanh, làm cho đại điện vốn đơn giản trở nên cực kỳ hoa lệ.
"Chúc mừng ngươi, Đường Tam. Thông qua Hải Thần đệ thất khảo, ngươi đã bắt đầu chính thức được Hải Thần thừa nhận." Ba Tái Tây hướng về phía hắn mỉm cười nói.
Đường Tam thở dài một tiếng, nói: "Tiền bối, ta hiểu rồi. Ta có thể nhận được Hải Thần Cửu khảo cùng sự thừa nhận của Hải Thần Tam Xoa Kích, sợ rằng đều là nhờ Hãn Hải Càn Khôn Tráo. Ngài hẳn cũng biết điểm này. Nhưng tại sao khi trước ngài không lấy nó đi từ chỗ ta? Ta tin tưởng, ngài nhất định có biện pháp."
Ba Tái Tây nhẹ nhàng lắc đầu: "Không, ngươi chính là người mà Hải Thần đại nhân đích thân lựa chọn, người khác sao có khả năng thay thế? Ta cũng không có năng lực lấy đi Hải Thần chi tâm từ trên người ngươi, là nó tự động lựa chọn ngươi. Đây không chỉ là may mắn, mà là ngươi phù hợp với yêu cầu của Hải Thần đại nhân. Đây cũng là sự thật không ai có thể thay đổi được."
"Hải Thần chi tâm?" Ánh mắt Đường Tam rơi vào khối bảo thạch hình thoi nằm trên Hải Thần Tam Xoa Kích. Lúc này, Tam Xoa Kích một lần nữa biến thành màu đen, bảo thạch hình thoi cũng biến thành trong suốt, không nhìn ra chút nào tôn uy của Tam Xoa Kích khi vừa được rút lên.
"Hải Thần chi tâm? Đây mới là tên thật của Hãn Hải Càn Khôn Tráo sao?"
Ba Tái Tây gật đầu nói: "Không sai. Hải Thần chi tâm, không chỉ là hạch tâm của Hải Thần Tam Xoa Kích, mà cũng là hạch tâm của Hải Thần truyền thừa. Khi ngươi có được nó cũng là lúc được nó thừa nhận, từ ngày đó trở đi, khảo hạch của Hải Thần đại nhân với ngươi cũng đã bắt đầu. Từ Hải Thần chi tâm, ta biết được rất nhiều chuyện. Ví dụ như nó không chỉ cứu ngươi một lần. Ngươi còn nhớ trên đường tới đây đã gặp Thâm Hải Ma Kình Vương không?"