Virtus's Reader
Đấu La Đại Lục 1

Chương 435: CHƯƠNG 435: HẢI THẦN TAM XOA KÍCH, NẶNG MƯỜI VẠN TÁM NGÀN CÂN

Lòng Đường Tam khẽ động: "Đương nhiên nhớ kỹ, nó suýt nữa đã lấy mạng của ta."

Ba Tái Tây trầm giọng nói: "Không phải suýt nữa, mà vốn dĩ nó nên lấy mạng của ngươi mới đúng. Nếu không phải Hải Thần chi lực ẩn chứa trong Hải Thần chi tâm dọa lùi nó, ngươi lúc ấy đã chết rồi. So với Tiểu Bạch và Tà Ma Hổ Kình Vương, Thâm Hải Ma Kình Vương còn cường đại hơn nhiều. Có thể nói, bất luận ở đại dương hay trên lục địa, nó chính là hồn thú cường đại nhất thế gian hiện nay. Cho dù là ta cũng không nắm chắc có thể thắng được nó. Nếu quy đổi bằng thực lực của nhân loại, nó hẳn là tương đương với một Phong Hào Đấu La cấp chín mươi chín. Nó thậm chí đã đột phá cực hạn sinh mệnh của mười vạn năm hồn thú, khoảng cách hóa rồng cũng chỉ còn một bước nữa mà thôi. Nếu có thể thành công, nó sẽ trở thành một loại tồn tại chỉ đứng sau thần."

"Hóa rồng? Kình ngư cũng có thể biến thành rồng sao?" Đường Tam tò mò hỏi.

Ba Tái Tây lạnh nhạt nói: "Ngàn vạn lần đừng tưởng loại rồng mà ta nói giống với loại rồng mà ngươi từng biết. Nếu nó có thể hóa rồng thành công, đó mới thật sự là Hải Thần Long. Ngươi có biết cần phải tu luyện bao nhiêu năm không? Đối với hồn thú mà nói, cần phải tu luyện suốt một trăm vạn năm, lại còn phải vượt qua chín lần kiếp nạn. Thậm chí còn khó khăn hơn cả việc hồn sư tu luyện thành thần."

"Cái gì?" Đường Tam kinh hãi tột độ: "Ngài nói rằng, Thâm Hải Ma Kình Vương đó đã tu luyện gần một trăm vạn năm rồi sao?"

Ba Tái Tây lắc đầu nói: "Vậy thì không phải. Gã đó tu luyện cũng chỉ khoảng hơn ba mươi vạn năm, nhưng nhờ thôn phệ các hải hồn thú khác, cùng với kỹ năng đặc thù của bản thân, nó đã lần lượt đột phá tám lần kiếp nạn, cũng gần tương đương với cấp bậc tu luyện trăm vạn năm. Trừ việc có chút e dè đối với Hải Thần đại nhân, hắn chính là bá chủ thực sự của đại dương."

Nghe Ba Tái Tây nói đến tình hình của Thâm Hải Ma Kình Vương, Đường Tam không nhịn được giật mình hỏi: "Thật sự có loại trăm vạn năm hồn thú như vậy sao?"

Ba Tái Tây nói: "Cái gọi là trăm vạn năm hồn thú, kỳ thực chính là hồn thú thành thần, còn khó khăn hơn cả hồn sư tu luyện thành thần. Dù là mười vạn năm hồn thú lựa chọn tu luyện thành hình người cũng dễ dàng hơn. Chẳng những quá trình buồn tẻ, mà chín lần kiếp nạn kia cơ hồ là cửa ải không thể vượt qua. Cũng không biết Thâm Hải Ma Kình Vương này làm thế nào mà có thể vượt qua tám lần kiếp nạn. Nếu nó có thể qua thêm một lần kiếp nạn nữa, vậy thì rất có thể sẽ trở thành trăm vạn năm hồn thú đầu tiên trong lịch sử, xưng bá giới hồn thú. Nếu trước lúc đó, trên đại lục không có vị thần nào tồn tại, e rằng cả đại lục đều sẽ gặp đại nạn. Hiện tại ta không ngại báo trước cho ngươi, khảo nghiệm cuối cùng trong Hải Thần Cửu Khảo của ngươi chia làm hai hạng mục, một trong số đó chính là giết chết Thâm Hải Ma Kình Vương. Chỉ có đánh chết nó, ngươi mới có thể đi tới Hải Thần Điện, hoàn thành tư cách kế thừa Hải Thần."

Đường Tam không hề che giấu nụ cười khổ trên mặt: "Đánh chết Thâm Hải Ma Kình Vương, đó chẳng phải tương đương với việc phải đánh bại một đối thủ cùng cấp bậc với ngài sao? Hơn nữa, nó còn đang ẩn náu ngoài đại dương bao la..."

Ba Tái Tây lạnh nhạt cười, nói: "Hồn thú dù sao cũng không phải là người, huống chi ngươi quên còn có nó sao?" Vừa nói, ngón tay Ba Tái Tây vừa chỉ vào Hải Thần Tam Xoa Kích trước mặt Đường Tam.

Đôi mắt Đường Tam sáng lên: "Tiền bối, ta đang muốn hỏi ngài, sau khi ta thông qua khảo nghiệm thứ bảy, nghe được lời nhắc nhở, đạt được sự thừa nhận của Hải Thần Tam Xoa Kích và có quyền sử dụng nó. Vậy nó có năng lực như thế nào?"

Ba Tái Tây mỉm cười nói: "Chuyện này không phải ta có thể nói cho ngươi biết. Hải Thần Tam Xoa Kích chính là vũ khí của Hải Thần đại nhân, cho dù là ta cũng làm sao biết được? Uy lực của nó như thế nào, ngươi cần phải tự mình tìm tòi. Nhưng ngươi chớ quên nó là một kiện thần khí chân chính. Đồng thời, lúc ngươi tiến hành khảo nghiệm thứ chín, thực lực của ngươi khẳng định cũng không phải như bây giờ. Trước hết ngươi hãy xem đề mục của khảo nghiệm thứ tám đi, sau đó ta sẽ giới thiệu sơ qua cho ngươi về tình hình của Hải Thần Tam Xoa Kích."

Đường Tam nghe vậy liền gật đầu. Tinh thần ngưng tụ, sau khi rút ra Hải Thần Tam Xoa Kích, dấu ấn trên trán một lần nữa trở nên sáng bóng. Thông qua tinh thần lực cảm ứng, dấu ấn nọ tựa hồ có một cảm giác hư ảo. Nhưng theo độ tương hợp với Hải Thần tăng lên, tự tinh thần lực của hắn cũng tăng lên không ít, gần như hòa làm một thể với Hải Thần chi quang.

"Khảo nghiệm thứ tám của Hải Thần Cửu Khảo, điều kiện hoàn thành: Đem võ hồn tu luyện đến cấp bậc Cửu Hoàn - Thu thập đủ toàn bộ hồn cốt - Hồi sinh người đồng hành khảo hạch. Thời hạn: Năm năm. Sau khi hoàn thành khảo nghiệm thứ tám, có thể trở về Hải Thần Điện tiếp nhận khảo hạch cuối cùng."

Cảm nhận được điều kiện của khảo nghiệm thứ tám, Đường Tam không khỏi có chút rưng rưng. Cửu Hoàn. Khoảng cách của mình với Cửu Hoàn đã ngày càng gần, cuối cùng cũng có thể hồi sinh Tiểu Vũ. Chuyện này không liên quan đến Hải Thần Cửu Khảo, đây mới chính là chuyện mà mình khao khát muốn làm nhất!

"Ngươi có cảm thấy khảo nghiệm thứ tám quá đơn giản không?" Ba Tái Tây thản nhiên nói.

Đường Tam nhìn về phía nàng: "So với bảy khảo nghiệm trước, khó khăn của khảo nghiệm thứ tám chính là việc hồi sinh Tiểu Vũ. Với tình hình hiện tại của ta, năm năm tu luyện đến Phong Hào Đấu La dù có chút khó khăn nhưng tuyệt không quá lớn. Chuyện này ta có lòng tin. Mấu chốt là sau khi hồi sinh Tiểu Vũ, hồn lực của ta sẽ vì mất đi hồn hoàn và hồn cốt mà giảm xuống mười cấp. Cứ như vậy, ta vĩnh viễn không thể khôi phục được thực lực Phong Hào Đấu La."

Đôi mắt Ba Tái Tây đột nhiên sáng lên, ánh mắt sắc bén nhìn Đường Tam chăm chú: "Hiện tại ngươi hối hận vẫn còn kịp. Chỉ cần ngươi không hồi sinh Tiểu Vũ, để nàng duy trì trạng thái hiện tại, khảo nghiệm thứ tám này ta cũng có cách giúp ngươi thông qua. Sau đó trực tiếp tiến hành khảo nghiệm thứ chín, có thể độ tương hợp với Hải Thần sẽ phải chịu ảnh hưởng nhưng tuyệt đối không lớn. Đừng quên, nếu ngươi hồi sinh Tiểu Vũ, chẳng những cấp bậc hồn lực phải giảm xuống, mà còn một điểm nữa, ngươi sẽ mất đi một khối hồn cốt. Hiện tại mặc dù ngươi có năm khối hồn cốt, nhưng trên thực tế chỉ là bốn khối mà thôi, Hồn Cốt Gắn Ngoài không được tính. Trong vòng năm năm tìm hai khối hồn cốt vốn không phải chuyện dễ dàng, nếu phải tìm ba khối thì lại càng khó hơn. Ta có thể khẳng định, nếu ngươi lựa chọn hồi sinh Tiểu Vũ, ngươi tuyệt đối không có cơ hội thông qua Hải Thần khảo nghiệm thứ tám, lại càng không cần nói đến khảo hạch cuối cùng để đạt được truyền thừa Hải Thần."

Đường Tam nhìn Ba Tái Tây, ánh mắt dần dần trở nên lạnh lẽo.

Ba Tái Tây nói: "Hôm nay ngươi có thể đi đến bước này, đã bỏ ra biết bao nỗ lực lớn lao, chẳng lẽ ngươi không muốn trở thành thần chân chính hay sao? Đây là cơ hội duy nhất trong đời ngươi. Nếu hồi sinh Tiểu Vũ rồi thì cả đời này ngươi bất quá chỉ là một Hồn Đấu La mà thôi. Dù ngươi có mười vạn năm hồn hoàn, nhưng không đạt tới trên cấp chín mươi, ngươi cũng không thể thật sự cường đại, vĩnh viễn cũng không đến được cảnh giới như ta, lại càng không cần nói tới chuyện vượt qua ta."

"Ngài không cần nói nữa." Đường Tam đột nhiên ngắt lời Ba Tái Tây: "Tiền bối, ta tôn kính ngài, không muốn nói lời xúc phạm. Nhưng ta có thể nói cho ngài biết, với ta mà nói, hiện tại không có chuyện nào quan trọng hơn việc hồi sinh Tiểu Vũ. Dù không thể thành thần, không thể đạt tới cấp bậc Phong Hào Đấu La, dù vì vậy mà mất mạng, ta cũng không hối tiếc. Bất quá, ta vẫn nên cảm tạ sự khoan hồng độ lượng của Hải Thần, khảo nghiệm thứ tám này dù sao cũng cho ta năm năm thời gian, có thể sống cùng Tiểu Vũ năm năm, ta cũng mãn nguyện rồi. Ta yêu một Tiểu Vũ hoàn chỉnh, chứ không phải một thể xác của nàng. Nếu ta không thể hồi sinh nàng, cho dù chết cũng không nhắm mắt."

Vừa nói xong, Đường Tam đứng dậy. Thần sắc ngưng trọng nhìn về phía Ba Tái Tây nói: "Tiền bối, cuối cùng ta có một chuyện thỉnh cầu, xin ngài đừng nói cho các đồng bạn của ta biết, nhất là Tiểu Vũ. Vừa rồi ta đã phong bế cảm giác của nàng với bên ngoài. Đây là chuyện giữa chúng ta, ta không hy vọng có bất cứ người ngoài nào can dự vào."

Nói xong những lời này, Đường Tam thậm chí không cầm lấy Hải Thần Tam Xoa Kích trên mặt đất, lưng thẳng tắp, xoay người sải bước ra ngoài.

"Đứng lại!" Ba Tái Tây quát lớn một tiếng. Đường Tam vô thức dừng bước, cũng không quay đầu lại nói: "Tiền bối còn chuyện gì phân phó sao?"

Trong thanh âm Ba Tái Tây mang vài phần ý cười: "Nếu như ta nói, ta có biện pháp có thể làm cho ngươi hồi sinh Tiểu Vũ, đồng thời làm cho hồn lực của ngươi cũng sẽ không giảm xuống thì sao? Cũng không ảnh hưởng đến tu luyện sau này của ngươi, ngươi có muốn biết không?"

Đường Tam sững sờ một chút, trong lòng đột nhiên hiểu ra, xoay mạnh người nhìn về phía Ba Tái Tây.

Ba Tái Tây lúc này trong mắt tràn ngập vẻ hài lòng, cười nói: "Máu của Tiểu Vũ cũng không chảy vô ích. Ngươi tốt lắm, quả thật xứng đáng để nàng làm vậy vì ngươi."

Đường Tam không hiểu lời Ba Tái Tây, tưởng rằng nàng đang nói về chuyện Tiểu Vũ hiến tế cho mình, cười khổ nói: "Tiền bối, tại sao ngài lại thử thách ta chứ?"

Ba Tái Tây đột nhiên sắc mặt nghiêm nghị nói: "Bất quá, ngươi có một điểm không tốt."

"Sao?" Đường Tam nhíu mày.

Ba Tái Tây nghiêm mặt nói: "Không phải ta đã nói với ngươi sao, kêu ngươi gọi ta là Đại Tế Ti, mà không phải là tiền bối." Nói xong những lời này, chính nàng không nhịn được bật cười, cho thấy tâm trạng hiện tại vô cùng tốt.

Ba Tái Tây lúc nãy xác thực chỉ là thử thách Đường Tam. Hải Thần Cửu Khảo đã khảo nghiệm Đường Tam qua các phương diện, nhưng chuyện Tiểu Vũ vì Đường Tam mà hiến máu đã tác động đến nàng rất sâu. Chuyện tình cảm của nàng đã kết thúc trong bi kịch, nàng không hy vọng chứng kiến một cô gái tốt như Tiểu Vũ cuối cùng cũng có kết cục giống mình. Cho nên nàng mới mở lời dò xét.

Mà Đường Tam vì Tiểu Vũ, không chút do dự từ bỏ con đường thành thần của mình, thậm chí từ bỏ cả tiền đồ của bản thân để hồi sinh cho nàng. Việc một kỳ tài của giới hồn sư có thể làm được điều này đã đủ để chứng minh rất nhiều chuyện, tâm trạng Ba Tái Tây sao lại không tốt cho được?

Nhìn vẻ mặt tươi cười của Ba Tái Tây, Đường Tam cũng hiểu mình bị lừa. Vốn với trí tuệ của hắn không thể nào không nhìn ra ý đồ của Ba Tái Tây, nhưng chỉ vì quá quan tâm nên rối trí, nhất là khi dính đến chuyện hồi sinh của Tiểu Vũ.

Ba Tái Tây mỉm cười nói: "Thương cho Hải Thần Tam Xoa Kích a! Vừa mới tìm được chủ nhân mới đã bị bỏ quên không chút thương tiếc. Đường đường là thần khí mà người ta cũng không thèm."

Đường Tam xấu hổ nói: "Tiền bối, ta sai rồi, ta không phải cố ý bỏ qua nó, ta..."

Ba Tái Tây dĩ nhiên không có ý tiếp tục giễu cợt Đường Tam: "Ta hiểu tâm trạng của ngươi, ngươi không cần giải thích. Tình hình của ngươi và Tiểu Vũ ta cơ bản đã hiểu. Muốn hồi sinh Tiểu Vũ, chuyện ngươi hiện tại còn thiếu chỉ là hồn lực đạt tới cấp chín mươi. Sau khi ngươi đạt tới cấp chín mươi, đem toàn bộ hồn hoàn rót vào trong cơ thể Tiểu Vũ, lại đem khối hồn cốt kia trả lại cho nàng, dưới sự chiếu rọi của Hải Thần chi quang là có thể hoàn thành quá trình hồi sinh. Thành công rồi, tổn thất của ngươi là cánh tay phải và hồn cốt của cánh tay phải, cùng với toàn bộ hồn hoàn, ta nói đúng không? Đây là giải pháp lúc trước của ngươi, phải không?"

Đường Tam gật gật đầu.

Ba Tái Tây nói: "Sự thật là kế hoạch và tình hình hiện tại của ngươi đã có sự khác biệt. Ngươi có biết tại sao sau cấp chín mươi có thể lấy hồn cốt ra mà không chết, nhưng hồn lực lại giảm xuống mười cấp không? Nguyên nhân kỳ thực rất đơn giản. Đột phá cấp chín mươi, nói một cách chính xác, hồn sư cũng không còn thuộc phạm trù con người nữa rồi. Có được thực lực Phong Hào Đấu La vượt xa nhân loại bình thường, tự nhiên không dễ dàng tử vong như vậy được. Mà khi lấy ra hồn cốt, nhất định sẽ đại thương nguyên khí, nhất là khi tự mình phế bỏ một chi, hồn lực và nguyên khí tiết ra ngoài, sẽ chịu tổn thương không thể bù đắp lại. Cho nên mới xuất hiện tình huống hồn lực giảm xuống mười cấp. Trên thực tế, điều này cũng không đại biểu cho toàn bộ, hồn cốt có thể gỡ xuống chỉ có ở tứ chi mà thôi, hồn cốt trên đầu cùng hồn cốt ở thân thể, trừ khi chết, nếu không quyết không có khả năng lấy ra. Đạo lý này không cần ta nói nhiều chứ."

"Tình huống hiện tại của ngươi rất đặc thù, không thể theo lẽ thường mà nói. Hồi sinh Tiểu Vũ, kỳ thực không cần đến toàn bộ hồn hoàn của ngươi. Tiểu Vũ vì hiến tế cho ngươi mà đem tinh hoa tự thân tập trung vào trong hồn hoàn và hồn cốt, lại càng đem linh hồn phụ thuộc vào đó, cùng ngươi hòa hợp làm một. Hồi sinh nàng, cần đem tất cả trả lại cho nàng. Nếu ngươi thật sự đem toàn bộ hồn hoàn của mình trả lại cho Tiểu Vũ, như vậy ngược lại sẽ có hại cho nàng. Bởi vì những hồn hoàn mà ngươi có được hiện tại, căn bản là Tiểu Vũ không có khả năng tiếp nhận."

Đường Tam vội nói: "Vậy làm thế nào mới có thể hồi sinh cho Tiểu Vũ một cách thích hợp đây?"

Ba Tái Tây nói: "Hai ngày nay ta đã cẩn thận kiểm tra thân thể Tiểu Vũ. Căn cứ vào tình hình hiện tại, lúc ngươi hồi sinh nàng, ta đề nghị ngươi đem bốn hồn hoàn đầu tiên toàn bộ đưa vào trong cơ thể nàng, sau đó bỏ qua hồn hoàn thứ năm, rồi đem hồn hoàn thứ sáu mà Tiểu Vũ cho ngươi đưa vào cơ thể nàng."

"Hồn hoàn thứ sáu đó, kỳ thực chính là nơi nàng ngưng tụ toàn bộ năng lực trước kia, mà bốn hồn hoàn đầu tiên của ngươi có thể phát huy tác dụng dẫn đạo rất tốt. Hồn hoàn thứ năm của ngươi mặc dù ở giữa, nhưng không nên cấp cho nàng, bởi vì hồn hoàn đó cùng bản thân võ hồn của ngươi đã hòa hợp làm một thể, một khi lấy đi, chẳng những đối với ngươi tạo thành thương tổn cực lớn, thậm chí là tử vong, mà nàng cũng khó có khả năng tiếp nhận. Hồn hoàn đó là trụ cột chính để chống đỡ."

Đường Tam có chút lo lắng nói: "Như vậy là đủ rồi sao? Ta sợ..."

Ba Tái Tây phẩy tay nói: "Ngươi không cần phải sợ gì cả, chẳng lẽ ngươi cho rằng Hải Thần chi quang là vô dụng sao? Bằng vào tác dụng của Hải Thần chi quang, kỳ thực dù ngươi chỉ đem hồn hoàn thứ sáu đó trả lại cho nàng, cũng có thể hồi sinh nàng, chỉ là không thể cam đoan nàng đạt được tình trạng tốt nhất như trước khi hiến tế mà thôi. Độ tương hợp với Hải Thần của ngươi hẳn là đã vượt qua tám mươi phần trăm chứ? Ta có thể khẳng định nói cho ngươi, trong Hải Thần chi quang của ngươi, có thể xuất hiện thêm một loại năng lực, đó là trị liệu. Có thể trị liệu hết thảy nội ngoại thương, căn cứ vào thương thế khác nhau mà tiêu hao tinh thần lực của ngươi. Đối với việc trị liệu tinh thần bị thương cũng có hiệu quả."

"Vấn đề hồn hoàn cần cho việc hồi sinh Tiểu Vũ đã được giải quyết, kế tiếp chính là hồn cốt, khối hồn cốt đó của nàng ngươi nhất định phải trả lại. Mà ta thấy, xương đùi phải của ngươi có một kỹ năng rất cường đại là phục sinh thân thể, cho dù là đoạn chi hẳn là cũng có thể tự động mọc ra chứ?"

Đường Tam gật đầu nói: "Có thể. Nếu không có nó ta đã sớm chết. Đây là hồn cốt của mẫu thân để lại cho ta."

Ba Tái Tây có chút kinh ngạc liếc mắt nhìn hắn một cái, nhưng không hỏi thêm, vẫn tập trung vào việc hồi sinh Tiểu Vũ: "Đã như vậy, ngươi có thể tránh khỏi chuyện hồn lực bị hạ thấp. Điều kiện tiên quyết là, trước khi ngươi hồi sinh Tiểu Vũ, phải tìm một khối hồn cốt cánh tay phải. Vào lúc ngươi cắt đứt cánh tay phải của mình, sau khi đem hồn cốt trả lại cho Tiểu Vũ, lập tức đem khối hồn cốt mới ráp vào vị trí cánh tay phải, sau đó bằng vào năng lực phục hồi của xương đùi phải khiến cho cánh tay phải mọc lại. Hồn cốt một lần nữa tìm được chủ, uy lực càng mạnh, như vậy, hồn lực mất đi của ngươi sẽ ít hơn rất nhiều, cũng sẽ không thương tổn đến nguyên khí, ảnh hưởng đến tu luyện trong tương lai của ngươi."

Đường Tam chăm chú suy nghĩ theo từng câu nói của Ba Tái Tây. Liên quan đến chuyện hồi sinh Tiểu Vũ, tuyệt đối không thể có một chút xem thường nào. Sau khi suy nghĩ cẩn thận, những lời Ba Tái Tây nói đều rất hợp lý. Dù có xuất hiện vấn đề gì, cũng chỉ là vấn đề trên chính bản thân mình, sẽ không ảnh hưởng đến việc hồi sinh Tiểu Vũ. Nàng nói rất đúng, nếu mình đem hồn hoàn mười vạn năm đưa vào trong thân thể Tiểu Vũ, Tiểu Vũ rất có thể sẽ gặp nguy hiểm vì không thể nào chịu đựng nổi.

Sau khi nghĩ thông suốt, Đường Tam cảm kích nói: "Đa tạ Đại Tế Ti thành toàn."

Ba Tái Tây lạnh nhạt cười, nói: "Ngươi không cần cám ơn ta, ta cũng chỉ suy nghĩ sao cho ngươi có thể chính thức hoàn thành truyền thừa của Hải Thần đại nhân trong tương lai mà thôi. Ngươi nhớ kỹ, sau khi ngươi truyền năm hồn hoàn cho Tiểu Vũ, phải tìm kiếm hồn hoàn thay thế thật nhanh. Hơn nữa, khi ngươi một lần nữa tìm kiếm hồn hoàn, ngoài hồn hoàn thứ sáu ra, bốn hồn hoàn đầu tiên phải giống với loại hồn thú mà trước kia ngươi đã săn giết để đoạt được. Như vậy mới có thể hấp thụ. Dù sao, võ hồn của ngươi đã ghi nhớ, nếu thay đổi loại hồn hoàn khác, nhất định sẽ sinh ra xung đột. Đương nhiên, niên hạn tu vi của hồn hoàn phải xem bản lĩnh của chính ngươi rồi. Khó có khả năng đều là mười vạn năm, nhưng tất cả đều là vạn năm thì ngươi có thể làm được chứ?"

Đều là vạn năm? Trong lòng Đường Tam nhất thời nóng rực lên. Ba Tái Tây nói như vậy, chẳng lẽ việc hồi sinh Tiểu Vũ đối với mình chẳng những không phải là chuyện xấu, ngược lại còn biến thành chuyện tốt sao?

Không đợi Đường Tam mở miệng, Ba Tái Tây tiếp tục nói: "Còn một điểm ngươi nhất định cần phải chú ý, khảo nghiệm thứ tám của ngươi nói rất rõ, đem võ hồn đề thăng tới cảnh giới Cửu Hoàn, đây không phải chỉ một loại võ hồn. Ngươi không giống hồn sư bình thường, ngươi có được song sinh võ hồn. Bởi vậy, sau khi hồi sinh Tiểu Vũ, cây búa đó của ngươi cũng phải nhanh chóng tìm hồn hoàn thích hợp để gia trì. Lúc ngươi trở về, phải là song võ hồn đều đạt Cửu Hoàn, lúc này mới phù hợp yêu cầu, xem như thông qua khảo nghiệm thứ tám. Minh bạch chứ? Năm năm thời gian nhìn qua rất dài, nhưng ngươi muốn có được ba khối hồn cốt, hơn mười cái hồn hoàn, đây cũng là một nhiệm vụ không hề đơn giản."

"Đa tạ Đại Tế Ti nhắc nhở, năm năm thời gian hẳn là đủ rồi." Đường Tam tràn ngập tự tin trả lời, nhưng hắn nhanh chóng nhíu mày, nghĩ tới một vấn đề cực kỳ quan trọng: "Tiền bối, ta là song sinh võ hồn, mà thân thể con người là có cực hạn. Mỗi hồn hoàn đều sẽ gia tăng sức mạnh cho cơ thể ta, mặc dù ta từng dùng qua một ít tiên phẩm, thân thể so với hồn sư bình thường thì cứng cỏi hơn một ít, nhưng ta sợ sau khi cấp cho Hạo Thiên Chuy hồn hoàn có đẳng cấp cao, thân thể lại..."

Ba Tái Tây bật cười lớn: "Vấn đề này nếu xuất hiện trên người khác, quả thật cần phải chú ý, nhưng ngươi hiện tại đã không giống vậy. Đừng quên, ngươi là người thừa kế của Hải Thần. Trong khoảnh khắc ngươi rút ra Hải Thần Tam Xoa Kích, trên một ý nghĩa nào đó, ngươi cũng đã không còn là con người, mà là một người đã một chân bước vào Thần Giới. Hải Thần chi quang không chỉ có thể giúp ngươi hồi sinh Tiểu Vũ, nó cũng đồng thời vô tình thay đổi thân thể của ngươi. Điểm này, ta nghĩ ngươi nên cảm nhận được từ Hải Thần chi tâm. Cho nên, ngươi cứ yên tâm đi, cứ việc đi hấp thụ hồn hoàn, càng cường đại càng tốt. Song sinh võ hồn là ưu thế trời cho của ngươi, ngay cả Hải Thần đại nhân lúc đầu cũng không có năng lực như vậy. Mỗi khi hấp thụ một hồn hoàn, hồn lực của ngươi cũng sẽ tùy theo đó mà tăng lên. Lấy hồn lực hiện tại của ngươi, Hạo Thiên Chuy có thể tái hấp thụ tám hồn hoàn, ít nhất cũng sẽ là cấp bậc vạn năm. Chờ sau khi hấp thụ hết tám hồn hoàn này, ta nghĩ, cho dù ngươi không tu luyện, hồn lực cũng sẽ đạt tới độ cao không kém cấp chín mươi bao nhiêu."

Trở thành người thừa kế của Hải Thần, một loạt vấn đề tự nhiên được giải quyết, Đường Tam không khỏi mừng rỡ như điên. Lực khống chế của Lam Ngân Hoàng tuy mạnh, nhưng trong lòng Đường Tam vẫn cảm thấy thiếu năng lực công kích, mà Hạo Thiên Chuy thì lại không dám tùy tiện thêm hồn hoàn. Hiện tại đã khác, việc thêm hồn hoàn cho Hạo Thiên Chuy chẳng những không ảnh hưởng đến thân thể, mà với cấp bậc hồn lực và năng lực chịu đựng của cơ thể hiện tại, dù là cực hạn cao nhất là mười vạn năm hồn hoàn cũng có thể hấp thụ. Việc đạt đến cấp bậc Phong Hào Đấu La đã không còn là vấn đề nữa. Mà nếu có thể làm cho Hạo Thiên Chuy cũng đạt tới Bát Hoàn, như vậy, không chỉ là vấn đề hồn lực gia tăng, bản thân hắn cũng có thể tùy thời hoán đổi giữa khống chế hệ Hồn Đấu La và cường công hệ Hồn Đấu La, thực lực sẽ gia tăng trên phạm vi lớn, việc sắp xếp chiến thuật cũng sẽ xuất hiện nhiều biến hóa đa dạng.

Ba Tái Tây mỉm cười nói: "Ta có thể nhắc cho ngươi, điều kiện tiên quyết của khảo nghiệm thứ chín là phải giết chết Thâm Hải Ma Kình Vương, như vậy thì không nên lãng phí. Lấy nó cấp cho cây búa của ngươi cái hồn hoàn cuối cùng đi. Nó cũng sẽ cung cấp cho ngươi một khối hồn cốt. Mười vạn năm hồn cốt có một đặc tính mà có lẽ ngươi còn chưa biết: ai giết chết nó, hồn cốt của nó xuất hiện nhất định sẽ là vị trí mà người đó còn thiếu. Đây cũng là một trong những nguyên nhân tại sao mười vạn năm hồn thú đối với hồn sư mà nói lại quý giá như vậy. Nói cách khác, bất luận cuối cùng ngươi thiếu khối hồn cốt nào, thì cũng có thể gom đủ bộ. Lấy năng lực của nó cấp hồn hoàn và phẩm chất hồn cốt cho ngươi, đối với việc ngươi hoàn thành tiếp thu truyền thừa cuối cùng sẽ có lợi ích rất lớn."

Lòng Đường Tam khẽ động: "Đại Tế Ti, theo ý của ngài, sau này trong lúc ta hoàn thành khảo nghiệm thứ tám, có thể rời khỏi Hải Thần Đảo?"

Ba Tái Tây nói: "Quy củ của Hải Thần Đảo là nhằm vào các hồn sư thông qua khảo hạch mà định ra. Mà ngươi không chỉ là hồn sư, mà còn là người kế thừa của Hải Thần. Sau khi ngươi rút ra Hải Thần Tam Xoa Kích, có thể nói, ngươi đã là một nửa Hải Thần, tự nhiên không bị quy tắc này chế ước."

Đường Tam mừng rỡ: "Ta có thể mang theo các đồng bạn rời đi không?"

Ba Tái Tây lạnh nhạt nói: "Ngươi vẫn chưa hoàn toàn hiểu rõ Hải Thần chi quang của mình a! Trong phạm vi Hải Thần chi quang bao phủ, chính là nơi Hải Thần tôn uy hiển hiện, quy tắc của Hải Thần tự nhiên sẽ không giáng xuống. Đương nhiên, Hải Thần Cửu Khảo của ngươi là ngoại lệ."

"Ta hiểu rồi." Đường Tam hít sâu một hơi, trên mặt lộ rõ vẻ hưng phấn không thể che giấu. Đến nơi đây hơn bốn năm, cuối cùng cũng có thể rời đi. Quả thật hải hồn thú cũng không hoàn toàn thích hợp với Lam Ngân Hoàng và Hạo Thiên Chuy của hắn, chỉ có trở về lục địa, hắn mới có thể tìm được hồn hoàn thích hợp nhất cho mình, nhất là sau khi trả lại hồn hoàn cho Tiểu Vũ lúc hồi sinh nàng.

Ba Tái Tây trong mắt toát ra vài phần hiền lành: "Ngươi nghỉ ngơi trên đảo vài ngày rồi có thể rời đi. Được rồi, ta sẽ nói cho ngươi một ít hiểu biết về Hải Thần Tam Xoa Kích, ngươi phải nhớ kỹ. Trước hết, Hải Thần Tam Xoa Kích chỉ có thể do chính ngươi cầm trong tay, không cách nào thu vào bất kỳ loại hồn đạo khí nào. Nếu ngươi cố gắng làm như vậy, hồn đạo khí đó nhất định sẽ bị hủy. Tiếp theo cần phải chú ý chính là sức nặng của Hải Thần Tam Xoa Kích. Lúc này, Hải Thần Tam Xoa Kích trong tay ngươi nặng một trăm lẻ tám cân, nhưng lúc nó rời khỏi tay ngươi, sức nặng sẽ không phải là một trăm lẻ tám cân nữa, mà là..."

Nói tới đây, Ba Tái Tây dừng lại một chút, mới từ từ nói tiếp: "Mà là mười vạn tám ngàn cân."

"Cái gì?" Đường Tam thất kinh: "Mười vạn tám ngàn cân?"

Ba Tái Tây gật đầu khẳng định: "Không sai, chính là mười vạn tám ngàn cân. Ta cũng không biết nó được rèn từ cái gì. Nhưng ta có thể khẳng định, trừ phi được nó thừa nhận, nếu không cho dù có lực lượng thần cấp cũng khó mà sử dụng nó. Bởi vậy, lúc ngươi mang theo nó nhất định phải cẩn thận, không được buông tay ở những nơi không thể chịu được sức nặng như vậy. Tốt nhất là không để nó rời khỏi thân thể ngươi, như vậy nó sẽ chỉ nặng một trăm lẻ tám cân, sẽ không xuất hiện sức nặng kinh khủng mười vạn tám ngàn cân."

"Nếu nói như vậy, khi ta dùng nó tấn công địch, cũng là hiệu quả của mười vạn tám ngàn cân sao?" Đường Tam truy vấn.

Ba Tái Tây mỉm cười: "Đây là uy lực của thần khí. Cho dù lúc trước tằng tổ của ngươi tu luyện đến hồn lực cấp chín mươi chín, Hạo Thiên Chuy của ông ấy cũng chỉ nặng một vạn tám ngàn cân mà thôi. Tam Xoa Kích trong tay Hải Thần là vô kiên bất tồi. Coi như là thánh kiếm của Thiên Sứ Chi Thần, cũng chỉ nặng ba vạn sáu ngàn cân mà thôi."

Đường Tam một lần nữa đi tới, khom lưng cầm lấy Hải Thần Tam Xoa Kích. Hắn thực sự rất khó tưởng tượng, vũ khí trong tay mình chỉ nặng hơn trăm cân nhưng lại có uy năng hơn mười vạn cân. Cho dù không mang thêm bất cứ kỹ năng gì, nó cũng tuyệt đối là một vũ khí kinh khủng, coi như là tường thành dày rộng của các thành lớn cũng không chịu đựng nổi một kích của nó.

"Lúc ngươi muốn sử dụng nó, cần phải dùng Hải Thần chi quang để thức tỉnh. Cho đến khi ngươi chân chính trở thành Hải Thần, mới có thể làm cho uy năng của nó hoàn toàn nở rộ. Về phần các năng lực khác của nó, vậy cần phải tự bản thân ngươi tìm hiểu rồi."

"Cảm ơn ngài, Đại Tế Ti." Nắm chặt Hải Thần Tam Xoa Kích, dù nó toàn thân ngăm đen, nhưng vẫn truyền cho Đường Tam một cảm giác vô cùng hòa hợp.

Ba Tái Tây mỉm cười nói: "Những gì ta có thể dặn dò ngươi đều đã nói qua. Ngươi có thể đi, tùy thời có thể rời Hải Thần Đảo, ta sẽ ở đây chờ ngươi trở về. Hy vọng sớm ngày chứng kiến ngươi kế thừa thần vị Hải Thần. Thôi, được rồi, còn nữa, lúc ngươi trở về, cũng phải mang bảy đồng bọn của ngươi quay lại. Khi kế thừa Hải Thần vị, ngươi cần có bọn họ phụ trợ mới được."

Đường Tam tay cầm Tam Xoa Kích, cung kính hướng về Ba Tái Tây vái một vái thật sâu, lúc này mới lui xuống Hải Thần Đài, đi qua bảy tòa bình đài rồi mới xoay người rời đi.

Khi hắn đi đến trước cửa Hải Thần Điện, thanh âm sâu kín của Ba Tái Tây từ sau lưng truyền đến: "Nếu trong vòng năm năm này ngươi có thể gặp được tằng tổ của ngươi, bảo ông ấy tới gặp ta đi." Trong thanh âm của nàng tràn ngập vẻ phiền muộn. Đường Tam xoay người, gắng sức gật đầu với Ba Tái Tây, bấy giờ mới ra khỏi Hải Thần Điện.

Ánh dương ấm áp bao phủ toàn thân, làm cho Đường Tam từ trong suy yếu tỉnh táo trở lại, thân thể được một luồng cảm giác ấm áp bao bọc. Mặc dù ánh sáng bên ngoài so với bên trong Hải Thần Điện mãnh liệt hơn, nhưng Đường Tam vẫn thích ứng rất nhanh, vốn Tử Cực Ma Đồng của hắn không hề sợ ánh sáng mạnh.

"Tham kiến đại nhân." Bảy giọng nói đồng thanh vang lên.

Đường Tam hơi quay đầu nhìn lại, bảy vị Thủ Hộ Đấu La của Hải Thần Thất Thánh Trụ đồng thời quỳ một chân xuống đất, hướng về phía mình hành lễ.

Đường Tam biết, bọn họ chủ yếu là lễ bái Hải Thần Tam Xoa Kích trên tay mình, ánh mắt họ đều ngưng tụ trên thân kích ngăm đen, mắt lộ vẻ sùng kính.

"Các vị tiền bối không cần như thế, Đường Tam không dám nhận đâu." Đường Tam tránh ra vài bước, xem như nhận nửa lễ của bọn họ.

"Đúng vậy, bảy vị tiền bối, các ngài không nên như vậy, Tam ca còn chưa trở thành Hải Thần mà." Sáu người còn lại trong Sử Lai Khắc Thất Quái cùng Bạch Trầm Hương cũng đều chờ bên ngoài điện. Tiểu Vũ trông cũng đã khôi phục bình thường, nàng đã dùng qua Tương Tư Đoạn Trường Hồng, năng lực khôi phục thân thể lại càng thêm cường hãn.

Hải Long Đấu La nghiêm mặt nói: "Đường Tam đại nhân đã bắt đầu chính thức tiếp nhận truyền thừa thần vị của Hải Thần đại nhân, đồng thời cũng đã được sự thừa nhận của Hải Thần Tam Xoa Kích. Hải Thần là vị thần thống ngự đại dương, chúng ta làm thuộc hạ của Hải Thần đại nhân đương nhiên phải bái."

Đường Tam mỉm cười nghênh đón, tay phải nắm Tam Xoa Kích, chân thành nói: "Chúng ta sắp phải rời khỏi Hải Thần Đảo rồi. Mấy năm nay ở trên Hải Thần Đảo tiếp nhận khảo hạch, nhờ các vị tiền bối chiếu cố, nhất là Hải Mã tiền bối, lại càng giúp đỡ chúng ta không ít. Bất luận sau này ta có thể kế thừa thần vị Hải Thần hay không, trong mắt Đường Tam, các vị đều là tiền bối của ta."

Không đợi các Thủ Hộ Đấu La của Hải Thần Thất Thánh Trụ có biểu hiện gì, bên phía Sử Lai Khắc Thất Quái, Mã Hồng Tuấn đã kinh hô: "Tam ca, ngươi nói chúng ta sắp được rời khỏi Hải Thần Đảo sao?"

Đường Tam gật đầu nói: "Ta đã thương nghị với Đại Tế Ti, khảo nghiệm thứ tám của ta cần phải hoàn thành trên đại lục, chúng ta đương nhiên phải rời khỏi nơi này. Bất quá, chờ sau khi khảo nghiệm thứ tám kết thúc, khảo nghiệm thứ chín vẫn phải trở về. Mọi người nếu không cần chuẩn bị gì nhiều, chúng ta chuẩn bị đi thôi."

Nghe Đường Tam nói thế, mọi người không khỏi lộ vẻ mừng vui. Trên Hải Thần Đảo phong cảnh tuyệt đẹp, nhưng sống ở đây mấy năm nay, luôn ở trong tu luyện gian khổ, mọi người từ lâu đã cảm thấy mệt mỏi, hơn nữa ở đây dù sao cũng không có cảm giác tự do tự tại. Ngoài Tiểu Vũ và Bạch Trầm Hương ra, thực lực của mọi người đều đã đột phá cấp tám mươi, cũng đang hy vọng có thể trở về đại lục cùng Vũ Hồn Điện tranh một phen cao thấp. Cuối cùng có thể rời đi, hơn nữa còn được Hải Thần Đấu La Ba Tái Tây đồng ý, bọn họ sao lại không cao hứng?

Áo Tư Tạp ha hả cười nói: "Còn chuẩn bị gì nữa? Chúng ta đi ngay bây giờ đi. Chúng ta rời đi hơn bốn năm rồi, không biết trên đại lục đã biến thành bộ dáng gì đây."

Đường Tam hướng về các Thủ Hộ Đấu La của Hải Thần Thất Thánh Trụ nói: "Bọn ta tại đây xin cáo từ các vị tiền bối. Trong vòng năm năm, chúng ta chắc chắn sẽ trở lại."

Các Thủ Hộ Đấu La của Hải Thần Thất Thánh Trụ một mực đưa mọi người đến dưới chân Hải Thần Sơn mới chịu dừng bước, dõi mắt nhìn theo mọi người đạp sóng mà đi.

Đường Tam tay phải nắm Hải Thần Tam Xoa Kích, tay trái ôm Tiểu Vũ, bay ở phía trước, rất nhanh vượt qua Hoàn Hình Hải, mọi người theo phương hướng lúc trước đã đến mà rời đi.

Vừa đi, Trữ Vinh Vinh vừa hướng Đường Tam hỏi: "Tam ca, thương thế của ngươi đã tốt chưa? Không cần nghỉ ngơi một chút sao?"

Đường Tam nói: "Đã không sao rồi, hồi phục hồn lực cùng tinh thần lực trên đường đi cũng được. Không biết tại sao, vốn không có cảm giác gì, nhưng sau khi Đại Tế Ti cho phép chúng ta rời đi, ta lại có một cảm giác nóng lòng trở về. Thiên Đấu Đế Quốc không biết hiện tại ra sao, Vũ Hồn Điện mấy năm nay có động thái gì, còn có sư phụ và mọi người ở học viện Sử Lai Khắc của chúng ta không biết thế nào rồi?"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!