Virtus's Reader
Đấu La Đại Lục 1

Chương 75: CHƯƠNG 75: HỌC VIỆN CHỈ THU NHẬN QUÁI VẬT (4)

Đái Mộc Bạch hừ lạnh một tiếng: "Ta chỉ nhắc nhở Đường Tam mà thôi. Đường Tam là huynh đệ của ta, không thể để ngươi giở trò. Nhanh lên một chút, đừng để ta phải động thủ."

Áo Tư Lạp hiển nhiên không chống nổi Đái Mộc Bạch, bất đắc dĩ đưa tay phải ra, cất lên câu hồn chú với giọng điệu vừa lảnh lót vừa có chút gian xảo: "Lão tử có cây xúc xích to."

Quang mang màu vàng chợt ngưng tụ trong lòng bàn tay hắn, hai hồn hoàn màu vàng từ dưới chân Áo Tư Lạp đồng thời dâng lên. Ngay sau đó, một cây xúc xích giống hệt cây trong tay Đường Tam hiện ra.

"Ặc..." Vừa nghe câu "Lão tử có cây xúc xích to" của Áo Tư Lạp, Đường Tam liền cứng cả người. Câu này quả thật có quá nhiều tầng nghĩa. Chưa bàn đến phẩm chất của cây xúc xích ra sao, có ăn được hay không, chỉ riêng câu hồn chú này của Áo Tư Lạp cũng đủ khiến người ta không dám ăn, huống hồ cây xúc xích này lại định đưa cho Tiểu Vũ.

Cảm thấy ánh mắt Đường Tam bắt đầu trở nên phẫn nộ, Áo Tư Lạp vội vàng giải thích: "Ta cũng hết cách mà. Thực vật hệ Võ Hồn khi sử dụng muốn tạo ra biến hóa thì phải phối hợp với những hồn chú khác nhau. Đó là chú ngữ, đâu phải ta nghĩ ra, ta cũng chẳng muốn niệm nó đâu. Hơn nữa, chất lượng xúc xích của ta tuyệt đối không có vấn đề."

Đường Tam nhanh chóng đặt cây xúc xích trong tay trở lại nồi: "Xúc xích của ngươi, ngươi tự giữ lại mà ăn đi. Đái đại ca, cảm ơn huynh đã nhắc nhở."

Quái vật, quả nhiên là quái vật. Đường Tam có chút dở khóc dở cười, may mà mình chưa ăn cây xúc xích đó, nếu không thì phiền phức to rồi.

Thiếu nữ lạnh như băng đứng cạnh Đái Mộc Bạch từ nãy đến giờ chỉ lạnh lùng liếc Áo Tư Lạp một cái rồi quay lại hàng ngũ. Áo Tư Lạp tỏ vẻ vô tội, nhún vai với Đường Tam: "Thật đáng thương cho ta, xúc xích mỹ vị như vậy mà lại không ai thèm ăn. Ai..."

Đái Mộc Bạch trừng mắt nhìn hắn: "Ngươi cẩn thận cho ta một chút, có bán xúc xích thì cũng ra ngoài học viện mà bán. Đường Tam, ta dẫn ngươi đi khảo thí."

Hai người trở lại hàng, Tiểu Vũ nhìn hai tay trống trơn của Đường Tam, hỏi: "Xúc xích của ta đâu?"

Đường Tam và Đái Mộc Bạch liếc nhìn nhau, không hẹn mà cùng phá lên cười ha hả.

Thiếu nữ lạnh như băng đứng sau lưng Tiểu Vũ, trong mắt cũng thoáng hiện ý cười, khẽ cất giọng nhàn nhạt: "Vô vị."

Tiểu Vũ bị bọn họ cười cho không hiểu ra sao cả: "Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Chẳng lẽ xúc xích đó không ăn được sao?"

Đường Tam bịt miệng Tiểu Vũ lại, kéo nàng đến bên cạnh, thấp giọng kể lại chuyện vừa rồi vào tai nàng.

Nghe Đường Tam nói xong, khuôn mặt Tiểu Vũ nhất thời đỏ bừng: "Đám đàn ông các người, đúng là xấu xa chết đi được. Sao lại có Võ Hồn kỳ quái như thế."

Đái Mộc Bạch cười nói: "Nơi này của chúng ta chính là học viện quái vật, Võ Hồn tự nhiên cũng thiên kỳ bách quái rồi. Nhưng mà, tên gia hỏa Áo Tư Lạp này ở học viện cũng được xem là một đóa kỳ hoa. Võ Hồn của hắn không có chút sức tấn công nào, nhưng trong Thực vật hệ Võ Hồn lại là cực phẩm. Dù sao thì thứ hắn cung cấp chính là thức ăn. Chỉ là câu hồn chú khi sử dụng Võ Hồn của tên này thật sự quá ghê tởm. Người nào hiểu rõ hắn thì tuyệt đối sẽ không ăn xúc xích hắn làm ra đâu. Không biết có phải vì là Thực vật hệ Võ Hồn hay không mà râu của hắn rậm rạp hơn người thường rất nhiều. Ria mép chỉ một ngày không cạo là đã thành ra bộ dạng này, cho nên ở học viện hắn còn có biệt danh là Đại Thúc Xúc Xích. Hắn cũng tự xưng là ‘Chuyên bán xúc xích’."

Lúc này, ngay cả Tiểu Vũ cũng không nhịn được mà bật cười: "Đại Thúc Xích Xích, thật đúng là một Võ Hồn đáng xem."

Đái Mộc Bạch vỗ vai Đường Tam, nói: "Đi thôi, ta đưa các ngươi vào khảo thí, không cần xếp hàng."

Đường Tam nói: "Như vậy không tốt lắm đâu."

Đái Mộc Bạch đáp: "Yên tâm, ta không thiên vị, đây là đãi ngộ mà các ngươi đáng được nhận." Vừa nói, hắn vừa dẫn hai người đi về phía trước.

Phụ trách cửa khảo thí thứ hai là một vị lão sư lớn tuổi. Vì chuyện mua xúc xích nên Đường Tam vẫn chưa biết cửa này khảo thí những gì.

Đái Mộc Bạch đi đến bên cạnh vị lão sư, ghé vào tai ông nói mấy câu rồi chỉ tay về phía Đường Tam và Tiểu Vũ.

Vị lão sư gật đầu: "Được. Ngươi dẫn bọn họ trực tiếp đến cửa thứ tư. Thông qua là trúng tuyển."

Đái Mộc Bạch trở lại bên cạnh Đường Tam và Tiểu Vũ, dẫn hai người đi vào bên trong học viện, mặc kệ đám thí sinh đang xếp hàng.

Một nam thí sinh lên tiếng: "Lão sư, chuyện này là sao ạ? Tại sao bọn họ có thể vào thẳng cửa thứ tư, còn chúng ta lại phải thông qua từng cửa một?"

Vị lão sư lớn tuổi lạnh nhạt nói: "Nếu ngươi có hồn lực vượt qua cấp 25 thì cũng có thể trực tiếp đến cửa thứ tư khảo thí, không cần lãng phí thời gian ở đây. Nhưng khi kiểm tra, hồn lực của ngươi chỉ có cấp 21, vậy nên phải ở lại thông qua từng cửa một."

Nam thí sinh nghi hoặc: "Hồn lực của bọn họ trên cấp 25 sao? Không thể nào, bọn họ cũng chỉ mới 12 tuổi, làm sao có thể có hồn lực cao như vậy?"

Những người có thể đến đây đều có hồn lực vượt qua cấp 21 và tuổi không quá 12, ở sơ cấp học viện đều được xem là nhân vật trung tâm. Vậy mà khi đến Sử Lai Khắc học viện lại liên tục vấp phải trắc trở, tâm trạng có chút biến hóa cũng là điều khó tránh.

Đái Mộc Bạch lạnh lùng hừ một tiếng: "Bản thân mình không được thì đừng cho rằng người khác cũng không được. Khi ta vào học viện, hồn lực cũng là cấp 25. Đường Tam, cho bọn họ thấy hồn lực của ngươi đi." Vừa nói, hắn vừa cầm một khối thủy tinh màu trắng trên bàn đưa cho Đường Tam.

Thủy tinh kiểm tra sẽ hiển thị màu sắc khác nhau tùy theo cấp bậc. Loại thủy tinh màu trắng này dùng để kiểm tra hồn lực dưới cấp 30, nếu hồn lực trên cấp 30 sẽ làm thủy tinh nổ tung.

Lúc này Đường Tam mới hiểu tại sao Đái Mộc Bạch nói việc qua cửa này là đãi ngộ của bọn họ. Hiển nhiên, cửa này chính là để kiểm tra chính xác hồn lực của thí sinh là bao nhiêu.

Hắn cũng không nhiều lời, nhận lấy khối thủy tinh màu trắng, trực tiếp truyền Huyền Thiên Công nội lực vào bên trong.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!