Trong phút chốc, bàn tay Đường Tam bừng lên bạch quang chói lòa, quả cầu thủy tinh trắng muốt trở nên sáng trong như ngọc. Ánh sáng mãnh liệt từ đó tỏa ra rực rỡ, hiển nhiên hồn lực của hắn đã sắp chạm đến ngưỡng cấp ba mươi.
Vị lão sư phụ trách khảo thí không giấu được nụ cười hài lòng: “Xem ra, học viện Sử Lai Khắc năm nay lại được chào đón thêm một tiểu quái vật không tồi.”
Đường Tam khẽ mỉm cười, đoạn đưa quả cầu thủy tinh cho Tiểu Vũ. Hắn không hề lo nàng sẽ bị người khác dị nghị, bởi hắn dành cho nàng một niềm tin tuyệt đối.
Bạch quang tương tự lại bừng lên, dập tắt hoàn toàn những lời xì xào bàn tán của các thí sinh khác. Ánh mắt họ nhìn Đường Tam và Tiểu Vũ nhất thời trở nên vô cùng kỳ quái.
Mười hai tuổi, hồn lực đã đạt tới cấp hai mươi chín, đây là cảnh giới mà con người có thể đạt tới được sao?
Có điều, danh hiệu quái vật dường như không chỉ dành riêng cho Đường Tam và Tiểu Vũ.
Một thanh âm trong trẻo vang lên: “Lão sư, con nghĩ con cũng có thể vượt qua cửa thứ ba.”
Người lên tiếng chính là cô gái đã báo danh ngay trước Đường Tam và Tiểu Vũ, cũng là người khiến vị lão sư ở cửa thứ nhất phải kinh ngạc. Lúc này, Đường Tam và Tiểu Vũ mới thực sự nhìn rõ dung mạo của nàng: mái tóc ngắn ngang tai, làn da trắng ngần, dung nhan tú lệ. Tuy thân hình không nóng bỏng như thiếu nữ băng giá kia nhưng lại vô cùng cân đối, hài hòa, mang đến cho người đối diện một cảm giác thoát tục. Nhìn thế nào cũng thấy nàng là một tiểu thư xuất thân từ gia đình quý tộc được giáo dục kỹ lưỡng.
Nếu nói thiếu nữ đến sau cùng kia là một tòa băng sơn, thì nàng chính là ngọn gió xuân ấm áp, nụ cười dịu dàng của nàng dường như có thể lan tỏa đến tất cả mọi người xung quanh.
Nàng mỉm cười bước đến bên cạnh Tiểu Vũ, khẽ gật đầu với Đường Tam. Tiểu Vũ liền đưa quả cầu thủy tinh cho nàng.
Bạch quang rực rỡ lại một lần nữa xuất hiện, mặc dù không mãnh liệt bằng Đường Tam và Tiểu Vũ nhưng chắc chắn đã vượt qua hồn lực cấp hai mươi lăm, ước chừng khoảng cấp hai mươi sáu.
Ngay khi nàng định hỏi lão sư liệu mình có được thông qua để đến vòng khảo thí thứ tư hay không, nàng đột nhiên phát hiện quả cầu thủy tinh trong tay đã biến mất. Một bóng người lặng lẽ xuất hiện bên cạnh nàng từ lúc nào, ngay sau đó, bạch quang sáng ngời lại lóe lên. Ánh sáng lần này còn mạnh hơn vài phần so với khi nàng rót hồn lực vào, rõ ràng đã đạt tiêu chuẩn hồn lực cấp hai mươi bảy.
Người đột ngột xuất hiện chính là thiếu nữ lạnh như băng đã đi cùng Đái Mộc Bạch đến đây.
Vị lão sư phụ trách khảo thí không còn che giấu được vẻ kinh ngạc: “Năm nào cũng có quái vật, nhưng năm nay đặc biệt nhiều. Một lần xuất hiện tới bốn người. Tốt, tốt lắm, xem ra năm nay sẽ rất náo nhiệt đây. Mộc Bạch, dẫn bọn họ đến cửa khảo thí thứ tư đi.”
“Vâng!” Đái Mộc Bạch cung kính đáp lời. Tà mâu của hắn thoáng nét phức tạp khi nhìn về phía thiếu nữ băng giá, rồi mới xoay người đi vào sâu bên trong học viện. Lần này, không còn bất kỳ lời phàn nàn nào từ các thí sinh nữa, thực lực đã chứng minh tất cả.
Trong bốn người, chỉ có quan hệ giữa Đường Tam và Đái Mộc Bạch là xem như thân thiết hơn một chút. Hắn vừa đi theo y vào trong, vừa hỏi: “Đái đại ca, kỳ khảo thí tổng cộng chỉ có bốn vòng thôi sao?”
Đái Mộc Bạch gật đầu, nói: “Tổng cộng có bốn cửa. Cửa thứ nhất các ngươi đã qua, hồn lực dưới cấp hai mươi mốt hoặc tuổi quá mười ba đều bị loại. Cửa này loại nhiều người nhất. Cửa thứ hai là khảo nghiệm Võ Hồn và Hồn Hoàn. Hồn lực cường đại chưa chắc đã chứng minh được tiềm lực phát triển trong tương lai, cửa này chính là kiểm tra Võ Hồn, chỉ có Võ Hồn sở hữu tiềm lực phát triển mạnh mẽ, đồng thời có phương hướng tu luyện chính xác ngay từ đầu thì hồn sư mới có thể tiến vào cửa thứ ba. Đương nhiên, nếu có Võ Hồn cực kỳ đặc thù, quái dị thì cũng có thể được thông qua. Tiểu Áo chính là nhờ Võ Hồn đặc biệt mà được nhận vào.”
Đường Tam dễ dàng hiểu được lời của Đái Mộc Bạch, dù sao về phương diện này, Đại sư cũng đã giảng giải cho hắn rất cặn kẽ. Cùng một loại Võ Hồn, nhưng lựa chọn phương hướng phát triển khác nhau thì thành tựu tương lai cũng sẽ khác biệt. Cửa thứ hai chính là kiểm tra bản thân Võ Hồn của thí sinh mạnh yếu ra sao, và hai Hồn Hoàn đầu tiên có xảy ra xung đột, ảnh hưởng đến tu luyện sau này hay không.
“Đái đại ca, nhưng Võ Hồn của ta là Lam Ngân Thảo, hẳn là thuộc loại không có tiềm lực phát triển nhất. Tại sao…”
Đái Mộc Bạch cười sang sảng, nói: “Ngươi không cần khiêm tốn, thực lực của ngươi thế nào chẳng lẽ ta còn không biết? Học viện có quy định, nếu thí sinh báo danh có hồn lực vượt qua cấp hai mươi lăm, thì bất luận Võ Hồn là gì, đều có thể trực tiếp thông qua cửa thứ hai và thứ ba. Đây được xem là một loại ưu đãi. Mặc dù phẩm chất Võ Hồn có thể chênh lệch một chút, nhưng với hồn lực cường đại, ngươi vẫn có thể dựa vào ưu thế đó để trở thành một hồn sư hùng mạnh.”
Tiểu Vũ không nhịn được hỏi: “Vậy cửa thứ ba khảo thí cái gì?”
Đái Mộc Bạch đáp: “Cửa thứ ba khảo nghiệm khả năng vận dụng Võ Hồn của bản thân thí sinh. Có hồn lực và tiềm lực phát triển vẫn chưa đủ, còn phải có khả năng khống chế Võ Hồn của chính mình. Cấp bậc càng cao, Võ Hồn càng khó điều khiển, rất dễ phát sinh vấn đề. Nếu không thể khống chế Võ Hồn đến một trình độ nhất định, chứng tỏ hồn sư đó bình thường tu luyện không đủ chăm chỉ. Đệ tử như vậy học viện cũng không thu nhận.”
Đường Tam lập tức hiểu ra. Như Đái Mộc Bạch nói, Võ Hồn rất khó khống chế, ví như Hạo Thiên Chùy, Võ Hồn thứ hai của hắn, bản thân nó đã nặng vô cùng, hơn nữa sức nặng còn không ngừng gia tăng theo hồn lực của hắn. Đường Tam tự nhủ, cho dù có sử dụng Loạn Phi Phong Chùy Pháp, ở trạng thái đỉnh phong nhất, hắn cũng chỉ có thể vung cây búa này được ba lần.
Không đợi Tiểu Vũ hỏi tiếp, Đái Mộc Bạch đã trực tiếp nói về cửa khảo thí thứ tư: “Cửa thứ tư là khảo nghiệm kinh nghiệm thực chiến. Có những đệ tử bản thân Võ Hồn rất tốt, khả năng khống chế cũng không tệ, nhưng từ nhỏ sống trong gia đình quý tộc, lớn lên trong nhung lụa, đối với thế giới bên ngoài hoàn toàn không hiểu gì, càng không cần nói đến chiến đấu. Đệ tử như vậy học viện cũng không thu. Viện trưởng đại nhân từng nói, những kẻ được nuông chiều từ trong trứng nước thì không thể thành tài!”