"Không hay rồi!" Đường Tam hô lên. Ngay khoảnh khắc Triệu Vô Cực ra tay, hắn đã hiểu đối phương định làm gì.
Đại sư từng nói, nếu có ngày phải đối đầu với Hồn Sư của Thất Bảo Lưu Ly Tông, thì nhất định phải giải quyết người đó đầu tiên.
Triệu Vô Cực hiển nhiên không chỉ nhắm vào một mình Ninh Vinh Vinh, nhưng hành động của hắn rõ ràng là muốn cắt đứt sự phụ trợ của Thất Bảo Lưu Ly Tháp.
Một sợi dây leo màu lam đen chợt phóng ra. Trên thân dây leo không hề có gai, vì đây là hiệu quả từ Hồn Hoàn thứ nhất của Đường Tam. Dây leo dài như tia chớp quấn quanh eo Ninh Vinh Vinh, cùng lúc đó Đường Tam cũng nhảy lên không trung, kéo theo nàng.
Oanh— Âm thanh vang rền, mặt đất chấn động kịch liệt, một vòng hào quang màu vàng từ mặt đất lan tỏa, hướng về phía bốn người Đường Tam phóng đến.
Tiểu Vũ và Chu Trúc Thanh phản ứng cực nhanh. Tiểu Vũ nhảy lên phía trước, Chu Trúc Thanh từ mạn sườn lao ra. Đường Tam và Tiểu Vũ gần như cùng lúc nhảy lên, độ cao cũng không chênh lệch bao nhiêu.
"Tiểu Vũ, lên!" Đường Tam khẽ quát một tiếng, hai tay ngửa lên trước ngực.
Tiểu Vũ căn bản không cần nhìn cũng biết tay Đường Tam đang ở vị trí nào, sáu năm chung sống đã giúp hai người đạt tới sự ăn ý mười phần. Hai mũi chân nhẹ nhàng điểm lên lòng bàn tay Đường Tam, mượn lực đẩy của hắn, thân hình nàng như một mũi tên lao về phía Triệu Vô Cực.
Tấn công chính là cách phòng ngự tốt nhất. Vào lúc này, nếu bị động phòng ngự, để cho Triệu Vô Cực phát huy toàn bộ thực lực thì bọn họ chắc chắn không còn cơ hội. Chẳng bằng lấy công làm thủ, may ra còn có thể kéo dài thêm chút thời gian.
Triệu Vô Cực thấy đòn tấn công của mình không mang lại hiệu quả, nụ cười trên mặt lại càng tươi. Thấy Tiểu Vũ phóng tới, hắn cũng không tránh né, ngược lại còn thu hai tay về, tỏ ra bộ dạng mặc cho ngươi công kích.
Tiểu Vũ tự nhiên sẽ không bỏ qua cơ hội. Thân thể nàng co lại, từ không trung xoay tròn lao tới. Ngay khi sắp đến gần Triệu Vô Cực, thân thể mềm mại mới duỗi thẳng ra. Trong chớp mắt, nàng đã hoàn thành Võ Hồn Phụ Thể ngay trên không, hai chân đồng thời kẹp lấy cổ Triệu Vô Cực.
Hai tiếng “bụp bụp” vang lên, hai chân Tiểu Vũ chuẩn xác đáp xuống vai Triệu Vô Cực, nhưng hắn lại không hề lo lắng, nhếch miệng cười: "Tiểu nha đầu, hình như không có khí lực nhỉ?"
Tiểu Vũ hừ lạnh một tiếng: "Không có khí lực sao? Vậy để ngươi xem thế nào là có khí lực!"
Hai chân nàng như dính chặt trên vai Triệu Vô Cực, mũi chân đột nhiên co lại rồi điểm vào hai huyệt đại động mạch trên cổ hắn, thân thể mềm mại xoay một vòng, mượn lực xoay tròn trên không trung.
Nếu chỉ dựa vào sức của Tiểu Vũ, dường như không cách nào lay động được thân thể Triệu Vô Cực, nhưng giờ phút này, người ra tay không chỉ có mình nàng.
Triệu Vô Cực đột nhiên cảm thấy toàn thân căng cứng, vô số dây leo đầy gai nhọn đã điên cuồng quấn quanh thân thể hắn, bất luận là cánh tay hay đôi chân, tất cả đều bị siết chặt. Dây leo siết lại cực chặt, đồng thời phóng thích độc tố gây mê. Cùng lúc đó, dây leo từ mặt đất mọc lên, nâng bổng thân thể hắn lên cao, khiến hai chân hắn rời khỏi mặt đất.
Một người dù mạnh đến đâu, nhưng nếu hai chân mất đi điểm tựa thì cũng không thể ổn định thân hình. Thân thể Triệu Vô Cực dưới sự điều khiển của đôi chân Tiểu Vũ nhất thời xoay tròn giữa không trung. Lúc này, trên người hắn vẫn còn bị Lam Ngân Thảo của Đường Tam quấn quanh, trông như một cái bánh tét màu lam.
Có sự phụ trợ của Thất Bảo Lưu Ly Tháp, bất luận là Đường Tam hay Tiểu Vũ, Hồn Lực phát huy ra lúc này đã vượt ngoài cấp 30. Thân thể Tiểu Vũ cấp tốc xoay tròn trên không, cố gắng kéo theo thân thể của Triệu Vô Cực.
Nếu là người thường, cổ đã bị hai chân Tiểu Vũ bẻ gãy, sau đó đầu sẽ bị đập mạnh xuống đất.
Đây là một đòn Nhu Kỹ mà Tiểu Vũ đã dùng toàn lực.
"Xoay một chút cũng vui đấy." Thanh âm của Triệu Vô Cực vang lên giữa không trung. Tiểu Vũ cảm giác thân thể đang xoay tròn của hắn chợt cứng đờ, hai chân nàng cũng không cách nào chạm được vào đối thủ nữa. Một luồng sức mạnh khổng lồ chợt truyền đến, thân thể vốn đang lộn về sau của nàng không ngờ lại bị kéo ngược trở lại.
Bồng— Dây leo quanh thân Triệu Vô Cực vỡ tan tành, bay tán loạn. Hai chân hắn vững vàng đáp xuống mặt đất.
Ngay lúc này, sắc mặt Triệu Vô Cực hơi đổi. Hắn gầm nhẹ một tiếng, thân thể chợt bành trướng. Thân hình vốn đã kinh khủng giờ gần như phình to gấp đôi, trong phút chốc đã cao thêm một thước, cả người trở nên cực kỳ hùng tráng.
Bảy vòng Hồn Hoàn lộng lẫy đồng thời hiện ra, đúng như lời Đái Mộc Bạch nói, hai vàng, hai tím, ba đen, bảy chiếc Hồn Hoàn phụ gia kinh khủng xuất hiện trên người hắn.
Đinh đinh đinh đinh đinh đinh đinh đinh!
Liên tiếp những tiếng vang trong trẻo từ sau lưng Triệu Vô Cực truyền đến. Tiểu Vũ nhân cơ hội này, mũi chân điểm nhẹ lên đầu vai hắn, thân thể mềm mại dán vào lưng Triệu Vô Cực rồi nhẹ nhàng trượt xuống, bím tóc bọ cạp vươn ra, như một con rắn thiêng quấn lấy mắt cá chân trái của hắn, toàn thân đồng thời dùng sức.
Loạt âm thanh trong trẻo dày đặc kia chính là đòn công kích của Chu Trúc Thanh.
Ngay từ đầu, tốc độ kinh khủng của nàng đã được thể hiện, không hổ là Chiến Hồn Sư hệ Mẫn Công. Tốc độ của nàng cực nhanh, ngay cả Đái Mộc Bạch cũng có chút khâm phục. Đáng sợ nhất chính là bất kỳ hành động nào của Chu Trúc Thanh đều không phát ra tiếng động, cả người lặng lẽ tấn công, không có nửa phần năng lượng hao phí, cũng không có tiếng xé gió do Hồn Lực gây ra.
Đái Mộc Bạch sau khi Võ Hồn Phụ Thể, mười ngón tay lộ ra những lưỡi dao sắc bén như vuốt hổ, mà Chu Trúc Thanh sau khi tiến hành Võ Hồn Phụ Thể, vuốt mèo của nàng cũng sắc nhọn không kém.