Sau khi Võ Hồn phụ thể, đôi mắt Chu Trúc Thanh đồng thời biến sắc, mắt trái màu lục, mắt phải màu lam. Mái tóc dài đen mượt xõa tung sau lưng, thân hình di chuyển tạo ra vô số ảo ảnh, khiến người khác khó lòng phân định vị trí chính xác của nàng. Đòn công kích của nàng cũng vô cùng hiểm hóc, lợi trảo luôn nhắm thẳng vào những yếu huyệt trên cơ thể đối phương. Triệu Vô Cực buộc phải phóng ra Võ Hồn của mình.
Chu Trúc Thanh ra tay đúng thời cơ, ngay khoảnh khắc Triệu Vô Cực vừa phát lực chấn vỡ Lam Ngân Thảo của Đường Tam và đẩy lùi Tiểu Vũ, lúc sức cũ vừa qua sức mới chưa tới. Đòn tấn công của nàng nhắm thẳng vào giây phút sơ hở đó, dù chưa đủ sức phá vỡ phòng ngự của Triệu Vô Cực.
Nhưng ngay khi Triệu Vô Cực hoàn thành Võ Hồn phụ thể, công kích của Chu Trúc Thanh liền khó mà phát huy hiệu quả. Thân thể Triệu Vô Cực tựa như được đúc từ gang thép, dưới đòn tấn công toàn lực của nàng, miêu trảo cũng chỉ có thể xé rách lớp y phục trên người hắn.
Nhu kỹ của Tiểu Vũ lần đầu tiên thất bại. Bất luận nàng phát lực thế nào cũng không cách nào làm thân thể Triệu Vô Cực lay động dù chỉ một chút. Kể cả khi nàng lộn người ra sau, hai tay đánh vào vị trí hiểm yếu nơi đùi của Triệu Vô Cực, nhưng vẫn không thu được hiệu quả gì.
Tiểu Vũ trong lòng căng thẳng, nhưng cũng đành bất lực.
Thật ra, không phải Nhu kỹ của Tiểu Vũ không mạnh, mà là vì nó hoàn toàn bị Triệu Vô Cực khắc chế. Hồn kỹ thứ nhất của Tiểu Vũ phải dựa vào thân thể mềm dẻo để khống chế đối thủ mới có thể thi triển, thuộc loại nhất kích tất sát. Nhưng lực lượng của nàng so với Triệu Vô Cực chênh lệch quá lớn, cho dù có Đường Tam trợ giúp cũng không thể khống chế được hắn. Trừ khi hồn lực của nàng đạt tới trình độ của Triệu Vô Cực, nếu không đối với một cường giả có sức phòng ngự kinh người như hắn, Nhu kỹ của nàng quả thực khó phát huy tác dụng nhất.
Lam Ngân Thảo bị phá, sắc mặt Đường Tam nhất thời tái nhợt, nhưng hắn không chút do dự lao về phía trước. Những sợi đằng mạn thô to lại xuất hiện, quấn chặt lấy người Triệu Vô Cực, khiến thân thể đang chuẩn bị phát lực của hắn phải trì trệ trong chốc lát – đó chính là hiệu quả từ hồn kỹ thứ hai của Lam Ngân Thảo.
Tận dụng khoảnh khắc đó, Đường Tam đã áp sát trước mặt Triệu Vô Cực, cùng lúc Chu Trúc Thanh cũng vô thanh xuất hiện sau lưng hắn, một trảo nhắm vào cổ họng, một trảo tấn công bên tai, tất cả đều là những vị trí hiểm yếu của con người.
Thừa dịp Triệu Vô Cực chưa kịp thoát khỏi Lam Ngân Thảo, Đường Tam đột nhiên tung một quyền hướng về ngực hắn.
Triệu Vô Cực cười lớn sang sảng, cũng không vội giãy khỏi Lam Ngân Thảo, ngược lại còn ưỡn ngực ra, rõ ràng là muốn xem thử lực lượng của Đường Tam đến đâu.
Đáy mắt Đường Tam lóe lên một tia sáng. Tiếng cười của Triệu Vô Cực chợt tắt ngấm, bởi vì hắn kinh ngạc phát hiện, cú đấm nhìn như toàn lực của Đường Tam đánh vào ngực mình lại nhẹ bẫng, mà hắn lại vừa dồn toàn bộ hồn lực tập trung trước ngực, nhất thời có cảm giác hụt hẫng vì dùng lực sai chỗ.
Đương nhiên, sức của Đường Tam và Tiểu Vũ không đủ để lay động thân thể Triệu Vô Cực, nhưng nếu là lực lượng của chính hắn thì lại khác.
Cú đấm của Đường Tam đột nhiên biến thành chưởng, lòng bàn tay hút ngược về phía sau. Khống Hạc Cầm Long được xuất ra ngay lúc Triệu Vô Cực hụt lực, tức thì kéo thân thể hắn lảo đảo. Cùng lúc đó, chân phải Đường Tam đưa ra ngáng chân Triệu Vô Cực. Cho dù hồn lực của hắn mạnh mẽ đến đâu, trong tình huống này cũng mất đi thăng bằng.
Đường Tam nắm bắt thời cơ không thua kém gì Chu Trúc Thanh, dựa vào sự xảo diệu của Khống Hạc Cầm Long, hắn đã khéo léo mượn chính lực của Triệu Vô Cực để lay động thân thể y.
"Khởi!" Đường Tam hét lớn một tiếng, hai vai dùng sức nhấc bổng thân thể Triệu Vô Cực lên.
"Tiểu Vũ!" Lần đầu tiên Triệu Vô Cực hoàn toàn bị nhấc khỏi mặt đất, cuối cùng hồn kỹ của Tiểu Vũ cũng có đất dụng võ.
Đôi chân thon dài trong nháy mắt quấn chặt quanh hông Triệu Vô Cực, hai tay ôm lấy cổ hắn, quang mang từ hồn hoàn thứ nhất trên người nàng đại phóng. Nàng mang theo thân thể Triệu Vô Cực xoay tròn ba vòng trên không trung, rồi lấy đỉnh đầu của hắn làm trọng tâm, hung hăng nện thẳng xuống mặt đất.
Công kích trước đó của Chu Trúc Thanh tuy không gây ra sát thương, nhưng cũng đã quấy nhiễu Triệu Vô Cực. Ba người hợp lực cuối cùng cũng hoàn thành một đợt tấn công hoàn hảo.
Ngay sát na Tiểu Vũ sắp nện Triệu Vô Cực xuống đất, một sợi Lam Ngân Thảo dày chắc kịp thời quấn quanh eo nàng. Đỉnh đầu Triệu Vô Cực cắm thẳng xuống đất, còn Tiểu Vũ nhờ được Lam Ngân Thảo giữ lại, nhẹ nhàng xoay người một vòng trên không rồi phiêu nhiên hạ xuống.
Oanh!
Thân thể khổng lồ sau khi Võ Hồn phụ thể của Triệu Vô Cực bị nện thẳng xuống đất, cả đầu hoàn toàn ngập sâu trong bùn đất.
Tiểu Vũ nhẹ nhàng đáp xuống, mũi chân điểm trên vai phải của Đường Tam, hai tay giang ra giữ thăng bằng, miệng thở hổn hển từng ngụm.
Đòn tấn công vừa rồi nàng đã dốc toàn lực, nếu không nhờ sự xảo diệu của Khống Hạc Cầm Long của Đường Tam, nàng cũng không thể nào hoàn thành được hồn kỹ của mình.
"Tiểu Tam, có phải chúng ta ra tay quá nặng rồi không?" Tiểu Vũ có chút lo lắng hỏi.
Đường Tam lắc đầu: "Triệu sư phụ còn chưa dùng hồn kỹ mà."
Hắn liếc nhìn cây nhang ở phía xa. Lúc này, cây nhang mới chỉ cháy được một phần ba. Nhưng trong đợt liên thủ vừa rồi, Đường Tam, Tiểu Vũ và Chu Trúc Thanh đã dốc hết toàn lực.
Lam Ngân Thảo ký sinh trên người Triệu Vô Cực nhanh chóng được Đường Tam thu hồi. Hắn không muốn Lam Ngân Thảo của mình lại bị đối phương phá nát, mặc dù nó tiêu hao hồn lực không nhiều, nhưng nếu liên tục bị phá hủy thì đối với hồn lực của Đường Tam vẫn là một sự tiêu hao cực lớn.
Hai tay Triệu Vô Cực chống xuống mặt đất, gắng sức rút đầu mình lên.
Lúc trước nhóm Đường Tam không nhìn kỹ, đến lúc này mới thấy rõ hình dáng Võ Hồn phụ thể của hắn.
Toàn thân Triệu Vô Cực được bao phủ bởi một tầng lông mao màu nâu dày đặc, thân cao hơn hai thước rưỡi, cơ bắp cuồn cuộn nổi lên. Đôi con ngươi màu vàng phóng thích khí tức bá đạo, bảy chiếc hồn hoàn không ngừng chuyển động quanh thân thể.