Virtus's Reader
Đấu La Đại Lục

Chương 197: THẤT BẢO LƯU LY TÔNG

Tuy nhiên, trận chiến hôm nay đã giúp Đường Tam khẳng định một điều. Đó chính là năng lực mạnh nhất của Bát Chu Mâu chính là Thôn Phệ.

Lúc trước, khi thử nghiệm đâm Bát Chu Mâu vào đại thụ, hắn đã mơ hồ cảm nhận được mình hấp thu một chút năng lượng của cái cây đó. Trong vài lần sử dụng sau này, cảm giác ấy cũng xuất hiện. Đường Tam phát hiện, sau khi Bát Chu Mâu đâm vào cơ thể địch nhân, nó sẽ hấp thụ một lượng năng lượng nhất định cho bản thân. Mặc dù lượng năng lượng này không quá rõ ràng, hơn nữa sau một khoảng thời gian sẽ tự động biến mất, nhưng nó quả thực có tồn tại.

Cũng như vừa rồi, bất luận là lúc đâm trúng Thái Nặc hay khi giúp lão giải độc, Đường Tam đều có cảm giác Bát Chu Mâu đang hấp thu năng lượng, và nguồn năng lượng này cũng tồn tại trong một khoảng thời gian nhất định.

Hắn chưa bao giờ chủ động hấp thu, tất cả đều do Bát Chu Mâu tự động thực hiện.

Đường Tam rất muốn thử xem nếu mình chủ động dùng Bát Chu Mâu để thôn phệ lực lượng của đối thủ thì sẽ có kết quả ra sao. Nhưng dù sao, rất ít trường hợp phải dùng đến cách này để giết người, vạn nhất hiệu quả Thôn Phệ của Bát Chu Mâu giết chết kẻ thù thì đối với chính mình lại là một tai họa, hậu quả sẽ vô cùng nghiêm trọng.

Giống như cha con Thái Nặc hôm nay, xung đột với hắn cũng chỉ là chuyện bình thường mà thôi.

"Ca, huynh sao vậy?" Tiểu Vũ vừa bước vào đã trông thấy cảnh Đường Tam phun ra một ngụm máu tươi, nàng vội vàng chạy tới đỡ lấy cánh tay hắn.

Đường Tam mỉm cười lắc đầu. "Không sao, chỉ bị chút chấn thương thôi. Trong số các hồn sư hệ sức mạnh mà ta từng gặp, cách tu luyện của cha Thái Long quả thực rất cực đoan. Nếu tốc độ của lão chỉ cần nhanh hơn một chút, có lẽ người thua đã là ta rồi."

Tiểu Vũ đỡ Đường Tam đến bên giường ngồi xuống. "Ca, không ngờ huynh có thể thắng được cả một vị Hồn Vương đấy. Việc này đã gây chấn động cả học viện. Nếu lúc nãy huynh không nhanh chân rời đi, e là đã bị các sư phụ và đệ tử vây quanh rồi. Lúc ta đuổi theo huynh, ta thấy mấy vị sư phụ đang cùng cha con Thái Long bàn chuyện bồi thường thiệt hại cho học viện. Lần này cha con họ đúng là xui xẻo, vừa thua trận lại vừa phải đền tiền. Trước kia ở học viện Nặc Đinh, chúng ta cũng đánh người bị thương không nhẹ nhưng có thấy ai ra mặt đòi hỏi gì đâu. Không biết lần này chúng ta đánh Thái Nặc, gia gia của hắn có đến không nhỉ?" Nói đến câu cuối, Tiểu Vũ không khỏi bật cười.

Đường Tam cũng không phải kẻ ra tay tàn độc, hắn đối với cha con Thái Long cũng không có ấn tượng quá xấu, chỉ là Thái Nặc đã buông lời xúc phạm Tiểu Vũ mà thôi. Thực ra, chính hắn cũng không ngờ mình có thể chiến thắng một vị Hồn Vương.

Tiểu Vũ nhìn sắc mặt vẫn còn tái nhợt của Đường Tam, tức giận nói: "Cái gã Đại Hương Tràng thúc thúc không biết đã chạy đi đâu mất, đúng lúc cần lại chẳng thấy mặt mũi."

Đường Tam chậm rãi hít một hơi sâu, nội phủ truyền đến cảm giác đau nhói. Hắn biết mình bị thương không nhẹ. "Tiểu Vũ, muội về nghỉ trước đi, ta muốn tu luyện một lát để chữa trị kinh mạch bị tổn thương."

"Không, ta không đi. Ta ở lại đây bảo vệ huynh. Lỡ có người đến làm phiền thì huynh phải làm sao? Ca, huynh cứ yên tâm tu luyện, ta sẽ hộ pháp cho huynh."

Đường Tam gật đầu, khoanh chân ngồi trên giường, vận chuyển Huyền Thiên Công trong cơ thể, nội lực bắt đầu chậm rãi lưu chuyển.

Sau khi thất bại, cha con Thái Nặc và Thái Long cuối cùng cũng rời khỏi học viện Sử Lai Khắc. Thái Nặc cũng không biết đã bao lâu rồi mình chưa có cảm giác yếu ớt thế này. Độc tố tuy đã được giải trừ hết nhưng cơ thể vẫn chưa thể hồi phục như bình thường, ngay cả đi lại cũng khó khăn.

Nhục nhã, sỉ nhục, thống khổ, không cam lòng, đủ loại cảm xúc ngập tràn trong tâm trí hắn. Hắn chưa bao giờ tưởng tượng được rằng mình sẽ bại trong tay một thiếu niên chưa đạt tới cấp bốn mươi. Cảm giác này còn khiến hắn khó chấp nhận hơn cả vết thương nặng trên người.

Thái Long đi bên cạnh cha mà không dám hé răng nửa lời. Thiệt hại ở cổng học viện cũng do Thái Nặc chi trả thì các sư phụ mới cho họ rời đi, nghe nói vẫn còn xem hắn là đệ tử của học viện nên mới ưu ái đôi chút.

May là học viện Sử Lai Khắc không nằm ở trung tâm thành phố, nên dù động tĩnh không nhỏ nhưng đội phòng vệ cũng không kéo tới.

Thái Long cũng cảm nhận được tâm trạng của phụ thân, bởi vì khi hắn bại dưới tay Đường Tam cũng có cảm giác tương tự. Mà cha hắn luận về tuổi tác lẫn thực lực đều hơn hắn rất nhiều, nên nỗi thống khổ tự nhiên cũng lớn hơn, sâu đậm hơn.

"Cha, người đỡ hơn chút nào chưa?" Đi được một quãng xa, Thái Long không nhịn được hỏi một câu. Hắn là người hiểu rõ nhất tính tình nóng nảy của cha mình.

Ngoài dự đoán của Thái Long, Thái Nặc không hề nổi giận quát mắng, thần sắc ngược lại rất bình tĩnh. "Con trai, ngươi thua hắn không oan chút nào. Ngay cả lão tử đây còn bị biến thành bộ dạng này, khó trách ngươi không đánh lại hắn. Ngươi có biết chi tiết gì về tiểu tử kia không?"

Thái Long mờ mịt lắc đầu: "Hắn mới đi học lại ngày đầu tiên. Con… con thấy hắn ngồi cùng chỗ với Tiểu Vũ nên muốn giải quyết vấn đề này với hắn. Cha cũng biết mà, con rất thích Tiểu Vũ..."

Thái Nặc trừng mắt nhìn Thái Long một cái: "Vì một nữ nhân mà ngươi lại làm ra chuyện như vậy sao? Sao ngươi giống hệt lão tử năm đó thế nhỉ? Bất quá, ngươi làm cũng không sai, vì người phụ nữ mình thích thì phải mạnh mẽ tranh đoạt. Ban đầu, mẫu thân ngươi cũng là do ta giành lấy từ tay kẻ khác. Có điều, khi đó ta khiêu chiến với một kẻ mạnh hơn nhưng ta đã thắng, không ngờ ngươi lại chịu sự uất ức như vậy, ngay cả kẻ ít tuổi hơn mình cũng không đánh lại. Đây là kết quả của việc lười biếng lúc trước."

Khuôn mặt Thái Long nhăn nhó cãi lại: "Hình như con là người có tốc độ tu luyện nhanh nhất trong gia tộc mà. Lúc cha bằng tuổi con thậm chí còn yếu hơn con nhiều."

"Thằng nhóc láo toét, ngươi nói vậy là có ý gì hả?" Thái Nặc giận dữ.

Thái Long bất đắc dĩ nói: "Ý của con là không phải do con quá yếu, mà là đối thủ quá mạnh. Thật không hiểu tên tiểu tử kia tu luyện kiểu gì, nhìn qua hắn nhiều nhất cũng chỉ mười lăm, mười sáu tuổi, sao có thể có hồn lực cường đại như vậy chứ? Chẳng lẽ, hắn là người của Thất đại tông môn sao?"

Nghe con trai nói vậy, Thái Nặc không khỏi rùng mình, trầm giọng nói: "Về nhà trước đã. Theo ta biết, trong Thất đại tông môn không có ai dùng võ hồn Lam Ngân Thảo cả. Không ngờ Lam Ngân Thảo cũng có thể cường đại đến thế, đặc biệt là mấy nhánh cây cuối cùng, đến cả phòng ngự của ta cũng không thể hoàn toàn ngăn cản, nếu không cũng sẽ không trúng độc. Đi, trở về hỏi gia gia ngươi, có lẽ ông ấy sẽ biết."

"Gia gia?" Sắc mặt Thái Long biến đổi, méo xệch như khổ qua. "Không cần đi hỏi gia gia đâu cha à. Hai cha con chúng ta bị đánh thành ra thế này, một khi gia gia biết được, chỉ sợ người sẽ xử lý chúng ta mất. Huống chi, vạn nhất người cũng giống cha, lại chạy đến trường làm loạn một trận thì sau này con còn mặt mũi nào đi học nữa."

Thái Nặc hừ một tiếng: "Gia tộc chúng ta là một gia tộc mạnh mẽ, chuyện này nhất định phải nói cho gia gia ngươi biết. Ta không tin một đứa nhóc bình thường lại có thể mạnh như thế. Ta muốn xem lão nhân gia nói thế nào. Nếu lão nhân gia cũng nóng tính như ta thì gia tộc chúng ta đã chẳng tồn tại đến tận bây giờ."

Thân thể cường tráng của hai người dần khuất xa, cả hai mặt mũi sưng vù như đầu heo, sắc mặt tái nhợt như tờ giấy. Đúng là tự rước lấy phiền phức.

*

Thất Bảo Lưu Ly Tông.

Tại đại sảnh, Trữ Vinh Vinh ngồi trên chiếc ghế bành, đôi chân không ngừng đung đưa, đôi môi đỏ mọng chu lên những điệu bộ đáng yêu.

Đã trở về một lúc lâu mà vẫn chưa thấy bóng dáng phụ thân đâu, điều này khiến tâm trạng hưng phấn của nàng dần chuyển thành bực bội.

Đối diện Trữ Vinh Vinh là một lão già gầy đét đang chậm rãi nhấp từng ngụm trà. Dù chỉ ngồi đó nhưng vóc người của lão cũng khiến người khác phải kinh ngạc. Lão không phải người có thân thể cường tráng, nhưng bộ khung xương lại to hơn người thường rất nhiều. Chiếc ghế bành vốn rất lớn nhưng khi lão ngồi lên lại trông nhỏ đi hẳn.

Các khớp xương lồi cả ra ngoài lớp áo, cơ thể thật sự giống như da bọc xương, ánh mắt chậm rãi, yếu ớt mang theo vẻ già nua. Nếu là ban đêm, nhìn lão chẳng khác nào một bộ xương khô khổng lồ. Trên đầu chỉ lơ thơ vài cụm tóc bạc.

"Tiểu công chúa của ta, con đừng giận nữa, phụ thân con chắc sắp về rồi." Lão già gầy đét đặt chén trà xuống, nói với Trữ Vinh Vinh.

Giọng lão khàn khàn, tựa như tiếng gió thổi lá khô xào xạc, khiến người nghe cảm thấy vô cùng khó chịu.

Trữ Vinh Vinh từ trên ghế nhảy xuống, chạy đến bên cạnh lão già rồi ngồi lên đùi ông, tay nghịch ngợm vò mái tóc lơ thơ vài sợi của lão. Làn da trắng nõn của nàng tương phản với màu da khô héo của lão già, tạo nên một cảnh tượng vừa kỳ lạ vừa buồn cười. "Con không biết đâu, con đi lâu như vậy mới về mà phụ thân cũng không thèm để ý. Người cố ý trốn tránh con thì có! Cốt gia gia, gia gia phải làm chủ cho con."

Trên gương mặt khô héo của lão già thoáng hiện lên vẻ yêu thương, khiến những nếp nhăn như giãn ra đôi chút. Ông dở khóc dở cười nói: "Tiểu công chúa của ta ơi, ngươi định làm khổ lão già này sao? Ta chỉ còn mấy cọng tóc này thôi, ngươi mạnh tay thế là làm khổ ta đấy. Nếu không, ta phải đổi biệt hiệu thành Đầu Bóng Lưỡng mất. Hay là ngươi tìm Kiếm gia gia mà gây chuyện đi, ta sẽ chịu tội thay cho. Ta nói thật chứ, trong tông môn này còn ai có thể gây chuyện với phụ thân ngươi, nhờ ta cũng vô dụng thôi."

Trữ Vinh Vinh suy nghĩ một chút rồi nói: "Con mặc kệ, nếu phụ thân trở về, con nhất định phải khiến người nôn ra vài món bảo vật thì mới nguôi giận được. Cốt gia gia, người phải nói giúp con đấy nhé."

Lão già gầy đét đưa tay vuốt lại mấy sợi tóc ít ỏi trên đầu, bất đắc dĩ gật đầu lia lịa. Bộ dạng của lão lúc này nếu để giới hồn sư bên ngoài thấy được, chắc chắn sẽ khiến không biết bao nhiêu kẻ phải kinh ngạc. Người được phong là Cốt Đấu La bí ẩn nhất trong số các vị Phong Hào Đấu La, không ngờ lại bị một tiểu nha đầu biến thành bộ dạng tức cười như thế này. Chuyện này mà đồn ra ngoài, e rằng chẳng có ai tin.

"Con vẫn biết Cốt gia gia tốt với con nhất mà." Trữ Vinh Vinh dường như không hề để tâm đến vẻ ngoài đáng sợ của Cốt gia gia, nàng hôn mạnh lên má lão một cái rồi mới từ trên đùi lão nhảy xuống.

Nhìn bóng dáng hoạt bát của Trữ Vinh Vinh, trong mắt Cốt Đấu La toát ra vẻ yêu thương ấm áp. Lão đã chứng kiến nàng lớn lên, mà tính cách của tiểu ma nữ này lại cực kỳ hợp với lão. Nói cách khác, tính cách hiện nay của Trữ Vinh Vinh chính là kết quả của nhiều năm bồi dưỡng từ lão và Kiếm gia gia.

"Nghe nói tiểu ma nữ của chúng ta đã trở về? Vinh Vinh, con ở đâu, mau ra đây cho cha nhìn nào." Đúng lúc này, một giọng nói vang lên, cuối cùng cũng có người đến giải vây khiến Cốt Đấu La mừng rỡ ra mặt.

Nghe thấy thanh âm kia, Trữ Vinh Vinh đầu tiên lộ vẻ hưng phấn, nhưng ngay lập tức nàng ý thức được mình đang giận dỗi nên vội vàng làm ra vẻ mặt tức giận, quay lưng về phía cửa lớn.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!