Virtus's Reader
Đấu La Đại Lục

Chương 198: SỰ KINH NGẠC CỦA THẤT BẢO LƯU LY TÔNG

Dáng vẻ thay đổi nhanh chóng của Vinh Vinh khiến Cốt gia gia đang ngồi trên trường kỷ phải cố nén cười.

Một trung niên cùng một bạch y lão giả bước vào đại sảnh. Nếu lúc này Đường Tam và Tiểu Vũ ở đây, nhất định họ sẽ nhận ra người trung niên này chính là người trong buổi đấu giá hôm trước, người mà ngay cả Thân vương Tuyết Tinh cũng không dám trêu chọc.

Người trung niên này chính là phụ thân của Vinh Vinh, vị Tông chủ đương nhiệm của Thất Bảo Lưu Ly Tông, người đứng đầu giới phụ trợ hệ hồn sư, Ninh Phong Trí.

Ninh Phong Trí liếc mắt một cái đã thấy nữ nhi, hắn vội vàng bước lên: "Nha đầu, sao lại quay lưng về phía cha thế? Gần một năm không gặp, mọi người nhớ con lắm đấy!"

Ninh Vinh Vinh mạnh mẽ quay người lại: "Nhớ con sao? Con tưởng cha phải vui lắm khi con không ở nhà mới đúng chứ."

Ninh Phong Trí nhìn nữ nhi với dáng vẻ tức giận mà trong lòng không khỏi buồn bã. Trước tiên hắn ngồi xuống trường kỷ rồi dang hai tay định ôm chầm lấy nữ nhi, nhưng không ngờ lại bị Ninh Vinh Vinh xoay người, nhẹ nhàng lách khỏi vòng tay của hắn.

Không ôm được nữ nhi, Ninh Phong Trí không khỏi kinh ngạc. Hắn tuy là phụ trợ hệ hồn sư nhưng đã đạt tới cấp 70, hồn lực khổng lồ cũng giúp thân thể hắn được cải tạo mạnh mẽ, so với người thường thì mạnh hơn không biết bao nhiêu. Ninh Vinh Vinh lại kế thừa võ hồn của hắn, cũng là phụ trợ hệ hồn sư. Vừa rồi dù hắn chỉ tiện tay vung ra nhưng tốc độ cũng không chậm, vậy mà lại bị nữ nhi dễ dàng né tránh.

Ninh Vinh Vinh không biết mình vừa khiến cha giật mình, nàng chạy tới chui vào lòng bạch y lão giả: "Kiếm gia gia, Kiếm gia gia, con nhớ người muốn chết... hu hu..." Cùng thân nhân xa cách gặp lại, dù sao Ninh Vinh Vinh vẫn là một tiểu cô nương. Trong lúc kích động, nàng không kìm được mà bật khóc nức nở.

Bạch y lão giả dang tay ôm thân hình mềm mại của nàng vào lòng: "Thôi nào tiểu bảo bối của ta, cuối cùng con cũng trở về rồi, Kiếm gia gia cũng nhớ con nhiều lắm."

Ninh Vinh Vinh ngẩng đầu: "Thật ạ?"

Bạch y lão giả nghiêm mặt nói: "Đương nhiên là thật rồi, không tin con cứ hỏi lão Cốt gia gia của con đi."

Ninh Vinh Vinh vẻ mặt có chút giảo hoạt: "Nhưng lúc nãy Cốt gia gia có nói là Kiếm gia gia cũng nhớ con, nhưng người lại nhớ con nhiều hơn một chút... chút."

"Hắn nói bậy!" Bạch y lão giả không cho lão giả gầy gò kia chút mặt mũi nào, "Rõ ràng là ta nhớ con nhiều hơn hắn."

"Ngươi mới nói bậy!" Lão giả gầy gò mạnh mẽ đứng bật dậy từ trường kỷ, thân hình cao hơn hai mét đáng sợ của lão đứng thẳng lên, kết hợp với giọng nói khàn đặc càng làm tăng thêm vẻ kinh khủng.

"Không phục à? Đi, chúng ta tìm chỗ nào đó tính sổ." Bạch y lão giả ưỡn ngực, không chút sợ hãi mà trừng mắt nhìn đối phương.

"Được rồi, được rồi, Kiếm thúc, Cốt thúc, hai người còn nhiều thời gian để đánh nhau mà. Bây giờ Vinh Vinh mới trở về, hai người hãy nhường nhịn một chút đi." Ninh Phong Trí bất đắc dĩ nhìn hai lão giả trước mắt mà nói.

"Hừ." Bạch y lão giả và lão giả gầy gò gần như đồng thời hừ một tiếng, ai cũng không thèm để ý đối phương nữa, ánh mắt đều dồn cả vào người Ninh Vinh Vinh.

Đôi mắt to của Ninh Vinh Vinh đảo qua đảo lại rồi nói: "Con có một cách để chứng minh trong hai vị gia gia thì ai nhớ con hơn."

Ninh Phong Trí vỗ trán thầm nghĩ, tiểu ma nữ dù sao vẫn là tiểu ma nữ. Chứng kiến cảnh náo nhiệt này, hắn nhịn không được đành phải nói: "Vinh Vinh, không được nói linh tinh."

Ninh Vinh Vinh lè lưỡi, nàng chẳng sợ cha mình chút nào, nếu không đã chẳng có danh xưng tiểu ma nữ. "Cha không nhớ con nhưng hai vị gia gia thì khác, nhân gia từ xa xôi một mạch về đây thế mà cha cũng không ở nhà đón con. Hai vị gia gia hay là thế này đi, các người mỗi người tặng con một món lễ vật, lễ vật nào khiến con thích hơn thì chứng tỏ người ấy nhớ con hơn một chút."

"Ách..." Hai lão giả liếc nhau, đều không ngờ tới chiêu này.

Ninh Phong Trí phải cố nén cười mà nói: "Được rồi Vinh Vinh, mau tới đây, để cha nhìn con một chút. Ai nói ta không nhớ con chứ, ta đã chuẩn bị cho con một món lễ vật cực hay, nhưng nếu con không nghe lời thì ta sẽ không cho con nữa."

"Lễ vật? Là cái gì ạ?" Vừa nghe đến hai chữ lễ vật, Ninh Vinh Vinh không nhịn được nổi lên hứng thú, chỉ hai ba bước đã đến trước mặt cha.

Vẻ mặt Ninh Phong Trí không đổi, đưa tay ra định nắm lấy nữ nhi, nhưng thật không ngờ, thân hình Vinh Vinh chỉ khẽ lách một cái đã lại dễ dàng thoát khỏi tay hắn. Nàng trề môi: "...Trước tiên con phải cầm lễ vật đã rồi mới để người ôm."

Lần này, kinh ngạc không chỉ có Ninh Phong Trí mà ngay cả hai lão giả cũng giật mình nhìn nhau.

Bởi vì Thất Bảo Lưu Ly Tháp có tính đặc thù, cho dù là Phong Hào Đấu La cũng không thể nhìn ra hồn lực của họ là bao nhiêu.

Ninh Phong Trí trong lòng khẽ động, hỏi: "Vinh Vinh, con... trước tiên hãy nói cho ta biết hiện tại hồn lực của con là bao nhiêu cấp. Nếu thật sự có tiến bộ thì ta mới cho con lễ vật này."

Vừa nghe cha hỏi đến hồn lực của mình, Ninh Vinh Vinh nhất thời đắc ý hẳn lên: "Cha, tư chất của con chắc chắn tốt hơn người nhiều. Trong một năm này con không lười biếng chút nào, hồn lực tăng trưởng cũng không nhiều lắm, chỉ khoảng hơn chục cấp mà thôi."

"Ít như vậy thôi à, Vinh Vinh, con cần phải cố gắng nhiều thêm... Hả? Chờ một chút, con nói bao nhiêu?" Ninh Phong Trí đã quá quen thuộc với tính tình của con gái mình. Từ nhỏ đến lớn, Ninh Vinh Vinh ghét tu luyện nhất, mặc dù thiên phú cực cao nhưng luôn phải bắt buộc mới khiến nàng luyện tập một chút, hơn nữa muốn được như vậy thì hắn cũng phải có nhiều thứ tốt để trao đổi lại.

Khi hắn ý thức được Ninh Vinh Vinh nói chính là mười cấp, trên mặt đã lộ rõ vẻ không tin.

Ninh Vinh Vinh mở to mắt, tỏ vẻ vô tội mà nhìn: "Con nói là 10 cấp mà! Quả thật còn ít một chút. Bất quá, con sẽ cố gắng hơn."

Giọng Ninh Phong Trí thoáng có chút thay đổi: "10 cấp? Lúc con đi là cấp 27, vậy theo lời con nói thì bây giờ phải là cấp 37 rồi, con không lừa gạt ta đấy chứ?"

Ninh Vinh Vinh nói: "Tức chết mất thôi, sao lại không tin nhân gia chứ. Vinh Vinh ta mặc dù trước kia làm nhiều chuyện không hay nhưng chưa bao giờ nói dối. Không tin, con sẽ cho hai vị gia gia thấy." Vừa nói, nàng trực tiếp chạy đến trước mặt bạch y lão giả, đưa bàn tay nhỏ của mình cho lão.

Bạch y lão giả cầm tay Ninh Vinh Vinh, chỉ chốc lát sau trên mặt đã hiện lên sự ngạc nhiên tột độ: "Phong Trí, đúng vậy. Nha đầu này hồn lực đã tới cấp 37 rồi. Điều này thật không thể tưởng tượng được. Từ trước tới nay ta chưa từng nghe nói trong một năm có người nào có thể tăng đến 7 cấp, ngay cả vị Phong Hào Đấu La trẻ tuổi nhất cũng không được như thế. Chẳng lẽ Vinh Vinh nhà ta thật sự là thiên tài? Thật không ngờ học viện Sử Lai Khắc lại lợi hại như thế."

Ninh Vinh Vinh tò mò hỏi: "Kiếm gia gia, sao ngài lại biết con học tại học viện Sử Lai Khắc?"

Bạch y lão giả cười nói: "Sao lại không biết chứ? Con là bảo bối của chúng ta, hành tung của con đều được phụ thân con nắm trong lòng bàn tay."

Sắc mặt Ninh Phong Trí lúc này đã trở nên ngưng trọng. Quá trình tu luyện của hồn sư, cả hắn và hai vị khách khanh đều nắm rõ. Một vị hồn sư muốn tu vi tăng tiến thì phải do chính mình từ từ nỗ lực, một khi quá cấp tốc sẽ nguy hiểm đến tính mạng.

Mà tại hồn sư giới cũng có một phương pháp tu luyện rất tà ác, đó là dùng sinh mệnh lực của mình đổi lấy thực lực, phương pháp này sẽ làm thực lực gia tăng nhanh chóng. Hắn tuyệt đối không hy vọng nữ nhi được học viện Sử Lai Khắc dạy cho phương pháp tu luyện này.

Nếu là như vậy...

Nghĩ tới đây, trong mắt Ninh Phong Trí toát ra sát khí nặng nề.

Bạch y lão giả cùng lão giả gầy gò hiển nhiên cũng đã nghĩ tới khả năng này, sắc mặt hai người đồng thời trầm xuống.

Ninh Vinh Vinh nhìn hai vị gia gia trước mặt, sau đó lại nhìn cha, có chút khó hiểu nói: "Các người sao vậy? Sao lại không nói chuyện với con nữa?"

Ninh Phong Trí đứng thẳng người, đi tới trước mặt nữ nhi: "Vinh Vinh, con lập tức kể lại việc tu luyện trong một năm vừa rồi cho ta nghe, không được bỏ sót chi tiết nào. Ta muốn biết nguyên nhân hồn lực của con lại tăng trưởng nhanh đến thế."

Nếu thật sự nữ nhi tu luyện theo phương pháp tà ác kia, với thời gian tu luyện một năm ngắn ngủi của nàng, hắn với địa vị hàng đầu tại hồn sư giới biết đâu lại có biện pháp vãn hồi.

Vẻ mặt Ninh Vinh Vinh có chút lạ lùng nhìn cha: "Cha à, người không sao chứ? Khi con không chịu tu luyện thì cha bảo con lười, bây giờ hồn lực của con tăng nhiều như vậy thì sao cha lại khẩn trương thế?"

Ninh Phong Trí nghiêm mặt nói: "Ta sợ con rơi vào tình huống không tốt. Cha không nói đùa với con nữa, mau kể quá trình tu luyện của con cho ta nghe."

Bình thường Ninh Vinh Vinh không sợ cha, nhưng một khi Ninh Phong Trí nghiêm túc nói chuyện thì nàng vẫn cảm thấy có chút sợ hãi: "Lúc đầu con lén chạy đến học viện Sử Lai Khắc, lúc gia nhập học viện rồi con mới phát hiện mình là người yếu nhất trong số tất cả các học viên."

Lập tức, Ninh Vinh Vinh bắt đầu kể lại từ việc mình tiến vào học viện Sử Lai Khắc như thế nào, quá trình tu luyện của mình ra sao, rồi nàng còn miêu tả một chút về Sử Lai Khắc Thất Quái.

Khi Ninh Vinh Vinh nói đến đoạn bị Thất Quái bài xích, lão giả gầy gò ở một bên không nhịn được mà nói: "Vinh Vinh, con không nhầm đấy chứ, mấy đứa nhỏ đó so với con còn nhỏ tuổi hơn mà sao lại mạnh đến vậy?"

Ninh Vinh Vinh hì hì cười nói: "Con biết các người không tin mà. Mọi người có biết danh ngôn của học viện Sử Lai Khắc là gì không? Đó là 'Học viện Sử Lai Khắc chỉ nhận quái vật, không thu người bình thường'. Như vậy chúng con có ai không phải là tiểu quái vật đâu cơ chứ."

Bạch y lão giả nói: "Nếu đúng như con nói thì tất cả những đứa nhóc kia đều là tiểu quái vật cả, như vậy học viện Sử Lai Khắc quả nhiên danh bất hư truyền. Nhưng chỉ có như thế, ta cũng không tin bọn họ có thể dạy con trong vòng một năm tăng lên mười cấp hồn lực được."

Ninh Vinh Vinh nói: "Mọi người hãy nghe con nói đã..." Nàng lại tiếp tục kể đến việc Đại Sư đến học viện Sử Lai Khắc rồi bắt đầu tiến hành khóa huấn luyện ma quỷ. Khi nghe nàng nói đến quá trình tu luyện này, cả Ninh Phong Trí và hai lão giả đều không khỏi toát ra vẻ khâm phục.

Ninh Vinh Vinh vẫn tiếp tục nói đến quá trình tu luyện tại học viện Sử Lai Khắc: "...Hai tháng trước, sau khi con đột phá cấp 30, dưới sự trợ giúp của các lão sư, con đã thu được hồn hoàn thứ ba của mình."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!