Virtus's Reader

"Ngươi thật sự muốn mua?" Vương Đông rất là khó hiểu nhìn Hoắc Vũ Hạo.

Hoắc Vũ Hạo ghé vào tai hắn thấp giọng nói: "Nhanh lên, qua cái thôn này là không còn cái tiệm này nữa đâu. Thứ này căn bản không phải Thiên Niên Kình Giao, là vạn năm, cho nên mới là màu đen, ngươi mau đi trả tiền. Nếu không bị người khác phát hiện chúng ta sẽ không còn cơ hội nữa."

Vương Đông giật mình, với sự ăn ý giữa hắn và Hoắc Vũ Hạo tự nhiên sẽ không hỏi thêm gì nữa, lập tức xoay người đi đến quầy phía Tây trả tiền.

Không sai, khối Kình Giao này đúng như Hoắc Vũ Hạo nói, nãi là vạn năm. Tuy nhiên, với kiến thức của cậu tự nhiên không có khả năng phát hiện ra điểm này, đáp án là do Băng Đế nói cho cậu biết.

Vạn Niên Kình Giao, thứ này trong lịch sử nhân loại là cực kỳ hiếm thấy, cũng khó trách Tụ Bảo Các không ai nhận ra.

Biển cả, đó là thiên đường của một loài Hồn thú khác, nghe nói số lượng Hồn thú trong biển ít nhất gấp mười lần Hồn thú trên mặt đất. Mà trong biển cả, Hồn thú cũng đồng dạng có giai cấp, mà Hồn thú loài cá voi không nghi ngờ gì nữa là một trong những bá chủ của Hồn thú.

Nhân loại đến trên biển, đó quả thực chính là thịt trên thớt, chưa từng có nhân loại nào dám đi sâu vào biển cả. Vì vậy, săn giết Ma Kình ngàn năm dựa vào Hồn sư cường đại còn có khả năng. Mà những con Ma Kình vạn năm trở lên kia chẳng những đều sống ở biển sâu, hơn nữa từng con thực lực cực kỳ cường hãn. Có mấy kẻ dám đi chạm vào xui xẻo của chúng?

Khối Kình Giao này lại vừa khéo là một khối vạn năm tồn tại, nói chung, màu sắc của Vạn Niên Kình Giao là màu vàng đậm, mà khối này sở dĩ là màu đen, xác thực là vì phong hóa lâu ngày, cho nên mới không có ai nhận ra.

Đối với Hồn sư bình thường mà nói, sau khi Kình Giao thay đổi thể chất bọn họ cũng chỉ có thể trông chờ vào vận may khi săn giết Hồn thú sau này, tranh thủ săn giết được Hồn thú có khả năng chịu đựng lớn nhất của mình. Mà đối với Hoắc Vũ Hạo mà nói, Kình Giao lại chính là chí bảo. Vấn đề lớn nhất hiện tại của cậu chính là cơ thể không thể chịu đựng thêm sức mạnh đến từ Băng Bích Đế Hoàng Hạt và Thiên Mộng Băng Tàm.

Thiên Mộng Băng Tàm có thể mang lại cho cậu chỉ là sự tăng phúc niên hạn Hồn hoàn thuần túy, nhưng Băng Bích Đế Hoàng Hạt lại không chỉ như vậy a! Tu vi mấy chục vạn năm kia của Băng Bích Đế Hoàng Hạt tuy rằng không có mang hết vào trong cơ thể Hoắc Vũ Hạo, nhưng phần tinh hoa nhất trong đó lại bị nó nén lại phong ấn. Chỉ cần cơ thể Hoắc Vũ Hạo có đủ khả năng chịu đựng, nó có thể giúp Hoắc Vũ Hạo tăng nhanh tu vi.

Băng Đế ước gì Hoắc Vũ Hạo sớm ngày trở nên mạnh mẽ, tự nhiên không thể bỏ qua đồ tốt như Vạn Niên Kình Giao.

Rất nhanh, Vương Đông thanh toán xong trở về, thần sắc trên mặt Hoắc Vũ Hạo lúc này mới thả lỏng. Kình Giao không giống như Hồn cốt bắt mắt như vậy, trực tiếp có nhân viên của Tụ Bảo Các đến gian hàng lấy ra đưa cho Vương Đông. Vương Đông trực tiếp nhét nó vào tay Hoắc Vũ Hạo.

"Hy vọng chúng ta thật sự là nhặt được của hời." Nhìn thứ đen sì kia, Vương Đông thấy thế nào cũng cảm thấy có chút lỗ. Khối Kình Giao màu đen này thậm chí ngay cả một chút mùi thơm cũng không có, thực sự khiến người ta khó có thể tin nó đến từ Ma Kình vạn năm.

Hoắc Vũ Hạo hắc hắc cười, nói: "Đi thôi, đồ chúng ta muốn đều đã lấy được rồi. Trở về ta tìm Chu lão sư tìm một vị lão sư sở hữu Võ Hồn hệ Hỏa giúp chúng ta một chút, ăn vào tự nhiên sẽ biết có tốt hay không."

Vương Đông liên tục lắc đầu: "Muốn ăn ngươi tự mình ăn đi. Ta không ăn thứ dính dính nhớp nháp này đâu. Hồi nhỏ ta đã ăn rất nhiều rồi, lần nào cũng là bị người nhà ép buộc. Kể từ khi ta dung hợp Hồn hoàn ngàn năm, ta đã thề, đời này không bao giờ ăn thứ dính dính nhớp nháp này nữa."

Hoắc Vũ Hạo chợt hiểu nói: "Thảo nào Hồn hoàn thứ hai của ngươi chính là cấp bậc ngàn năm. Nhà ngươi thật có tiền a!"

Hai người vừa nói vừa đi ra ngoài, khi đi ngang qua Bối Bối, chào hỏi vị đại sư huynh này của bọn họ. Bối Bối bảo bọn họ về trước, nói mình phải đợi Từ Tam Thạch một chút. Mà lúc này Từ Tam Thạch lại vẫn đang trăm phương ngàn kế dây dưa với Giang Nam Nam đây...

Sử Lai Khắc Học Viện, Hải Thần Đảo.

"Cái gì? Chính là tiểu gia hỏa Hoắc Vũ Hạo kia?" Mã Tiểu Đào vẻ mặt không thể tin nổi nhìn Ngôn Thiếu Triết.

Ngôn Thiếu Triết gật đầu, nói: "Không sai, luồng Hồn lực lạnh lẽo xung kích mà con chịu phải lúc trước rất có thể đến từ Hoắc Vũ Hạo. Bất quá, lúc đó nó có thể cũng là vô ý thức mà làm. Khi đó Võ Hồn thứ hai của nó còn đang ở giai đoạn ẩn tính, phỏng chừng là vì chịu phải sự xung kích của Võ Hồn Tà Hỏa Phượng Hoàng của con, cho nên mới tự hành bảo vệ vật chủ. Thậm chí có khả năng là vì Hồn lực Tà Hỏa Phượng Hoàng của con kích phát ra Võ Hồn thứ hai của nó, cho nên mới khiến nó thức tỉnh."

Mã Tiểu Đào vẻ mặt hưng phấn nói: "Tốt quá, chuyện này thật sự là quá tốt rồi. Lão sư, con sắp bị cỗ Tà Hỏa trong cơ thể hành hạ đến phát điên rồi. Huyền Vũ Quy của Từ Tam Thạch dù sao cũng là thuộc tính Thủy chứ không phải thuộc tính Băng, hiệu quả cũng càng ngày càng không tốt. Có thuộc tính Băng Cực Trí của Hoắc Vũ Hạo, con có thể thoát khỏi khốn cảnh hiện tại rồi, đúng không. Như vậy con có thể đại diện học viện đi tham gia Toàn Đại Lục Cao Cấp Học Viện Đấu Hồn Đại Tái sắp diễn ra rồi."

Ngôn Thiếu Triết mỉm cười gật đầu, nói: "Tuổi của con vừa vặn không vượt quá hai mươi. Nếu Võ Hồn của con có thể ổn định lại, không nghi ngờ gì nữa sẽ là người dẫn đầu của học viện tham gia giải đấu lần này."

"Tốt quá. Cuối cùng cũng được rồi. Không được, bây giờ con phải đi tìm Hoắc Vũ Hạo, bảo đệ ấy giúp con trấn áp Tà Hỏa trong cơ thể." Vừa nói, Mã Tiểu Đào xoay người chạy ra ngoài.

Ngôn Thiếu Triết cười nói: "Nha đầu này, chậm một chút. Hoắc Vũ Hạo hôm nay hẳn là đi Sử Lai Khắc Thành tham gia Thưởng Bảo Hội rồi."

"Biết rồi ạ." Tiếng nói chưa dứt, bóng người Mã Tiểu Đào đã biến mất trong màn đêm.

Ngôn Thiếu Triết có chút bất đắc dĩ lắc đầu: "Tính tình nóng nảy của nha đầu này là không sửa được rồi. Sau này ai dám lấy nó a! Nội viện nhiều đệ tử ưu tú như vậy, thế mà không có một ai dám theo đuổi nó. Ngoài Nhạc Huyên ra, trong số các học viên nữ thì thiên phú của Tiểu Đào là tốt nhất. Hy vọng Võ Hồn Cực Trí của tiểu gia hỏa Vũ Hạo kia có thể dần dần hóa giải Tà Hỏa trong cơ thể nó, để Tiểu Đào giống như tiên tổ của nó trở thành Hỏa Phượng Hoàng chân chính đi."...

Hoắc Vũ Hạo và Vương Đông ra khỏi Sử Lai Khắc Thành, tâm trạng của hai người đều khá tốt. Tuy rằng còn chưa biết Hoàng Kim Chi Mang Tả Tí Cốt có thể mang lại cho Vương Đông Hồn kỹ như thế nào, nhưng từ giá cả cũng có thể thấy được đây là một khối Hồn cốt cường đại ghê gớm a!

Tròn chín trăm năm mươi vạn Kim Hồn tệ, Hoắc Vũ Hạo khi đổi đồ cũng có chút thấp thỏm, lại không ngờ Tụ Bảo Các thật sự cứ thế giao dịch thành công với cậu. Món nợ ân tình này thật sự là nợ lớn rồi. Không chỉ cậu, kéo theo cả Vương Đông cũng nợ học viện một món nợ ân tình to lớn.

Hoắc Vũ Hạo luôn ân oán phân minh, Sử Lai Khắc Học Viện đối tốt với cậu, cậu chưa từng có một khắc quên đi.

"Tối nay trở về ngươi dung hợp khối Kình Giao kia trước, ngày mai đợi ta lấy Hồn cốt buổi tối ngươi hộ pháp cho ta. Có khối Hồn cốt này, cho dù là một chọi một, ta cũng nắm chắc liều mạng với Đái Hoa Bân." Vương Đông vừa múa may nắm đấm của mình vừa nói, nhìn dáng vẻ thần thái phi dương của hắn, trên mặt Hoắc Vũ Hạo cũng không khỏi toát ra nụ cười.

Hoắc Vũ Hạo, Vương Đông, Tiêu Tiêu, tiểu đoàn đội ba người bọn họ đang trưởng thành với tốc độ kinh người. Đợi Vương Đông cũng có Hồn cốt, thực lực tổng thể của bọn họ tất sẽ bước lên một bậc thang nữa. Đến lúc đó chính là đoàn đội mạnh nhất năm hai danh xứng với thực.

Đối với Đái Hoa Bân, Hoắc Vũ Hạo đã dần dần thích ứng với việc chôn giấu mối thù hận kia, Đái Hoa Bân hai lần thất bại phải dập đầu nhận sai, cũng khiến cảm xúc đè nén trong lòng Hoắc Vũ Hạo được giải tỏa không ít.

"Vũ Hạo, có sát khí. Là nhắm vào ngươi." Đúng lúc này, đột nhiên, giọng nói tràn ngập mùi vị cảnh giác của Thiên Mộng Băng Tàm vang lên trong đầu Hoắc Vũ Hạo.

Hoắc Vũ Hạo tuy rằng tuổi không lớn, nhưng những trận chiến cậu từng trải qua cũng đã là khá nhiều rồi. Nhận được sự nhắc nhở của Thiên Mộng Băng Tàm, cậu cũng không phản ứng ngay lập tức. Lúc này nhất định phải bình tĩnh.

Bước chân và tốc độ tiến lên vẫn không thay đổi, thậm chí ngay cả nụ cười trên mặt cũng không biến mất, nhưng cậu đã lặng lẽ phóng thích Tinh Thần Tham Trắc Cộng Hưởng ra.

Vương Đông đầu tiên là hơi sửng sốt, nhưng với sự ăn ý giữa hắn và Hoắc Vũ Hạo, lập tức liền có cảm ứng, giọng nói dừng lại một chút, theo bản năng nhìn về phía Hoắc Vũ Hạo.

Tinh Thần Tham Trắc của Hoắc Vũ Hạo rất nhanh đã phóng thích đến mức độ lớn nhất, quả nhiên, cậu cảm giác được ngay phía trước cách đó không xa quả nhiên có sát khí như ẩn như hiện truyền đến, chỉ có điều khoảng cách Tinh Thần Tham Trắc của cậu không đủ, không thể thực sự dò xét được sự tồn tại của đối phương.

Hoắc Vũ Hạo chủ động nắm lấy tay Vương Đông, nắm chặt bàn tay còn mềm mại thon thả hơn cả con gái của hắn, Hạo Đông Chi Lực lập tức trong nháy mắt câu thông trong cơ thể hai người.

Thần sắc trên mặt Hoắc Vũ Hạo không đổi, miệng lại thấp giọng nói: "Phía trước có người muốn phục kích chúng ta. Nơi này cách học viện xa hơn Sử Lai Khắc Thành. Lát nữa ta hô một, hai, ba xong, chúng ta quay đầu chạy về hướng Sử Lai Khắc Thành. Phải dốc toàn lực. Hiểu chưa?"

Vương Đông thấp giọng nói: "Sẽ là người nào?"

Hoắc Vũ Hạo nói: "Không biết. Nhưng có sát khí, chúng ta cứ trốn về Sử Lai Khắc Thành trước đã. Chuẩn bị rồi."

Càng đi về phía trước, sát khí càng nồng đậm hơn, Hoắc Vũ Hạo cẩn thận tập trung Tinh Thần Tham Trắc về hướng sát khí truyền đến, khoảng cách dò xét lập tức tăng lên biên độ lớn, ngay tại hơn hai trăm mét bên ngoài, có sáu người lẳng lặng ẩn nấp ở đó, từ Hồn lực dày đặc trên người bọn họ có thể phán đoán ra tuyệt không phải thứ mà hai người Hoắc Vũ Hạo có thể chống lại.

"Một!" Hoắc Vũ Hạo thấp giọng nói, bước chân đi tới cũng không chậm lại, lúc này, tuyệt đối không thể để kẻ địch phát hiện ra sự thay đổi của bọn họ.

"Hai..."

"Ba! Chạy."

Hoắc Vũ Hạo gầm nhẹ một tiếng, đột nhiên một phen ôm lấy Vương Đông, quay đầu bỏ chạy. Đồng thời nhanh chóng đeo một khối kim loại lên lưng, một đoàn ánh sáng trắng chói mắt sáng lên, thúc đẩy Hoắc Vũ Hạo và Vương Đông đột ngột tăng tốc, giống như một ngôi sao băng màu trắng lao thẳng về hướng cửa Bắc Sử Lai Khắc Thành.

Sáu người chuẩn bị phục kích hiển nhiên không ngờ Hoắc Vũ Hạo và Vương Đông đang đi ngon lành lại đột nhiên chuyển hướng, mắt thấy bọn họ quay đầu bỏ chạy, sáu người đều hơi sửng sốt, chính trong công phu ngẩn người này, Hoắc Vũ Hạo và Vương Đông đã dốc toàn lực lao ra một đoạn xa, đôi cánh hai màu lam, vàng rực rỡ của Quang Minh Nữ Thần Điệp bung ra trong màn đêm, Hoắc Vũ Hạo lúc này đã biến thành ôm lấy hai chân Vương Đông, cậu toàn lực phát động Hồn Đạo Thôi Tiến Khí giúp hai người trong nháy mắt lao ra mấy chục mét. Nhưng Hồn Đạo Thôi Tiến Khí trên người cậu lúc này dù sao cũng chỉ là Hồn đạo khí cấp 1, dưới sự rót vào của Hạo Đông Chi Lực hai người dung hợp, trong nháy mắt đã quá tải, tốc độ tuy rằng đạt tới cực hạn, nhưng cũng lập tức rơi vào tình cảnh xấu hổ là tiếp tục sử dụng sẽ nổ tung, đến nỗi Hoắc Vũ Hạo không thể không dừng lại. Mà Vương Đông mượn thế giang rộng đôi cánh, dưới sự hỗ trợ Hồn lực của Hoắc Vũ Hạo toàn lực vỗ cánh bay lên không trung.

Lúc này sáu tên phục kích đã phản ứng lại, bay nhanh chui ra khỏi rừng cây ẩn nấp, trên người sáu người đều có Hồn hoàn sáng lên, trong đó năm người là năm Hồn hoàn, cư nhiên còn có một người là cường giả Hồn Đế sáu Hồn hoàn. Trong đó ba người trong nháy mắt bay lên không, mỗi người thi triển ra kỹ năng phi hành. Sáu tên phục kích không địa nhất thể nhanh chóng đuổi theo Hoắc Vũ Hạo và Vương Đông.

Chênh lệch thực lực giữa hai bên thực sự quá lớn, mặc dù Hoắc Vũ Hạo và Vương Đông thừa dịp bất ngờ đột nhiên xuất phát, nhưng đối phương toàn lực tăng tốc, nhanh chóng rút ngắn khoảng cách giữa đôi bên.

Hạo Đông Chi Lực tuy rằng cường hãn, nhưng tối đa cũng chỉ khiến sức mạnh dung hợp của Hoắc Vũ Hạo và Vương Đông đạt tới thực lực khoảng chừng ba Hồn hoàn trung giai, liều mạng bọn họ căn bản không có nửa điểm khả năng chiến thắng.

Ba tên địch nhân trên không trung đang nhanh chóng tiếp cận, tất cả đều là cường giả Hồn Vương năm Hồn hoàn. Lúc này, Vương Đông đã bay đến độ cao khoảng chừng năm mươi mét trên không trung, khoảng cách này, kẻ địch dưới mặt đất muốn công kích đến bọn họ cũng không dễ dàng. Hơn nữa bay lên, tốc độ Vương Đông đạt được lúc này cũng không chậm hơn mấy người dưới mặt đất quá nhiều.

Lúc này, bọn họ cách cửa Bắc Sử Lai Khắc Thành còn khoảng cách mấy ngàn mét.

Hoắc Vũ Hạo vừa nhấc tay, một đoàn ánh sáng đỏ đột nhiên từ trong tay cậu bắn ra, ánh sáng đỏ phóng lên tận trời, bay thẳng lên độ cao mấy trăm mét trên không trung mới ầm ầm nổ tung, hóa thành vô số điểm sáng màu vàng đỏ vụn vặt khuếch tán trên không trung.

Trong sáu tên phục kích, tên Hồn Đế sáu Hồn hoàn cầm đầu lập tức sắc mặt đại biến, sáu người bọn họ đều là một thân áo đen, che mặt. Nhìn thấy ánh sáng màu vàng đỏ này, gã nhịn không được gầm nhẹ một tiếng: "Không phải nói chỉ là đệ tử hạt giống sao, đây rõ ràng là tín hiệu cầu viện của nội viện Sử Lai Khắc Học Viện. Nhanh, mau chóng ra tay giết chết bọn chúng. Chúng ta lập tức đi." Tiếng cuối cùng là dùng Hồn lực rót vào giọng nói gào lên.

Nơi này tuy rằng là bên ngoài Sử Lai Khắc Thành, nhưng căn cơ của Sử Lai Khắc Thành chính là Sử Lai Khắc Học Viện a!

Trong Sử Lai Khắc Học Viện đều là những người nào? Những tồn tại đỉnh cấp kia chỉ cần đến một người, là có thể dễ dàng bóp chết bọn họ. Bọn họ căn bản không có thời gian dây dưa ở đây.

Nghe thấy tiếng gào to của gã, ba tên phục kích trên không trung lập tức có một người ngang nhiên phát động Hồn kỹ.

Trong năm Hồn hoàn của gã, có một trắng, hai vàng, hai tím. Phát động là Hồn hoàn thứ tư, cũng là một Hồn hoàn màu tím ngàn năm.

Một luồng ánh sáng màu xanh tím nồng đậm đột nhiên lấp lánh trên đôi cánh của gã, đôi cánh mạnh mẽ vỗ một cái, thân hình đột ngột tăng tốc, lập tức giống như sao băng đuổi trăng lao về phía Hoắc Vũ Hạo và Vương Đông.

Gã tự tin, với tu vi của mình, chỉ cần đuổi kịp Vương Đông và Hoắc Vũ Hạo, chỉ cần một đòn là có thể đánh bọn họ từ trên không trung xuống giết chết.

Thế nhưng, gã thực sự là quá tự tin rồi. Hoắc Vũ Hạo và Vương Đông tuổi còn nhỏ, nhưng mà, tuổi có nhỏ nữa thì đó cũng là đệ tử hạt giống của Sử Lai Khắc Học Viện a! Hơn nữa Hoắc Vũ Hạo còn là một đóa hoa lạ gây ra Hội nghị Hải Thần Các.

Kẻ địch nhanh chóng tiếp cận, chỉ có một người, trong tình huống này, Hoắc Vũ Hạo và Vương Đông hoàn toàn là dựa vào bản năng của bọn họ để phối hợp. Vương Đông tiếp tục toàn lực vỗ đôi cánh bay về phía trước, Hoắc Vũ Hạo thì men theo hai chân hắn leo lên trên, nhanh chóng đi tới trước người Vương Đông, tay trái ôm chặt hắn, tay phải thì giơ lên về phía đối thủ đang đuổi theo kia.

Thời gian thực sự là quá cấp bách, đến nỗi Hoắc Vũ Hạo chỉ kịp lắp Định Trang Hồn Đạo Nỏ loại nhỏ lên một cánh tay của mình.

Cùng với tay phải nâng lên, ba cái nòng pháo nho nhỏ bên trên lập tức thò ra, dưới sự rót vào của Hồn lực, ba mũi tên nỏ điện xạ mà ra.

Ba mũi tên nỏ này tất cả đều là màu đen kịt, trong đêm tối này tuyệt đối sẽ không phản quang. Hơn nữa, khi chế tạo chúng, Phàm Vũ đặc biệt chỉ điểm Hoắc Vũ Hạo làm thiết bị giảm thanh. Vì vậy, khi chúng bay ra trong màn đêm mênh mông, cư nhiên không phát ra nửa điểm tiếng động.

Đây cũng là ưu thế của Định Trang Hồn Đạo Khí. Đổi lại là Hồn đạo khí bình thường, đều là ánh sáng Hồn lực trực tiếp, trong đêm tối đen kịt này, quả thực giống như đèn sáng chỉ đường vậy. Chỉ có Định Trang Hồn Đạo Khí mới có thể tạo ra hiệu quả thần không biết, quỷ không hay.

Tuy nhiên, đổi lại là người khác, trong tình huống này hiển nhiên là hoàn toàn không thể dùng Định Trang Hồn Đạo Khí để ngắm chuẩn, chỉ có Hoắc Vũ Hạo dựa vào Tinh Thần Tham Trắc mới có thể làm được điểm này.

Cơ thể đang bay trên không trung của Vương Đông hơi khựng lại, hắn và Hoắc Vũ Hạo đã hoàn thành việc chuyển đổi Hồn lực.

Ánh sáng màu tím vàng ngang nhiên từ trong đôi mắt Hoắc Vũ Hạo phun ra, để giữ mạng, cú này cậu chính là không chút giữ lại. Sau khi công kích phát động, Hồn lực lập tức chuyển đổi trở lại, Vương Đông tiếp tục tăng tốc.

Tên Hồn Vương tăng tốc bay tới hiển nhiên không ngờ tới Hoắc Vũ Hạo và Vương Đông lại dám dừng lại phát động công kích về phía gã. Đừng nhìn tu vi gã đạt tới cấp bậc Hồn Vương, nhưng dù sao cũng không phải là Hồn Vương Cực Trí do Sử Lai Khắc Học Viện sản xuất, Hồn hoàn mạnh nhất của gã cũng chỉ là ngàn năm mà thôi, về phương diện tinh thần lực lại càng không có gì nổi bật.

Lúc trước Hoắc Vũ Hạo khi còn là một Hồn hoàn cũng từng cùng Vương Đông liên thủ khiến Mã Tiểu Đào chịu ảnh hưởng Linh Hồn Trùng Kích ngắn ngủi, càng đừng nói hai người lúc này thực lực đều đã có sự nhảy vọt về chất.

Hồn Vương tăng tốc bay tới chỉ cảm thấy đầu mình phảng phất như đập vào một bức tường cứng rắn vậy, lập tức kêu lên một tiếng đau đớn, miệng mũi chảy máu, không thể khống chế thân hình đang bay nhanh nữa, Hồn kỹ tăng tốc đang thi triển cũng bị cắt ngang.

Cũng ngay lúc này, ba mũi tên nhỏ đen kịt lặng lẽ không một tiếng động đi tới trước người gã, "Bùm" một tiếng đồng thời nổ tung. Lập tức, một luồng sương mù đen ập vào mặt, hoàn toàn che khuất tầm mắt của gã.

Hoắc Vũ Hạo cũng biết, với Hồn đạo khí cấp 1 của cậu, cho dù chính diện bắn trúng chỗ hiểm của Hồn Vương cũng không thể gây ra thương tổn cho đối phương. Vì vậy, phương thức cậu lựa chọn chính là quấy nhiễu.

Tên Hồn Vương kia vừa dừng lại, khoảng cách giữa hai bên tự nhiên lại kéo xa thêm vài phần. Hơn nữa dưới sự chỉ điểm của Hoắc Vũ Hạo, Vương Đông không những đang bay về phía xa, mà còn bay càng lúc càng cao, cố gắng hết sức kéo giãn khoảng cách với ba tên cường giả dưới mặt đất. Đó chính là có một vị Hồn Đế tọa trấn a.

Thế nhưng, đuổi theo bọn họ trên không trung dù sao cũng là cường giả cấp bậc Hồn Vương năm Hồn hoàn a! Phối hợp Hồn hoàn có kém nữa thì cũng là Hồn Vương. Hai tên Hồn Vương phía sau nhanh chóng đuổi kịp vị phía trước bị Linh Hồn Trùng Kích của Hoắc Vũ Hạo làm cho có chút choáng váng kia, ba người cùng nhau tăng tốc, lúc này bọn họ cách Vương Đông và Hoắc Vũ Hạo đã chỉ còn chưa đến năm mươi mét.

"Vương Đông, bay thẳng lên trời." Hoắc Vũ Hạo quát chói tai một tiếng, cùng lúc đó, hai Hồn hoàn trên người cậu lúc trước biến thành một cái, ẩn giấu dưới đồng phục, hình xăm khổng lồ kết hợp giữa băng tinh và màu xanh biếc mang theo khí thế bá đạo vô song chậm rãi hiện ra.

Có Tinh Thần Tham Trắc Cộng Hưởng của Hoắc Vũ Hạo, Vương Đông đương nhiên có thể cảm nhận được tốc độ đuổi tới của kẻ địch phía sau, trong lòng hắn thậm chí đã có chút tuyệt vọng.

Dù sao, thực lực hai bên chênh lệch quá xa, bọn họ một hai Hồn hoàn, một ba Hồn hoàn, cho dù thiên phú có tốt đến đâu, đối mặt với ba tên cường giả cấp bậc Hồn Vương năm Hồn hoàn cũng là không có cơ hội. Huống chi, một khi rơi xuống đất, bọn họ sẽ phải đối mặt với nhiều kẻ địch hơn. Học viện từ lúc nhận được tin tức đến khi có người chạy tới, tuyệt không phải chuyện một chốc một lát có thể làm được. Mà lúc này bọn họ cách Sử Lai Khắc Thành còn gần hai ngàn mét xa xôi.

Chính vì trong lòng một mảnh mờ mịt, hắn càng lấy Hoắc Vũ Hạo làm trung tâm, không chút do dự làm theo lời Hoắc Vũ Hạo. Đôi cánh mạnh mẽ vỗ xuống dưới, thân thể bay vút lên cao. Để bay lên không trung cao hơn, thậm chí phát động Điệp Thần Chi Quang xung kích xuống phía dưới tạo ra lực đẩy, mà lúc này Hồn Đạo Thôi Tiến Khí sau lưng Hoắc Vũ Hạo cũng đã làm nguội xong, cậu dùng tay tháo xuống sau đó cũng phun về phía dưới. Hai cái đồng thời phát động, khiến tốc độ của bọn họ trong thời gian ngắn đủ để đạt tới trình độ tương đương với những kẻ địch biết bay kia, bay vút lên cao, trong nháy mắt lại cao thêm hơn trăm mét.

Lúc này, bọn họ đã leo lên đến độ cao hơn ba trăm mét, từ vị trí này nhìn xuống bên trong Sử Lai Khắc Thành, đã có thể nhìn thấy một mảnh đèn đuốc sáng trưng.

Tuy nhiên, sau khi độ cao vượt qua ba trăm mét, Vương Đông cũng đã có chút kiệt sức, Hồn Đạo Thôi Tiến Khí cũng lần nữa quá tải, tốc độ của hai người đồng thời giảm xuống.

"Giang rộng đôi cánh theo chiều ngang." Hoắc Vũ Hạo chỉ huy Vương Đông.

Vương Đông sửng sốt, giang rộng đôi cánh theo chiều ngang không phải là muốn giảm tốc độ sao? Tối đa chỉ có thể lơ lửng trên không trung a!

Vào lúc này, sự tin tưởng tuyệt đối giữa hai người đã phát huy tác dụng, trong lòng Vương Đông tuy rằng có chút nghi hoặc, nhưng vẫn không chút giữ lại làm theo lời Hoắc Vũ Hạo. Đôi cánh giang ra, tốc độ bay lên càng giảm thêm một bước. Mà lúc này, ba tên Hồn Vương bên dưới cũng đã trong nháy mắt đuổi tới gần.

"Năm, bốn, ba, hai, một..." Hoắc Vũ Hạo yên lặng đếm ngược trong lòng, mà cũng ngay lúc này, Vương Đông kinh hãi phát hiện, Hạo Đông Chi Lực sau khi mình và Hoắc Vũ Hạo dung hợp đang với tốc độ điên cuồng rót vào trong cơ thể Hoắc Vũ Hạo.

Bề ngoài nhìn qua Hoắc Vũ Hạo không khác gì bình thường, nhưng trong cảm nhận của Vương Đông, Vũ Hạo lúc này giống như là một quả bóng bay không ngừng được bơm khí và nén lại.

Cậu ấy muốn làm gì?

Ba tên địch nhân đã đuổi tới trong phạm vi hai mươi mét, Hồn hoàn trên người bọn họ đồng thời sáng lên.

Mười lăm mét, Hồn kỹ của ba tên Hồn Vương đã đồng thời chuẩn bị xong, nhưng tần suất và phương thức ra tay của bọn họ lại toàn bộ đều nằm trong Tinh Thần Tham Trắc của Hoắc Vũ Hạo.

Ngay trong nháy mắt ba đại Hồn Vương này đồng thời chuẩn bị ra tay, bọn họ đột nhiên đều có một loại cảm giác kỳ dị, mục tiêu phía trước đột nhiên sáng lên.

Trong màn đêm đen kịt, một đạo ánh sáng màu xanh biếc đột nhiên xuất hiện trong mắt bọn họ, màu xanh biếc kia hiển thị một đường thẳng, ngay sau đó trong nháy mắt khuếch tán, phác họa ra toàn bộ xương cốt bao gồm cột sống, xương sườn, xương ngực... của phần thân một người.

Màu xanh biếc như phỉ thúy nhìn qua mê người như vậy, nhưng cảm giác mê người này chỉ kéo dài trong nháy mắt, một khắc sau, một đạo ánh sáng màu xanh biếc chói mắt đã khuếch trương ra, bao trùm bọn họ trong nháy mắt.

Lạnh lẽo, lạnh lẽo đến cực hạn.

Chỉ trong nháy mắt, ba tên Hồn Vương đã cảm nhận rõ ràng hiệu quả khủng bố mà cái lạnh cực hạn kia mang lại. Máu huyết trong cơ thể bọn họ phảng phất như đều đông cứng lại, trong nháy mắt đó, căn bản không thể làm ra bất kỳ động tác nào khác. Cứ thế giữ nguyên tư thế sắp ra tay dừng lại trên không trung.

Đây chính là độ cao ba trăm mét, chứ không phải mặt đất. Đang bay, không lên thì xuống. Ngừng lại ngắn ngủi trong nháy mắt, thân thể của ba vị Hồn Vương kia đã giống như thiên thạch rơi xuống phía dưới.

Ánh sáng xanh biếc trên không trung chỉ lóe lên rồi biến mất, khi nó biến mất, ba tên Hồn Vương rơi xuống, mà sắc mặt của Hoắc Vũ Hạo và Vương Đông cũng là một mảnh tái nhợt.

Mặc dù ánh sáng màu xanh biếc kia là lấy cơ thể Hoắc Vũ Hạo làm trung tâm phóng thích ra, cũng không bao phủ lên người Vương Đông, nhưng Vương Đông vẫn có thể loáng thoáng cảm giác được sự lạnh lẽo khủng bố kia. Không có thực sự tiếp xúc hắn đều cảm thấy cánh của mình có chút cứng đờ, may mắn là trước đó cánh đã mở ra theo chiều ngang, duy trì trạng thái lơ lửng trên không trung.

Sắc mặt Hoắc Vũ Hạo tái nhợt là vì Hồn lực của cậu tiêu hao quá độ, đồng thời cơ thể chịu đựng sự xung kích Hồn lực khổng lồ gây ra. Nhưng vào lúc này cậu còn xa mới có thể nghỉ ngơi. Bởi vì cậu biết, một đòn vừa rồi tuy rằng lợi hại, nhưng đối thủ dù sao cũng là Hồn Vương, một đòn kia không đủ để khiến ba tên Hồn Vương vẫn lạc ở độ cao này.

Tay phải cầm Hồn Đạo Thôi Tiến Khí trong nháy mắt biến thành màu ngọc, đồng thời Hồn Đạo Thôi Tiến Khí kia dưới sự rót vào của Hồn lực còn sót lại của cậu sáng lên ánh sáng đỏ chói mắt, ngay sau đó, một đạo đuôi lửa màu trắng phun ra, thúc đẩy cơ thể đang lơ lửng trên không trung của bọn họ, từ độ cao ba trăm mét này lượn về hướng Sử Lai Khắc Thành.

Khi Thiên Mộng Băng Tàm nhắc nhở cậu có kẻ địch mai phục, Hoắc Vũ Hạo đã bắt đầu suy nghĩ đường lui rồi. Cũng may mắn có sự nhắc nhở của Thiên Mộng Băng Tàm, mới cho cậu thời gian đệm để suy nghĩ đầy đủ.

Cường địch như thế, tất sát chi cục. Liều mạng là hoàn toàn không có cơ hội, vậy thì, thứ bọn họ có thể dựa vào, chỉ có xuất kỳ bất ý.

Từ khoảnh khắc quay người bỏ chạy bắt đầu, kế hoạch của Hoắc Vũ Hạo đã triển khai rồi. Cậu có thể nói là dốc hết khả năng, mới hoàn thành tất cả những gì trước mắt.

Độ cao ba trăm mét, cho dù là cường giả cấp bậc Hồn Đế trong tình huống không thể bay, cũng không thể từ mặt đất phát động công kích về phía bọn họ.

Cũng không phải nói Hồn sư cấp cao không thể bay lên không, nhưng đó ít nhất cũng phải là Hồn Thánh bảy Hồn hoàn, mới có thể dựa vào Hồn lực cường đại bay trong thời gian ngắn. Hồn Đế, còn kém một bậc như vậy.

Vì vậy, trên cao chính là cơ hội duy nhất của bọn họ. Nhưng tiền đề vẫn là phải dựa vào vận may. Nếu vị Hồn Đế kia cũng sở hữu Hồn kỹ phi hành, bọn họ vẫn không có chút khả năng trốn thoát nào. Mà thời khắc mấu chốt, thần may mắn rốt cuộc vẫn đứng về phía bọn họ.

Đúng như Hoắc Vũ Hạo dự đoán, ba tên Hồn Vương rơi từ trên không trung xuống sau khi rơi hơn trăm mét, cuối cùng cũng từ trạng thái đông cứng khôi phục lại, miễn cưỡng giang rộng đôi cánh, giảm bớt lực xung kích khi rơi xuống của mình. Tuy rằng tên nào cũng luống cuống tay chân, nhưng rốt cuộc trước khi tiếp đất đã hóa giải được thế xung kích. Nhưng như vậy, bọn họ lại làm thế nào cũng không đuổi kịp hai người đang lượn đi trên không trung rồi.

Hồn Đế đuổi theo phía trước nhất đột ngột tăng tốc, đuổi theo điểm rơi của Hoắc Vũ Hạo và Vương Đông. Gã biết, cơ hội của mình đã không còn nhiều nữa. Nếu không thể chặn Hoắc Vũ Hạo và Vương Đông lại trước khi bọn họ tiến vào Sử Lai Khắc Thành, vậy thì, cuộc chặn giết này sẽ kết thúc bằng thất bại. Thế nhưng, bất luận thế nào gã cũng phải thử lần cuối cùng, nếu vẫn không thể thành công, bọn họ phải lập tức bỏ trốn.

Tốc độ của Hồn Đế là thứ mà tu vi bực này của Hoắc Vũ Hạo và Vương Đông xa xa không thể tưởng tượng nổi, hơn nữa trong sáu Hồn hoàn của vị Hồn Đế này, cái cuối cùng thình lình là Hồn hoàn vạn năm màu đen.

Toàn lực tăng tốc trên mặt đất, khi Hoắc Vũ Hạo bọn họ lượn đến cách đầu tường còn khoảng hai trăm mét, Hồn Đế đã giành trước đi tới bên ngoài cửa Bắc Sử Lai Khắc Thành. Mũi chân điểm một cái trên tường thành, gã liền giống như vượn hầu leo lên, tốc độ cực nhanh, trong nháy mắt đã đến đỉnh đầu tường.

Lúc này Hoắc Vũ Hạo và Vương Đông, Hồn lực tiêu hao đều đã vô cùng kịch liệt, hơn nữa cánh của Vương Đông trong ánh sáng xanh biếc Hoắc Vũ Hạo phóng thích ra vừa rồi cũng đã cứng đờ, Vương Đông cũng không phải là Hồn Vương a! Trong thời gian ngắn như vậy, khí huyết của hắn còn xa mới thông suốt, căn bản không thể phát lực bay cao nữa. Mắt thấy, tên Hồn Đế kia đã xông lên đỉnh tường thành, ngang nhiên bay lên không, lao thẳng về phía hai người đang lượn tới.

Thân ở trên không, tay phải Hồn Đế nâng lên, một thanh đại đao lấp lánh ngọn lửa đen kịt đã chỉ về phía bọn họ, ngọn lửa đen kịt kia đến từ Hồn hoàn vạn năm màu đen. Không còn nghi ngờ gì nữa, một đòn này sẽ là thứ Hoắc Vũ Hạo và Vương Đông bất luận thế nào cũng không ngăn cản được.

Cũng ngay lúc này, bên trong Sử Lai Khắc Thành, ba bóng người đang với tốc độ kinh người xông lên đầu tường. Xông lên trước nhất, chính là Bối Bối đã long lân phụ thể, thi triển ra Võ Hồn Lam Điện Bá Vương Long. Sau lưng y là Từ Tam Thạch và Giang Nam Nam.

Hồn hoàn trên người Bối Bối và Từ Tam Thạch đều đã không phải là ba cái, mà là bốn cái. Hai vàng, hai tím, điều này có nghĩa là bọn họ đều đã bước vào cấp bậc Hồn Tông.

Thế nhưng, cho dù nhìn thấy bọn họ, Vương Đông vẫn có cảm giác gang tấc biển trời. Không kịp nữa rồi a...

"Vương Đông!"

Hoắc Vũ Hạo đột nhiên quát to một tiếng, sau đó dùng sức ôm chặt lấy hắn. Tinh Thần Tham Trắc Cộng Hưởng cũng biến mất trong nháy mắt này. Ngay khi Vương Đông kinh giác, Hạo Đông Chi Lực trong cơ thể hai người sôi trào.

Phạm vi đường kính mười mét xung quanh toàn bộ đều sáng lên, có một loại ánh sáng đặc thù từ trên người bọn họ nở rộ ra.

Loại ánh sáng đó rất kỳ lạ, là một loại ánh sáng kỳ dị biến đổi ba màu lam, tím, vàng. Khí tức Quang minh nồng đậm làm chủ đạo, còn hỗn hợp rất nhiều dao động Hồn lực kỳ dị.

Sau lưng Vương Đông, xuất hiện một quang ảnh khổng lồ, đó là một con Quang Minh Nữ Thần Điệp hoàn chỉnh, tráng lệ.

Sau lưng Hoắc Vũ Hạo xuất hiện, lại là một hư ảnh con mắt dọc khổng lồ, con mắt dọc này toàn thân hiện ra màu vàng nhạt, nhưng trong đồng tử, lại tỏa ra ý tím nhàn nhạt.

Trên không trung, hai quang ảnh khổng lồ trong nháy mắt trùng hợp, ngay trong quá trình bọn họ lượn đi hoàn thành sự giao hòa giữa nhau.

Quang ảnh Linh Mâu của Hoắc Vũ Hạo dần dần trở nên thâm thúy hơn, toàn thân hoàn toàn biến thành màu lam tím, mà màu vàng lại hoàn toàn thu liễm.

Quang ảnh Quang Minh Nữ Thần Điệp của Vương Đông lại trong quá trình tới gần quang ảnh Linh Mâu kia kịch liệt bốc cháy lên, bốc cháy ngọn lửa ánh sáng màu lam vàng.

Quang Minh Nữ Thần Điệp đang bốc cháy, giang rộng đôi cánh rực rỡ của nó, chậm rãi ôm lấy quang ảnh Linh Mâu từ từ hạ xuống, bảo vệ Hoắc Vũ Hạo và Vương Đông đang ôm nhau ở bên trong.

Linh Mâu khổng lồ nhìn qua thâm thúy như vậy, nhìn kỹ lại, phảng phất như trong đó có thế giới vô tận vậy. Một đạo ánh sáng hỗn hợp ba màu lam, tím, vàng khủng bố cũng ngay lúc tên Hồn Đế kia tiếp cận đến phạm vi ba mươi mét điện xạ mà ra.

Đạo ánh sáng tựa như ảo ảnh này bay thẳng đi, nơi ánh sáng đi qua, sự rực rỡ trong nháy mắt đó tựa như vĩnh hằng cửu viễn. Để lại là một loại vặn vẹo và huyễn sắc mê ly.

Hồn Đế chấn động, các Hồn Vương chấn động. Bối Bối, Từ Tam Thạch và Giang Nam Nam đang bay nhanh đến cứu viện cũng đồng dạng chấn động.

Đây là một màn rực rỡ cỡ nào a! Quang ảnh huyễn sắc kia, để lại trên không trung một con đường màu vàng hoàn chỉnh.

Đúng vậy, giờ khắc này, thứ Hoắc Vũ Hạo và Vương Đông thi triển, chính là Võ Hồn Dung Hợp Kỹ cường đại của bọn họ, cũng là thủ đoạn cuối cùng của bọn họ.

Thụy Xán Trung Đích Điêu Linh, Hoàng Kim Chi Lộ!

Lần trước thi triển Võ Hồn Dung Hợp Kỹ cường đại này, Hoắc Vũ Hạo còn là một Hồn hoàn, mà Vương Đông cũng chỉ mới hai Hồn hoàn. Mà bọn họ lúc này, lại đã là hai Hồn hoàn và ba Hồn hoàn. Bất luận là tu vi hay khả năng chịu đựng của cơ thể đều lớn hơn lúc trước rất nhiều. Khi Võ Hồn Dung Hợp Kỹ thi triển trong nháy mắt đó, bọn họ chỉ cảm thấy Hồn lực trong cơ thể mình đã toàn bộ bốc cháy, cư nhiên từ trong tiềm năng lần nữa bộc phát ra một cỗ sức mạnh rót vào trong đó, rốt cuộc vẫn hoàn thành một đòn mạnh nhất của bọn họ.

Ngọn lửa đen trên đại đao của Hồn Đế đột nhiên rực cháy, gã không phải kẻ mù, từ Hồn hoàn tự nhiên nhìn ra được tu vi của Hoắc Vũ Hạo và Vương Đông. Mặc dù một màn trước mắt này rực rỡ như vậy, nhưng theo gã thấy, một đao chém xuống, ánh sáng rực rỡ này tất sẽ cùng Hoắc Vũ Hạo, Vương Đông đi tới hồi kết.

Thế nhưng, gã rất nhanh đã ý thức được mình sai rồi. Khi đao mang màu đen kia thực sự tiếp xúc với ánh sáng rực rỡ kia trong nháy mắt, tinh thần của Hồn Đế xuất hiện sự hoảng hốt trong nháy mắt.

Cảm giác này rất kỳ diệu, cũng không đau đớn, nhưng lại giống như một người toàn thân bẩn thỉu đi vào nhà tắm, bị người ta lột sạch quần áo ném vào trong hồ nước vậy.

Tất cả những gì vốn sở hữu dường như đều biến mất, Hồn kỹ cường đại trong nháy mắt chấm dứt, đao không còn, Hồn kỹ không còn. Còn lại, chỉ có thân thể gã từ trên trời giáng xuống, giống như một bức tượng điêu khắc bằng vàng từ trên không trung rơi xuống dưới thành.

Mà cố tình vị Hồn Đế này còn có thể hành động, gã chỉ cảm thấy xung quanh tất cả đều biến thành màu vàng, Hồn lực của mình cũng vận chuyển bình thường, chỉ là toàn thân đều trong nháy mắt bộc phát ra một loại cảm giác thiêu đốt mãnh liệt, phảng phất như muốn làm gã tan chảy vậy. Hơn nữa, Võ Hồn cư nhiên mất liên hệ với gã.

Thực ra, gã nên cảm thấy vinh hạnh, bởi vì gã là người đầu tiên với tư cách là kẻ địch chịu đựng Hoàng Kim Chi Lộ toàn lực ứng phó.

Sức tấn công của Hoàng Kim Chi Lộ, còn chưa đủ để khiến một gã Hồn Đế vẫn lạc, nhưng năng lực hạn chế khủng bố kèm theo của nó lại khiến ngay cả vị Hồn Đế này cũng bị trói buộc tạm thời. Đó chính là: Võ Hồn Bác Đoạt.

Thế nhưng, đồng dạng, sau khi phát động một đòn này, tia sức mạnh cuối cùng của Hoắc Vũ Hạo và Vương Đông cũng đã bị vắt kiệt. Hồn lực của hai người thậm chí ngay cả Võ Hồn cũng không đủ để duy trì. Mất đi sự lượn lờ của cánh Quang Minh Nữ Thần Điệp, thân thể bọn họ cũng đồng thời rơi xuống dưới thành.

Cũng ngay lúc này, đột nhiên, phía xa một bóng người màu đỏ lửa giống như sao băng đuổi trăng bắn nhanh tới, tốc độ đạt tới trong nháy mắt đó, cư nhiên để lại mấy chục tàn ảnh trên không trung. Ngay một khắc trước khi Hoắc Vũ Hạo và Vương Đông sắp rơi xuống mặt đất, cũng là trước khi mấy tên Hồn Vương đuổi theo đi tới, đỡ lấy hai người. Đồng thời ném ra phía sau, ném về phía Bối Bối và Từ Tam Thạch, Giang Nam Nam đang nhảy xuống từ đầu tường.

"Ta xem ai to gan như vậy, dám công kích người của Sử Lai Khắc Học Viện ta!" Giọng nói bưu hãn mà cuồng dã ngang nhiên vang lên. Tắm mình trong ngọn lửa, Mã Tiểu Đào giống như một vị nữ thần lửa giang rộng đôi cánh phượng hoàng sau lưng, ngạo thị quần địch.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!