Virtus's Reader
Đấu La Đại Lục II: Tuyệt Thế Đường Môn

Chương 77: HỎA DIỄM CUỒNG MA MÃ TIỂU ĐÀO!

Đúng vậy, Mã Tiểu Đào đã đến, khi nàng nhìn thấy tín hiệu cầu cứu của đệ tử nội viện do Hoắc Vũ Hạo phát ra, thì đã ra khỏi học viện đang đi về phía cửa Bắc Sử Lai Khắc Thành. Tốc độ của nàng là bực nào, trong thời gian ngắn ngủi, kịp thời chạy tới, vừa vặn cứu được Hoắc Vũ Hạo và Vương Đông.

Tuy rằng số lượng kẻ địch có tới sáu tên, nhưng Mã Tiểu Đào lại không hề sợ hãi, tuy nàng là con gái, nhưng đứng ở đó, lại có khí khái của đại tướng quân hoành đao lập mã.

Bối Bối đỡ lấy Hoắc Vũ Hạo, đỡ lấy Vương Đông lại là Giang Nam Nam có tốc độ hơn một bậc. Khiến Hoắc Vũ Hạo có chút giật mình là, Giang Nam Nam vị đệ nhất mỹ nữ ngoại viện này cư nhiên cũng là bốn Hồn hoàn, tu vi cư nhiên cũng không kém hơn Bối Bối và Từ Tam Thạch bao nhiêu. Thảo nào nàng cũng là đệ tử hạt giống ngoại viện.

"Tiểu sư đệ, các đệ không sao chứ." Bối Bối trầm giọng hỏi.

Hoắc Vũ Hạo lần đầu tiên nhìn thấy sát khí lăng lệ trong mắt đại sư huynh, hiển nhiên là đã thực sự nổi giận. Cú vừa rồi bọn họ rơi từ trên không trung xuống, nếu không có Mã Tiểu Đào kịp thời chạy tới, e rằng không chết cũng phải gãy gân gãy xương bị trọng thương rồi.

"Đại sư huynh, chúng đệ không sao, chỉ là có chút tiêu hao quá độ." Hoắc Vũ Hạo thấp giọng nói.

Bối Bối gật đầu, nhẹ nhàng đặt cậu xuống đất, bên kia, Giang Nam Nam cũng đặt Vương Đông xuống.

Sáu người phe địch cũng đã tụ tập lại một chỗ, vị Hồn Đế bị Hoàng Kim Chi Lộ bắn trúng cho đến giờ phút này, ánh sáng vàng trên người mới từ từ tiêu tán, nhưng quần áo trên người cũng bị thiêu đốt rách nát nhiều chỗ, sắc mặt càng là cực kỳ khó coi.

Chính là trong công phu một lát này, để chống lại Hoàng Kim Chi Lộ, Hồn lực của gã tiêu hao cư nhiên cao tới hơn ba thành, gã chính là một vị Hồn Đế a! Đối mặt với tổ hợp bất quá là Đại Hồn Sư và Hồn Tôn cư nhiên bị làm cho chật vật như thế. Gã làm sao có thể không giận?

Thế nhưng, dưới sự phẫn nộ, chôn giấu sâu hơn chính là sợ hãi, nỗi sợ hãi thật sâu.

Quả nhiên không hổ là đệ tử hạt giống của Sử Lai Khắc Học Viện a! Một gã Hồn Tôn cộng thêm một gã Đại Hồn Sư, cư nhiên có thể thoát chết dưới sự vây đuổi chặn đường của một gã Hồn Đế và năm gã Hồn Vương. Chuyện này nếu nói ra ngoài nào có ai tin? Ánh sáng màu vàng kia hẳn là một loại Võ Hồn Dung Hợp Kỹ kỳ dị đi.

Mặc dù nội tâm phẫn nộ, nhưng vị Hồn Đế cầm đầu này trong lòng đã nảy sinh ý lui. Mặc dù Mã Tiểu Đào đám người trước mặt nhìn qua thực lực tổng thể vẫn không thể chống lại bọn họ. Nhưng những người này đều là học viên của Sử Lai Khắc Học Viện, muốn một chốc một lát bắt bọn họ lại cũng khẳng định là không làm được. Sử Lai Khắc Học Viện gần như vậy, vạn nhất đến một vị...

Nghĩ đến đây, vị thủ lĩnh này quyết đoán, tay phải mạnh mẽ vung lên, dẫn theo thuộc hạ quay đầu bỏ chạy.

"Muốn đi? Thả chạy một tên lão nương liền không gọi là Hỏa Diễm Cuồng Ma Mã Tiểu Đào." Vừa thấy đối phương muốn chạy, Mã Tiểu Đào lập tức nổi giận, dám cả gan chặn giết học viên Sử Lai Khắc Học Viện ở gần Sử Lai Khắc Thành, ít nhất đã trăm năm không xuất hiện loại người to gan lớn mật này rồi. Là đệ tử nội viện Sử Lai Khắc Học Viện, cảm giác vinh dự học viện của Mã Tiểu Đào cực kỳ mãnh liệt, huống chi, nàng lần này vốn là muốn tìm Hoắc Vũ Hạo giúp đỡ, giúp vị tiểu học đệ này trút giận nàng tự nhiên là không tiếc sức lực.

Mã Tiểu Đào quát to một tiếng: "Từ Tam Thạch, ngươi bảo vệ hai vị học đệ, Bối Bối, Giang Nam Nam, các ngươi bao vây hai cánh. Thả chạy một tên ta chỉ hỏi tội các ngươi."

Vừa nói, sáu Hồn hoàn trên người Mã Tiểu Đào dưới sự chiếu rọi của ngọn lửa tỏa ra ánh sáng rực rỡ, trong đó hai Hồn hoàn thứ hai, thứ ba đồng thời sáng lên. Ngọn lửa màu vàng đỏ nồng đậm giống như giếng phun từ trên người nàng bộc phát ra. Đôi cánh sau lưng mạnh mẽ vỗ một cái, thúc đẩy thân thể nàng giống như một ngôi sao băng lửa đuổi thẳng theo sáu người đối phương.

Nhìn dáng vẻ kia của nàng, rõ ràng là muốn lấy một địch sáu a!

Bưu hãn không? Bưu hãn! Nhưng đây cũng đồng dạng là tượng trưng cho thực lực.

Cùng là cường giả cấp bậc Hồn Đế, nhìn xem sáu Hồn hoàn trên người Mã Tiểu Đào đi, hai vàng, hai tím, hai đen. Trang bị mạnh nhất tiêu chuẩn của Hồn sư. Mà Hồn Đế mạnh nhất của đối phương thì chẳng qua là ba vàng, hai tím, một đen. Trong số Hồn sư bình thường mà nói cũng đã là khá tốt rồi. Nhưng trước mặt đệ tử nội viện Sử Lai Khắc Học Viện Mã Tiểu Đào, vậy thì đã hoàn toàn không đủ nhìn.

Tốc độ của sáu người phe địch cũng rất nhanh, nhưng Mã Tiểu Đào sau khi đồng thời thi triển Hồn kỹ thứ hai Dục Hỏa Phượng Hoàng, Hồn kỹ thứ ba Phượng Dực Thiên Tường, tốc độ lại còn vượt qua bọn họ. Hơn nữa, để chặn đối thủ lại trong thời gian đầu tiên, Mã Tiểu Đào ngay khoảnh khắc sau khi thân thể bay ngang lao ra, lại phát động một Hồn kỹ. Không, chính xác mà nói, lại là hai Hồn kỹ, hơn nữa còn không phải là kỹ năng Hồn hoàn.

Chỉ thấy hai chân Mã Tiểu Đào đồng thời sáng lên, từng vòng vân sáng màu vàng đỏ trong nháy mắt lưu chuyển về phía sau, ngay sau đó, hai luồng chùm sáng lửa màu vàng đỏ liền từ lòng bàn chân nàng phun ra.

Do tốc độ tăng lên quá nhanh trong thời gian ngắn, đến nỗi nơi Mã Tiểu Đào đi qua, trong không khí bộc phát ra một chuỗi tiếng nổ và tiếng rít.

Hoắc Vũ Hạo và Vương Đông tuy rằng có chút thoát lực, nhưng đại não lại đều tỉnh táo vô cùng. Mắt thấy một màn này, hai người đều không khỏi trừng lớn hai mắt.

Bọn họ đương nhiên biết đệ tử nội viện cường hãn, nhưng Mã Tiểu Đào vừa phát động chiến đấu này, bọn họ mới hiểu được đệ tử nội viện rốt cuộc cường hãn đến mức độ nào. Để đuổi theo kẻ địch, cư nhiên liên tục sử dụng tới bốn Hồn kỹ. Giờ khắc này tốc độ Mã Tiểu Đào đạt tới là thứ bọn họ ngay cả nghĩ cũng không dám nghĩ. E rằng cho dù là cường giả bảy, tám Hồn hoàn cũng không thể so sánh được đi. Hơn nữa, hai Hồn kỹ thi triển phía sau, hẳn là đến từ Hồn cốt. Nói cách khác, trên hai chân của Mã Tiểu Đào, đều đã kèm theo Hồn cốt, hơn nữa còn là Hồn cốt giống hệt nhau mới đúng.

Mang theo tiếng rít và tiếng không khí nổ, Mã Tiểu Đào giống như một quả đạn pháo hung hăng nổ vào trong sáu người đối phương. Từ lúc nàng sử dụng Dục Hỏa Phượng Hoàng và Phượng Dực Thiên Tường tăng tốc, đến khi trong nháy mắt phát động hai kỹ năng Hồn cốt tốc độ tăng vọt, trước sau thực ra cũng chỉ có hai ba giây mà thôi. Thậm chí khi nàng đâm vào đội hình kẻ địch, đối phương còn có chút chưa phản ứng lại, hoàn toàn là trở tay không kịp.

Mục tiêu của Mã Tiểu Đào, đứng mũi chịu sào chính là tên Hồn Đế sở hữu Võ Hồn chiến đao khổng lồ kia. Thân thể nàng cũng là trực tiếp đâm về phía đối phương.

Cảm nhận của Hồn Đế tự nhiên phải hơn hẳn các Hồn Vương bên cạnh, cảm nhận được không ổn mạnh mẽ quay đầu nhìn lại, Mã Tiểu Đào đã đến trước mặt gã.

Khi đối mặt với nguy cơ sinh tử, phản ứng đầu tiên của đại đa số người đều khẳng định là tự bảo vệ mình, vị Hồn Đế này cũng không ngoại lệ. Gã dốc hết toàn lực mạnh mẽ nghiêng người, đồng thời thân thể khi đang lao về phía trước ngã về phía bên cạnh, tránh đi cú đâm này của Mã Tiểu Đào.

Khí thế hiển hách kia căn bản không phải thứ gã dám chính diện đón đỡ.

Gã tránh đi này không sao cả, Mã Tiểu Đào đã ngạnh sinh sinh xông vào bộ phận trung tâm của năm tên Hồn Vương khác.

"Oanh"

Hoắc Vũ Hạo, Vương Đông đều chỉ nhìn thấy Mã Tiểu Đào nổ vào trong đội hình đối phương, sau đó liền bộc phát ra vụ nổ khủng bố, ngọn lửa màu vàng đỏ bốc lên cột lửa khổng lồ cao hơn mười mét, trong lúc mơ hồ còn có tiếng phượng hót vang vọng vang lên, bóng dáng Hỏa Phượng Hoàng xoay quanh cột lửa khổng lồ kia một vòng.

Bốn bóng người đồng thời ngã văng ra bốn hướng khác nhau. Khi cột lửa kia thu liễm. Sáu tên địch nhân thình lình đã biến thành bốn tên.

Hoắc Vũ Hạo dùng sức nuốt một ngụm nước bọt, lẩm bẩm nói: "Vương Đông, ta rất nghi ngờ lúc trước chúng ta làm thế nào thoát khỏi tay vị học tỷ này..."

Vương Đông càng là ngay cả lời cũng nói không nên lời.

Từ Tam Thạch phụ trách bảo vệ bọn họ cười khổ nói: "Đó là bởi vì Tiểu Đào học tỷ để áp chế Tà Hỏa trong cơ thể mình, trong tình huống bình thường sẽ không dùng toàn lực. Hôm nay nàng là thật sự nổi giận rồi. Đây chính là toàn lực ứng phó bộc phát. Các đệ tưởng rằng, Tiểu Đào học tỷ là một cô gái, biệt danh Hỏa Diễm Cuồng Ma của nàng là từ đâu mà có..."

Ngay trong cuộc nói chuyện ngắn ngủi này của bọn họ, thân hình Mã Tiểu Đào đã lần nữa xuất hiện. Bốn Hồn kỹ tăng tốc kia của nàng cũng không chỉ là để truy kích kẻ địch, mà còn là để không ngừng nâng cao sức mạnh bản thân lên cực hạn, một đòn vừa rồi, đã đủ để sánh ngang cấp bậc Hồn Thánh bảy Hồn hoàn.

Thân là học viên của Sử Lai Khắc Học Viện, nàng không chỉ sở hữu thực lực cường đại, còn có khả năng điều khiển Hồn kỹ cực kỳ cường hãn. Rất nhiều phương thức vận dụng Hồn kỹ, đều là bí mật bất truyền của Sử Lai Khắc Học Viện. Chỉ có đệ tử nội viện đã ký thỏa thuận bảo mật mới có thể học tập.

Trong bốn tên địch nhân bị chấn bay, bao gồm cả tên Hồn Đế kia, trên người mỗi người đều là ngọn lửa màu vàng đỏ lượn lờ, thân thể lảo đảo ngã xuống đất, nhìn dáng vẻ kia, cũng đồng dạng là chịu ảnh hưởng của một đòn vừa rồi.

Mã Tiểu Đào không có truy kích ngay lập tức, một đòn toàn lực vừa rồi tiêu hao đối với nàng cũng không ít. Nàng ngẩng đầu lên trời, đôi cánh phượng hoàng sau lưng cùng với cánh tay nàng vươn ra hai bên mà giang rộng.

Nàng mạnh mẽ hít sâu một hơi, lập tức, có thể nhìn thấy rõ ràng, ở rìa đôi cánh của nàng, bắt đầu có lượng lớn điểm sáng màu đỏ nhạt hội tụ về phía nàng. Nàng cư nhiên đang trong quá trình chiến đấu khôi phục Hồn lực.

Mà lúc này, Bối Bối và Giang Nam Nam mới vừa vặn từ hai bên chạy tới, hai người đồng thời ra tay, mỗi người vồ về phía một tên Hồn Vương của đối phương.

Tu vi càng cao, khôi phục tự nhiên cũng càng nhanh, Hồn Đế phe địch lúc này trên mặt đã tràn đầy vẻ kinh hãi. Đây còn là người sao? Một vị Hồn Đế, đối mặt với sáu người bọn họ cư nhiên trong nháy mắt chiếm cứ thượng phong tuyệt đối. Ngọn lửa nhiệt độ cao khủng bố kia thiêu đốt cơ thể và Hồn lực của gã, khiến gã không còn sinh ra nổi nửa phần tâm thái chống lại.

Không dám chậm trễ, gã quay đầu bỏ chạy. Giờ này khắc này, gã đã hoàn toàn không màng tới đồng bạn của mình nữa rồi. Gã vẫn luôn biết Sử Lai Khắc Học Viện rất mạnh, lại không ngờ cư nhiên cường hãn như thế. Chỉ là đến một gã Hồn Đế, đã khiến bọn họ không thể chống lại.

Đôi mắt Mã Tiểu Đào lúc này đã biến thành một mảnh đỏ rực, nhìn Hồn Đế quay đầu bỏ chạy, khóe miệng nàng toát ra một tia khinh thường nồng đậm. Đôi cánh sau lưng lần nữa vỗ, thân thể nàng cứ thế bay ngang ra, nhưng lại không phải đuổi theo tên Hồn Đế kia, mà là lắc mình qua một tên Hồn Vương còn sống khác ngoài hai tên Hồn Vương mà Bối Bối và Giang Nam Nam đối phó.

Vị Hồn Vương này lập tức kinh hãi, bất chấp tất cả thi triển Hồn kỹ của mình muốn ngăn cản. Thế nhưng, đôi cánh lửa sau lưng Mã Tiểu Đào đột nhiên thu liễm, ngay trong nháy mắt biến mất, ngay sau đó, một đạo ánh sáng đỏ dường như cắt đứt bầu trời đêm từ trên người nàng lóe lên rồi biến mất, biến mất không thấy. Thân thể tên Hồn Vương kia và Hồn kỹ gã vừa thi triển ra lập tức toàn bộ ngưng kết.

Mã Tiểu Đào ngay cả nhìn cũng không thèm nhìn gã một cái, thân hình mềm mại bay lên không, ngay sau đó, một tiếng phượng hót vang vọng vang lên, trên người nàng, cư nhiên xuất hiện vô số lông vũ rực rỡ chói mắt, ngay sau đó, thân thể nàng đã hóa thành một đạo ánh sáng đỏ, mang theo đuôi lửa rực rỡ vô song, để lại điểm điểm ánh sao màu vàng đỏ trên không trung, đuổi theo tên Hồn Đế kia.

Trong toàn bộ sáu Hồn hoàn trên người Mã Tiểu Đào, Hồn hoàn màu đen cuối cùng rốt cuộc vào giờ khắc này lấp lánh ánh sáng chói mắt.

Màu vàng đỏ, cuối cùng cắn nuốt tất cả. Sự vẫn lạc của tên Hồn Đế kia và đồng bạn của gã cũng không có gì khác biệt. Cùng là Hồn Đế, gã trước mặt Mã Tiểu Đào lại ngay cả một chút năng lực chống lại cũng không có.

Hai bên khác, Bối Bối và Giang Nam Nam cũng không làm Mã Tiểu Đào thất vọng.

Hồn Tông đấu với Hồn Vương, trong tình huống bình thường là phải bị áp chế. Nhưng Bối Bối bọn họ lại đều là đệ tử hạt giống trong Sử Lai Khắc Học Viện. Cho dù là trong trạng thái toàn thịnh của đối phương một chọi một, hươu chết về tay ai cũng rất khó nói. Huống chi hai tên Hồn Vương kia trước đó chịu phải công kích của Mã Tiểu Đào, khi bọn họ chạy tới thậm chí còn chưa hồi phục lại.

Bối Bối là Chiến Hồn sư hệ Cường công bộc phát cao, Giang Nam Nam thì là một Mẫn Công hệ Chiến Hồn sư bộc phát cao. Kết quả có thể nghĩ mà biết.

Khi bên phía Mã Tiểu Đào kết thúc chiến đấu, hai tên Hồn Vương khác một tên bị điện giật thành than cốc, tên còn lại thì trong công kích của Giang Nam Nam bay lên cao mấy chục mét, lại bị Giang Nam Nam từ giữa không trung đạp xuống.

Từ lúc Mã Tiểu Đào phát động đến khi chiến đấu kết thúc, trước sau chẳng qua là thời gian một phút mà thôi. Toàn bộ sáu tên địch nhân, toàn bộ vẫn lạc.

Đợi sau khi tất cả kẻ địch đều bị giết chết, Mã Tiểu Đào mới gãi gãi đầu, có chút xấu hổ nói: "Quên để lại người sống rồi..."

Bối Bối và Giang Nam Nam cũng chỉ đành bất đắc dĩ nhìn nàng. Tính cách bưu hãn này của Mã Tiểu Đào, câu không thể thả chạy một tên kia của nàng hô lên, Bối Bối và Giang Nam Nam tự nhiên phải toàn lực ứng phó, đối thủ lại là Hồn Vương, bọn họ tự nhiên đều ra tay độc ác.

"Thôi bỏ đi. Quay về bảo đội hộ vệ học viện mang xác về kiểm tra xem. Luôn sẽ có chút dấu vết để lại." Mã Tiểu Đào vung tay lên, coi như là san bằng sai lầm của mình.

Hoắc Vũ Hạo và Vương Đông lúc này trong mắt đều chỉ còn lại sự khâm phục. Trong ký ức của bọn họ, toàn bộ quá trình chiến đấu vừa rồi của Mã Tiểu Đào chỉ có thể dùng "nhanh như gió, xâm lược như lửa" để hình dung.

Cùng là Hồn sư, sáu Hồn hoàn trên người Mã Tiểu Đào giống như là sống lại vậy, luân phiên lấp lánh, mỗi một lần biến đổi, đều có thể thi triển ra Hồn kỹ thích hợp nhất. Đơn nhất Hồn hoàn hoán đổi nhanh chóng như vậy Hoắc Vũ Hạo bọn họ cũng có thể miễn cưỡng làm được, nhưng sự hoán đổi của Mã Tiểu Đào căn bản không chịu sự hạn chế của số lượng Hồn hoàn a!

Đây cũng là nguyên nhân quan trọng tại sao cùng là Hồn Đế, trước mặt nàng, kẻ địch căn bản không có nửa phần cơ hội.

Đương nhiên, Mã Tiểu Đào bản thân chính là Hồn sư Tà Hỏa Phượng Hoàng thiên phú dị bẩm, Võ Hồn cường đại cộng thêm Hồn cốt, khiến nàng tất nhiên phải cường hãn hơn nhiều so với Hồn Đế sáu Hồn hoàn bình thường.

Trên đầu tường Sử Lai Khắc Thành, bảy tám bóng người không biết từ lúc nào xuất hiện ở đó, sau lưng bọn họ, là không ít quân nhân, những quân nhân này tất cả đều cung cung kính kính đứng ở đó.

Trong bảy tám người này, thình lình có Lâm Lão và Ngôn Thiếu Triết ở trong đó.

Tín hiệu cầu viện của đệ tử nội viện, đối với Sử Lai Khắc Học Viện mà nói chính là đại sự hàng đầu. Bọn họ thực ra đã đến từ sớm, với tu vi của bọn họ, tự nhiên phải đến sớm hơn Mã Tiểu Đào.

Thế nhưng, với tư cách là sư trưởng, bọn họ lại không ra tay ngay lập tức. Bởi vì bọn họ muốn xem xem, những học viên này có thể làm được đến mức độ nào.

Sự thật chứng minh, các học viên không làm bọn họ thất vọng. Bất luận là cuộc chạy trốn của Hoắc Vũ Hạo và Vương Đông, hay là sự cứu viện kịp thời của Mã Tiểu Đào, Bối Bối, Giang Nam Nam, Từ Tam Thạch, đều có thể dùng "đáng khen ngợi" để hình dung. Kẻ địch xâm phạm toàn bộ vẫn lạc. Sai lầm duy nhất chính là không để lại người sống.

Ngôn Thiếu Triết có chút bất đắc dĩ nói: "Nha đầu Tiểu Đào này, tính cách quá nóng nảy. Vừa tiến vào trạng thái chiến đấu, là hoàn toàn biến thành một người khác vậy."

Lâm Lão mỉm cười, nói: "Đây cũng là do tính cách. Đồng thời cũng là chịu ảnh hưởng của Võ Hồn. Bất quá, tu vi của đứa nhỏ này lại tiến bộ không ít. Ta thấy, không quá ba năm, nó sẽ có thể đột phá bảy Hồn hoàn rồi."

Ngôn Thiếu Triết ha hả cười, nói: "Lâm Lão. Vốn dĩ ta còn chưa nắm chắc. Bất quá, có đứa nhỏ Hoắc Vũ Hạo này xuất hiện, ta có thể cho ngài câu trả lời khẳng định rồi. Bất quá, ngài không cảm thấy vừa rồi kinh diễm nhất vẫn là quá trình chạy trốn của Hoắc Vũ Hạo và Vương Đông sao?"

Bọn họ đương nhiên không nhìn thấy toàn bộ. Nhưng Lâm Lão khoảng cách gần nhất, khi nhìn thấy tín hiệu cầu viện ngay lập tức xuất hiện trên đầu tường, cũng chính là một khắc Hoắc Vũ Hạo thi triển ánh sáng màu xanh biếc kia khiến ba tên Hồn Vương mất đi năng lực hành động trên không trung rơi xuống.

Ngôn Thiếu Triết tuy rằng đến muộn hơn một chút, nhưng vì ông không phải ở trong thành, tầm nhìn không bị che khuất, cũng loáng thoáng nhìn thấy một màn kia. Tốc độ của những cường giả đỉnh cấp như bọn họ, đã không thể dùng Hồn sư bình thường để đo lường. Mà toàn bộ quá trình chạy trốn tiếp theo, cộng thêm sự kinh diễm của Thụy Xán Trung Đích Điêu Linh, Hoàng Kim Chi Lộ cuối cùng, đều để lại ấn tượng sâu sắc cho hai vị cao tầng học viện này cùng với các cường giả học viện bên cạnh bọn họ.

Biểu hiện của Mã Tiểu Đào cố nhiên cường hãn, nhưng nàng vốn dĩ đã là đệ tử nội viện của học viện, đồng thời với tu vi cấp bậc Hồn Đế của nàng đối mặt với sáu Hồn hoàn của kẻ địch, chiến thắng là không chút hồi hộp. Mà Hoắc Vũ Hạo và Vương Đông không giống vậy, hai Hồn hoàn cộng ba Hồn hoàn, cư nhiên từ trong sự vây công của sáu tên cường giả cấp bậc Hồn Đế, Hồn Vương trốn thoát. Điều này đã đủ để nói lên vấn đề rồi.

Cho dù là Mã Tiểu Đào không thể kịp thời chạy tới, bọn họ rơi xuống dưới thành bị thương, nhưng khả năng tử vong cũng cực nhỏ. Mà khi đó, Bối Bối, Từ Tam Thạch và Giang Nam Nam đã chạy tới, tạm thời bảo vệ bọn họ chu toàn cũng là hoàn toàn không thành vấn đề. Có thể nói, bọn họ trong cuộc sinh tử thời tốc đó chạy trốn là thành công.

Ngôn Thiếu Triết và Lâm Lão đều là một thành viên trong Hải Thần Các của Sử Lai Khắc Học Viện, với ánh mắt của bọn họ, đối với biểu hiện lúc đó của Hoắc Vũ Hạo và Vương Đông đều phải đưa ra một đánh giá không thể bắt bẻ.

"Thiếu Triết, ngươi nhìn ra kỹ năng Hoắc Vũ Hạo thi triển khi bị đuổi kịp trên không trung là gì không?" Lâm Lão mỉm cười hỏi.

Ngôn Thiếu Triết sửng sốt một chút, lắc đầu nói: "Lúc đó ta khoảng cách quá xa, nhìn không rõ. Lâm Lão, ngài nhất định đã nhìn thấy. Nó rốt cuộc dùng kỹ năng gì? Cư nhiên có thể khiến ba tên Hồn Vương trong nháy mắt mất đi năng lực phi hành từ trên không trung rơi xuống."

Lâm Lão mỉm cười nói: "Vốn dĩ hai tiểu gia hỏa này lấy đi từ chỗ ta một khối Hồn cốt trân quý ta còn có chút đau lòng. Bất quá, nhìn kỹ năng này của nó xong, ta đã cảm thấy rất đáng giá rồi. Nếu ta nhìn không lầm, thứ nó thi triển là một kỹ năng loại Lĩnh vực, nguồn gốc kỹ năng hẳn là Hồn cốt. Có lẽ, khối Hồn cốt này và sự thức tỉnh Võ Hồn thứ hai của nó còn có quan hệ."

Ngôn Thiếu Triết giật mình kinh hãi: "Lâm Lão, ngài xác định là Hồn kỹ loại Lĩnh vực?"

Lâm Lão liếc ông một cái, lại không trả lời, xoay người đi vào trong thành, vừa đi vừa ung dung nói: "Có người gan rất lớn, bắt nạt đến trên đầu học viện chúng ta rồi. Ngươi tự xem mà làm đi."

Ngôn Thiếu Triết tự biết lỡ lời, sau khi khom người hành lễ về hướng Lâm Lão rời đi, trong mắt đã tràn đầy sát khí, nói với một người bên cạnh: "Mang tất cả xác chết về học viện, không tiếc bất cứ giá nào điều tra rõ là ai dám ở địa bàn Sử Lai Khắc ta động đến người của chúng ta."

"Rõ."

Dưới thành.

"Cảm ơn học tỷ." Hoắc Vũ Hạo và Vương Đông Hồn lực thấu chi, nhưng thể lực lại không có vấn đề gì, cung kính hành lễ với Mã Tiểu Đào đã đi về trước mặt, trong mắt toát ra vẻ khâm phục.

Mã Tiểu Đào xua tay nói: "Không cần cảm ơn ta. Đến Sử Lai Khắc Học Viện chúng ta gây sự, những tên này là sống không kiên nhẫn rồi. Các đệ gần đây có phải đắc tội với ai không?"

"Không có a!" Hoắc Vũ Hạo mới nói ra câu này, đột nhiên ý thức được cái gì, quay đầu nhìn về phía Vương Đông.

Vương Đông cũng đang nhìn cậu. Trong lòng hai người đều có một đạo hàn ý xẹt qua.

Nếu nói bọn họ gần đây đắc tội với ai, vậy thì, chỉ có một người là đáng ngờ nhất. Người này không nghi ngờ gì nữa chính là Đái Hoa Bân. Đái Hoa Bân trước sau hai lần thua bọn họ, cần phải dập đầu nhận sai. Hắn lại xuất thân từ Bạch Hổ Công Tước phủ, hẳn là có thể điều động nhiều người như vậy phục vụ cho hắn. Một gã Hồn Đế cộng năm gã Hồn Vương cũng không phải thế lực bình thường có thể sở hữu.

Không đợi Hoắc Vũ Hạo mở miệng nữa, Bối Bối đã đi tới bên cạnh cậu, nói: "Hai vị sư đệ, nơi này còn chưa an toàn, chúng ta về học viện trước đã."

Trên thực tế, lúc này đã không còn nửa điểm khả năng không an toàn nữa rồi. Một cái tín hiệu cầu cứu kia của Hoắc Vũ Hạo, trực tiếp gọi tới chiến lực đỉnh cấp nhất của Sử Lai Khắc Học Viện. Chỉ trong công phu một lát này, Phàm Vũ đều đã chạy tới rồi.

Không còn nghi ngờ gì nữa, tín hiệu cầu cứu của đệ tử nội viện kia của Hoắc Vũ Hạo là do Phàm Vũ đưa, Phàm Vũ còn cố ý thêm vào trong đạn tín hiệu này của cậu một số thứ chuyên môn, cho nên tín hiệu của Hoắc Vũ Hạo vừa phát ra, Phàm Vũ liền nhìn thấy, lập tức dùng tốc độ nhanh nhất chạy tới.

Thế là, Hoắc Vũ Hạo và Vương Đông khi đến còn chỉ là hai người, khi về lại đã biến thành một đám người. Những cái xác kia, cũng toàn bộ đều bị người của Ngôn Thiếu Triết viện trưởng mang đi.

Đêm nay, Hoắc Vũ Hạo và Vương Đông là không thể ngủ ngon, sau khi học viện liên tục thẩm vấn, bọn họ mãi đến sáng sớm mới trở về ký túc xá. Học viện tuy rằng không đưa ra đáp án rõ ràng, nhưng hiển nhiên cũng là có suy đoán.

Đối với việc học viện xử lý như thế nào, Hoắc Vũ Hạo cũng không lo lắng, lần này xác thực là cậu và Vương Đông sơ suất, bọn họ làm thế nào cũng không ngờ Đái Hoa Bân ở gần Sử Lai Khắc Thành cư nhiên còn dám sử dụng thủ đoạn này.

Những cái xác kia rốt cuộc không thể tìm ra bất kỳ manh mối nào. Mấy người kia xác thực là do Đái Hoa Bân phái đi, nhưng khi bọn họ đi chặn giết Hoắc Vũ Hạo và Vương Đông, đã xóa sạch tất cả những thứ có khả năng tiết lộ thân phận rồi. Không chỉ sợ mang lại phiền phức cho Đái Hoa Bân, đồng thời, càng sợ gây rắc rối cho Bạch Hổ Công Tước a!

Cơn giận của Sử Lai Khắc Học Viện, cho dù là Bạch Hổ Công Tước một người dưới vạn người trên ở Tinh La Đế Quốc cũng không chịu nổi.

Trong tình huống không có đủ bằng chứng, học viện cũng không làm rùm beng chuyện này, nhưng cơn giận này lại chỉ là bị đè nén xuống mà thôi.

Khi sáng sớm ngày hôm sau, Đái Hoa Bân nhìn thấy Hoắc Vũ Hạo và Vương Đông thần sắc có chút uể oải đến đi học không khỏi sắc mặt đại biến. Bất quá, hắn dù sao cũng là con trai của Bạch Hổ Công Tước, tuy rằng trong lòng kinh hãi, nhưng trên mặt lại không để lộ ra quá nhiều biến hóa.

Tối hôm qua hắn vẫn luôn không đợi được bất kỳ tin tức gì, hắn hiện tại chỉ hy vọng, kết quả cuối cùng đừng quá tệ, ít nhất người của mình đừng có tổn thất gì mới tốt. Nếu không thì, chỗ phụ thân mình cũng không có cách nào bàn giao a!

Mồ hôi lạnh, bất tri bất giác thấm ướt vạt áo sau lưng Đái Hoa Bân. Một gã Hồn Đế cộng năm gã Hồn Vương cư nhiên đều không thể giết chết bọn họ. Sự hối hận thật sâu nảy sinh trong đáy lòng.

"Đái Hoa Bân." Thị lực của Hoắc Vũ Hạo tốt bực nào, liếc mắt một cái liền nhìn thấy Đái Hoa Bân đang đứng ở cửa phòng học lớp hai nhìn bọn họ kinh nghi bất định, tay kéo Vương Đông một cái, sải bước đi tới.

Sắc mặt Đái Hoa Bân có chút xanh mét, dù thế nào hắn cũng chỉ là một thiếu niên mười mấy tuổi mà thôi, rốt cuộc không thể che giấu thần sắc của mình quá tốt.

Vương Đông nhìn thấy Đái Hoa Bân cũng ánh mắt ngưng lại, định xông lên, Hoắc Vũ Hạo vội vàng một phen kéo hắn lại.

Đái Hoa Bân lạnh lùng hỏi: "Làm gì?"

Hoắc Vũ Hạo vừa nắm chặt Vương Đông không cho hắn phát tác, vừa trầm giọng nói: "Cược ước hôm đó, là ngươi thua rồi chứ? Thực hiện lời hứa đi."

Lúc này đang là lúc các học viên đến đi học, học viên đi ngang qua nườm nượp không dứt, mọi người đều là năm hai, tự nhiên rõ ràng sự giao ác giữa Hoắc Vũ Hạo, Vương Đông và Đái Hoa Bân. Không ít người đều đã dừng chân quan sát ở phía xa.

Đái Hoa Bân cắn chặt răng, hai nắm đấm nắm chặt, gân xanh trên trán nổi lên.

"Hoắc Vũ Hạo, Vương Đông, các ngươi đừng quá đáng." Chu Lộ từ trong lớp hai chui ra, chắn trước mặt Đái Hoa Bân gầm lên với hai người.

Vương Đông lạnh lùng nói: "Chúng ta quá đáng? Ngươi hỏi hắn xem tối hôm qua hắn đã làm những gì. Chỉ không biết hắn có gan làm, có gan nhận hay không thôi."

Đái Hoa Bân nghiến răng nghiến lợi nói: "Ta không biết các ngươi đang nói cái gì."

Vương Đông khinh thường hừ một tiếng: "Quả nhiên là một tên hèn nhát. Bất luận ngươi có dám thừa nhận hay không, dập đầu nhận sai với chúng ta trước đã. Có chơi có chịu."

Chu Lộ còn muốn nói, lại bị Đái Hoa Bân đang lòng rối như tơ vò một phen kéo ra sau lưng, hắn cũng không dám khẳng định những người kia của mình rốt cuộc là đã bại lộ hay là thế nào. Chuyện này quan hệ trọng đại, liên quan đến Bạch Hổ Công Tước, bất luận thế nào hắn cũng tuyệt đối không thể thừa nhận. Nếu không, đó sẽ liên quan đến sự giao ác giữa Sử Lai Khắc Học Viện và Bạch Hổ Công Tước phủ, thậm chí là với Tinh La Đế Quốc.

Hít sâu một hơi, Đái Hoa Bân đè nén tất cả oán độc và khuất nhục vào sâu trong nội tâm, mạnh mẽ quỳ rạp xuống đất, dập đầu ba cái thật kêu với Hoắc Vũ Hạo và Vương Đông, hô to một tiếng: "Ta sai rồi." Sau đó đứng dậy, mạnh mẽ quay về phòng học.

Sự oán độc trong mắt Chu Lộ một chút cũng không ít hơn Đái Hoa Bân, người chịu nhục là nam nhân tương lai của nàng a! Nàng nâng ngón tay có chút run rẩy chỉ vào hai người Hoắc Vũ Hạo: "Các ngươi chờ đó, các ngươi chờ đó..."

Hoắc Vũ Hạo lại giống như không nghe thấy, kéo Vương Đông một cái, xoay người đi về phía lớp một. Lúc này trong lòng cậu cũng không có sự khoái trá, nhiều hơn lại là cảnh giác. Trước mặt nhiều bạn học như vậy để Đái Hoa Bân dập đầu nhận sai, hắn cư nhiên đều không có phát tác ra. Đối thủ như vậy hiển nhiên càng thêm đáng sợ. Huống chi thực lực cá nhân của Đái Hoa Bân hiện tại đã trưởng thành đến mức độ khá kinh người. Đáng tiếc là không để hắn chịu sự trừng phạt thích đáng sau cuộc tập kích lần này.

Điều Hoắc Vũ Hạo không biết là, chính vì cuộc tập kích lần này, Đái Hoa Bân đã bị học viện liệt vào danh sách đen triệt để. Tuy rằng không có bằng chứng rõ ràng chứng minh cái gì, nhưng Sử Lai Khắc Học Viện đều là những người nào? Từ đủ loại dấu vết bọn họ cũng có thể phán đoán ra rất nhiều thứ rồi. Nhưng Sử Lai Khắc Học Viện cũng đồng dạng có sự kiêng kỵ của bọn họ, vì hai học viên mà đối địch với Tinh La Đế Quốc, điều này hiển nhiên là không khôn ngoan. Hơn nữa, đây dù sao cũng chỉ là chuyện do một mình Đái Hoa Bân gây ra. Vì vậy, Đái Hoa Bân thiên phú dị bẩm khi Hoắc Vũ Hạo và Vương Đông bị tập kích không chết thì đã định trước là vô duyên với nội viện rồi.

Khảo hạch lên lớp đã hoàn toàn kết thúc, có thể tiến vào phòng học của lớp đi học, tất cả đều là học viên đã thông qua khảo hạch. Người chưa thông qua khảo hạch, ba ngày sau còn có một cơ hội thi lại, nếu vẫn không thể thông qua, thì chỉ có bị khuyên thôi học.

Lớp một do Vương Ngôn và Chu Y dạy dỗ đạt được tỷ lệ thông qua 95% với thành tích tốt kinh người. Sự thật chứng minh, sự phối hợp của hai người bọn họ là hợp lý nhất.

Chu Y có thể quản được học viên, mà kiến thức phong phú và tác phong giảng dạy ôn hòa của Vương Ngôn bổ sung cho bà, cộng thêm học viên khóa này xác thực ưu tú. Cuối cùng lớp một học viên chưa thông qua khảo hạch lên lớp chỉ có lác đác vài người mà thôi, hơn nữa bọn họ còn có cơ hội thi lại.

Tương đối mà nói, mấy lớp khác học viên bị đào thải thì nhiều hơn.

"Vũ Hạo, tại sao ngươi không cho ta tìm hắn tính sổ?" Vương Đông hậm hực ngồi xuống, hỏi Hoắc Vũ Hạo bên cạnh.

Hoắc Vũ Hạo nói: "Học viện đều không đưa ra kết luận, chúng ta nói lại có tác dụng gì? Chúng ta đang ở trong học viện, tìm hắn tính sổ cũng sẽ không có kết quả đâu. Tĩnh quan kỳ biến đi. Vẫn là nỗ lực nâng cao thực lực của bản thân quan trọng nhất. Khi nào chúng ta có thể đạt tới tu vi như Tiểu Đào học tỷ, gặp lại tập kích cũng không sợ nữa."

Trận chiến ngày hôm qua kích thích đối với cậu khá lớn, muốn nâng cao tu vi trong thời gian ngắn hiển nhiên là không thể nào. Nhưng Hồn đạo khí lại có thể khiến khả năng sinh tồn của cậu được tăng cường. Cho nên Hoắc Vũ Hạo đã lên kế hoạch xong rồi, tranh thủ mấy ngày nay, phải cải tạo lại toàn bộ một bộ Hồn đạo khí của mình. Ít nhất phải để bản thân sở hữu toàn bộ Hồn đạo khí cấp 2. Nếu cậu và Vương Đông khi bị tập kích có thể có Hồn Đạo Thôi Tiến Khí cấp 2, cũng không đến mức chật vật như vậy rồi.

"Oa, thật không cấm nhắc a!" Vương Đông trợn mắt há hốc mồm nhìn cửa phòng học.

Hoắc Vũ Hạo theo bản năng nhìn theo ánh mắt hắn, chỉ thấy Mã Tiểu Đào một thân đồng phục màu đỏ như máu cư nhiên đang đứng ở đó, hơn nữa đang vẫy tay với cậu.

Tình trạng của Mã Tiểu Đào dường như có chút không đúng, khuôn mặt ửng đỏ, trên người còn có ánh sáng đỏ nhàn nhạt như ẩn như hiện.

Hoắc Vũ Hạo giơ tay chỉ chỉ mình, Mã Tiểu Đào gật đầu với cậu, sau đó liền quay đầu đi ra ngoài.

Lúc này còn chưa bắt đầu vào học, Hoắc Vũ Hạo vội vàng nói với Vương Đông: "Ta nếu về muộn giúp ta xin nghỉ một chút. Ta xem xem học tỷ tìm ta có việc gì."

"Ồ." Vương Đông cũng cảm thấy Mã Tiểu Đào có chút không đúng, nếu là trước kia, hắn nhất định sẽ ngăn cản không cho Hoắc Vũ Hạo ra ngoài, nhưng Mã Tiểu Đào hôm qua vừa cứu bọn họ, trong lòng hắn tự nhiên sẽ không có nửa phần cảnh giác.

Hoắc Vũ Hạo rảo bước đi ra khỏi phòng học, vừa mới ra khỏi cửa, cậu liền cảm giác được một luồng ánh sáng đỏ mạnh mẽ lao về phía mình. Mặc cho Tinh Thần Tham Trắc của cậu chính xác đến đâu, vào lúc này cũng hoàn toàn không tránh được, lập tức bị một luồng nóng rực trong nháy mắt bao phủ ở bên trong.

Nguồn gốc của sự nóng rực kia, là cái ôm của Mã Tiểu Đào.

Mã Tiểu Đào khoảng chừng tuổi đôi mươi đang là độ tuổi đẹp nhất trong đời con gái, huống chi nàng vốn dĩ đã cực kỳ xinh đẹp, lúc này hai má ửng đỏ càng khiến nàng nhìn qua diễm như đào lý.

Một phen ôm lấy Hoắc Vũ Hạo, đồng thời trong miệng Mã Tiểu Đào còn phát ra một tiếng rên rỉ nũng nịu: "Hoắc Vũ Hạo, không được rồi, ta chịu không nổi nữa rồi. Nhanh lên."

Giọng nói này của nàng chính là khá lớn, không chỉ các học viên đi ngang qua nghe thấy, ngay cả các học viên đã ngồi xuống trong lớp một cũng đồng dạng nghe thấy. Huống chi Hoắc Vũ Hạo lúc này còn đang ở cửa phòng học. Bị Mã Tiểu Đào như lửa ôm lấy, cậu muốn giãy giụa cũng là tuyệt đối không có khả năng.

Ánh sáng đỏ lấp lánh, Mã Tiểu Đào mang theo Hoắc Vũ Hạo đột ngột tăng tốc, trong nháy mắt đã biến mất ở cuối hành lang.

Vương Đông vừa nghe giọng nói đã cảm thấy không đúng rồi, vội vàng xông ra ngoài, nhưng khi hắn đến cửa chỉ nhìn thấy bóng lưng của Mã Tiểu Đào mà thôi.

Trong lớp một, còn có các học viên trong hành lang cầu thang hai mặt nhìn nhau.

Sắc mặt Vương Đông một trận xanh mét, định đuổi theo ra ngoài, nhưng hắn vừa mới cất bước, cánh tay đã bị nắm lấy.

"Buông ta ra." Vương Đông quát giận một tiếng, nhưng khi quay đầu nhìn lại, lập tức ỉu xìu xuống. Người nắm lấy hắn thình lình chính là Chu Y.

"Chuyện gì thế này, hấp tấp bộp chộp." Chu Y trầm giọng nói. Bà tuy rằng thích Hoắc Vũ Hạo và Vương Đông, nhưng thân là lão sư, với quan niệm giảng dạy của bà, là tuyệt đối không cho phép học viên mạo phạm.

Vương Đông vội nói: "Chu lão sư, Hoắc Vũ Hạo bị Mã Tiểu Đào bắt đi rồi. Cô mau đi cứu cậu ấy a! Em cảm thấy trạng thái của Mã Tiểu Đào không đúng lắm. Vạn nhất nàng bất lợi với Hoắc Vũ Hạo..."

Chu Y kéo hắn trở lại trong phòng học, nói: "Yên tâm đi, sẽ không có việc gì đâu. Hôm nay Ngôn viện trưởng đã cho người chào hỏi với ta rồi. Võ Hồn của Mã Tiểu Đào khá đặc thù, Võ Hồn thứ hai của Vũ Hạo vừa vặn có thể giúp nó tu luyện, hơn nữa đối với bản thân Vũ Hạo cũng có chút lợi ích. Về chỗ của em đi, vào học rồi."

Vừa nói, Chu Y trở tay đóng cửa lại.

Sự lo lắng của Vương Đông cũng không vì lời giải thích của Chu Y mà biến mất, ngược lại trở nên càng thêm mãnh liệt. Hắn đương nhiên biết Hoắc Vũ Hạo bị Mã Tiểu Đào mang đi sẽ không bị tổn thương. Nhưng mà, nhìn dáng vẻ Mã Tiểu Đào ôm lấy Hoắc Vũ Hạo vừa rồi, sự lo lắng của hắn ngược lại càng thêm mãnh liệt.

Hoắc Vũ Hạo lúc này trong lòng cũng đầy mờ mịt, cậu đương nhiên cũng biết Mã Tiểu Đào sẽ không làm hại mình, hơn nữa, cậu trước kia cũng từng thấy dáng vẻ phát điên của Mã Tiểu Đào. Chỉ là đột nhiên bị một đại mỹ nữ như vậy ôm lấy, cậu quả thực có chút luống cuống tay chân.

Trên người Mã Tiểu Đào không có bất kỳ mùi nước hoa nào, chỉ có một loại mùi vị đặc biệt sảng khoái, giống như chăn bông vừa được phơi nắng vậy, thư thái, tươi mới. Đáng tiếc cũng không phải sự ấm áp của chăn bông, mà là có chút nóng rực.

Dáng người Mã Tiểu Đào vô cùng thon thả, nàng ôm Hoắc Vũ Hạo, cùng với sự lao đi của nàng, Hoắc Vũ Hạo chỉ thấy cảnh vật bên cạnh không ngừng biến đổi, nhất thời, sự mờ mịt trong lòng cũng càng thêm mãnh liệt.

Trong nháy mắt bọn họ đã ra khỏi tòa nhà giảng dạy, Mã Tiểu Đào mang theo Hoắc Vũ Hạo lao nhanh về hướng Hải Thần Hồ, vừa chạy như bay, nàng dường như cuối cùng cũng hoãn lại một hơi, đứt quãng nói: "Vũ... Hạo, mau... giúp ta, ta... không được rồi, dùng... thuộc tính Hàn của đệ... giúp... ta áp chế... Tà Hỏa, nhanh..."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!