Tuần mới, cầu sưu tầm, cầu vé đề cử, hôm nay ba chương, 7 giờ sáng và 17 giờ chiều đều có chương mới. Còn nữa, sách giấy tập một Long Vương Truyền Thuyết của chúng ta đã lên kệ rồi, hoan nghênh mọi người đến cửa hàng Huyễn Thế Đường Môn của chúng ta để mua, có giảm giá đó nha. Bìa ép kim vô cùng tinh mỹ.
-----------------------------
Có được hiệu ứng điệp chùy của Thiên Đoán Trầm Ngân Chùy, Thiên Đoán đối với cậu mà nói đã không còn khó khăn như thuở ban đầu nữa.
Những ngày tháng bận rộn trôi qua luôn rất nhanh, mỗi tuần sáu ngày khắc khổ tu luyện, minh tưởng, một ngày rèn đúc. Đường Vũ Lân bận rộn đến mức gần như không có thời gian để nghĩ đến những chuyện khác.
Đến khi Vũ Trường Không gọi cậu cùng Tạ Giải, Cổ Nguyệt đến văn phòng, thông báo cho bọn họ biết tuần sau sẽ bắt đầu trận thi đấu đầu tiên của Thăng Ban Tái, cậu mới nhận ra, vậy mà đã hơn hai tháng trôi qua.
Hơn hai tháng thời gian, mọi người đều có biến hóa không nhỏ, điểm quan trọng nhất chính là, cậu hiện tại cùng Tạ Giải, Cổ Nguyệt dưới sự "đặc huấn" phi nhân loại của Vũ Trường Không, đã vô cùng ăn ý, quan hệ giữa ba người cũng rất hòa hợp.
Không nghi ngờ gì nữa, Cổ Nguyệt vẫn là người mạnh nhất trong ba người, mặc dù Tạ Giải trong lúc đặc huấn đã dùng hết sức bình sinh, nhưng vẫn không thể đuổi kịp Cổ Nguyệt.
Bất quá, qua hơn hai tháng, hồn lực của Tạ Giải thình lình đã đạt tới cấp mười chín, chỉ cần tăng thêm một cấp nữa, cậu ta có thể hấp thu đệ nhị hồn hoàn từ trong trăm năm Hồn linh của mình, tiến giai thành Đại Hồn Sư.
Hồn lực của Cổ Nguyệt đạt tới cấp mười bảy, tiến giai hai cấp. Đường Vũ Lân mặc dù là võ hồn Lam Ngân Thảo, nhưng mỗi ngày cậu đều nỗ lực luyện tập khống chế võ hồn, cộng thêm cao cấp minh tưởng thuật và sự chỉ đạo của Vũ Trường Không, hồn lực cũng tăng lên một cấp, đạt cấp mười hai.
Theo tốc độ này, trước khi tốt nghiệp trung cấp học viện, cậu chắc chắn cũng có thể đạt tới cấp hai mươi. Đường Vũ Lân rất có tự mình hiểu lấy, cũng không so bì với Tạ Giải và Cổ Nguyệt, đối với sự tiến bộ của bản thân vô cùng hài lòng.
"Lão sư, lớp bốn sẽ cử ai ra thi đấu với chúng ta ạ? Thầy có biết tư liệu không?" Tạ Giải nóng lòng muốn thử, hướng Vũ Trường Không hỏi.
Vũ Trường Không lạnh lùng nói: "Một cái lớp bốn nhỏ nhoi, nếu các em còn cần phải có tư liệu mới có thể đánh bại bọn chúng, vậy các em còn xứng làm đệ tử của ta sao? Trận đấu tuần sau, nhiệm vụ của các em chỉ có một, nghiền ép! Nghe rõ chưa?"
"Rõ!" Ba người đồng thanh đáp.
Vũ Trường Không nói: "Thăng Ban Tái sắp bắt đầu, mỗi ngày một trận, cho đến khi tất cả các trận đấu kết thúc. Ta cho các em một mục tiêu, đánh tới năm thứ tư."
Đánh tới năm thứ tư? Nghe mấy chữ này, trong mắt Đường Vũ Lân tràn đầy khiếp sợ, Tạ Giải mặc dù rất tự tin vào bản thân, nhưng nghe đến mấy chữ năm thứ tư, cũng không nhịn được nuốt một ngụm nước bọt.
Phải biết rằng, một số học viên có thiên phú tốt, ở năm thứ tư đã là tầng thứ hai hoàn rồi, năm thứ ba thậm chí cũng đã xuất hiện học viên cấp bậc Đại Hồn Sư hai hoàn. Bọn họ mới chỉ là năm nhất, muốn đánh tới năm thứ tư nói dễ hơn làm.
Vũ Trường Không nhạt nhẽo nói: "Ta nói là lớp một năm thứ tư. Đánh bại lớp một năm thứ tư, các em có thể nhận được toàn bộ phần thưởng, nếu không, tất cả sung công làm quỹ lớp."
Tạ Giải kháng nghị: "Lão sư, như vậy cũng quá khắt khe rồi."
Vũ Trường Không nói: "Cảm thấy khắt khe em có thể rút lui, Vũ Lân và Cổ Nguyệt tham gia."
"Được đó! Vừa hay tớ không muốn mang theo cái cục nợ này." Cổ Nguyệt nghịch ngón tay, nhàn nhạt nói.
"Cậu!" Tạ Giải xoay người, trợn mắt nhìn.
Bởi vì trên thực lực luôn bị Cổ Nguyệt áp chế, Tạ Giải đối với cô luôn có địch ý.
Cổ Nguyệt nghiêng đầu nhìn cậu ta, "Không phục sao?"
Tạ Giải lại nhìn sang Đường Vũ Lân, Đường Vũ Lân nói: "Chuyện lão sư đã quyết định có khi nào thay đổi đâu, nỗ lực lên, thiếu niên!"
Đáy mắt Vũ Trường Không lóe lên một tia ý cười, đối với ba tên đệ tử này, hắn vẫn vô cùng hài lòng. Đường Vũ Lân mặc dù thiên phú kém một chút, nhưng thần lực bẩm sinh của cậu đã bù đắp không ít, hơn nữa, cậu chịu nỗ lực.
Cùng là tăng lên một cấp hồn lực, đừng thấy Đường Vũ Lân chỉ từ cấp mười một lên cấp mười hai, nhưng sự nỗ lực cậu bỏ ra tuyệt đối nhiều hơn Tạ Giải rất nhiều. Hơn nữa, võ hồn Lam Ngân Thảo của cậu sau khi biến dị, tựa hồ thật sự không tồi. Chỉ xem tương lai sau khi thăng lên hai hoàn còn có thể tiếp tục tiến hóa hay không, nếu như còn có thể tiếp tục tiến hóa, vậy cũng có khả năng trở thành cao cấp võ hồn.
"Được rồi, buổi huấn luyện hôm nay bắt đầu. Đường Vũ Lân, em và Tạ Giải một tổ, đối đầu Cổ Nguyệt."
Tạ Giải hắc hắc cười một tiếng, có chút đắc ý nhìn Cổ Nguyệt, "Nguyệt Nguyệt, xem ca ca thu thập em thế nào!"
Cổ Nguyệt lạnh lùng nhìn cậu ta, "Cậu sẽ phải trả giá cho cách xưng hô vừa rồi!"
Một ngày đặc huấn lại bắt đầu.
Thăng Ban Tái, đối với Đông Hải Học Viện mà nói, là một sự kiện trọng đại mỗi năm một lần. Bởi vì chỉ có Thăng Ban Tái, mới là giải đấu mà tất cả các khối, toàn học viện đều phải tham gia.
Bên cao cấp bộ có Thăng Ban Tái của cao cấp bộ, trung cấp bộ cũng có Thăng Ban Tái của trung cấp bộ.
Những học viên có thể biểu hiện xuất sắc trong Thăng Ban Tái, đều sẽ được ghi chép lại, đồng thời đưa vào hồ sơ. Đối với việc tương lai thăng lên học phủ tầng thứ cao hơn có tác dụng tiến cử vô cùng quan trọng.
Phần thưởng hiện vật cũng tương đối phong phú. Lớp đạt được thành tích xuất sắc trong Thăng Ban Tái không chỉ thứ hạng sẽ thay đổi, mà ngay cả chủ nhiệm lớp cũng sẽ được khen thưởng.
Bởi vậy, trải qua nhiều năm phát triển như vậy, Thăng Ban Tái ở Đông Hải Học Viện đã trở thành biểu tượng của vinh dự. Bị lớp xếp hạng phía sau đánh bại, đó là sỉ nhục, có thể đánh bại lớp xếp hạng phía trước đó là vinh quang.
Sở dĩ phải tổ chức Thăng Ban Tái này sau ba tháng khai giảng, chính là để cho các lớp có đủ thời gian tuyển chọn học viên, cũng như sắp xếp chiến thuật.
Hôm nay gió hòa nắng ấm, trời xanh vạn dặm không mây. Chính giữa thao trường trung cấp bộ, đã bày sẵn một đài thi đấu, nói là đài thi đấu, thực chất chính là một mặt đất đường kính trăm mét được lát bằng những tấm kim loại dày đến mười centimet. Chiếm một phần rất lớn của thao trường. Xung quanh đài thi đấu có máy phát hồn đạo hộ tráo chuyên dụng, có thể tránh xảy ra sự cố trong lúc thi đấu.
Hôm nay là ngày thi đấu đầu tiên, để không ảnh hưởng đến việc học tập của học sinh, các trận đấu được tổ chức sau giờ học. Lúc này, chuông tan học đã vang lên, các học viên từ trong tòa nhà giảng dạy ùa ra, nhưng số lượng đổ về phía đài thi đấu lại ít ỏi vô cùng.
Tân sinh năm nhất, lớp năm đấu với lớp bốn, loại trận đấu này thì có gì đáng xem? Các lớp năm trên khinh thường chẳng thèm ngó ngàng, cũng chỉ có mấy lớp của năm nhất, đặc biệt là lớp ba ngày mai sẽ phải tham gia thi đấu, mới đến đông đủ toàn bộ, quan sát trận đấu này.
Các học viên lớp năm năm nhất sau khi chuông tan học vang lên, xếp thành đội ngũ chỉnh tề chạy đến thao trường, đứng định ở một bên. Ba tháng đặc huấn, khiến lớp năm có một loại cảm giác hoán cốt thoát thai, mặc dù thiên phú của bọn họ không tính là xuất sắc, nhưng dưới sự rèn giũa của Vũ Trường Không, thể năng tuyệt đối đã có bước tiến dài, ngay cả hồn lực cũng tăng lên nhanh hơn trước kia rất nhiều.
Tốc độ đến của học sinh lớp bốn năm nhất thì chậm hơn một chút, tốp năm tốp ba đi tới, nhìn qua đối với trận đấu này cũng không mấy bận tâm.
Một gã lão sư dáng người thấp béo đi về phía Vũ Trường Không, khuôn mặt tươi cười rạng rỡ nói: "Vũ lão sư, học sinh ngài dạy dỗ thật sự không tồi a! Nhìn cái đội ngũ xếp hàng này xem. Tôi thì không được rồi, đám nhóc lớp bốn chúng tôi tản mạn quen rồi. Thăng Ban Tái hôm nay, ngài phải nương tay đó nha! Chúng tôi mặc dù chưa chắc có thể thăng lên lớp ba, nhưng ngài thật sự phải giúp chúng tôi giữ vững lớp bốn mới được."
Vũ Trường Không liếc hắn một cái, sau đó nhìn thẳng phía trước, trực tiếp coi hắn thành không khí.