Chủ nhiệm lớp bốn năm nhất Khổng Hãn Văn suýt chút nữa bị hắn chọc tức đến lệch mũi, tên này thật đúng là ngạo mạn không phải dạng vừa.
Được lắm, ngươi rất mạnh, nhưng cái lớp rác rưởi mà ngươi dạy đó, mạnh thì có thể thế nào? Có thể mạnh đến đâu chứ?
"Xem ra Vũ lão sư rất có lòng tin a! Vậy chúng ta hẹn gặp trên đài thi đấu." Âm dương quái khí ném lại một câu này, Khổng Hãn Văn đi thẳng về phía lớp của mình.
Môi Vũ Trường Không hơi mấp máy một chút, Đường Vũ Lân đứng ngay cạnh hắn lờ mờ nhận ra, Vũ lão sư tựa hồ đã nói một từ không được hay cho lắm...
Lúc này, chủ nhiệm giáo dục Long Hằng Húc bước lên đài thi đấu.
"Hôm nay Thăng Ban Tái bắt đầu. Do lớp năm năm nhất khiêu chiến lớp bốn năm nhất. Vũ Trường Không lão sư, lớp các thầy đã xác định có mấy người tham gia thi đấu chưa?"
Thăng Ban Tái của các khối lớp dưới thường không có nhân khí cao, với tư cách là trọng tài chủ trì, điều duy nhất Long Hằng Húc hứng thú, chính là Vũ Trường Không dùng ba tháng đã dạy dỗ ra những đệ tử như thế nào, đặc biệt là lần trước hắn còn cố ý hướng mình thừa nhận sai lầm để đòi một người.
Vũ Trường Không gật đầu, "Lớp chúng tôi ba người tham gia."
Long Hằng Húc quay sang hướng chủ nhiệm lớp bốn Khổng Hãn Văn, "Lớp năm ba người tham gia, Khổng lão sư, cho thầy năm phút thời gian phân bổ học viên thi đấu."
Khổng Hãn Văn thay đổi hẳn dáng vẻ tươi cười híp mắt trước mặt Vũ Trường Không vừa nãy, khinh thường nói: "Đánh với lớp năm, lớp bốn chúng ta tùy tiện cử ai lên cũng giống nhau. Gia Long, Lâm Tôn Nguyên, Mạc Tư, ba đứa các em lên. Nhớ kỹ, các em đại diện cho vinh quang của lớp bốn chúng ta, phải đánh ra khí thế của lớp bốn."
Bên phía Vũ Trường Không chỉ vung tay lên, Đường Vũ Lân, Tạ Giải và Cổ Nguyệt liền bước lên đài thi đấu.
Long Hằng Húc có chút kỳ quái liếc nhìn bên phía Vũ Trường Không một cái, nói chung, lớp năm bởi vì thực lực tổng thể kém, khi khiêu chiến lên trên, có thể cử ít người thì cử ít người. Chọn ra hai người xuất sắc nhất tham gia. Nhưng Vũ Trường Không lại cử ba người ra sân, lẽ nào nói, thực lực tổng thể của lớp năm đã được hắn rèn giũa đến mức rất mạnh rồi?
Trong ba học viên của lớp bốn năm nhất, lấy Gia Long cầm đầu, Gia Long dáng người không cao, mập mạp lùn tịt, nhưng nhìn qua lại vô cùng rắn chắc.
Lâm Tôn Nguyên là một thiếu niên gầy gò ốm yếu, Mạc Tư dáng người trung bình, một bộ dáng nóng lòng muốn thử.
Đường Vũ Lân đứng ở vị trí chính giữa nhô lên phía trước của ba người phe mình, không sai, chính là cậu. Đứng ở vị trí này, có nghĩa là chủ tướng.
"Chuẩn bị!" Hai bên cách nhau năm mươi mét, Long Hằng Húc giơ cao tay phải.
"Trận đầu tiên của Thăng Ban Tái năm học mới, lớp bốn năm nhất đối đầu lớp năm năm nhất, bắt đầu!"
Nương theo một tiếng quát lớn của Long Hằng Húc, ba học viên lớp bốn năm nhất gần như đồng thời phóng thích ra hồn hoàn của mình.
Ba vòng hồn hoàn màu trắng lần lượt dâng lên dưới chân bọn họ, Gia Long đứng ở phía trước nhất mãnh liệt bước lên một bước, thân thể hơi bành trướng thêm vài phần, trong miệng phát ra một tiếng gầm nhẹ, đôi mắt vốn màu nâu biến thành màu vàng, cánh tay rõ ràng tráng kiện hơn vài phần. Sải bước dài xông về phía trước.
Lâm Tôn Nguyên lẩm bẩm lầm bầm một câu gì đó, trong tay nhiều thêm một thanh pháp trượng thon dài, vầng sáng dưới chân lóe lên, một đạo hồng quang liền từ đỉnh pháp trượng bắn ra, rơi vào trên người Gia Long.
Trong đôi mắt màu vàng của Gia Long theo đó nhiều thêm một vệt huyết sắc, thân thể lần nữa bành trướng thêm vài phần, mang theo khí thế bức người, liền xông về hướng Đường Vũ Lân.
Mạc Tư ở một bên khác thân hình lóe lên, trốn ra sau lưng Gia Long.
Từ hành động nhanh nhẹn ăn ý của bọn họ là có thể nhìn ra được là đã qua huấn luyện lâu ngày, căn bản không phải giống như chủ nhiệm lớp Khổng Hãn Văn của bọn họ nói lúc trước là tùy tiện chọn ra vài người.
Gia Long là Cường công hệ chiến hồn sư, võ hồn hẳn là loài sói, Mạc Tư là Mẫn công hệ chiến hồn sư, còn chưa nhìn ra võ hồn là gì. Còn Lâm Tôn Nguyên kia thì là Phụ trợ hình chiến hồn sư, đệ nhất hồn kỹ là loại hình tăng phúc.
Một cường công, một mẫn công, một tăng phúc, ba loại hình hồn sư này phối hợp với nhau vô cùng không tồi.
Nhìn lại bên phía lớp năm, ba người Đường Vũ Lân cũng không ngay lập tức phóng thích ra hồn hoàn của bản thân, mà là đồng thời xông về phía đối phương. Tạ Giải gần như chỉ lóe lên một cái, đã tiếp cận Gia Long đang xông lên phía trước nhất của đối phương rồi. Nhưng cậu ta lại không hề ra tay với Gia Long, thân hình tạt sang một bên, vòng qua, lao thẳng về phía Lâm Tôn Nguyên ở phía sau.
"Mạc Tư!" Gia Long hét lớn một tiếng. Mạc Tư ẩn nấp sau lưng hắn lập tức đuổi theo hướng Tạ Giải.
Một khi để Mẫn công hệ chiến hồn sư áp sát Phụ trợ hệ chiến hồn sư, Phụ trợ hệ sẽ bị hạ gục trong chớp mắt.
Còn về hai người kia, Gia Long có lòng tin cản được.
Đáng tiếc là, lòng tin của hắn cũng không duy trì được bao lâu.
Gia Long dáng người mặc dù dưới sự gia trì của võ hồn đã bành trướng không ít, nhưng so với Đường Vũ Lân, vẫn lùn hơn rất nhiều. Khoảng cách hai bên kéo gần, trong lòng Gia Long thầm kỳ quái, tên này sao ngay cả võ hồn cũng không phóng thích?
Đúng lúc này, hắn nhìn thấy nắm đấm của Đường Vũ Lân.
Nắm đấm của Đường Vũ Lân mộc mạc không hoa mỹ, không có hồn kỹ, thậm chí không có chấn động hồn lực.
Gia Long thân là Cường công hệ chiến hồn sư, đối với sức mạnh của bản thân cũng rất có lòng tin, tay phải mãnh liệt vồ ra, ý đồ bắt lấy nắm đấm của Đường Vũ Lân.
Sau lưng Đường Vũ Lân, một đạo thân ảnh nhẹ nhàng lướt qua, Gia Long chỉ cảm thấy dưới chân trượt đi, suýt chút nữa ngã nhào. Bàn tay hắn vồ ra lập tức chệch hướng. Còn nắm đấm của Đường Vũ Lân, thì trực tiếp oanh kích vào trước ngực hắn.
Chu Trường Khê đứng xem chiến dưới đài trực tiếp nhắm mắt lại, nhìn Gia Long ăn một quyền này, khiến cậu ta không nhịn được nhớ lại cảnh tượng lần đầu tiên mình gặp Đường Vũ Lân bị cậu một quyền oanh văng ra khỏi cửa sổ.
"Phanh!" Thân thể Gia Long trực tiếp bị Đường Vũ Lân một quyền nện bay ra bảy, tám mét.
Một sợi dây leo màu xanh lam mãi đến lúc này mới khoan thai đến muộn. Bất quá, khắc tiếp theo nó liền biến mất.
Bởi vì trận chiến ở một bên khác cũng đã kết thúc.
Tạ Giải sau khi vòng qua Gia Long, bước chân dưới chân nháy mắt gia tốc. Mạc Tư mặc dù cũng là Mẫn công hệ chiến hồn sư, nhưng về mặt tốc độ hiển nhiên không cùng một đẳng cấp với cậu ta.
Khi Quang Long Chủy trong tay Tạ Giải gõ một cái lên đầu Lâm Tôn Nguyên, Lâm Tôn Nguyên liền bị Long Hằng Húc phán định xuất cục.
Sau đó Tạ Giải lộn người một cái, liền đến trước mặt Mạc Tư.
Võ hồn của Mạc Tư, là một thanh đoản kiếm, có chút tương tự với Quang Long Chủy của Tạ Giải, mà hồn lực của hắn chỉ có cấp mười ba. Đây là một trận chiến không có hồi hộp.
Vũ khí hai bên thậm chí chỉ va chạm một lần, Tạ Giải đã vòng ra sau lưng Mạc Tư, Quang Long Chủy trực tiếp kề lên cổ hắn.
Mà mãi đến lúc này, ba học viên tham gia thi đấu của lớp năm năm nhất, mới toàn bộ phóng thích ra võ hồn của bọn họ.
Màu trắng, màu vàng, màu vàng!
Một cái mười năm hồn hoàn, hai cái, trăm! năm! hồn! hoàn!
Khổng Hãn Văn đờ đẫn nhìn một màn này, trận đấu từ lúc bắt đầu đến lúc kết thúc, mười giây, có đến mười giây không?
Hắn rất muốn hỏi Long Hằng Húc trên đài, mình đối mặt thật sự là lớp năm năm nhất, chứ không phải lớp một năm nhất sao?
Tạ Giải bĩu môi, một bộ dáng vẫn chưa thỏa mãn trở lại bên cạnh Đường Vũ Lân, cùng cậu đập tay ăn mừng.
Mãi đến lúc này, bên phía lớp năm năm nhất, tiếng hoan hô mới đột nhiên vang lên, ồ, không, hiện tại bọn họ đã là lớp bốn năm nhất rồi.
"Lớp năm năm nhất thắng. Trước khi Thăng Ban Tái kết thúc, các em tạm thời vẫn là lớp năm. Sau khi Thăng Ban Tái kết thúc sẽ sắp xếp lại thứ tự. Ngày mai các em sẽ tiếp tục khiêu chiến lớp ba năm nhất."