Đối với những lời nói hung hăng càn quấy của tên thủ lĩnh, Tiêu Viêm không bận tâm hỏi: "Các ngươi do ai phái tới?"
"Ai phái tới? Hắc hắc, một kẻ sắp chết như ngươi không cần phải biết, cứ việc an tâm ra đi thôi!"
"Nói cho ta biết ai sai các ngươi đến, ta sẽ tha cho các ngươi một mạng!"
Nghe thấy Tiêu Viêm nói vậy, nội tâm Ly Quắc đột nhiên có một tia khiếp đảm nhưng nhanh chóng bị hắn đè xuống. Thoáng dò xét linh hồn lực của Tiêu Viêm một chút, hiện tại thực lực của hắn là Lục tinh Đấu Thánh.
"Hừ, thực lực của người này chẳng qua mới Lục tinh Đấu Thánh, tại sao ta với thực lực Bát tinh Đấu Thánh đứng trước hắn lại có cảm giác này? Chẳng lẽ hắn che giấu thực lực là Cửu tinh Đấu Thánh? Không thể nào, trừ phi hắn là Đấu Đế. Nhưng nếu tên trẻ tuổi này là Đấu Đế, làm sao trong phạm vi trăm dặm chúng ta mới phát hiện được hắn? Hắn chắc chắn không phải Đấu Đế. Ngay cả Cửu tinh Đấu Thánh cũng không thể che giấu thực lực trước mặt ta. Hắn khẳng định chỉ là Lục tinh Đấu Thánh, có lẽ vừa nãy hắn chỉ lợi dụng linh hồn lực để đánh lừa mà thôi." Nghĩ thông suốt đến đây, Ly Quắc càng thêm đắc ý.
"Các hạ, mưu kế của ngươi Ly Quắc ta đã nhìn thấu. Dù ngươi nói gì đi nữa, hôm nay cũng khó thoát khỏi cái chết!"
"Hiểu thấu? Hiểu thấu điều gì?"
"Hừ, đừng giả vờ nữa. Thực lực của ngươi chẳng qua mới Lục tinh Đấu Thánh mà lại dám lừa dối trước mặt đông đảo Thất tinh, Bát tinh Đấu Thánh chúng ta. Ngươi nghĩ rằng chúng ta tưởng ngươi là một tên Đấu Đế sao chứ? Đáng tiếc, mưu kế này của ngươi không qua mắt được ta."
Ly Quắc nói xong còn đắc ý nhìn Tiêu Viêm một chút, tựa hồ muốn nói: "Các hạ, ngươi xong đời rồi!"
Nghe thấy Ly Quắc nói vậy thì Tiêu Viêm không khỏi mỉm cười, nhưng nụ cười rất nhanh chuyển thành nụ cười lạnh. Tiêu Viêm chậm rãi nói: "Thật sao?"
"Ha ha, chẳng lẽ không phải."
Ly Quắc cười cười: "Các hạ, xuống hoàng tuyền cũng đừng oán ta, ai bảo ngươi dám chống lại bọn ta. Long Nham vệ, lên cho ta!"
Ly Quắc vừa nói xong thì ngay lập tức mười một gã Long Nham vệ bao vây Tiêu Viêm thành một vòng tròn.
Nhìn thấy mười một tên Long Nham vệ đang bao vây mình, trong đôi mắt Tiêu Viêm lóe lên hàn ý, hắn khẽ hừ lạnh một tiếng thấu xương: "Các ngươi, cứng đầu không biết sống chết!"
Chợt một khí thế ngút trời cuồn cuộn tuôn ra từ thân hình mảnh mai của Tiêu Viêm, trong khoảnh khắc, không khí như ngưng đọng. Tiêu Viêm lúc này vung tay lên, đấu khí mỏng manh xung quanh trong nháy mắt ngưng kết thành mấy đạo đấu khí tựa tấm lụa, lao thẳng tới chỗ những tên Long Nham vệ đang bao vây hắn.
Chứng kiến khí thế kinh khủng quanh thân Tiêu Viêm, Ly Quắc sợ hãi đến mức quay người bỏ chạy, không dám dừng lại dù chỉ một khắc. Hắn run rẩy lẩm bẩm trong miệng: "Sao lại... tại sao lại... sao hắn lại là cường giả Đấu Đế cơ chứ! Thật sự vừa nãy mình đã mắng một vị cường giả Đấu Đế, ôi trời!"
"Cứ tưởng nhận được phi vụ béo bở, không ngờ lại vướng vào chuyện cửu tử nhất sinh (chết người) như thế này!" Giờ phút này, Ly Quắc hối hận vô cùng, cố gắng bỏ chạy thục mạng.
Nhưng đã chậm...
Đấu khí mỏng manh ngưng kết thành những dải lụa đấu khí, hóa thành dây thừng, hung hăng phóng về phía trước, tựa như những dây cương cưỡi ngựa của người Mông Cổ hiện đại, nhằm thẳng Ly Quắc. Mặc dù Ly Quắc chạy cực nhanh nhưng hắn dù sao cũng chỉ là một gã Đấu Thánh mà thôi, làm sao có thể thoát khỏi sự đuổi bắt của một vị cường giả Đấu Đế chứ. Huống hồ Đấu Đế và Đấu Thánh khác nhau một trời một vực. Với khả năng của Ly Quắc, căn bản hắn trốn không thoát.
Khi chiếc dây thừng bay vụt về phía Ly Quắc, không khí xung quanh ma sát sinh ra những tiếng vang đinh tai nhức óc. Cuối cùng dây thừng quấn quanh thân thể Ly Quắc, kéo hắn từ trên không trung quay ngược trở lại. Mà giờ phút này, mười một tên Long Nham vệ đang không ngừng công kích tấm lụa đang bao phủ lấy bọn hắn hòng trốn đi nhưng không thể thoát nổi.
Chỉ trong vài hơi thở, Ly Quắc đã bị cuốn trở về, ném thẳng xuống trước mặt Tiêu Viêm. Giờ phút này, sắc mặt Ly Quắc tái nhợt vô cùng. Điều này cũng dễ hiểu, vốn hắn muốn sống nên mới điên cuồng bỏ chạy, ngay sau đó lại bị Tiêu Viêm dùng đấu khí ngưng kết thành dây thừng dạng tấm lụa, với tốc độ phi hành của cường giả Đấu Đế kéo về. Sắc mặt hắn sao có thể không tái nhợt chứ?
"Ngươi tên gì?" Tiêu Viêm chậm rãi hỏi, nhìn vẻ mặt tái nhợt của Ly Quắc.
Ly Quắc biết mình đã đắc tội với người trước mặt thì tuyệt đối khó thoát khỏi cái chết, đành dứt khoát chắp tay cung kính đáp lời Tiêu Viêm: "Vãn bối Ly Quắc, bái kiến tiền bối."
"Ly Quắc? Nói đi, là ai phái ngươi tới đây? Nếu ngươi dám nói dối, ta tất nhiên sẽ cho ngươi sống không bằng chết!"
Đối với sự uy hiếp của Tiêu Viêm, phản ứng của Ly Quắc không quá mãnh liệt. Có lẽ hắn đã biết rõ mình khó thoát khỏi cái chết.
"Ai phái ngươi tới đây?"
Sau một hồi im lặng thật lâu, Ly Quắc với vẻ mặt tái nhợt chậm rãi lắc đầu, nói: "Tiền bối, thứ cho vãn bối không thể trả lời."
"Chẳng lẽ ngươi không sợ chết?" Tiêu Viêm có chút kinh ngạc nhìn Ly Quắc. Dù sao một kẻ tu luyện đến Bát tinh Đấu Thánh thật không dễ dàng chút nào, đa phần đều rất quan tâm đến mạng sống của bản thân. Trường hợp như Ly Quắc, đây là lần đầu tiên Tiêu Viêm gặp phải.
"Sợ chết? Chết thì sao chứ? Ta đã sớm đắc tội với ngài, chẳng lẽ ngài sẽ bỏ qua cho ta sao!"
"Nếu ngươi nói cho ta biết ai phái ngươi tới, ta có thể sẽ bỏ qua chuyện vừa rồi ngươi đã làm!"
"Nếu ta nói cho ngài biết, cho dù ngài thật sự tha cho ta một mạng nhưng kẻ đứng sau ta có thể tha cho ta sao? Tính đi tính lại, ta nguyện chết trong tay ngài!"
"Ồ, vì sao? Chỉ cần ngươi không nói thì sẽ không có ai biết cả." Tiêu Viêm hứng thú hỏi.
Ly Quắc nghe vậy, thân thể không khỏi run rẩy một chút, tựa hồ vô cùng kiêng kỵ với kẻ đứng sau.
"Ngươi không nói, không có nghĩa là bọn hắn cũng sẽ không nói." Nói xong, Tiêu Viêm huơ huơ tay chỉ về phía mười một tên Long Nham vệ đang bị nhốt trong cái lồng giam do tấm lụa kết thành.
"Bọn hắn còn biết rõ sự đáng sợ của kẻ đứng đằng sau chúng ta, ngài hỏi được sao!"
"Hừ, không hỏi thì sao biết được!"
"Thực lực mười một người các ngươi đều không kém, tu luyện tới hiện tại cũng không dễ dàng gì. Hiện tại ta cho các ngươi một cơ hội, nói ra kẻ đứng đằng sau sai khiến các ngươi thì ta sẽ tha cho một con đường sống, còn không sẽ chết ngay tại chỗ!"
Tiêu Viêm vừa nói xong, nhiệt độ khắp sơn mạch nơi Tiêu Viêm đứng thoáng lạnh đi, mười một tên Long Nham vệ bị giam trong tấm lụa sắc mặt lúc trắng lúc xanh. Đây không phải vì tức giận mà do khí tức kinh khủng của Tiêu Viêm phát ra.
Thấy sắc mặt mọi người lúc trắng lúc xanh, Tiêu Viêm lại một lần nữa hỏi: "Các ngươi nghĩ xong chưa? Bây giờ nói còn kịp đấy!"
Sau một hồi lâu, mười một gã Long Nham vệ vẫn không ai lên tiếng.
"Ha ha, rất tốt, xem ra các ngươi đều rất trung thành. Ta muốn xem miệng các ngươi còn có thể cứng rắn tới bao giờ? Từ giờ trở đi, các ngươi hãy suy nghĩ thật kỹ, tùy thời mở miệng nói. Nhớ kỹ, các ngươi chỉ có thời gian một phút, qua một phút mà vẫn chưa có kẻ nào nói ra thì cứ cách một phút ta sẽ giết một tên!"
Nói xong, Tiêu Viêm không bận tâm đến tất cả, lặng im đứng trên không trung.
...
"Một phút đồng hồ đã qua, các ngươi nghĩ xong chưa? Nếu không ai nói, ta sẽ giết tên đầu tiên!"
Yên tĩnh. Vẫn hoàn toàn yên tĩnh.
"Tốt, đây là do các ngươi tự tìm lấy cái chết đấy nhé!"
Tiêu Viêm bắt đầu khởi động đấu khí, một dải lụa lớn do đấu khí ngưng tụ hóa thành một nắm đấm tựa sao băng, giáng thẳng vào một tên trong mười một tên Long Nham vệ.
Không ngoài dự tính, nắm đấm mang năng lượng cực đại lướt qua, trong lồng giam chỉ còn lại mười tên Long Nham vệ. Tên Long Nham vệ thứ mười một đã bị một đấm của Tiêu Viêm đánh chết, hóa thành đống tro tàn!
Một cú đấm một người chết! Chỉ có thể dùng cụm từ "một tay diệt thánh" để miêu tả cảnh tượng này.