"Một phút nữa qua đi, nếu không có ai nói thì ta sẽ giết thêm một người nữa!" Tiêu Viêm nhìn mười người, vừa cười vừa nói. Nhưng nụ cười đó lại âm trầm đáng sợ.
Thời gian tích tắc cuối cùng cũng đến, sắc mặt Ly Quắc cùng mười tên Long Nham Vệ càng thêm tái nhợt.
Tựa hồ mỗi một cái hô hấp cũng khiến mọi người cảm thấy một gánh nặng trong lòng, bởi vì thời gian qua đi một giây, sẽ có một người chết theo tên Long Nham Vệ vừa nãy. Hơn nữa còn không biết là ai sẽ đi theo tên đó. Nói cách khác, mỗi người bọn hắn còn sống ở đây, có lẽ sau một phút nữa sẽ chết.
Không khí hiện trường vô cùng áp lực, cơ hồ khiến người ta không thể thở nổi. Tựa hồ không qua một giây, trái tim của bọn hắn đều không tự chủ được đập thót một cái. Tiêu Viêm, đây là lợi dụng áp lực tâm lý để tra hỏi.
"Đã đến giờ rồi, vẫn không có ai mở miệng sao? Ha ha, thật sự nhìn không ra, cả đám các ngươi trung thành đến thế sao. Nhưng đáng tiếc là các ngươi chọn sai chủ tử rồi, nhớ kỹ, nếu có kiếp sau thì nên chọn cho tốt."
Tiêu Viêm vung tay lên, thiên địa năng lượng xung quanh lấy hắn làm trung tâm lập tức bị điều động. Chúng không ngừng bốc lên, tuôn trào, ngưng tụ với tốc độ mắt thường có thể thấy được. Trông thấy thiên địa năng lượng ngưng tụ, Tiêu Viêm hai tay vung lên, quát lạnh một tiếng: "Cứng lại! Chuyển hóa! Tụ hình!"
"Năm phút đồng hồ, ta cho các ngươi thời gian năm phút. Qua năm phút mà vẫn không có ai mở miệng nói ra vậy thì các ngươi cũng không cần sống nữa." Tiêu Viêm khẽ cười nói, lộ ra một loạt răng trắng như tuyết, trông có vẻ khát máu.
Hơn mười người bọn hắn nghe thấy Tiêu Viêm nói vậy, thân thể không tự chủ được run rẩy. Cũng khó trách, Tiêu Viêm có thể một chiêu giết chết một người mà bọn hắn không hề nhíu mày, nhưng hiện tại nếu hắn giết hết tất cả cùng lúc, ai nấy đều sợ hãi. Kiểu khiêu chiến tâm lý sinh tử này, dù không bằng kẻ đứng sau bọn họ, nhưng thực sự cũng chẳng kém là bao.
Lúc này, thiên địa năng lượng đang kịch liệt bốc lên cũng là dưới sự chỉ huy của Tiêu Viêm, biến thành một con Cự Mãng năng lượng khổng lồ dài hơn mười trượng, đang cuộn mình cách mười tên Long Nham Vệ không xa. Cái lưỡi rắn khổng lồ trong miệng nó không ngừng thè ra thụt vào, như thể muốn nuốt chửng tất cả bọn họ chỉ trong một ngụm.
Cự Mãng năng lượng cuộn mình trên không trung, đuôi rắn do thiên địa năng lượng ngưng tụ không ngừng vẫy vùng. Cùng với sự lắc lư không ngừng của mãng xà năng lượng, cả dãy núi chìm trong thiên địa năng lượng hỗn loạn đến cực điểm, tạo thành một cảnh tượng tận thế. Điều này càng khiến mười tên Long Nham Vệ bị vây hãm cảm thấy hàn ý dâng trào trong lòng!
...
Tại một nơi nhuốm máu. Trong một dãy núi nơi thiên địa năng lượng nồng đậm, một lão giả thất tuần đứng đó, đôi mắt đục ngầu nhìn về phía nam, tựa hồ muốn xuyên phá vô tận hư không để nhìn thấu, hướng về nơi thuộc về mình. Nếu Tiêu Viêm có mặt ở đây, hắn nhất định sẽ chấn động, bởi người này giống Lâm Vân ở U Minh Cốc như đúc, nhưng thực lực lại không bằng Lâm Vân.
"Đã chuẩn bị xong hết chưa?" Lão giả kia thản nhiên nói.
"Đã chuẩn bị xong, nhưng thưa Đại Trưởng Lão, chúng ta thật sự phải liên hợp với người nọ sao? Hắn dù sao cũng là một kẻ tính tình thất thường!"
"Khặc khặc... Sợ gì chứ? Tính tình thất thường thì đã sao? Chúng ta chẳng qua là lợi dụng lẫn nhau mà thôi, ngươi không cần lo lắng. Các ngươi nhanh chóng chuẩn bị đi, ta đã chờ đến ngày hôm nay rất lâu rồi."
...
"Năm phút trôi qua, các ngươi nghĩ kỹ chưa?"
Trông thấy như cũ không có người đáp lại, Tiêu Viêm cũng là không nói hai lời, đấu khí bắt đầu khởi động. Cự Mãng năng lượng gầm thét lao về phía mười tên Long Nham Vệ. Trong nháy mắt, mười tên Long Nham Vệ tan thành tro bụi.
Một chiêu một người chết, một chiêu mười người chết!
Bởi vậy có thể thấy được sự chênh lệch lớn thế nào giữa cường giả Đấu Thánh và Đấu Đế. Ở cấp Đấu Giả, ngươi có thể dựa vào đấu kỹ cường hãn để vượt cấp chiến đấu, thậm chí vượt giai chiến đấu. Nhưng một khi đã đạt đến Đấu Tôn trở lên, vượt cấp chiến đấu về cơ bản là không thể, dù đấu kỹ của ngươi có mạnh mẽ đến đâu, thực lực bản thân ngươi dù sao vẫn quá thấp. Cho nên, từ Đấu Tôn trở lên, vượt cấp chiến đấu là điều không thể, chỉ có những yêu nghiệt một phương mới có thể làm được.
Đến đây, mười một tên Long Nham Vệ cùng Ly Quắc truy sát Tiêu Viêm, ngoại trừ Ly Quắc ra, toàn bộ đã chết, tan thành tro bụi.
Đây là do Tiêu Viêm muốn truy ra kẻ đứng sau bọn chúng nên mới không hạ sát tất cả. Nếu theo lẽ thường, Tiêu Viêm đã giết hết bọn chúng ngay từ đầu mà không cần phiền toái đến vậy, hoàn toàn có thể một kích diệt sạch. Dù sao, sự chênh lệch giữa cường giả Đấu Thánh và Đấu Đế là điều khiến người ta kinh hãi.
"Ly Quắc, nghĩ thông suốt chưa? Nói cho ta biết kẻ đứng đằng sau ngươi, nói ra hắn thì ngươi có thể giữ được mạng, ngươi cao chạy xa bay thì dù hắn thực lực có mạnh đến đâu cũng không thể tìm ra ngươi. Nhưng hiện tại, nếu ngươi không nói cho ta biết thì ngươi sẽ chết ngay lập tức. Không, trước tiên ta sẽ rút linh hồn ngươi ra, dùng Dị Hỏa của ta thiêu đốt linh hồn ngươi, điều này còn đáng sợ hơn cả cái chết." Nói xong, đầu ngón tay Tiêu Viêm, một luồng hỏa diễm gần như trong suốt tuôn ra, đây chính là Vẫn Lạc Tâm Viêm ---- loại Dị Hỏa bản nguyên thứ hai mà năm đó hắn đạt được ở nội viện Học Viện Gia Nam thuộc Hắc Giác Vực!
Nghe được những lời này của Tiêu Viêm, Ly Quắc nhìn luồng hỏa diễm trên đầu ngón tay Tiêu Viêm, đồng tử hắn không khỏi co rụt lại. Ngọn lửa này mang lại cho hắn cảm giác trí mạng.
Nhưng Ly Quắc vẫn là lắc đầu, nói: "Tiền bối, ta sẽ không nói đâu."
Tiêu Viêm giận dữ. Hắn chưa từng thấy loại người như Ly Quắc, thật sự không hiểu hắn đã tu luyện thế nào để đạt đến Bát Tinh Đấu Thánh. Khi Tiêu Viêm chuẩn bị rút linh hồn Ly Quắc ra, sau đó dùng Vẫn Lạc Tâm Viêm để tra hỏi, hắn đột nhiên nhớ tới chiếc Nạp Linh Giới Chỉ của Tiêu Ứng mà hắn đã đánh chết, bên trong có rất nhiều đấu kỹ. Tựa hồ trong đó có một môn tâm pháp tên là "Thiên Hồ Mị Hoặc Đại Pháp".
Chợt, linh hồn lực của hắn dũng mãnh tràn vào chiếc Nạp Linh Giới Chỉ của Tiêu Ứng để tìm kiếm. Sau khoảng thời gian uống cạn một chén trà, Tiêu Viêm cuối cùng đã tìm được một miếng ngọc giản mang sắc cổ hoàng, toát lên vẻ cổ xưa.
Trong miếng ngọc giản này, ghi lại chính là "Thiên Hồ Mị Hoặc Đại Pháp!"
Thiên Hồ, một loại ma thú hình hồ ly, từ xa xưa đến nay, vẫn luôn là phụ thuộc chi tộc của Viễn Cổ Thiên Long Tộc. Tuy nói là phụ thuộc chi tộc, nhưng Thiên Hồ Tộc có thực lực vô cùng mạnh mẽ. Trong các chủng tộc Viễn Cổ, cũng được xem là một đại tộc nhất lưu. Thiên Hồ Tộc lại chia làm hai mạch: một mạch là Hồ Tộc, mạch còn lại là Mị Tộc.
Mà "Thiên Hồ Mị Hoặc Đại Pháp" chính là tâm pháp trấn tộc của Mị Tộc trong Thiên Hồ Tộc.
Thiên Hồ Mị Hoặc Đại Pháp, quả thật chính là tâm pháp khống chế tâm linh.
Khống chế tâm linh chính là khống chế nguyên thần, dò xét tất cả những gì nguyên thần từng trải qua.