Virtus's Reader
Đấu Phá Thương Khung Hậu Truyện

Chương 51: CHƯƠNG 51: TỨ PHƯƠNG CHIẾN ĐẤU ĐÀI: MINH U CỐC

Ở cổng thành, một bóng người sừng sững, khoác giáp xanh biếc nhìn bọn hắn một cách lạnh lùng. Đây chính là đội trưởng binh sĩ tuần thành. Chính hắn vừa rồi đã lên tiếng ngăn cản cuộc ẩu đả của bọn họ.

Tiêu Viêm quan sát tên đội trưởng một chút, thực lực của hắn đạt đến Bát Tinh Đấu Thánh đỉnh phong, chỉ còn một bước nữa là tiến vào Cửu Tinh Đấu Thánh.

Đối mặt với tên đội trưởng này, gương mặt đỏ bừng của người đàn ông trung niên cũng dần trở lại bình thường. Hắn bước tới trước mặt Tiêu Viêm, hừ lạnh nói: "Tiểu tử, ngươi dám cùng ta so đấu tại Tứ Phương Chiến Đấu Đài không?"

"Tứ Phương Chiến Đấu Đài?"

Nghe thấy cái tên này, Tiêu Viêm thoáng sửng sốt. Tứ Phương Chiến Đấu Đài là nơi nào? Sao ta chưa từng nghe nói đến?

Dường như hiểu được thắc mắc trong lòng Tiêu Viêm, Ly Quắc vội vàng bước đến bên cạnh hắn, thấp giọng giải thích về Tứ Phương Chiến Đấu Đài.

Tứ Phương Chiến Đấu Đài là nơi được lập ra để chiến đấu, bởi vì trong thành thị không cho phép ẩu đả, nên nơi này được thành lập để thỏa mãn nhu cầu của mọi người. Nói chính xác ra thì nơi này dùng để giải quyết những mâu thuẫn cá nhân giữa đôi bên.

Tại Tứ Phương Chiến Đấu Đài, mọi người có thể làm gì tùy thích. Thậm chí có thể đánh chết đối phương mà không gặp bất kỳ phiền toái nào.

"Ngươi muốn cùng ta quyết đấu sinh tử?" Tiêu Viêm hứng thú hỏi người đàn ông trung niên.

Biết được đại khái ý nghĩa của Tứ Phương Chiến Đấu Đài, Tiêu Viêm cũng muốn đến nơi đó xem phương thức thi đấu như thế nào, nói không chừng sau này mình sẽ dùng đến nơi này.

Bị một tên Lục Tinh Đấu Thánh khiêu chiến, nếu ta không có thái độ gì, e rằng sẽ phụ cái danh Viêm Đế này.

"Đương nhiên! Chẳng lẽ ngươi không dám sao?"

"Ha ha, ngươi đã nói vậy thì ta liền chấp thuận!" Tiêu Viêm nói xong liền nhanh chóng đi vào trong nội thành.

Người đàn ông trung niên thấy Tiêu Viêm rời đi liền lạnh giọng hô to: "Ngươi đi đâu? Chẳng lẽ muốn trốn sao?"

"Trốn? Ha ha!"

Tiêu Viêm khoát tay áo rồi nói: "Đi thôi, đến Tứ Phương Chiến Đấu Đài!"

Tứ Phương Chiến Đấu Đài quả nhiên là nơi chuyên dùng để giải quyết ân oán cá nhân. Trong Lâm Thành tổng cộng có bốn Chiến Đấu Đài, ngoài bốn nơi này ra, tuyệt đối không cho phép động thủ ở bất kỳ nơi nào khác trong thành. Tất cả những ân oán đều phải đến Tứ Phương Chiến Đấu Đài để giải quyết. Chiến đấu trên lôi đài, ngươi sống hay chết cũng không có ai quản. Mâu thuẫn giữa đôi bên đều được giải quyết dựa trên ý chí cá nhân.

Tiêu Viêm hỏi thêm Ly Quắc một số thông tin, cuối cùng mới hỏi quy tắc nơi này do ai đặt ra. Nhưng đáng tiếc, với thực lực Đấu Thánh của Ly Quắc, hắn cũng không biết, hay nói đúng hơn là hắn chưa đủ tư cách để biết điều này.

Cho nên Ly Quắc chỉ có thể nói là quy tắc nơi này đã có từ lâu, ai dám làm trái lời thì kết quả kẻ đó chắc chắn phải chết. Thậm chí đã từng có cường giả Đấu Đế không tuân theo quy tắc, ra tay giữa phố xá đông người, cuối cùng bị một cường giả thần bí tiêu diệt.

"Lâm Thành quả nhiên cao thủ như mây, ngay cả cường giả Đấu Đế cũng bị tiêu diệt, trách không được những người ở nơi này phải khổ sở nhẫn nhục, thành thật chờ đợi không dám tùy tiện động thủ." Lúc này, Tiêu Viêm không khỏi đưa mắt nhìn hai cao thủ đang đánh nhau đến mức ta sống ngươi chết trên lôi đài, trong lòng thầm cười nghĩ.

"May mắn thay khi trước không động thủ ở cổng thành, nếu không e rằng lúc này đã gặp phải phiền toái lớn. Cũng không biết có vị cường giả thần bí nào đang thủ hộ quy tắc này hay không." Tiêu Viêm thầm nghĩ, may mắn thay lúc ở cổng thành đã không động thủ với tên kia. Nếu không, e rằng đã vướng phải phiền toái không nhỏ.

"Xem ra, ở trong thành này ta cần phải cẩn thận một chút, không nên tùy tiện xuất thủ a!" Tiêu Viêm thở nhẹ một hơi, lấy lại bình tĩnh. Hắn một lần nữa nhìn về phía trên lôi đài.

Lúc này, hai người trên lôi đài đã đánh nhau một cách ác liệt. Cả hai đều có tu vi Tam Tinh Đấu Thánh trung kỳ, điều quan trọng là hai kẻ này đánh nhau một cách liều mạng, căn bản không hề lưu thủ chút nào. Bởi vì bọn hắn đều hiểu, chiến đấu trên lôi đài chỉ có thể có một người sống sót, nếu không phải đối phương chết thì chính mình sẽ vong mạng.

Trên lôi đài lúc này, hai người dần dần vận dụng bổn nguyên lực Đấu Đế để đối đầu nhau. Khí thế mạnh mẽ bùng phát từ hai người, sát khí nổi lên khắp nơi. Mỗi một đao đánh tới đều mang khí thế lôi đình vạn quân, tựa như muốn dùng một đao chém đối phương thành hai mảnh. Điều đó cũng đủ để thấy cừu hận giữa hai người này sâu đậm đến mức nào.

Tiêu Viêm thường xuyên chứng kiến các trận chiến đấu bất đồng đẳng cấp giữa các Đấu Thánh, đây còn là lần đầu tiên hắn thấy hai kẻ tu vi tương đồng đối chiến lẫn nhau. Tiêu Viêm nhìn xem hai người đánh nhau hết sức chăm chú, cũng không biết cừu hận giữa hai người này đã sâu đậm đến mức nào mà mỗi một chiêu đánh ra đều muốn dồn đối phương vào chỗ chết. Hơn nữa, tinh lực của bọn họ dồi dào, đánh cả buổi cũng không thấy ngừng tay.

Quan sát người khác chiến đấu để từ đó rút ra lĩnh ngộ, đây là việc ưa thích của rất nhiều người. Bằng không thì chung quanh Tứ Phương Chiến Đấu Đài cũng sẽ không tập trung nhiều người đến vậy. Những người đơn thuần thích xem náo nhiệt e rằng cũng không nhiều người đến nơi này. Đa phần người đến đây đều tìm kiếm cảm ngộ, mà cũng không hiếm thấy những kẻ có thể tăng lên thực lực ngay tại nơi này.

Nhưng đối với Tiêu Viêm mà nói, xem trận chiến giữa hai tên Tam Tinh Đấu Thánh đối với hắn cũng không có bất kỳ trợ giúp nào. Hắn chỉ muốn tìm hiểu kỹ xem đại lục này có gì khác biệt so với Đấu Khí Đại Lục mà thôi.

Cho nên, lúc này Tiêu Viêm xem trận chiến trên lôi đài một cách mê mẩn, thẳng đến khi hai người phân định thắng bại, một người bị trọng thương rồi bị kẻ còn lại tiêu diệt, Tiêu Viêm mới thỏa mãn không xem nữa.

Chưa nói đến việc xem trận chiến này có thu hoạch gì, chỉ cần đoán xem bọn họ sẽ thi triển chiêu gì cũng đã rất thú vị rồi. Tiêu Viêm thấy có một vị Đấu Thánh quỷ kế đa đoan, thi triển rất nhiều chiêu số mà chính Tiêu Viêm cũng không thể nghĩ ra. Tiêu Viêm có thể dựa vào đây mà tham khảo, học tập, cũng có thể thử sức lĩnh ngộ đấu kỹ thuộc về chính mình.

Kẻ thắng trận trên lôi đài gian nan nhảy xuống, nhanh chóng tìm nơi chữa thương. Mà trên lôi đài, ngay lập tức có người khác thay thế chiến đấu. Sau khi hai kẻ mới lên chào hỏi lẫn nhau, liền hung hăng thi triển đấu kỹ lao vào đối phương.

"Phá Không Chưởng!"

"Phong Ma Thối!"

Một chưởng, một chân chạm vào nhau, để lại những tiếng "Rầm! Rầm! Rầm!" vang vọng. Lần va chạm này khiến lôi đài khẽ rung lên một chút. Đợt va chạm qua đi, cả hai đều không chiếm được ưu thế gì đáng kể vì cả hai đều ra tay ở cùng một thời điểm.

Bình tĩnh quan sát, Tiêu Viêm đã xem qua bốn tổ chiến đấu. Mỗi tổ chiến đấu hầu như không giống nhau. Những kẻ chiến thắng là những kẻ đã chuẩn bị cho mình tuyệt chiêu cuối cùng. Chung quy vẫn có kẻ mạnh, kẻ yếu. Cho nên không thể nghi ngờ, mỗi một cuộc chiến phải có một người chết, mà trong đó có một lần cả hai bên đều vong mạng.

Tình huống cả hai đều vong mạng trong chiến đấu quả thực rất ít thấy, sở dĩ xảy ra tình huống như vậy cũng là do ở thời điểm cuối cùng, đối phương nắm bắt được cơ hội tự bạo tu vi đấu khí mà thôi. Đấu Thánh tự bạo thì có uy lực như thế nào không cần phải nói, Tiêu Viêm phát hiện ra một vấn đề. Tứ Phương Chiến Đấu Đài tuyệt đối không đơn giản, bởi vì ở thời điểm cao thủ Ngũ Tinh Đấu Thánh tự bạo, năng lượng không hề khuếch tán ra bên ngoài mà tất cả đều tiêu tán trong hư không, lôi đài một chút rung chuyển cũng không có, cũng chẳng bị hư hỏng gì.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!