"Chư vị, hai người chúng ta thời gian cấp bách, chen ngang hàng được không?" Ngay tại lúc Tiêu Viêm đang suy tư, một thanh âm liều lĩnh đột nhiên truyền đến từ phía trước hai hàng đội ngũ bên kia, lập tức thu hút sự chú ý của hắn.
"Ân? Cao thủ Đấu Đế?" Nhìn thấy hai người đột nhiên xuất hiện bên này, Tiêu Viêm không khỏi khẽ kêu một tiếng, sau đó, hắn lại lần nữa lộ ra vẻ hứng thú, lẽ nào hai tên Đấu Đế này cũng muốn lên Tứ Phương Chiến Đấu Đài?
Thanh âm đột nhiên vang vọng toàn trường, cùng với hai người xuất hiện giữa sân, gần như thu hút ánh mắt của tất cả mọi người, mà ngay cả trên đài chiến đấu, lúc này vậy mà cũng không có ai đi xem, bởi vì thanh âm ngông cuồng như thế, hơn nữa hai người trông khác biệt so với những người khác, đều khiến mọi người hiểu rằng hai kẻ mới đến này không phải hạng tầm thường.
Tứ Phương Chiến Đấu Đài có rất nhiều quy củ, trong đó hạng nhất là không được chen hàng, nhưng nếu có người muốn chen hàng, hơn nữa thuyết phục được tất cả những người đang xếp hàng phía trước thì mới có thể. Nói là như vậy nhưng những người có thể giao tranh tại Tứ Phương Chiến Đấu Đài đều là kẻ tranh cường háo thắng, lẽ nào lại đồng ý để người khác chen hàng trước mặt mình sao? Đáp án đương nhiên là không thể, nói tóm lại, những người hay quan sát ở Tứ Phương Chiến Đấu Đài trước nay chưa từng thấy đội nào có thể chen hàng thành công.
"Hừ, hoàng mao tiểu tử từ đâu ra, ngươi nói chen hàng liền chen hàng sao? Bố mày đợi nửa ngày còn chưa được lên, muốn chết phải không?" Giờ phút này, những người đang xếp hàng phía trước hai người mới đến đều tạm thời bỏ qua tranh đấu lẫn nhau, đồng loạt ném ánh mắt về phía hai người mới đến. Bất kể đối phương là thần thánh phương nào, nhưng với tư cách là cao thủ cấp Đấu Thánh, bọn hắn đương nhiên không thể để người khác chen hàng trước mặt, nếu không thì còn mặt mũi nào mà ra ngoài?
"Ha ha, vị huynh đệ này nói gì vậy chứ! Hai người chúng ta tới đây quyết đấu, hiện tại còn chưa đấu mà các ngươi lại cứ như thế thì không đúng rồi."
Nghe thấy tráng hán lạnh lùng nói, người vừa mở miệng nói chuyện kia chỉ cười nhạt một tiếng, bất quá, cùng lúc đó, một luồng âm tàn, nhưng lại không hề che giấu khí tức theo ánh mắt hắn phóng thích ra, bao phủ tất cả những người đang xếp hàng phía trước. Khí tức này vừa xuất hiện đã khiến hơn trăm cao thủ đang xếp hàng giật mình kinh hãi, mà ngay cả những người đứng xem cũng cảm thấy áp lực khổng lồ không cách nào chống cự.
"Đấu... cao thủ Đấu Đế?" Không biết là ai vừa kịp phản ứng, đứt quãng thốt ra bốn chữ khiến người khác kinh hoàng. Gần như trong nháy mắt, những người đang đứng xem gần Tứ Phương Chiến Đấu Đài, cùng với những người đang xếp hàng phía trước, tất cả đều vô thức lùi về phía sau. Tất cả đồng loạt lùi về phía sau mười mấy mét, nhưng lúc này không ai còn chú ý đến trận chiến trên đài nữa, tất cả mọi người đều dồn sự chú ý vào hai người mới xuất hiện gần Tứ Phương Chiến Đấu Đài. Đương nhiên, còn có hai người ở phía trước không biết vì nguyên nhân gì mà những người xếp hàng phía sau lại lùi lại, chỉ hơi ngẩn người nhìn hai người mới xuất hiện phía sau. Đương nhiên, Tiêu Viêm cũng không muốn làm chim đầu đàn, cũng theo đám đông lùi về sau một bước.
"Ha ha, vị huynh đệ này, những người khác đều đồng ý cho hai người chúng ta chen hàng. Lẽ nào hai vị lại muốn xếp trước chúng ta sao?" Nam tử trẻ tuổi lại mở miệng nói lần nữa, mà ở trước mặt của hắn chính là hai người còn xếp ở phía trước, nhưng mà hai người phía trước đã bị dọa đến trắng mặt, mồ hôi chảy đầm đìa.
"Ực!"
Âm thanh nuốt nước bọt từ yết hầu của tráng hán vang lên. Sau đó, tráng hán khó khăn lùi về phía sau mấy bước, từng bước một rời khỏi vị trí của mình, cũng không dám phát ra bất cứ âm thanh bất mãn nào.
"Ha ha, đa tạ các vị rồi, sau này nếu có việc gì nhờ đến huynh đệ ta sẽ tuyệt không từ chối ha ha ha." Nam tử trẻ tuổi thấy mọi người bị khí thế của mình chấn nhiếp, cung kính nhường lại vị trí thì hết sức hài lòng, cuối cùng không khỏi cười nói một tiếng, bộ dạng hết sức đắc chí.
"Hừ, sau này? Cổ Minh Thủy, sau ngày hôm nay, tại Lâm Thành sẽ không còn ai tên Cổ Minh Thủy nữa!" Ngay lúc nam tử trẻ tuổi vừa dứt tiếng nói, một người khác trông lớn hơn một chút liền hừ lạnh một tiếng, trực tiếp dội cho người kia một gáo nước lạnh.
"Bạc Tử Dương, lời nói không nên quá tự mãn, ta và ngươi đều là tu vi Nhất tinh Đấu Đế trung kỳ, hơn nữa bổn công tử tấn cấp Nhất tinh Đấu Đế trung kỳ trước ngươi nhiều năm rồi, ngươi lẽ nào thật sự cho rằng ngươi có thể giết được bổn công tử sao?" Nam tử trẻ tuổi, thì ra là Cổ Minh Thủy lạnh lùng cười cười, hai tay chắp sau lưng, bộ dáng không thèm coi đối phương ra gì.
"Không muốn giải thích với ngươi, đợi lát nữa đừng quỳ cầu ta tha cho ngươi một con đường sống là được." Bạc Tử Dương cũng là lạnh lùng cười cười, sau đó lại quay đầu đi chỗ khác, không thèm nhìn Cổ Minh Thủy, mà là nhắm mắt dưỡng thần.
"Hừ, Bạc Tử Dương, ngươi đúng là muốn chết, vốn còn muốn lưu ngươi một mạng, xem ra việc này là không thể rồi." Phản ứng của Bạc Tử Dương không nghi ngờ gì đã triệt để chọc giận Cổ Minh Thủy, một luồng âm lãnh khí tức từ trên người hắn lần nữa phóng thích ra, nhưng lần này, những người vây quanh đều lùi mười mấy mét nên thân hình mới có thể đứng vững, nhưng lúc này, trên mặt mọi người, nét mặt đều vô cùng đặc sắc.
"Trời ạ, Cổ Minh Thủy? Bạc Tử Dương? Lại là hai vị đại thần này sao? Nhị công tử Cổ gia cùng tiểu Thiếu chủ Bạc gia? Hai vị này lại đến Tứ Phương Chiến Đấu Đài để quyết sinh tử sao? Cái này... Thật sự là bất khả tư nghị a!"
"Đúng vậy a, Cổ gia cùng Bạc gia là hai đại thế gia hàng đầu Lâm Thành, hai vị này đã sớm tấn cấp Đấu Đế, trưởng bối gia tộc bọn họ lại đồng ý sao? Phải biết rằng, hai người này đều là nhân vật trọng yếu của gia tộc, nếu như tại Tứ Phương Chiến Đấu Đài xảy ra sai lầm, chỉ sợ trưởng bối hai nhà đều sẽ đại phát Lôi Đình, đến lúc đó, Lâm Thành sẽ có trò hay để xem rồi."
"Mặc kệ hắn khỉ gió nhiều như vậy làm gì? Hai vị này đều là đại cao thủ cấp bậc Đấu Đế, dường như cũng đã tiến vào Nhất tinh Đấu Đế trung kỳ, hôm nay chúng ta được mở rộng tầm mắt rồi, ha ha ha, nói không chừng quan sát hai vị này chiến đấu, ta còn có thể đột phá một tầng tu vi, đúng là thu lợi lớn rồi."
"Ha ha, đúng vậy đúng vậy, cao thủ Đấu Đế chiến đấu, ta tu luyện lâu như vậy, chưa từng thấy qua, nhưng hôm nay có thể nhìn thấy, thật thú vị, thật thú vị!"
Khán đài chung quanh, rất nhiều người đều nhao nhao bàn tán. Cổ Minh Thủy, Bạc Tử Dương danh tiếng khắp Lâm Thành, có mấy người không biết? Cổ Minh Thủy, Nhị công tử Cổ gia, thiên phú dị bẩm, sớm đã lĩnh ngộ ba quyển Nguyên Đế chi khí, đột phá đến Đấu Đế, nghe nói là người cạnh tranh vị trí Gia chủ Cổ gia. Còn Bạc Tử Dương rất được Gia chủ Bạc gia yêu thích, đồng dạng có địa vị hiển hách. Từ gia tại Lâm Thành có địa vị cũng không chênh lệch so với Cổ gia, mà Bạc Tử Dương với tư cách tiểu công tử Bạc gia chính là thiên phú hơn người, tuy nhiên tấn chức Đấu Đế muộn hơn Cổ Minh Thủy một ít, nhưng lại tiến bộ nhanh chóng, sớm đã đuổi kịp Cổ Minh Thủy.