Nhìn khuôn mặt xinh đẹp tràn ngập vẻ khó tin, Tiêu Viêm cũng khẽ mỉm cười, giọng điệu hòa hoãn đi mấy phần, nhẹ giọng hỏi:
- Không sao chứ?
Chuyện cũ năm xưa, kể từ khoảnh khắc Vân Lam Tông giải tán đã tan thành mây khói. Tiêu Viêm cũng không phải kẻ lòng dạ hẹp hòi, những ân oán kia cũng đã dần lãng quên. Đến bây giờ nghĩ lại, suy cho cùng cũng chỉ là bốn chữ: tuổi trẻ khinh cuồng.
Đối với giọng điệu ôn hòa đến vậy của Tiêu Viêm, Nạp Lan Yên Nhiên cũng có chút ngây người. Nàng dường như rất ít khi thấy hắn nói chuyện bình thản với mình như thế. Dù sao nàng cũng biết, chuyện năm đó đã gây ra phiền toái và thương tổn lớn đến nhường nào cho nam tử có lòng tự tôn cực mạnh này.
- Không có việc gì, đa tạ ngươi!
Chớp chớp mắt, Nạp Lan Yên Nhiên lắc đầu, thấp giọng nói.
- Xem ra vị bằng hữu này thật sự muốn diễn một màn anh hùng cứu mỹ nhân sao?
Thấy Tiêu Viêm từ đầu đến cuối không hề để ý đến mình, sắc mặt của ba gã nam tử áo vàng cũng hơi trầm xuống. Kẻ tự xưng là Hoàng Thiên lúc trước âm trầm lên tiếng.
- Cút!
Ánh mắt Tiêu Viêm không hề dịch chuyển, lạnh nhạt thốt ra một tiếng, sau đó chậm rãi đi đến bên cạnh Nạp Lan Yên Nhiên, liếc nhìn hắc khí đang quấn quanh thân thể nàng, không khỏi khẽ cười lạnh:
- Đấu khí Ám thuộc tính, quả là hiếm thấy! Nhưng với thực lực của ngươi mà còn dùng đến thủ đoạn đánh lén, thật khiến người ta khinh thường.
Vừa dứt lời, bàn tay Tiêu Viêm liền nắm lấy cổ tay trắng như tuyết của Nạp Lan Yên Nhiên. Trên đầu ngón tay bỗng hiện lên một ngọn lửa màu xanh biếc, nhanh như chớp điểm tới.
Đối mặt với đầu ngón tay đang lao đến, luồng hắc khí quấn quanh thân thể Nạp Lan Yên Nhiên tựa như băng tuyết gặp phải liệt hỏa, nhanh chóng tan rã.
Trên cành cây, nam tử mặc hoàng sam nheo mắt nhìn Tiêu Viêm phía dưới, đặc biệt là khi thấy hắn có thể dễ dàng hóa giải hắc khí trên người Nạp Lan Yên Nhiên, đồng tử không khỏi hơi co rụt lại.
Theo sự biến mất của hắc khí, thân thể Nạp Lan Yên Nhiên cũng khôi phục tự do, đôi tay ngọc khẽ giãy giụa. Thấy vậy, Tiêu Viêm cũng vội vàng buông ra, vừa định nói gì đó thì sắc mặt Nạp Lan Yên Nhiên lại chợt biến đổi, gấp giọng nói:
- Cẩn thận!
Đối diện với Nạp Lan Yên Nhiên, Tiêu Viêm khẽ cười, thân hình đột ngột xoay chuyển, trọng xích hiện ra trong tay, mang theo kình phong hùng hậu, hung hãn công kích về phía sau.
Rắc!
Trọng xích mạnh mẽ nện lên trường thương, lực đạo cương mãnh trực tiếp chấn nát nó. Thấy vậy, trong lòng ba người Hoàng Thiên kinh hãi tột độ, vội vứt bỏ trường thương trong tay, nhanh chóng lùi lại.
Ánh mắt Tiêu Viêm lạnh lùng liếc qua ba người, trọng xích trong tay cắm xuống đất. Bàn chân đạp mạnh, tiếng phong lôi rít gào vang lên, thân hình hắn lại quỷ dị biến mất không thấy tăm hơi.
Thấy Tiêu Viêm biến mất một cách quỷ dị, ba người Hoàng Thiên đều kinh hãi, vừa định dựa lưng vào nhau phòng ngự thì một bóng ảnh quỷ mị đã xuất hiện trước mặt, quyền phong lăng lệ đột nhiên ập đến, nện thẳng lên đấu khí khôi giáp bao bọc thân thể ba người.
Ầm!
Nắm đấm nặng nề đánh trúng, một luồng lực đạo kinh khủng nhất thời bộc phát. Cả ba tựa như diều đứt dây, bay ngược ra sau, cuối cùng đâm sầm vào mấy gốc đại thụ, phun ra một ngụm máu tươi.
Chỉ một chiêu đã đánh bại ba gã Tứ tinh Đấu Hoàng. Chứng kiến cảnh này, Nạp Lan Yên Nhiên không khỏi đưa tay che miệng, ánh mắt phức tạp nhìn về bóng lưng cao gầy kia. Người thanh niên từng bị nàng xem là phế vật, nay lại không ngừng vượt xa nàng. Mà điều nàng có thể làm, dường như chỉ có ngước nhìn. Mấy năm trước là vậy, mấy năm sau, vẫn là vậy.
Ba người Hoàng Thiên ngã sõng soài trên đất, co quắp như tôm luộc, không ngừng rên rỉ. Đấu khí khôi giáp trên người đã vỡ nát sau một quyền của Tiêu Viêm. Bọn họ không tài nào hiểu nổi, với thực lực của mình tại sao ngay cả một quyền của tên tiểu tử này cũng không đỡ được. Có thể làm được điều này, trong thế hệ trẻ ở khắp Bắc Vực Trung Châu, e rằng cũng chẳng có mấy người. Tên tiểu tử trước mắt này… rốt cuộc có lai lịch gì?
Bốp! Bốp!
Tiếng vỗ tay đột nhiên từ trên cây truyền xuống. Nam tử mặt sẹo lúc này cũng chậm rãi đứng thẳng dậy, ánh mắt chăm chú nhìn Tiêu Viêm, khuôn mặt nở một nụ cười có phần khó coi.
- Không tệ! Ngươi tên là Tiêu Viêm? Kẻ có xung đột với Phong Lôi Các, có phải là ngươi không?
Tiêu Viêm liếc nhìn nam tử mặt sẹo, đôi mắt híp lại. Người này thực lực rất mạnh, so với ba kẻ lúc trước quả là một trời một vực.
- Tiêu Viêm, cẩn thận! Hắn rất mạnh!
Tay ngọc của Nạp Lan Yên Nhiên khẽ vẫy về phía sương mù, một bóng trắng thoáng hiện rồi lao vào lòng nàng, hóa thành một con bạch hồ đáng yêu. Nạp Lan Yên Nhiên ôm lấy bạch hồ, có chút lo lắng nói.
Tiêu Viêm khẽ gật đầu, hỏi:
- Tại sao bọn họ lại ra tay với ngươi?
- Bên ngoài Thiên Mục Sơn có một mê trận. Nếu không biết phương pháp đi vào sẽ bị nhốt ở trong đó cho đến khi năng lượng triều tịch kết thúc. Thông linh bạch hồ của ta lại có thể miễn nhiễm với mê trận, đi theo nó là có thể thuận lợi đi qua. Bọn họ ra tay với ta là muốn cướp bạch hồ.
Bàn tay Nạp Lan Yên Nhiên nhẹ nhàng vuốt ve bộ lông của bạch hồ, thấp giọng giải thích. Nghe vậy, Tiêu Viêm mới giật mình. Không ngờ phía trước còn có một mê trận. Nếu hắn cứ thế xông vào, chỉ sợ dù có linh hồn lực cường đại cũng sẽ bị vây khốn một thời gian. Mà hiện giờ, thứ hắn không thể lãng phí nhất chính là thời gian…
- Ta không có hứng thú với bạch hồ của ngươi. Ta cũng không cần thứ này, là ba tên kia muốn.
Nam tử mặt sẹo thản nhiên nói:
- Ta và một người của Địa Linh Môn là bạn cũ. Trước khi đi, hắn nhờ ta đưa bọn họ qua mê trận. Biện pháp của ta là bí mật môn phái, không thể để người ngoài biết. Vì vậy, chỉ đành tìm một con thông linh bạch hồ dẫn đường cho bọn hắn.
- Bạch hồ sẽ không giao cho ngươi. Vì vậy, mời rời đi!
Tiêu Viêm mỉm cười nhìn nam tử mặt sẹo, nói.
- Vương Trần ta không phải là người dễ đuổi đi như vậy!
Nam tử mặt sẹo nhếch miệng cười, nụ cười ẩn chứa chút âm hàn, lạnh lẽo.
- Vương Trần? Hoàng Tuyền Các Vương Trần?
Nam tử mặt sẹo vừa dứt lời, Nạp Lan Yên Nhiên ở bên cạnh bỗng kinh hô một tiếng, khuôn mặt xinh đẹp cũng có chút biến sắc.
- Hoàng Tuyền Các?
Tiêu Viêm cũng thoáng giật mình, rồi khẽ bật cười. Trên đoạn đường này, cái gọi là Tứ Phương Các hắn dường như đã gặp người của ba các, không biết đến khi nào mới gặp được Tinh Vẫn Các đây?
- Tiêu Viêm, hay là chúng ta đưa bạch hồ cho bọn họ đi? Vương Trần này bản tính hiếu sát, thực lực lại cực mạnh, e rằng đã sớm đạt tới Đấu Hoàng đỉnh phong. Nghe nói hắn từng giao chiến với một vài lão quái cấp bậc Đấu Tông mà vẫn toàn mạng trở về!
Nạp Lan Yên Nhiên khẽ cắn môi, suy nghĩ một lúc, cuối cùng chần chờ nói. Nàng không muốn Tiêu Viêm bị cuốn vào chuyện này.
- Không có bạch hồ, chúng ta qua mê trận thế nào?
Tiêu Viêm quay đầu lại, liếc nhìn Nạp Lan Yên Nhiên, dường như biết được nỗi lo của nàng liền cười nói:
- Yên tâm, giao cho ta.
Nhìn nụ cười của thanh niên, Nạp Lan Yên Nhiên ngẩn ra, nhưng trong lòng không hiểu sao lại dâng lên một cảm giác vững chãi và an toàn, lập tức chỉ có thể khẽ gật đầu.
- Bạch hồ, ngươi muốn thì phải xem ngươi có bản lĩnh đó hay không?
Nụ cười trên mặt Tiêu Viêm cũng nhạt dần, bàn tay chậm rãi nắm lấy Huyền Trọng Xích bên cạnh, nói.
Nghe những lời này của Tiêu Viêm, nụ cười trên mặt Vương Trần không khỏi càng thêm đậm. Người quen biết hắn đều hiểu, mỗi khi hắn cười càng tươi, cũng chính là lúc sát ý trong lòng nồng đậm nhất.
- Cách đây không lâu vừa gặp Đường Ưng của Vạn Kiếm Các, cũng đã giao thủ với hắn. Hắn nói phía sau còn có một người thú vị hơn. Chắc hẳn là nói về ngươi.
Bàn tay của Vương Trần chậm rãi buông xuống, hắc khí nồng đậm nhanh chóng bao phủ. Hắn nhìn Tiêu Viêm, đầu lưỡi đỏ tươi liếm môi, trong nháy mắt, hai mắt đột nhiên trở nên âm trầm:
- Nếu đã như vậy, vậy để ta xem thử, ngươi có thú vị như lời hắn nói không?
Tiếng nói vừa dứt, thân hình hắn liền hóa thành một đường hắc tuyến vọt tới, trong nháy mắt đã hiện ra trước mặt Tiêu Viêm. Nắm đấm phủ kín hắc khí mang theo một luồng tinh phong, không chút hoa mỹ đánh thẳng về phía trái tim của Tiêu Viêm. Thấy Vương Trần đột nhiên ra tay, Nạp Lan Yên Nhiên vội vàng lên tiếng nhắc nhở.
Ầm!
Bóng đen của cự xích nhanh như chớp chắn trước mặt Tiêu Viêm, nắm đấm hung hãn đánh tới, nhất thời bộc phát ra một tiếng quát trầm thấp:
- Thực Thi Thủ!
Nắm đấm nhanh chóng mở ra, bàn tay trực tiếp chuyển thành một màu đen kịt quỷ dị, chợt uốn lượn tránh đi cự xích, đánh thẳng về phía yết hầu của Tiêu Viêm. Quỹ tích công kích của Vương Trần có chút quỷ dị, cứng nhắc lao thẳng tới, tựa như một con rối gỗ, nhìn thì không nhanh nhưng lại khiến người ta có cảm giác kỳ dị khó lòng tránh né.
Hai mắt Tiêu Viêm nhìn chăm chú vào bàn tay màu đen đang phóng đại trong đồng tử. Ngay lập tức, ánh mắt ngưng lại, không chút do dự, nắm tay bao bọc bởi ngọn lửa xanh biếc cũng tung ra một quyền.
Rầm!
Nắm tay cực kỳ chính xác đánh mạnh lên bàn tay màu đen kia. Ngọn lửa nóng bỏng tức thì làm bàn tay đen bốc lên khói trắng nồng nặc. Đối mặt với Dị Hỏa, lực ăn mòn của đấu khí Ám thuộc tính của Vương Trần hoàn toàn không có chút tác dụng nào.
Va chạm mạnh mẽ tạo ra một luồng sóng xung kích cường đại. Ầm một tiếng khuếch tán ra xung quanh, khiến cho cây cối gãy đổ, mặt đất cũng vì thế mà trở thành một mảnh hỗn độn.
- Dị Hỏa?
Quyền chưởng giao phong chỉ kéo dài trong chớp mắt. Sắc mặt Vương Trần nhất thời biến đổi, cước bộ nặng nề lui về phía sau, đấu khí trong cơ thể mạnh mẽ tuôn ra, ép một tia lửa xanh biếc nhỏ từ trong lòng bàn tay ra ngoài. Nhìn ngọn lửa kia, sắc mặt hắn dần dần trầm xuống.
Tiêu Viêm co ngón tay búng nhẹ Huyền Trọng Xích, thu nó vào trong Nạp giới, liếc mắt nhìn Vương Trần một cái. Thực lực của người này quả thực không tầm thường, nhưng đối với hắn lại không có quá nhiều uy hiếp. Đấu khí Ám thuộc tính tuy quỷ dị, nhưng khi đối mặt với Dị Hỏa cũng sẽ bị khắc chế thê thảm. Nếu thực sự giao thủ, Tiêu Viêm có bảy phần nắm chắc sẽ đánh chết kẻ này tại đây.
Vương Trần âm lãnh cười, không thèm nhìn đến ba người Hoàng Thiên. Thân hình chợt lùi lại rồi hòa vào trong sương mù dày đặc. Một giọng nói từ từ truyền đến:
- Khó trách có thể khiến Đường Ưng coi trọng như vậy. Xem ra ngươi thật sự có vài phần bản lĩnh. Chuyện hôm nay coi như bỏ qua. Trên Thiên Sơn Đài, ta chờ ngươi. Để xem, ngươi có bản lĩnh đến được đó hay không