Virtus's Reader
Đấu Phá Thương Khung

Chương 1001: CHƯƠNG 989: GẶP LẠI NẠP LAN YÊN NHIÊN

Trong một khoảng đất trống giữa rừng rậm, hơn mười viên quang thạch được khảm trên những thân cây xung quanh, tỏa ra ánh sáng dìu dịu, soi sáng cả khu vực. Sương mù dày đặc vốn bao phủ nơi đây đã bị dư chấn từ một trận đại chiến thổi tan đi, khiến cho tầm nhìn trở nên quang đãng hơn rất nhiều.

Giữa khoảng đất trống là năm bóng người, bốn nam một nữ, khí thế ai nấy đều bất phàm, hiển nhiên không phải hạng tầm thường.

Trong bốn nam tử, có một kẻ mặc y phục màu vàng sẫm, trên mặt vắt ngang một vết sẹo dài. Hắn đang ngồi trên một cành cây, lười biếng tựa vào thân cây, ánh mắt uể oải đảo qua phía dưới rồi thản nhiên lên tiếng:

- Nhanh lên một chút!

Ba gã nam tử trên mặt đất nghe vậy, vội vàng gật đầu. Cả ba đều mặc áo bào màu vàng, trên ngực đeo huy Chương giống hệt nhau, xem ra cùng thuộc một thế lực.

- Giao Thông Linh Bạch Hồ ra đây. Chuyện hủy hoa diệt ngọc, bọn ta cũng không phải chưa từng làm.

Nữ tử tay cầm trường kiếm, một thân váy lụa màu xanh nhạt ôm trọn lấy thân thể mềm mại, yêu kiều. Vóc người đầy đặn vô cùng quyến rũ, mái tóc đen dài chỉ được buộc hờ hững bằng một dải lụa xanh, buông xõa xuống tận bờ mông cong vút. Gương mặt xinh đẹp kia cũng chẳng hề xa lạ, chính là Nạp Lan Yên Nhiên, người năm xưa đã cùng Vân Vận rời khỏi Gia Mã Đế Quốc.

Mấy năm trôi qua, Nạp Lan Yên Nhiên giờ đây đã không còn vẻ ngây ngô của ngày trước, mỗi cử chỉ giơ tay nhấc chân đều toát ra một vẻ thành thục đầy mê hoặc. Nữ tử ngang ngược năm nào, nay đã thực sự trưởng thành, trở thành một tuyệt sắc giai nhân khuynh quốc khuynh thành.

Trên vai Nạp Lan Yên Nhiên là một con hồ ly nhỏ nhắn màu trắng. Con hồ ly này bộ lông trắng như tuyết, cực kỳ đáng yêu, vừa nhìn đã khiến người ta yêu thích không nỡ buông tay. Đối với nữ nhân, tiểu hồ ly khả ái thế này có một sức hấp dẫn không hề nhỏ.

Lúc này, đôi mắt linh động của bạch hồ không ngừng đảo quanh, dường như cảm nhận được sát khí tỏa ra từ ba kẻ đối diện, bộ lông trắng như tuyết khẽ run lên, tiếng kêu nho nhỏ vang lên từ trong miệng.

Như cảm nhận được sự sợ hãi của tiểu bạch hồ, bàn tay ngọc của Nạp Lan Yên Nhiên nhẹ nhàng vuốt ve đầu nó, rồi chậm rãi ngẩng lên. Đôi mắt đẹp băng hàn nhìn chằm chằm ba người đối diện, bàn tay mềm mại siết chặt trường kiếm. Kiếm khí sắc bén từ từ tuôn ra, hai chữ lạnh như băng cũng nhẹ nhàng thoát ra từ đôi môi nàng:

- Nằm mơ!

- Hắc hắc! Đúng là một mỹ nhân quật cường, nhưng lại có phần ngu xuẩn. Với thực lực Ngũ tinh Đấu Hoàng của ngươi mà cũng mơ tưởng thoát khỏi tay ba người chúng ta sao? Ngoan ngoãn giao Bạch hồ ra đây, nếu không, ta cũng không ngại nếm thử tư vị của mỹ nhân xem có bao nhiêu phần khiến người ta mất hồn đâu.

Một gã nam tử áo vàng dùng ánh mắt nóng rực nhìn chằm chằm Nạp Lan Yên Nhiên, không nhịn được liếm môi, trong mắt ánh lên tia dâm uế.

Nghe những lời hạ lưu đó, gương mặt xinh đẹp của Nạp Lan Yên Nhiên càng thêm lạnh buốt. Thực lực của ba kẻ đối diện đều vào khoảng Tứ tinh Đấu Hoàng. Nếu là một chọi một, nàng có thừa tự tin đánh chết chúng trong thời gian ngắn. Nhưng cả ba cùng lúc ra tay thì nàng có chút khó chống đỡ. Huống hồ ba kẻ này cùng chung một môn phái, phối hợp với nhau cực kỳ ăn ý. Lần giao thủ trước đó, nàng đã suýt chút nữa phải chịu thiệt. Hơn nữa, kẻ khiến nàng cảm thấy áp lực nhất chính là gã nam tử đang ngồi trên cành cây kia. Từ đầu đến cuối, người này chưa hề ra tay, nhưng mỗi khi đối diện với hắn, Nạp Lan Yên Nhiên đều cảm nhận được một luồng áp lực mơ hồ. Rõ ràng thực lực của đối phương còn mạnh hơn nàng rất nhiều.

- Địa Linh Môn quả nhiên là nơi chuyên sản sinh ra những thứ rác rưởi…

Thấy Nạp Lan Yên Nhiên một lời nói thẳng ra tông môn của mình, sắc mặt ba gã nam tử áo vàng cũng lạnh đi. Với thực lực của bọn chúng, trong hàng ngũ thế hệ trẻ của Địa Linh Môn cũng thuộc hàng ngũ nổi bật. Dù không thể so sánh với những nhân vật như Đường Ưng hay Phượng tiểu thư, nhưng cũng coi như có chút danh tiếng. Nếu không phải vì cần Thông Linh Bạch Hồ dẫn đường khi tiến vào Thiên Mục Sơn Mạch, bọn chúng cũng chẳng vô duyên vô cớ đi gây sự với một Ngũ tinh Đấu Hoàng. Nhưng việc đã làm rồi, đương nhiên không có đường quay đầu.

Ba người nhìn nhau, khẽ gật đầu, quyết định không dây dưa thêm nữa. Thân hình di chuyển, tạo thành thế tam giác vây Nạp Lan Yên Nhiên vào giữa. Đấu khí màu vàng đất cường hãn từ trong cơ thể bùng phát.

- Họa Địa Vi Lao!

Bàn tay ba người đồng loạt vỗ mạnh xuống đất. Tức thì, mặt đất rung chuyển, bùn đất cuộn lên, đá vụn bay tứ tung. Chỉ trong nháy mắt, một chiếc lồng giam bằng bùn đất ngưng tụ lại, từ mặt đất mọc lên, nhốt Nạp Lan Yên Nhiên vào trong.

Thấy vậy, Nạp Lan Yên Nhiên khẽ cau mày, chân ngọc điểm nhẹ xuống đất, thân thể mềm mại xoay tròn như con quay, kiếm khí sắc bén ào ạt tuôn ra, hung hăng chém vào lồng giam, khiến nó xuất hiện vô số vết nứt.

Thấy lồng giam sắp bị phá vỡ, ba gã nam tử áo vàng lại vỗ mạnh xuống đất, ba cây trường thương màu vàng bằng bùn đất từ dưới đất trồi lên. Ba người nhanh chóng nắm lấy, chân đạp mạnh xuống đất, lao thẳng về phía Nạp Lan Yên Nhiên ở trung tâm.

Đối mặt với sự vây công của ba gã Tứ tinh Đấu Hoàng, Nạp Lan Yên Nhiên cũng không dám khinh suất. Trường kiếm trong tay được đấu khí hùng hồn bao bọc, xảo quyệt mà tàn nhẫn đâm ra nhanh như chớp.

Bốn bóng người giao thủ chớp nhoáng bên trong lồng giam, kiếm khí tung hoành, chém ra từng rãnh sâu trên mặt đất. Ba gã nam tử áo vàng dường như biết rõ sự sắc bén của kiếm khí Nạp Lan Yên Nhiên, nên không hề tấn công chính diện mà chỉ dựa vào đấu khí thuộc tính Thổ bền bỉ, chậm rãi tiêu hao đấu khí của nàng.

Đối với sách lược tiêu hao này, Nạp Lan Yên Nhiên biết rõ nhưng không có cách nào hóa giải. Ba người phối hợp cực kỳ ăn ý, từ đầu đến cuối đều bám riết lấy nàng, không cho nàng một chút cơ hội nghỉ ngơi. Cứ kéo dài như vậy, một khi đấu khí trong cơ thể hao hụt, hậu quả sẽ khôn lường…

Keng! Keng! Keng!

Trường kiếm nhanh như chớp đâm lên ba ngọn thương, gương mặt xinh đẹp của Nạp Lan Yên Nhiên càng thêm lạnh lùng, kiếm khí sắc bén đột nhiên bùng nổ.

Bành!

Bị kiếm khí đánh trúng, ba cây trường thương bằng bùn đất lập tức nổ tung. Nhưng không đợi Nạp Lan Yên Nhiên thừa thế tấn công, mặt đất bỗng nhiên chấn động, một cột trụ bằng bùn đất nhọn hoắt đâm lên, buộc nàng phải vội vàng lùi lại.

Khi thân hình Nạp Lan Yên Nhiên vừa đáp xuống, ba người đối diện đã lại ngưng tụ ra trường thương. Hơn nữa, trên người bọn chúng lúc này còn xuất hiện một bộ khôi giáp màu vàng sẫm, bao bọc kín kẽ thân thể. Công pháp thuộc tính Thổ từ xưa đến nay vẫn luôn nổi danh về sự bền bỉ và lực phòng ngự.

- Không hổ là Ngũ tinh Đấu Hoàng, quả nhiên khó đối phó. Nhưng cũng chỉ đến đây thôi. Đấu khí trong cơ thể ngươi chắc không chống đỡ được bao lâu nữa đâu. Giao Thông Linh Bạch Hồ cho chúng ta, chúng ta sẽ cho ngươi một con đường sống.

Một giọng nói trầm thấp từ dưới lớp khôi giáp màu vàng sẫm truyền ra.

- Lời này ngươi đem đi lừa trẻ con ba tuổi đi!

Nghe vậy, Nạp Lan Yên Nhiên cười lạnh đáp. Nàng bây giờ không còn là thiếu nữ ngây thơ năm xưa. Mấy năm lăn lộn ở Trung Châu đã giúp nàng hiểu ra không ít đạo lý!

- Ngu xuẩn cố chấp, muốn chết!

Thấy Nạp Lan Yên Nhiên vẫn không nghe, ba người cuối cùng cũng mất hết kiên nhẫn. Bàn tay khẽ vung lên, sáu cột sáng bằng đấu khí màu vàng sẫm nhất thời bùng phát, rồi hóa thành một trận pháp hình tam giác rực rỡ.

- Đại Địa chi linh, Thổ Dung chi pháp!

Ba người hét lớn một tiếng, đấu khí màu vàng sẫm nhanh chóng ngưng tụ trước mặt người ở giữa. Cỗ đấu khí mạnh mẽ hội tụ lực lượng của cả ba người khiến cho Nạp Lan Yên Nhiên cũng phải biến sắc.

Theo tiếng hét, cỗ đấu khí màu vàng sẫm vặn vẹo, rồi hóa thành một đầu rồng đất dữ tợn. Nó gầm lên một tiếng, rồi hóa thành một luồng sáng bắn thẳng về phía Nạp Lan Yên Nhiên. Dọc đường đi, một rãnh sâu hiện ra trên mặt đất, như thể bị trâu cày qua.

- Thổ Dung chi pháp này của Địa Linh Môn cũng thật sự có chút bản lĩnh…

Nam tử trên cây liếc nhìn thổ long, nhẹ giọng lẩm bẩm.

Nhìn thổ long dữ tợn đang lao tới, Nạp Lan Yên Nhiên cắn răng, tay ngọc chộp lấy tiểu bạch hồ trên vai ném đi, đấu khí màu xanh nhanh chóng ngưng tụ thành một bức tường gió trước mặt.

Ầm!

Thổ long hung hăng đâm vào tường gió. Vô số lưỡi dao gió sắc bén trên đó chém tới khiến thổ long không ngừng rung chuyển, nhưng vẫn không thể ngăn cản được thế tiến công của nó. Hai bên va chạm trong chốc lát, tường gió liền ầm ầm vỡ tan.

Khi tường gió vỡ tan, Nạp Lan Yên Nhiên lập tức bị bại lộ trước thổ long. Ngay lập tức, thổ long gầm thét, nhe nanh múa vuốt, há miệng cắn thẳng vào đầu nàng.

Nhìn thấy thổ long đã ở ngay trước mắt, gương mặt xinh đẹp của Nạp Lan Yên Nhiên thoáng tái nhợt. Nàng vừa định vận chuyển đấu khí thì kinh hãi phát hiện ra, không biết từ lúc nào, thân thể mình đã bị một cỗ năng lượng quỷ dị màu đen quấn chặt.

Ầm!

Ngay tại khoảnh khắc thổ long sắp đánh trúng Nạp Lan Yên Nhiên, một đạo quyền phong sắc bén từ trong sương mù dày đặc cách đó không xa đột nhiên bùng nổ, đánh thẳng vào thổ long. Tức thì, thổ long run lên, rồi nổ tung thành vô số đốm sáng.

Biến cố đột ngột khiến tất cả mọi người đều sững sờ. Ngay cả gã nam tử trên cây cũng có chút kinh ngạc, đưa mắt nhìn về phía quyền phong vừa bay ra.

- Là ai? Tại hạ là Hoàng Yêu của Địa Linh Môn, mời bằng hữu không nên xen vào chuyện của người khác!

Một gã nam tử áo vàng dùng ánh mắt cảnh giác đảo quanh, trầm giọng nói.

- Nhiều nam nhân như vậy lại đi bắt nạt một nữ tử, nói ra không sợ làm mất mặt Địa Linh Môn sao?

Một tiếng cười trêu tức từ trong sương mù truyền ra, rồi tiếng bước chân khe khẽ vang lên. Một lát sau, một bóng người hơi gầy gò chậm rãi hiện ra trước ánh mắt của mọi người.

Nhìn bóng người từ trong sương mù dần bước ra, Nạp Lan Yên Nhiên vẫn còn chưa hết kinh hãi, ngẩng đầu lên, định nói lời cảm tạ. Nhưng khi ánh mắt nàng chạm phải gương mặt quen thuộc đó, cả thân thể bỗng chốc cứng đờ, đầu óc như ngừng hoạt động. Hồi lâu sau, nàng mới khó tin thốt lên cái tên đã được chôn sâu tận đáy ký ức, giọng nói có chút khó khăn, run rẩy:

- Tiêu… Tiêu Viêm?

✫ Một chữ gieo, ngàn câu hát ✫ Thiên Lôi Trúc hóa giấc mơ xanh

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!