Theo tiếng quát dữ tợn kia vang lên, bầu không khí căng thẳng tại khu vực này lập tức bị phá vỡ. Không ít người vốn có ý định phản kháng, giờ khắc này lại bị lòng tham nồng đậm chiếm cứ. Thiên Sơn Huyết Đàm đối với bọn họ có sức hấp dẫn cực lớn, nhưng nếu không có Thông Linh Bạch Hồ dẫn đường, họ căn bản không thể nào xông qua mê trận. Cho nên... dù biết rõ thực lực của Tiêu Viêm vượt trội, nhưng vì sự cám dỗ của Thiên Sơn Huyết Đàm, cũng chỉ có thể liều chết một phen!
Ầm!
Tham niệm vừa lóe lên trong mắt mọi người thì một tiếng động trầm thấp đột nhiên vang lên. Ai nấy còn đang kinh ngạc thì đã thấy một bóng người bay ngược ra ngoài như diều đứt dây, cuối cùng va mạnh vào một gốc đại thụ. Lực đạo kinh hoàng đến nỗi trực tiếp khiến thân cây nứt toác ra vài vết sâu hoắm, đại thụ che trời thoáng chốc lung lay như sắp đổ.
Phụt!
Bóng người vừa rơi xuống đất liền phun ra một ngụm máu tươi, sắc mặt trong nháy mắt trở nên trắng bệch, ánh mắt hướng về phía Tiêu Viêm, trong đó mơ hồ ẩn chứa chút hoảng sợ và oán độc.
Nhìn một màn giao thủ chớp nhoáng vừa rồi, không ai thấy rõ tột cùng đã xảy ra chuyện gì. Điều duy nhất họ thấy là tên xui xẻo này vừa dẫn đầu phá vỡ bầu không khí căng thẳng, chân mới bước ra một bước đã hứng chịu một đòn công kích hung mãnh. Người ra tay là ai, không cần nói cũng biết, chính là vị thanh niên mặt lạnh như băng kia.
- Lần sau, sẽ không lưu thủ nữa.
Bước chân khẽ dịch chuyển, ánh mắt Tiêu Viêm vẫn nhìn chằm chằm vào cổng gỗ, chậm rãi buông ra một câu nói lạnh lẽo, thấm đẫm sát khí.
Nghe được lời này, yết hầu của không ít người khẽ động, lòng tham vừa trào dâng trong lòng cũng bị sự việc vừa rồi dội cho một gáo nước lạnh. Bọn họ đưa mắt nhìn nhau, dĩ nhiên không ai còn đủ dũng khí dẫn đầu ra tay nữa.
- Nếu hắn tiến vào mê trận, mọi người muốn có cơ hội thì phải chờ thêm ba năm nữa! Nếu có thể thuận lợi xông qua, nói không chừng còn có một tia hy vọng. Chỉ cần vào được Thiên Sơn Huyết Đàm, cái giá nào cũng đáng! Đến lúc đó, gia tộc và tông môn của các vị tất nhiên sẽ có đãi ngộ khác, đãi ngộ đó mạnh hơn hiện tại rất nhiều. Nếu cứ sợ đầu sợ đuôi, sao có thể thành đại sự?
Ngay khi lòng tham của mọi người vừa lắng xuống, một tiếng hét đầy tính khích động lại vang lên lần nữa.
Ánh mắt Tiêu Viêm vào giờ khắc này trở nên âm hàn đến cực điểm. Hắn chậm rãi quay đầu lại, nhìn về phía kẻ vừa phát ra âm thanh, rõ ràng là người vừa bị đánh bay. Thấy Tiêu Viêm nhìn sang, trong lòng kẻ nọ run lên, vội lau vết máu trên miệng rồi lùi lại mấy bước. Ánh mắt hắn đảo qua xung quanh, thấy sự tham lam lại trỗi dậy trong mắt mọi người thì mới nở một nụ cười lạnh.
Nụ cười này vừa mới xuất hiện đã đột nhiên cứng lại, bởi vì hắn nhìn thấy trước mặt mình một thân ảnh quỷ mị chợt hiện lên. Tiêu Viêm với nét mặt âm hàn đã xuất hiện ngay trước mặt hắn. Khoảnh khắc thân hình Tiêu Viêm hiện ra, đồng tử của kẻ kia cũng co rụt lại. Là một cường giả Đấu Hoàng, phản ứng của hắn cũng không chậm, hắn dậm mạnh chân xuống đất, mặt đất tức thì trồi lên một cột đá. Mượn lực từ lòng bàn chân, thân hình hắn lập tức bắn ngược về phía sau.
Cảm nhận được tiếng gió rít bên tai, trong lòng kẻ kia thầm thở phào một hơi, chợt lại lần nữa quát lớn:
- Các người còn đứng ngây đó làm gì? Tên này dù là Cửu Tinh Đấu Hoàng, nhưng nếu chúng ta liên thủ, hắn tuyệt không thể chống lại được!
Lời còn chưa dứt, hắn đột nhiên im bặt, thân hình đang bay về phía sau cũng đột ngột khựng lại. Đồng tử hắn co rút kịch liệt, sau đó chậm rãi cúi đầu, chỉ thấy một bàn tay sắc bén như đao, bao bọc bởi lục sắc hỏa diễm, đã xuyên thủng từ sau lưng ra trước ngực. Nhiệt độ nóng bỏng của ngọn lửa khiến cho bàn tay không dính lấy một giọt máu tươi.
Một kích đánh chết người này, sắc mặt Tiêu Viêm lại càng thêm băng hàn. Hắn có thể cảm nhận được lòng tham trong mắt những kẻ kia đã bị khơi dậy hoàn toàn.
Ngọn lửa trong nháy mắt thiêu rụi thi thể kẻ kia thành tro bụi. Tiêu Viêm đã xuất hiện bên cạnh Nạp Lan Yên Nhiên, một tay giữ chặt lấy nàng, sau đó như tia chớp lao về phía cổng gỗ.
Ầm! Ầm!
Với khoảng cách hơn mười mét, tốc độ của Tiêu Viêm chỉ trong nháy mắt là tới. Nhưng ngay khoảnh khắc thân hình hắn vừa động, mặt đất trước cổng gỗ nhanh chóng rung chuyển, hơn mười trụ đá sắc bén khổng lồ do đấu khí ngưng tụ thành chui từ dưới đất lên, vừa vặn phong kín lối vào.
Đôi mắt híp lại nhìn bức tường phòng ngự bằng trụ đá, tay áo Tiêu Viêm vung lên, một ngọn lửa xanh lục như thiểm điện bắn ra, trực tiếp đánh cho chúng nát vụn. Cũng vào giây phút này, bàn tay hắn nắm chặt lại, Huyền Trọng Xích đã hiện ra.
Ầm! Ầm!
Đám trụ đá vừa bị phá hủy, dưới mặt đất lại trồi lên vô số trụ đá khác. Thấy thế, Nạp Lan Yên Nhiên vội vàng nhắc nhở:
- Cẩn thận!
Thanh âm vừa dứt, nàng liền cảm giác vòng eo thon của mình bị siết chặt, thân hình thoáng một cái đã được đưa đến trước cổng gỗ.
Thân hình vừa mới hạ xuống, đột nhiên có những tiếng xé gió chói tai vang lên. Từng đạo kình phong ẩn chứa năng lượng hùng hậu ùn ùn kéo đến, mạnh mẽ đánh tới hai người Tiêu Viêm.
Khuôn mặt Tiêu Viêm không chút thay đổi, bàn tay nắm chặt trọng xích, cổ tay vừa động, nhất thời xuất hiện tầng tầng lớp lớp thước ảnh, tạo thành một lớp phòng ngự kín kẽ trước mặt.
Ầm! Ầm!
Vô số đòn công kích đấu khí rơi lên lớp phòng ngự bằng thước ảnh, nhất thời phát ra những tiếng va chạm giòn giã, thước ảnh cũng vì thế mà tiêu tán đi rất nhiều. Nhưng chúng vừa mới biến mất, lại có thêm càng nhiều thước ảnh khác hiện lên, rậm rạp, liên miên bất tận...
Lớp phòng ngự bằng thước ảnh đen nhánh tựa như chiếc lồng tròn màu đen bao phủ lấy Tiêu Viêm và Nạp Lan Yên Nhiên. Những đòn công kích tuy nhìn hung mãnh nhưng cũng chỉ có thể làm cho thước ảnh gợn lên chút sóng mà thôi. Với thực lực của Tiêu Viêm hôm nay, khi thi triển Lục Hợp Du Thân Xích, chỉ bằng vào thực lực của đám người kia, thật sự khó lòng phá giải. Hơn nữa, đạo phòng ngự của xích pháp này vốn liên miên bất tận, cho dù đám người kia có đông hơn nữa cũng không thể làm gì được.
Khi đạo công kích cuối cùng cũng bị thước ảnh màu đen chống đỡ, trong lòng mọi người không khỏi run lên. Tuy nói người này là Cửu Tinh Đấu Hoàng, nhưng bọn họ ở đây có gần hai mươi cường giả Đấu Hoàng cơ mà, vậy mà khi hợp lực lại cũng không thể phá vỡ được phòng ngự của đối phương? Cửu Tinh Đấu Hoàng tuy mạnh, nhưng muốn đạt tới trình độ như vậy cũng là vô cùng khó khăn.
Thước ảnh màu đen chậm rãi tiêu tán, thân ảnh trẻ tuổi khiến lòng người rét lạnh lại lần nữa xuất hiện. Một đôi mắt đen nhánh không chút tình cảm nào chậm rãi ngước lên, phàm là người bị ánh mắt ấy lướt qua đều có cảm giác lạnh lẽo như bị độc xà nhìn thẳng.
- Ngươi vào trước đi.
Tiêu Viêm đưa lưng về phía Nạp Lan Yên Nhiên, nhẹ giọng nói.
Nghe vậy, Nạp Lan Yên Nhiên ngẩn ra, rồi ngoan ngoãn gật đầu, nói:
- Ta ở cửa mê trận chờ ngươi. Ngươi vào trong đừng đi lung tung, cẩn thận một chút.
Tiêu Viêm khẽ gật đầu. Thấy thế, Nạp Lan Yên Nhiên ôm con chồn bạc, lúc này mới cẩn thận lui đến cổng gỗ, sau đó trong ánh mắt như muốn phun lửa của mọi người, nàng bước vào bên trong.
Nhìn thấy Nạp Lan Yên Nhiên đã đi vào, trọng xích trong tay Tiêu Viêm vung lên. Đấu khí màu xanh lục hùng hồn nhất thời từ trong cơ thể bùng phát rồi quán chú vào trong trọng xích. Theo đó, thanh trọng xích đen nhánh cũng dần dần chuyển sang màu xanh biếc.
Cảm nhận được đấu khí bên trong trọng xích của Tiêu Viêm ngày càng hùng hậu, sắc mặt bọn người ở đây đều biến đổi. Có một vài kẻ cẩn thận đã bắt đầu lặng lẽ lùi lại. Tới bây giờ bọn họ mới hiểu được, người thanh niên trước mắt tuy trẻ tuổi nhưng thực lực lại ngang hàng với những kẻ như Vương Trần, Đường Ưng.
- Bây giờ muốn đi, đã muộn rồi!
Cảm nhận được có người muốn rút lui, trên khuôn mặt lạnh như băng của Tiêu Viêm xuất hiện một nụ cười lạnh lẽo. Ánh mắt hắn vừa híp lại, trọng xích trong tay đã vung ra!
- Diễm Phân Phệ Lãng Xích!
Tiếng quát khẽ vừa vang lên, ánh sáng trong khu vực này bỗng nhiên bùng lên dữ dội. Một đạo xích mang màu xanh biếc dài chừng mười trượng, tựa như một con giao long gầm rít chói tai, điên cuồng bắn tới. Khi con giao long này lao đến, mặt đất xung quanh lập tức nứt toác, từng khe nứt không ngừng lan ra khắp nơi.
Đạo xích mang màu xanh biếc này cực nhanh, hầu như chỉ trong nháy mắt đã tới gần đám người kia. Thấy vậy, bọn họ vô cùng kinh hãi, chỉ có thể liều mạng thúc giục đấu khí trong cơ thể hình thành một lớp phòng ngự trước người.
Ầm! Ầm! Ầm!
Những tiếng nổ vang do năng lượng va chạm không ngừng vang lên trên mảnh đất trống, từng tiếng kêu thảm thiết cũng theo đó vang lên. Từng đạo thân ảnh trong đám người nhất thời bị đánh bay, những vết nứt trên mặt đất cũng vì vậy mà lan rộng hơn. Những cây đại thụ trong phạm vi trăm mét cũng bị chấn động đến nghiêng ngả không thôi.
Lấy thực lực của Tiêu Viêm hiện giờ, khi thi triển Diễm Phân Phệ Lãng Xích, cho dù là cường giả Đấu Hoàng đỉnh phong cũng không dám chống đỡ chính diện. Còn những người này thực lực chưa vượt qua Ngũ Tinh Đấu Hoàng, kết cục tự nhiên là vô cùng thê thảm.
Xích mang chậm rãi tiêu tán, mặt đất chấn động cũng từ từ ngừng lại. Tiêu Viêm hơi ngẩng đầu, nhìn thấy đám người bên ngoài giờ phút này đang thống khổ rên rỉ, hắn mới gật đầu một chút. E rằng đám người này giờ đã không còn sức nhúc nhích.
Bàn tay hắn khẽ vung lên, trọng xích đã được thu vào trong nạp giới. Tiêu Viêm vừa mới định bước vào trong thì một âm thanh già nua quái dị đột nhiên vang lên bên tai:
- Hắc hắc, tiểu tử, thủ đoạn cũng ngoan độc lắm, lại có thể thu thập hết đám người này. Nhưng mà, gây ra đại loạn như vậy rồi mà còn định ung dung rời đi sao?
Bước chân của Tiêu Viêm khẽ dừng lại. Hắn vừa ngẩng đầu đã thấy một lão giả áo xám đang ngồi trên một cành cây, cười híp mắt nhìn mình.
- Đấu Tông?
Ánh mắt nhìn lướt qua lão giả áo xám này, đồng tử Tiêu Viêm hơi co lại. Người này xuất hiện vô cùng quỷ dị, lấy linh hồn lực của hắn vậy mà không hề phát hiện ra. Hơn nữa, không phải cường giả có thực lực trên Đấu Hoàng không thể tiến vào Thiên Mục Sơn Mạch sao? Vì sao người này lại có thể...