Virtus's Reader
Đấu Phá Thương Khung

Chương 1005: CHƯƠNG 993: THIÊN SƠN ĐÀI

Tiêu Viêm đưa mắt nhìn chằm chằm lão giả mặc áo xám, một lát sau mới mỉm cười, ôm quyền nói: "Vị lão tiên sinh đây hẳn là tiền bối của Kim Thử tộc chăng?"

Thiên Mục Sơn Mạch áp chế thực lực của những người trên cấp bậc Đấu Hoàng, mà thực lực của vị lão giả trước mặt lại vượt khỏi giới hạn này, chắc chắn không phải người từ bên ngoài, nếu đã vậy thì chỉ có thể là cường giả bản địa. Mà hiện nay Thiên Mục Sơn Mạch là địa bàn của Kim Thử tộc, người này hẳn cũng là tộc nhân Phệ Kim Thử.

Nghe vậy, lão giả áo xám cũng sững sờ, chợt từ trên nhánh cây nhảy xuống, đi vòng quanh Tiêu Viêm khoảng mười vòng, cười híp mắt đáp: "Tiểu tử ngươi có ánh mắt cũng không tồi."

Tiêu Viêm cười cười, ghi nhớ lời dặn của Nạp Lan Yên Nhiên trong lòng, tự nhiên hắn sẽ không muốn đắc tội với tộc nhân Phệ Kim Thử. Hơn nữa thực lực người này không tầm thường, chắc hẳn địa vị trong tộc cũng không thấp. Nếu đắc tội với lão, e rằng sẽ không có kết cục tốt đẹp.

“Vãn bối Tiêu Viêm, khiến nơi này trở thành bộ dạng thế này là do vãn bối lỗ mãng, mong lão tiên sinh đừng trách tội.” Tiêu Viêm cười một tiếng, một cái bình ngọc nhanh chóng hiện ra trong tay, sau đó rất khách khí đưa tới, nói: “Đây là một chút "Khí Tu Đan", mặc dù có lẽ không lọt vào pháp nhãn của lão tiên sinh, nhưng dùng để hồi phục đấu khí cũng có hiệu quả không tệ.”

Khí Tu Đan, thuộc loại đan dược tiêu hao ngũ phẩm, đối với cường giả cấp bậc Đấu Hoàng, thậm chí Đấu Tông đều có hiệu quả hồi phục đấu khí nhất định, là một loại đan dược tiêu hao tương đối cao cấp.

Thấy hành động của Tiêu Viêm, lão giả áo xám chợt ngẩn người, nhưng khi nghe được cái tên Khí Tu Đan, ánh mắt nhất thời sáng rực lên. Đan dược đối với ma thú cường đại mà nói lại càng thêm trân quý. Bởi vì Luyện Dược Sư chỉ có nhân loại mới có thể đảm nhiệm, mặc dù có một ít ma thú dựa vào thiên phú cũng có thể luyện chế đan dược, nhưng dù sao phẩm cấp của Khí Tu Đan này tuy không cao lắm, tác dụng hồi phục đấu khí của nó cũng đã làm cho lão giả áo xám có chút động tâm.

“Hắc hắc, tiểu tử kia, lần đầu tiên nhìn thấy ngươi, lão phu đã thấy rất thuận mắt rồi.” Lão giả áo xám liếm liếm môi, cười hắc hắc, sau đó cũng không chút khách khí tiếp nhận bình ngọc từ trong tay Tiêu Viêm, đoạn nhìn thoáng qua xung quanh, khua tay nói: “Không có việc gì, nơi này ta sẽ cho người thu thập, tiểu tử ngươi không cần lo lắng. Về phần mấy thứ đáng ghét này, ta cũng sẽ giúp ngươi dọn dẹp một chút.”

Tiêu Viêm mỉm cười gật đầu, hướng về phía lão giả áo xám ôm quyền, cung kính nói: “Đã như vậy thì đa tạ lão tiên sinh.”

“Lão phu gọi là Kim Cốc, đừng gọi lão tiên sinh này nọ.” Lão giả áo xám cười hắc hắc, chợt đi vòng quanh người Tiêu Viêm một vòng, đột nhiên nói: “Tiểu tử kia, ngươi là Luyện Dược Sư? Cái mùi vị này, người bình thường không thể có được.”

Tiêu Viêm chần chờ một chút, đối phương rõ ràng có thiên phú đặc thù về khứu giác, lập tức hắn cũng không giấu diếm, khẽ gật đầu.

“Hắc hắc, Luyện Dược Sư à, nghề này quả thật hiếm có.” Nhìn thấy Tiêu Viêm gật đầu, trong mắt Kim Cốc nhất thời xẹt qua một tia sáng kỳ dị, chợt cười híp mắt nói: “Ngươi đi vào trước đi. Còn tiểu nữ oa kia có Thông Linh Bạch Hồ dẫn đường, thông qua mê trận không thành vấn đề, nhưng muốn thành công đến được Thiên Sơn Huyết Đàm vẫn còn không ít trở ngại đó. Yên tâm, lão phu không phải loại người nhận đồ mà không làm việc, sẽ thông báo cho người chiếu cố thêm một chút.”

Nghe vậy, Tiêu Viêm trong lòng cũng vui hẳn lên, viên đan dược này xuất ra quả không thiệt thòi. Quả nhiên địa vị của lão giả này trong tộc Phệ Kim Thử không thấp. Nếu đã đạt được mục đích, hắn cũng không ở lại thêm, hướng về phía Kim Cốc chắp tay, sau đó liền xoay người tiến vào bên trong cổng gỗ.

Nhìn thân ảnh Tiêu Viêm biến mất sau cổng gỗ, Kim Cốc không khỏi vỗ vỗ đầu mình, mặt lộ vẻ do dự, thấp giọng lẩm bẩm: “Tên tiểu tử này là Luyện Dược Sư, cũng không biết có đạt tới yêu cầu của chúng ta hay không. Nếu như có thể vượt qua trở ngại, cũng có thể bớt đi không ít phiền toái.”

Bước chân vừa mới bước vào cổng gỗ, trước mắt Tiêu Viêm đột nhiên sáng ngời, chợt trong đầu hơi có chút choáng váng. Đến khi tinh thần phục hồi lại thì kinh ngạc phát hiện không gian xung quanh đã bị một tầng sương mù dày đặc bao phủ.

Sương mù nơi đây dày đặc hơn bên ngoài dãy núi không chỉ gấp mười lần. Hơn nữa, điều làm Tiêu Viêm cảm thấy nan giải nhất là sương mù ở đây thậm chí ngay cả linh hồn lực lượng cũng khó có thể khuếch tán xuyên qua, giống như bị một loại năng lượng cực lớn nào đó ngăn cản, căn bản khó có thể đạt được hiệu quả dò xét.

“Đây chính là mê trận sao? Quả nhiên khó đối phó.” Ánh mắt ngưng trọng đảo qua bốn phía, Tiêu Viêm thấp giọng nói.

Bỗng cảm nhận được một bàn tay mát lạnh, chợt thanh âm êm ái của Nạp Lan Yên Nhiên truyền đến từ bên cạnh: “Không cần sợ, là ta đây.”

Cánh tay đang căng thẳng của Tiêu Viêm cũng từ từ thả lỏng, ánh mắt hắn nhìn theo phương hướng âm thanh truyền đến, lại ngạc nhiên phát hiện không thấy nửa bóng người, nhưng xúc cảm truyền đến từ bàn tay lại cho hắn biết rất rõ ràng, Nạp Lan Yên Nhiên thật sự đang ở bên cạnh.

“Không cần nhìn, mê trận này có thể cản trở tầm mắt. Mặc dù chúng ta cách nhau rất gần nhưng cũng không nhìn thấy thân hình của đối phương đâu. Để ta kéo ngươi đi, có Thông Linh Bạch Hồ dẫn đường, muốn đi ra ngoài cũng không khó.” Dường như biết được nghi hoặc trong lòng Tiêu Viêm, thanh âm thản nhiên của Nạp Lan Yên Nhiên từ từ truyền đến.

Nghe vậy, Tiêu Viêm lúc này mới khẽ gật đầu, trong lòng có chút may mắn, may mà chuyến này gặp được Nạp Lan Yên Nhiên, nếu không dù là hắn cũng sẽ bị nhốt bên trong mê trận này.

Sương mù dày đặc tràn ngập, bàn tay truyền đến xúc cảm mềm mại, giống như cầm một khối ngọc thạch thượng hạng, cảm giác mềm mại ấy có một loại tư vị khiến người ta yêu thích không muốn buông tay, làm cho trong lòng Tiêu Viêm không kìm được rung động. Bất quá loại cảm xúc này vừa mới xuất hiện liền bị Tiêu Viêm nhanh chóng áp chế, chợt mắt nhìn mũi, mũi nhìn tâm, tùy ý để Nạp Lan Yên Nhiên lôi kéo, chậm rãi từng bước tiến lên.

Cứ im lặng tiến lên như vậy kéo dài gần nửa giờ, Tiêu Viêm mới phát hiện sương mù dày đặc xung quanh dường như dần dần trở nên nhạt đi rất nhiều.

“Ra khỏi mê trận rồi.” Bên cạnh truyền đến giọng nói nhẹ nhõm của Nạp Lan Yên Nhiên.

Thanh âm của Nạp Lan Yên Nhiên vừa dứt, một trận gió nhẹ liền quét qua trước mặt, sương mù xung quanh nhất thời kịch liệt dao động, chợt nhanh chóng lùi lại, cảnh vật xung quanh cũng chậm rãi hiện lên.

Hiện ra trước mặt hai người Tiêu Viêm là một ngọn núi cực kỳ hùng vĩ. Giờ khắc này hai người đang ở giữa sườn núi, phía dưới hai bên sơn đạo có chút hiểm trở, không ngừng có những con Kim Thử khổng lồ chạy tán loạn.

“Không được làm tổn thương Phệ Kim Thử, bằng không sẽ chọc giận Phệ Kim Thử tộc.” Đôi mắt đẹp nhìn mấy con Kim Thử khổng lồ màu vàng óng bên kia, Nạp Lan Yên Nhiên nhắc nhở.

“Ừ.” Tiêu Viêm khẽ gật đầu.

“Đi thôi, chỗ giữa sườn núi chính là Thiên Sơn Đài. Từ đây trở đi, Phệ Kim Thử tộc sẽ bày một số quan ải, chỉ có người thành công xông qua mới có tư cách đi tới đỉnh núi Thiên Sơn Huyết Đàm.” Nạp Lan Yên Nhiên ôm con chồn bạc trong lòng, ngọc thủ chỉ hướng sườn núi, xinh đẹp cười nói.

“Thiên Sơn Đài?” Nghe vậy, Tiêu Viêm híp đôi mắt lại. Nơi này chính là Thiên Sơn Đài mà Đường Ưng đã nói, và cơ hội hợp tác mà hắn đề cập, chỉ sợ chính là hợp tác thông qua các quan ải này.

“Hiện tại ở đó có lẽ có không ít người rồi. Quan ải do Phệ Kim Thử tộc thiết lập có chút khó khăn, tuy nói người có thể đi tới chỗ này không phải kẻ yếu, nhưng muốn đột phá nó vẫn có không ít khó khăn.” Nạp Lan Yên Nhiên mỉm cười nói.

Tiêu Viêm cũng cười cười, trong mắt ánh lên chút lửa nóng, cuồng ngạo nói: “Nếu đã vậy, thì đã sao? Tám danh ngạch này đừng hòng để người khác chiếm trước…”

Tiếng nói vừa dứt, mũi chân hắn điểm nhẹ lên bậc thang đá, thân hình hóa thành một đạo hắc ảnh, nhanh chóng lao về phía giữa sườn núi. Phía sau, Nạp Lan Yên Nhiên cũng theo sát lên.

Giữa sườn núi Thiên Nhật Sơn là một phiến bình đài cực kỳ rộng lớn, được dựng nên từ những khối nham thạch bằng phẳng. Cuối bình đài là một con đường thang đá thẳng đứng dẫn lên đỉnh Thiên Nhật Sơn, bất quá giờ phút này phía trước thang đá đã bị một đám Phệ Kim Thử thân người đầu chuột canh giữ nghiêm ngặt.

Trên bình đài bên ngoài thang đá, có gần hai mươi bóng người đứng rải rác, tự chia thành những vòng tròn lớn nhỏ không đều, hoặc một người, hoặc ba người, hoặc đông hơn.

Những người này tản ra trên bình đài, lúc thì thầm với nhau, lúc thì cảnh giác lẫn nhau, ánh mắt cũng không ngừng quét tới con dốc ở lối vào bình đài. Dựa theo thời gian, cũng sắp tới lúc mê trận đóng lại, mà khi mê trận vừa đóng, cũng chính là lúc bắt đầu sấm quan.

Trong đám người, một bóng hình xinh đẹp trong bộ y phục bảy màu vô cùng thu hút sự chú ý, khí chất cao quý như phượng hoàng khiến nàng dễ dàng trở thành một trong những tiêu điểm của mọi người. Mà người này, tự nhiên chính là Phượng tiểu thư của Phong Lôi Các.

Đang tùy ý nói chuyện với một người bên cạnh, nữ tử mặc y phục sặc sỡ cũng không ngừng đảo mắt qua chỗ thang đá, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười trào phúng nhàn nhạt. Một lát sau, nàng khẽ lắc đầu, xem ra mình đã có chút xem trọng người kia, không ngờ ngay cả Thiên Sơn Đài này hắn cũng không đến được.

“Đông!”

Một tiếng chuông chậm rãi vang vọng trên bình đài. Một lão giả vóc người có chút thấp bé chậm rãi bước ra, ánh mắt nhàn nhạt lướt qua mọi người trong sân, chợt nói: “Đã đến giờ, bắt đầu sấm quan đi.”

Nghe người này mở miệng, nữ tử mặc y phục sặc sỡ kia cũng không chờ đợi nữa, thu hồi ánh mắt. Xem ra người nọ quả nhiên như nàng dự liệu, cũng chỉ dựa vào linh hồn cường đại mà thôi, mà ưu thế đó, ở bên trong Thiên Mục Sơn Mạch, cũng không còn sót lại chút gì.

Ngay lúc ánh mắt mọi người dời đi, đột nhiên có tiếng xé gió vang lên, chợt hai bóng người như mũi tên bắn vọt lên từ dưới thang đá, cuối cùng từ từ dừng lại trên bình đài. Một tiếng cười trong trẻo cũng tùy tiện truyền ra: “Thật có lỗi, đến chậm một chút, hy vọng không làm lỡ việc sấm quan của mọi người chứ?”

Nghe được tiếng cười này, ánh mắt nữ tử xinh đẹp mặc y phục sặc sỡ kia ngưng lại, chậm rãi quay đầu, nhìn khuôn mặt trẻ tuổi đang cười không ngớt kia. Một lát sau, nàng chỉ hừ lạnh một tiếng rồi quay đầu đi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!