Nghe Tiêu Viêm nói thế, giọng điệu của Kim Thạch cũng dịu đi đôi chút, lão liếc nhìn Kim Cốc bên cạnh, khẽ ngập ngừng rồi chậm rãi nói:
- Thiên Sơn Huyết Đàm xác thực có công hiệu giúp đột phá bình cảnh, nhưng tỷ lệ này không lớn lắm, hơn nữa chỉ có tác dụng đối với những người đã dừng lại ở cảnh giới Đấu Hoàng đỉnh phong một thời gian. Ta thấy thực lực của ngươi dường như mới tiến vào cấp độ Cửu tinh Đấu Hoàng không lâu, bởi vậy, dù ngươi có tiến vào Thiên Sơn Huyết Đàm, muốn mượn cơ hội này để đột phá tới Đấu Tông, độ khó cũng không hề nhỏ.
Tiêu Viêm gật đầu, đây cũng chính là điều hắn đang băn khoăn. Hắn rất xem trọng Thiên Sơn Huyết Đàm, nếu không cũng đã chẳng bất chấp nguy cơ bị Phong Lôi Các truy bắt mà đến nơi này.
- Vậy theo ý Kim Thạch tiền bối thì...?
Ngón tay Tiêu Viêm nhẹ nhàng miết trên mặt bàn đá, nén lại sự hưng phấn vừa dâng lên trong lòng, thấp giọng hỏi.
- Miệng núi lửa trên đỉnh kia chính là nơi năng lượng của Thiên Mục Sơn nồng đậm nhất. Thiên Sơn Huyết Đàm cũng do năng lượng cực kỳ khổng lồ ngưng tụ mà thành, nhưng đó vẫn chưa phải là chỗ tuyệt diệu nhất!
Kim Thạch đưa mắt nhìn về phía miệng núi lửa khổng lồ, trầm giọng nói:
- Mỗi lần năng lượng triều tịch dâng lên, tuy phần lớn đều ngưng tụ thành huyết dịch trong Thiên Sơn Huyết Đàm, nhưng sẽ có một phần rất nhỏ lắng đọng xuống tận nơi sâu thẳm nhất của Huyết Đàm. Phần năng lượng này tuy ít ỏi, nhưng qua năm tháng tích tụ lại trở nên vô cùng tinh thuần. Chỉ tiếc rằng, nơi đó tuy là một bảo tàng khổng lồ, nhưng cũng là nơi hỏa độc nồng đậm nhất.
Nói đến đây, vẻ tiếc nuối trên khuôn mặt Kim Thạch càng thêm đậm nét.
- Kim Thạch tiền bối! Thiên Sơn hỏa độc trong cơ thể ngài, chẳng lẽ là dính phải ở nơi đó?
Sắc mặt Tiêu Viêm hơi đổi, cất tiếng hỏi.
Kim Thạch thở dài một tiếng, gật đầu.
- Với thực lực của Kim Thạch tiền bối mà còn không chống chọi nổi sự ăn mòn của Thiên Sơn hỏa độc, Tiêu Viêm thực lực bất quá mới là Cửu tinh Đấu Hoàng, làm sao có thể chịu đựng được?
Tiêu Viêm không khỏi cau mày.
- Đối với người khác mà nói, quả thực không dám xông vào đáy Thiên Sơn Huyết Đàm, nhưng đối với kẻ sở hữu Dị Hỏa như ngươi, đó không phải là vấn đề quá lớn! Thiên Sơn hỏa độc tuy đeo bám dai dẳng, nhưng đối với Dị Hỏa lại chẳng có chút uy hiếp nào.
Kim Thạch cười nói.
Nghe vậy, Tiêu Viêm không khỏi nhướng mày. Từ lúc tiến vào Thiên Mục Sơn, hắn chưa từng để lộ Dị Hỏa, làm sao Kim Thạch biết được?
- Khứu giác của Phệ Kim Thử Tộc chúng ta rất nhạy bén, đối với việc cảm ứng năng lượng trong cơ thể lại càng vô cùng mẫn cảm. Ta cũng không phải lần đầu tiên thấy Dị Hỏa, tự nhiên biết được mùi vị khủng bố của nó.
Dường như đoán được sự nghi hoặc trong lòng Tiêu Viêm, Kim Thạch khẽ cười giải thích.
Tiêu Viêm thoáng giật mình:
- Vậy ý của Kim Thạch tiền bối là muốn ta xuống đáy Thiên Sơn Huyết Đàm, dùng năng lượng nơi đó để đột phá Đấu Tông?
Kim Thạch khẽ gật đầu, liếc nhìn Tiêu Viêm một cái rồi nói:
- Nơi đó vốn là bí địa của Phệ Kim Thử Tộc, để mở ra được nó, tộc nhân của ta đã phải bỏ ra cái giá không nhỏ. Bởi vậy, ngay cả đám người Phượng Thanh Nhi cũng không thể biết được cách tiến vào!
Mười ngón tay chậm rãi đan vào nhau, Tiêu Viêm trầm ngâm một lát rồi mới ngẩng đầu nhìn thẳng vào Kim Thạch:
- Cũng được, nhưng phải đợi tại hạ thuận lợi từ đáy Thiên Sơn Huyết Đàm trở ra mới có thể ra tay trừ độc cho tiền bối.
Đôi mắt Kim Thạch khẽ híp lại, chậm rãi nói:
- Không phải lão phu không tin ngươi, nhưng lời nói suông không có gì làm bằng. Ta không thể chỉ dựa vào một câu nói của ngươi mà tin chắc rằng ngươi có thể khu trừ Thiên Sơn hỏa độc trong cơ thể ta được.
- Nơi này là Thiên Mục Sơn, địa bàn của Phệ Kim Thử Tộc, lại có Kim Thạch và Kim Cốc hai vị tiền bối tọa trấn, chẳng lẽ còn lo tiểu tử có thể dễ dàng trốn thoát hay sao?
Tiêu Viêm mỉm cười.
Nghe vậy, Kim Thạch quay đầu liếc nhìn Kim Cốc, một lát sau mới khẽ gật đầu, thản nhiên nói:
- Nếu đã như vậy, lão phu sẽ tin ngươi một lần. Hy vọng ngươi nói được làm được, đến lúc đó nếu không thể hoàn thành giao dịch, đừng trách lão phu vô tình.
Nói đến những chữ cuối cùng, ngữ khí của lão đã mơ hồ ẩn chứa uy hiếp. Tiêu Viêm chỉ cười nhạt, Thiên Sơn hỏa độc trong cơ thể Kim Thạch tuy nặng, nhưng muốn khu trừ cũng không phải là không có cách. Thấy Tiêu Viêm không phản đối, Kim Thạch giơ tay lên, một đạo kim quang lướt tới.
- Dưới Thiên Sơn Huyết Đàm có không gian kết giới do Phệ Kim Thử Tộc bố trí, ngươi cần có vật này mới vào được.
Kim Thạch nói.
Tiêu Viêm đưa tay bắt lấy, nhìn thoáng qua thì thấy đó là một mảnh xương sọ chuột màu vàng nhạt, bèn gật đầu rồi thu vào Nạp Giới, cười nói:
- Vậy xin đa tạ Kim Thạch tiền bối. Nếu tại hạ thật sự có thể đột phá Đấu Tông, Thiên Sơn hỏa độc trong cơ thể tiền bối cứ giao cho tiểu tử là được.
- Như vậy thì tốt… Ngươi đi trước đi, sắp đến lúc năng lượng triều tịch cường thịnh nhất rồi, khi đó Thiên Sơn Huyết Đàm sẽ nhanh chóng tràn đầy, cũng là thời điểm tốt nhất để tiến vào.
Kim Thạch nói.
Nghe vậy, Tiêu Viêm liền đứng dậy, chắp tay tạ ơn hai người, sau đó xoay người rời khỏi thạch đình, tiến về phía miệng núi lửa.
Nhìn bóng lưng Tiêu Viêm xa dần, Kim Thạch không khỏi thở dài:
- Bảo tàng dưới đáy Thiên Sơn Huyết Đàm này là do Phệ Kim Thử Tộc chúng ta vô cùng vất vả mới phát hiện ra. Nếu không phải vì hỏa độc, thực lực của Phệ Kim Thử Tộc chắc chắn đã bành trướng không ít. Đáng tiếc, bây giờ lại để cho một kẻ ngoại tộc hớt tay trên.
- Đừng càm ràm nữa, với thực lực của ngươi mà xuống đáy Huyết Đàm còn ra nông nỗi đó, tộc nhân khác đi vào chỉ e lập tức mất mạng. Nơi đó tuy là bảo địa, nhưng cũng là hiểm địa chết người.
Kim Cốc bĩu môi.
- Tuy mang một thân hỏa độc, nhưng ta cũng chỉ trong vòng mười năm ngắn ngủi đã từ Ngũ tinh Đấu Tông đột phá đến Thất tinh Đấu Tông, tốc độ như vậy nhanh hơn gấp mấy lần so với tu luyện ở nơi khác, tính ra cũng không thiệt thòi gì.
Kim Thạch cười lớn.
- Nếu không gặp được Tiêu Viêm, e là ngươi sống không quá ba năm nữa, còn ở đó mà cười! Trên Trung Châu Đại Lục này có được mấy vị Thất phẩm Luyện Dược Sư chứ, muốn mời họ ra tay, cái giá phải trả tuyệt đối còn cao hơn nhiều so với việc nhờ hắn…
Kim Thạch cười cười rồi đứng dậy, ánh mắt nhìn về phía miệng núi lửa, nói:
- Vốn còn định dùng huyết tinh cô đọng dưới đáy đàm để bồi dưỡng cường giả cho tộc ta, nhưng xem ra bây giờ phải bàn bạc lại rồi!
Dứt lời, Kim Thạch thở dài một tiếng, trong thanh âm lộ rõ vẻ không cam lòng. Đứng trước một núi vàng mà không thể sử dụng, cảm giác này thật khiến người ta uất nghẹn.
Tại lối vào miệng núi lửa lúc này đã có tám bóng người đứng trên sườn núi cao, mơ hồ có tiếng tranh cãi truyền ra.
- Ta đã nói các ngươi đừng ồn ào nữa! Chỉ có tám suất, mà chúng ta lại có đến chín người, vậy cứ theo lời ta, dựa vào thực lực mà phân định. Kẻ nào yếu nhất thì tự động rời đi, thế nào?
Một nam tử áo trắng với vầng trán có chút âm lãnh đảo mắt nhìn mọi người, cuối cùng dừng lại trên người Nạp Lan Yên Nhiên, cười khẩy.
Nghe hắn nói, mấy người còn lại thần sắc khẽ động nhưng không ai lên tiếng. Ngay cả người bị nhắm đến là Nạp Lan Yên Nhiên, đôi mày thanh tú cũng chỉ khẽ nhíu lại. Nàng vuốt ve con chồn bạc trong lòng, thanh âm bình thản:
- Lấy thực lực của ta, muốn đến được đây quả thực khó khăn. Nhưng nếu hắn đã vất vả đưa ta đến, ta tự nhiên không thể chủ động rời đi. Tiêu Viêm có thể bảo ta đi, nhưng ngươi thì không!
- Chỉ là mượn sức người khác mà thôi, bản thân có bản lĩnh gì? Vì một suất vào Thiên Sơn Huyết Đàm mà cam làm con rối cho kẻ khác tùy ý sắp đặt, có đáng không?
Nam tử áo trắng cười lạnh.
Đối với cuộc tranh cãi này, bốn người Phượng Thanh Nhi và Mộ Thanh Loan hoàn toàn không tham dự. Với thực lực của họ, không ai dám gây phiền phức, bởi vậy tất cả đều chỉ hướng mắt vào bên trong miệng núi lửa.
Nghe những lời khắc nghiệt của nam tử áo trắng, hoa dung của Nạp Lan Yên Nhiên trong nháy mắt trở nên băng hàn, đấu khí hùng hồn từ trong cơ thể bùng phát, đôi mắt đẹp như muốn phun lửa nhìn chằm chằm vào hắn. Nhưng chưa đợi nàng ra tay, một bàn tay đã nhẹ nhàng đặt lên bờ vai thon của nàng, thanh âm quen thuộc khiến nàng an lòng lại một lần nữa vang lên.
- Xem ra, nói nhiều cũng không phải chuyện tốt.
Nghe thấy thanh âm này, ngay cả bốn người Phượng Thanh Nhi cũng chậm rãi quay đầu lại, nhìn Tiêu Viêm đang đứng sau lưng Nạp Lan Yên Nhiên, trong mắt thoáng hiện lên một tia khác lạ.
- Ta đi là được.
Tiêu Viêm mỉm cười với Nạp Lan Yên Nhiên, sau đó chậm rãi bước ra, khuôn mặt rạng rỡ nhìn về phía nam tử áo trắng, nhưng nụ cười lại ẩn chứa hàn ý lạnh như băng:
- Ngươi cho rằng nàng rời đi là tốt nhất?
Ngay khi Tiêu Viêm xuất hiện, sắc mặt nam tử áo trắng đã trở nên vô cùng khó coi, nhưng trước ánh mắt của mọi người, hắn không thể lùi bước, đành nghiến răng cười lạnh:
- Nàng ta vốn không dựa vào thực lực chân chính để đến đây, chẳng lẽ không nên nhường lại suất này sao?
- Những người khác cũng nghĩ như vậy à?
Tiêu Viêm quay đầu, ánh mắt chậm rãi lướt qua mọi người, nhẹ giọng hỏi.
Trong ánh mắt của Tiêu Viêm mơ hồ tỏa ra một luồng khí tức nguy hiểm, đám người Phượng Thanh Nhi vẫn im lặng, hai người còn lại càng không dám va chạm với hắn, lập tức không ai đáp lời.
- Suất chỉ có tám, mà chúng ta lại có đến chín người!
Thấy vậy, khóe miệng nam tử áo trắng không khỏi nhếch lên, quát lạnh.
Tiêu Viêm khẽ gật đầu, nhẹ nhàng bước về phía trước một bước. Một tiếng sấm rền vang lên, tàn ảnh lưu lại, còn thân hình hắn đã quỷ mị xuất hiện ngay trước mặt nam tử áo trắng.
Đối với Tiêu Viêm, nam tử áo trắng vẫn luôn cảnh giác, bởi vậy ngay khoảnh khắc tiếng sấm vang lên, sắc mặt hắn liền đại biến, thân hình vội vàng lùi lại. Nhưng chưa lùi được bao nhiêu, một bóng người đã như giòi bám xương theo sát tới, một quyền như sấm sét xé rách không khí, không cho hắn chút cơ hội phòng bị đã hung hăng oanh kích lên lồng ngực.
Phụt!
Một ngụm máu tươi phun ra, thân thể nam tử áo trắng ngã ngửa về sau, đập mạnh vào một tảng đá lớn, đá vụn nhất thời văng tung tóe!
- Hiện tại, vừa tròn tám người.
Thân hình thoáng hiện trở lại, Tiêu Viêm ánh mắt lạnh lùng bình thản nhìn xuống thân thể đang co quắp kia, chậm rãi nói.
Thiên_Lôi_Trúc dẫn ta về nguồn ✿