Biến cố đột ngột xảy đến khiến tất cả mọi người đều kinh hãi, đợi đến khi bọn họ hoàn hồn thì chỉ thấy nam tử áo trắng kia đã ngã xuống đất bất động. Ngoại trừ bốn người Phượng Thanh Nhi, đám người còn lại trong lòng lập tức dâng lên một luồng hơi lạnh, ánh mắt nhìn Tiêu Viêm đã ẩn chứa vẻ sợ hãi.
Nam tử áo trắng toàn thân mềm nhũn nằm dưới tảng đá lớn, thân thể loang lổ vết máu, mơ hồ run rẩy. Một quyền vừa rồi của Tiêu Viêm, mặc dù không nhắm đến tính mạng của hắn, nhưng cũng trực tiếp khiến hắn mất đi khả năng hành động. Với thực lực miễn cưỡng đạt tới Thất tinh Đấu Hoàng, hắn căn bản không thể nào đón đỡ một quyền của Tiêu Viêm.
Đưa mắt lạnh lùng quét nhìn người này một cái, Tiêu Viêm chậm rãi xoay người, hàn ý trên khuôn mặt nhanh chóng tan đi, hắn cúi đầu nhìn mọi người khẽ cười, nhẹ giọng nói:
- Bây giờ, danh ngạch đã vừa vặn rồi nhỉ?
Ánh mắt Phượng Thanh Nhi lạnh như băng lướt qua Tiêu Viêm, cười lạnh:
- Ngươi thật sự bá đạo, Phong Lôi Các chúng ta làm việc cũng không bằng ngươi.
Mặc kệ ý trào phúng trong giọng nói của Phượng Thanh Nhi, Tiêu Viêm cười lớn:
- Cá lớn nuốt cá bé mà thôi. Bất quá so với sự bá đạo của Phong Lôi Các, ta quả thật có chút không bằng, một lần xuất động tới mấy cường giả Đấu Tông để vây giết ta, thủ bút bực này, thật đúng là cầm đuốc đi tìm cũng không thấy.
- Nếu không phải Thiên Sơn Huyết Đàm sắp xuất hiện, ta thật muốn thử xem, tại Thiên Mục Sơn này, không có ngoại lực trợ giúp, ngươi có thể làm được đến mức nào?
Hàn quang trong con ngươi Phượng Thanh Nhi lóe lên.
- Nếu Phượng tiểu thư muốn, tùy thời đều có thể!
Tiêu Viêm cười lạnh, bộ dáng thờ ơ như phong khinh vân đạm. Thấy vậy, Phượng Thanh Nhi liền muốn nổi trận lôi đình, nhưng thoáng nhìn vào miệng núi lửa, nàng đành phải nén giận trong lòng. Hiện tại sắp đến lúc Thiên Sơn Huyết Đàm ngưng tụ, nàng phải nắm chắc thời gian tiến vào, sau đó dùng tốc độ nhanh nhất để hấp thu năng lượng kỳ dị của Huyết Đàm. Năng lượng trong Thiên Sơn Huyết Đàm cũng có hạn, hấp thu được thêm chút nào hay chút đó, nói không chừng chỉ một chút ấy lại có thể quyết định sự thành bại khi đột phá từ Đấu Hoàng lên Đấu Tông.
Thấy Phượng Thanh Nhi không đôi co nữa, Tiêu Viêm cũng chẳng buồn để ý đến nàng, hắn chậm rãi đi tới bên cạnh Nạp Lan Yên Nhiên, cười nói:
- Không sao chứ?
Kinh ngạc nhìn khuôn mặt đang tươi cười đó, trong giây lát, Nạp Lan Yên Nhiên đột nhiên cảm thấy sống mũi có chút cay cay. Cảm giác được một nam nhân che chở, dường như hoàn toàn khác với cảm giác mà Vân Vận mang lại cho nàng, vừa vững chãi lại bình yên. Ở nơi này, đứng sau bóng lưng gầy gò kia, nàng dường như có thể an toàn tuyệt đối.
Thế nhưng, lý trí lại mách bảo nàng rằng, loại cảm giác an ổn này chỉ tồn tại trong thời gian ngắn ngủi, có lẽ khi rời khỏi Thiên Mục Sơn sẽ lập tức biến mất. Nghĩ đến đây, khóe môi Nạp Lan Yên Nhiên không khỏi nở một nụ cười tự giễu. Vốn dĩ, loại cảm giác này, nàng đã có thể hưởng thụ cả đời, nhưng cuối cùng lại bị chính tay nàng hủy hoại.
- Ta đây có phải là tự làm tự chịu không?
Một thanh âm khẽ đến mức gần như không thể nghe thấy, từ trong miệng Nạp Lan Yên Nhiên nhẹ nhàng thoát ra, vừa vặn lọt vào tai Tiêu Viêm, khiến bước chân hắn thoáng dừng lại, nhưng rồi vẫn lướt qua người nàng mà đi lên sườn núi.
Cảm nhận được Tiêu Viêm đi qua, Nạp Lan Yên Nhiên không khỏi một lần nữa cắn chặt đôi môi đỏ mọng, nàng chậm rãi xoay người nhìn theo bóng lưng kia định nói gì đó, thì một tiếng sấm vang rền đột ngột vọng xuống từ trong tầng mây.
Tiếng sấm bất chợt vang lên khiến mọi người tại đây đều kinh ngạc, vội ngẩng đầu lên thì thấy thủy triều năng lượng năm màu trên bầu trời đột nhiên ngừng khuếch tán, một lốc xoáy năm màu khổng lồ hiện ra ngay trên miệng núi lửa, chậm rãi xoay tròn. Đám người Tiêu Viêm có thể cảm nhận được một luồng năng lượng bàng bạc cực kỳ đáng sợ đang điên cuồng ngưng tụ trên không trung.
- Huyết đàm sắp xuất hiện rồi sao?
Nhìn thấy dị tượng trên bầu trời, trong mắt đám người Tiêu Viêm đều ánh lên vẻ vui mừng.
Trên bầu trời, lốc xoáy năng lượng năm màu khổng lồ xuất hiện, khiến cho năng lượng bốn phía cũng bắt đầu dậy sóng kịch liệt. Từng luồng năng lượng tựa như những dải lụa năm màu bất tận, liên tục không ngừng rót vào bên trong lốc xoáy, làm cho tốc độ xoay tròn của nó càng lúc càng nhanh hơn.
Cùng với tốc độ của lốc xoáy tăng nhanh, một cơn lốc cũng đột ngột xuất hiện, gào thét càn quét trên đỉnh núi. Cơn lốc sắc như đao phong, thổi qua đỉnh núi, lập tức vang lên những tiếng xuy xuy, để lại vô số vết cắt sâu hoắm trên những tảng đá khổng lồ.
Đấu khí hùng hồn từ trong cơ thể đám người Tiêu Viêm bộc phát, thân hình bọn họ vẫn vững như bàn thạch trên sườn núi. Người có thể đi tới nơi này, phần lớn đều là những người trẻ tuổi kiệt xuất nhất tại Bắc Vực của Trung Châu, tự nhiên không hề yếu ớt.
Trên bầu trời, lốc xoáy năng lượng càng lúc càng lớn, năng lượng ẩn chứa bên trong cũng ngày càng khủng bố. Bất chợt, tốc độ xoay tròn của nó đột nhiên chậm lại, lốc xoáy có chút ngưng trệ, rồi ở trung tâm, một đạo cường quang đột nhiên bừng sáng!
Phanh!
Một quầng sáng mạnh mẽ đột ngột xuất hiện, gần như bao phủ cả Thiên Mục Sơn, khiến cho sương mù vốn dày đặc khắp dãy núi vào giờ khắc này cũng trở nên mỏng đi rất nhiều! Ngay khoảnh khắc quầng sáng cực mạnh đó xuất hiện, lốc xoáy năng lượng kịch liệt run lên, mấy chục cột năng lượng năm màu khổng lồ, giống như những khẩu pháo năng lượng, phanh một tiếng, từ bên trong lốc xoáy bắn ra, mục tiêu chính là miệng núi lửa bên dưới. Dưới những cột năng lượng đáng sợ như thế, sắc mặt đám người Tiêu Viêm khẽ biến, thân hình vội vàng lui về phía sau.
Ầm!
Tốc độ của cột sáng cực nhanh, chỉ trong một cái chớp mắt đã hung hăng rơi vào bên trong miệng núi lửa khổng lồ. Lập tức, một luồng khí lãng khổng lồ quét ra, nhất thời cát bay đá chạy, vô số đá tảng nổ tung.
Đám người Tiêu Viêm phải lùi lại gần mười mét, cày sâu vết chân xuống mặt đất mới chậm rãi ổn định thân hình. Nhìn đỉnh núi trong nháy mắt trở nên quang đãng, ai nấy đều không khỏi lau mồ hôi lạnh trên trán. Bọn họ giương mắt nhìn, chỉ thấy miệng núi lửa đã bị một vầng sáng năm màu nồng đậm bao phủ, một luồng năng lượng hùng hồn đến kinh người đang cuộn trào bên trong.
- Bây giờ là thời khắc tốt nhất để tiến vào Thiên Sơn Huyết Đàm, mau động thân!
Thân ảnh Kim Thạch từ xa phiêu đãng tới, cuối cùng từ từ hạ xuống, sau lưng lão là hai con Phệ Kim Thử có hình thể vô cùng to lớn.
Nghe lời lão vừa dứt, trong mắt đám người Phượng Thanh Nhi nhất thời lóe lên vẻ háo hức khó che giấu, thân hình vừa động, tất cả đều vận tốc độ đến cực điểm, hóa thành vài đạo lưu quang vun vút bay vào miệng núi lửa.
Tiêu Viêm liếc mắt nhìn đám người Phượng Thanh Nhi đang điên cuồng lao đi, trong lòng không khỏi cười hắc hắc, một tay bắt lấy cổ tay Nạp Lan Yên Nhiên phía sau, thân hình khẽ động, cũng nhanh chóng lướt tới.
- Nhớ kỹ, không cần đi sâu xuống đáy Thiên Sơn Huyết Đàm, vừa vào trong đó liền tập trung hấp thu. Đây là một cơ duyên hiếm có!
Thân hình thoáng hiện, Tiêu Viêm nhanh chóng nói với Nạp Lan Yên Nhiên.
- Ừ!
Đối với cái nắm tay của Tiêu Viêm, Nạp Lan Yên Nhiên cũng không phản kháng, chỉ khẽ gật đầu.
- Nếu cô ra khỏi Thiên Sơn Huyết Đàm trước thì không cần đợi ta. Ta có lẽ sẽ ở trong đó rất lâu.
Tiêu Viêm thân hình vừa động, lại lần nữa vọt lên miệng núi lửa, thuận miệng nói một câu, sau đó nhìn về phía miệng núi lửa, trong mắt không khỏi hiện lên một tia kinh thán.
Giờ phút này, bên trong miệng núi lửa khổng lồ, năng lượng năm màu nồng đậm bao trùm, trông vô cùng hoa lệ. Mà thứ khiến người ta chú ý nhất, không gì khác ngoài một hồ nước đỏ rực ngay tại trung tâm núi lửa.
Mặc dù khoảng cách khá xa, nhưng đám người Tiêu Viêm vẫn có thể thấy, giờ phút này bên trong Thiên Sơn Huyết Đàm đã tràn ngập một thứ chất lỏng màu đỏ trông có phần yêu dị. Ở đó, Tiêu Viêm cảm nhận được một luồng năng lượng nồng đậm đến mức khiến người ta phải khiếp sợ.
- Đó chính là Thiên Sơn Huyết Đàm sao?
Nhìn huyết trì yêu dị kia, trong mắt Tiêu Viêm cũng hiện lên vẻ nóng bỏng. Hắn liếc mắt nhìn đám người Phượng Thanh Nhi đang điên cuồng lướt tới huyết trì, mũi chân điểm nhẹ xuống đất, kéo theo Nạp Lan Yên Nhiên cực nhanh đuổi theo.
Miệng núi lửa này có diện tích cực lớn, nhưng với tốc độ của Tiêu Viêm cũng chỉ mất khoảng nửa giờ để vượt qua. Khi hắn đuổi tới nơi thì vừa lúc thấy đám người Phượng Thanh Nhi đã ào ạt xông vào huyết đàm.
Nhìn bộ dáng gấp gáp của bọn họ, Tiêu Viêm cũng có chút bất đắc dĩ. May mà mục tiêu của hắn là đáy huyết đàm, nên cũng không vội vã điên cuồng như bọn họ, ngược lại còn thấy có chút thú vị.
Thiên Sơn Huyết Đàm trước mặt rộng chừng bảy tám trượng, không tính là quá lớn, nhưng chứa mấy người Tiêu Viêm thì dư sức. Nhìn Huyết Đàm ở cự ly gần, cảm giác yêu dị lại càng thêm nồng đậm. Thứ năng lượng màu đỏ kia, thoáng nhìn không khác gì máu tươi, sền sệt và đỏ thẫm. Trên bề mặt Huyết Đàm, không ngừng nổi lên những bong bóng máu, chúng liên tục vỡ tung, tỏa ra một luồng năng lượng huyết sắc nồng đậm vào không khí, tựa như sương mù.
- Quả không hổ là kỳ địa có thể giúp người ta đột phá bình cảnh. Năng lượng hội tụ kinh người như vậy, quả thực là lần đầu tiên ta được chứng kiến trong đời!
Tiêu Viêm thầm kinh thán trong lòng, nghiêng đầu nói với Nạp Lan Yên Nhiên:
- Cô cũng vào đi, tuy cô chưa đạt tới Đấu Hoàng đỉnh phong, nhưng ngâm mình trong này cũng có ích lợi không nhỏ đối với cô.
Nạp Lan Yên Nhiên khẽ gật đầu, nhẹ nhàng đặt con chồn bạc trong tay lên bờ Huyết Đàm, đôi mắt đẹp dừng lại trên khuôn mặt Tiêu Viêm, thấp giọng nói:
- Đa tạ... Sau này nếu ngươi còn muốn tìm sư phụ ta... có lẽ nên đến Hoa Tông.
Tiếng nói vừa dứt, nàng cũng không đợi Tiêu Viêm hỏi thêm, thân hình nhoáng lên, liền như một nàng mỹ nhân ngư lao mình vào trong Huyết Đàm.
- Hoa Tông? Một trong Nhị Tông?
Nhìn bóng hình xinh đẹp của Nạp Lan Yên Nhiên biến mất trong Huyết Đàm, Tiêu Viêm cũng ngẩn người, chưa kịp nghĩ vì sao Vân Vận lại có liên quan đến thế lực đó, nhưng cũng nhanh chóng ghi nhớ lời này trong lòng, thân hình vọt lên, nghe một tiếng "tõm", hắn cũng rơi vào Huyết Đàm.
Khi đám người Tiêu Viêm đã tiến vào Huyết Đàm, bên trong miệng núi lửa cũng dần dần trở nên tĩnh lặng, chỉ còn cuồng phong điên cuồng gào thét, tiếng gió rít u u không dứt...
✫ Một chữ gieo, ngàn câu hát ✫ Thiên Lôi Trúc hóa giấc mơ xanh