Thân ảnh gầy gò nhưng thẳng tắp sừng sững hiện lên giữa vòm trời. Dù bất động, một cỗ khí thế mênh mông bàng bạc vẫn lan tỏa khắp nơi, khiến cả thiên địa cũng phải run rẩy chấn động.
Đấu Tông, ranh giới của cường giả chân chính trên đại lục! Chỉ khi thành công bước vào cảnh giới này mới có đủ tư cách hô mưa gọi gió tại Trung Châu. Mà Tiêu Viêm, ở độ tuổi này đã đạt được thành tựu như vậy, tất nhiên gây nên chấn động kinh người.
Lúc này, màn mưa dày đặc trút xuống, bao trùm cả Thiên Mục Sơn, tiếng sấm rền vang không ngớt.
Thân ảnh hắn lơ lửng giữa hư không, sau lưng không hề có Đấu Khí chi dực hay Cốt dực. Lăng không ngự hư, đây chính là dấu hiệu đặc trưng của cường giả Đấu Tông.
Vô số ánh mắt xuyên qua màn mưa, đổ dồn về phía thân ảnh bất động trên bầu trời. Trong khoảnh khắc, cả Thiên Mục Sơn chìm vào tĩnh lặng, chỉ còn lại tiếng mưa rơi tí tách trên lá cây và đá núi, vang vọng khắp không gian.
Trên bầu trời, thân ảnh vẫn lặng yên bất động! Màn mưa khi tiến đến gần thân thể hắn nửa trượng đều tự động tiêu tán. Dường như quanh thân Tiêu Viêm có một tầng khí vô hình, vững chắc che chắn.
Tiêu Viêm giờ phút này, hai mắt nhắm chặt, khí tức cuồng bạo bàng bạc quanh thân, trông như một pho tượng đá cẩm thạch.
- Hắn làm sao vậy?
Nhìn Tiêu Viêm vẫn im lìm bất động, trong mắt Kim Cốc thoáng hiện vẻ kinh ngạc. Rõ ràng Tiêu Viêm đã tấn giai thành công, tại sao lại có bộ dạng này?
- Dường như hắn đang ở trong một trạng thái vô cùng kỳ diệu!
Kim Thạch ngần ngừ một chút rồi đột nhiên nói.
Nghe vậy, Kim Cốc cũng sững sờ. Mặc dù thực lực của lão mạnh hơn Tiêu Viêm, nhưng vẫn không thể nhìn thấu chuyện gì đang xảy ra trên người hắn.
- Đợi một chút đi, hắn sẽ nhanh chóng tỉnh lại thôi.
- Ừm.
Trong lúc hai người đang trò chuyện, đôi mắt đang nhắm nghiền của Tiêu Viêm trên bầu trời đã khẽ hấp háy. Hỏa ấn vốn im lìm giữa mi tâm, giờ phút này lại bất ngờ tỏa ra những tia hỏa mang nhàn nhạt.
Đối với chuyện đang phát sinh, Tiêu Viêm cũng không quá chú ý! Điều duy nhất hắn có thể cảm nhận được lúc này, chính là khoảnh khắc hắn tiến vào Đấu Tông, linh hồn tựa hồ trở nên vô cùng nhạy cảm. Cùng lúc đó, hắn lại lần nữa nhận ra Hỏa ấn ở mi tâm lưu lại một tàn ấn linh hồn nhàn nhạt.
Hỏa ấn này do Dược Lão lưu lại trước khi bị bắt, và đây cũng không phải lần đầu tiên nó xuất hiện. Năm đó khi tiến vào Đấu Hoàng, Tiêu Viêm đã dựa vào ấn ký của Hỏa ấn mà xuyên qua không gian, đến đại điện thần bí kia tìm thấy Dược Lão. Nhưng lúc đó linh hồn lực của hắn không đủ mạnh, cho nên cảnh tượng nhìn thấy vô cùng mơ hồ.
Có kinh nghiệm lần trước, lần này cảm nhận được sự biến hóa của Hỏa ấn, Tiêu Viêm lập tức hiểu ra ý nghĩa của nó. Linh hồn lực trong cơ thể tức thì tập trung lại rồi chui vào trong Hỏa ấn.
Theo linh hồn lực dần dần tiến vào Hỏa ấn, cảnh tượng trước mắt Tiêu Viêm chợt hoa lên. Một thông đạo đen tối quỷ dị hiện ra. Lần này hắn không còn chần chừ, linh hồn hóa thành một tia chớp, nhanh chóng lướt vào bên trong.
Thông đạo đen tối kia tựa hồ vô cùng vô tận, nhưng đã có kinh nghiệm nên Tiêu Viêm cũng không vội vàng xao động, cẩn thận ngưng tụ linh hồn lực, bay nhanh về phía trước.
Cứ bay như vậy không biết đã bao lâu, ở cuối thông đạo mù mịt kia, rốt cục cũng truyền đến một cỗ áp lực âm trầm, mơ hồ dao động.
Cảm nhận được loại dao động này, Tiêu Viêm bèn cho linh hồn lực giảm tốc, một lát sau, cẩn thận bay ra khỏi cuối thông đạo.
Linh hồn vừa ra khỏi thông đạo liền cảm nhận được một luồng khí ấm áp lượn lờ vây quanh. In vào mắt hắn vẫn là tòa đại điện đen kịt quen thuộc. Đại điện to lớn đến đáng sợ, vạn vật đều mang một gam màu xám xịt, khiến người ta có cảm giác vô cùng bức bối, khó chịu.
Trong đại điện, có vài chục cây cột đá đen kịt khổng lồ. Trên cột đá khắc đầy những văn tự quỷ dị, mơ hồ lóe lên quang mang lập lòe, tựa như vô số con mắt đang âm trầm, lãnh khốc dõi theo.
Tiêu Viêm nhanh chóng đảo mắt qua tòa Hắc điện không biết rộng đến bao nhiêu này. Sau đó ánh mắt chợt chuyển sang một hướng khác, nơi đó, vô số vầng hào quang đang lấp lánh! Nhìn kỹ lại, chỉ thấy bên trong mỗi màn hào quang đều có một linh hồn đang nhắm mắt! Tuy lần trước Tiêu Viêm đã gặp qua, nhưng lúc ấy hắn quá vội vàng, hơn nữa linh hồn lực cũng không đủ mạnh mẽ nên không thấy được rõ ràng. Nhưng lúc này đây, hắn đã có thể nhìn thấy từng chi tiết, bên ngoài linh hồn đang bị bao bọc bởi vầng hào quang kia có không ít xiềng xích màu đen.
Những sợi xích đen nhánh này quấn quanh cổ của các linh hồn. Mơ hồ như có thứ gì đó từ trong cơ thể linh hồn đang theo sợi xích mà bị rút ra ngoài. Hắn đưa mắt nhìn theo chuỗi xiềng xích, chỉ thấy điểm cuối của chúng chính là những cột đá màu đen quỷ dị, khổng lồ như cột chống trời! Những cột đá này dường như đang hấp thu thứ gì đó từ bên trong các linh hồn. Một màn này khiến cho Tiêu Viêm rợn cả tóc gáy! Hồn Điện, lẽ nào chúng lại dùng linh hồn làm chất dinh dưỡng?
Mặc dù hiện giờ Tiêu Viêm gần như là một linh hồn vô hình, nhưng cảm giác khiếp sợ vẫn hiện hữu rõ rệt.
Nỗi kinh sợ thoáng qua, Tiêu Viêm liền lập tức cảm nhận một luồng dấu vết cực mỏng trong Hỏa ấn. Linh hồn lực của hắn lúc này cẩn thận phiêu du trong đại điện.
Chẳng biết tại sao, bên trong đại điện không nhìn thấy bất cứ một gã hộ vệ Hồn Điện nào. Nơi đây tựa hồ nghìn thu chỉ có một loại không khí âm trầm, cô tịch gần như tử vong.
Quỷ dị, âm trầm, một vùng đất tràn ngập tử vong, đây chính là cảm nhận của Tiêu Viêm đối với đại điện này.
Dù trong lòng ý niệm xoay chuyển không ngừng, Tiêu Viêm vẫn không hề gián đoạn việc tìm kiếm. Ánh mắt hắn không ngừng đảo qua các quầng hào quang lúc nhúc lơ lửng trong đại điện. Một lát sau, linh hồn lực của Tiêu Viêm bỗng nhiên run lên, trong lòng hắn nhất thời bùng lên một niềm vui, dao động rất nhỏ trên Hỏa ấn đã rõ ràng hơn một ít.
Tâm thần vừa động, Tiêu Viêm lặng lẽ tăng tốc, nhưng vẫn không dám phóng quá nhanh. Hắn biết rõ, trong đại điện này có ít nhất một Tôn lão của Hồn Điện canh gác. Tuy nói nay đã khác xưa, nhưng Tiêu Viêm vẫn không dám cuồng vọng đến mức có thể chiến đấu với một Đấu Tôn.
Tiến lên chưa được bao lâu, linh hồn Tiêu Viêm đột ngột dừng lại, ánh mắt kinh ngạc nhìn về phía trước. Nơi đó, có một quầng sáng cực kỳ khó thấy đang lơ lửng ngay trên một bệ đá, trong quầng hào quang là thân thể vô cùng hư ảo của một lão già đang nhắm nghiền hai mắt. Nhìn khuôn mặt già nua đã khắc sâu vào tâm khảm, rõ ràng chính là Dược Lão! Tại cổ Dược Lão cũng có một sợi xích màu đen, hơn nữa, sợi xích này còn lớn hơn những cái khác! Những ký hiệu quỷ dị trên đó cũng dày đặc hơn rất nhiều.
Linh hồn lực kịch liệt run rẩy, biểu hiện tâm tình khó tả của Tiêu Viêm lúc này.
Nhìn vẻ mặt còn già nua hơn so với trước kia, từ lúc Dược Lão bị bắt đến nay cũng đã gần ba bốn năm. Nghĩ đến những tháng ngày ông bị đày đọa, Tiêu Viêm vừa lo lắng vừa đau lòng, sát ý ngập trời dâng lên. Thành tựu mà hắn có được ngày hôm nay, phần lớn là công lao của Dược Lão! Nếu nói thầy như cha, Tiêu Viêm hiển nhiên cũng coi Dược Lão như phụ thân mình. Thấy ông chịu tra tấn như vậy, trong lòng hắn tự nhiên cực kỳ thống khổ.
Linh hồn lực nhẹ nhàng trôi nổi trên thềm đá, vì cẩn trọng nên Tiêu Viêm vẫn chưa hạ xuống, ánh mắt vẫn kinh ngạc nhìn vào Dược Lão đang nhắm mắt. Hắn có thể cảm ứng được sinh cơ của Dược Lão, tuy rằng có chút uể oải nhưng vẫn ổn, chưa có chuyện gì quá nghiêm trọng.
Khi Tiêu Viêm đang nhìn chằm chằm vào Dược Lão, linh hồn đang ngủ say kia tựa hồ cũng có chút cảm ứng, mí mắt hơi run lên, sau khi nhấp nháy một lúc rồi từ từ mở ra…
Sau khi đã hoàn toàn mở mắt, thân thể Dược Lão cũng đột nhiên sững lại, ánh mắt ngơ ngác nhìn vào hư không, không nén được có chút run rẩy.
Nhìn thấy bộ dạng của Dược Lão, Tiêu Viêm rốt cục không nhịn được nữa, linh hồn lực rung lên vặn vẹo, hóa thành một thân ảnh hư ảo, hướng về phía Dược Lão quỳ xuống, cách không dập đầu, thanh âm đã có chút khàn khàn nghẹn ngào:
- Lão sư! Đệ tử bất hiếu..!
Dược Lão nhìn người thanh niên đang quỳ sụp trước mặt, hai mắt cũng trở nên ươn ướt, một thanh âm rất nhỏ, xuyên qua quầng sáng, chậm rãi truyền ra:
- Tiểu tử! Con đã làm rất tốt… có thể thu nhận con làm đệ tử, là việc tốt nhất mà lão già này làm được trong đời…
Tuy rằng bây giờ bị giam cầm, nhưng nhãn lực của Dược Lão vẫn như trước, liếc mắt một cái đã có thể nhìn ra Tiêu Viêm trước mắt chỉ là một luồng linh hồn lực. Nhưng chỉ cần thấy vậy cũng đủ biết, linh hồn lực có thể hóa thành hình người, đồng nghĩa với việc Tiêu Viêm hiện giờ đã thành công trở thành Đấu Tông!
Ánh mắt Tiêu Viêm đỏ bừng, thấp giọng nói:
- Lão sư, xin người hãy yên tâm, con sẽ nhanh chóng tới cứu người!
- E rằng ngươi không có tư cách đó!
Tiêu Viêm vừa dứt lời, một thanh âm già nua đạm bạc chậm rãi vang vọng trong đại điện.
Theo thanh âm già nua đó kéo tới, một luồng uy áp mênh mông đột nhiên phủ xuống. Tiêu Viêm thần sắc vẫn không đổi, hắn đứng dậy xoay người lại, ánh mắt âm trầm nhìn vào chỗ không gian đang dao động. Nơi đó, một lão già áo tím đã quỷ dị xuất hiện tự bao giờ.
Lão già áo tím liếc nhìn Tiêu Viêm rồi chợt nhíu mày. Linh hồn lực của kẻ này mơ hồ khiến lão có cảm giác quen thuộc. Sau một thoáng suy tư, lão không khỏi kinh ngạc thốt lên:
- Ngươi chính là luồng linh hồn năm đó?
Tiêu Viêm vẫn lạnh lùng đưa mắt nhìn lão già áo tím, không đáp một lời.
- Không ngờ kẻ năm xưa ngay cả một chấn động linh hồn lực của bổn Tôn cũng không chịu nổi, hiện giờ lại có thể tới nơi này một lần nữa. Xem ra so với năm đó, ngươi mạnh lên không ít nhỉ?
Lão già áo tím liếc mắt nhìn Dược Lão trong quầng sáng, lạnh nhạt cười, giơ tay lên, nói với Tiêu Viêm ở xa xa:
- Bất quá, chừng này vẫn chưa đủ!
- Lần sau tới, ta sẽ đem tất cả đau khổ mà lão sư phải chịu, trả lại cho ngươi gấp bội!
Ánh mắt Tiêu Viêm lúc này như một con dã thú, mang theo một sự điên cuồng khiến kẻ khác phải kinh hãi run rẩy.
- Cứ hy vọng đi…
Lông mi của lão già áo tím khẽ động, bàn tay đột nhiên nắm lại. Không gian xung quanh Tiêu Viêm nhất thời băng liệt! Linh hồn lực của hắn dưới công kích kinh khủng như vậy dần dần biến mất.
Nhìn thân ảnh Tiêu Viêm dần tiêu tán, trên khuôn mặt già nua của Dược Lão trong quầng sáng thoáng hiện lên một tia vui mừng. Đối mặt với cường giả Đấu Tôn mà vẫn không hề sợ hãi, xem ra mấy năm nay tiểu tử này đã trưởng thành không ít. Dược Lão chợt có một cảm giác, lần sau khi đệ tử của lão xuất hiện, đó sẽ không chỉ là một luồng linh hồn lực, mà chính là bản tôn chân chính!
Nhìn thấy trên khuôn mặt Dược Lão xuất hiện nét vui mừng, lão già áo tím lại nhướng mày. Chẳng biết tại sao, trong lòng lão lại dấy lên một tia bất an mà bao nhiêu năm rồi chưa từng thấy… Mặc dù không mãnh liệt, nhưng lại có chút gì đó lạnh lẽo len lỏi vào tận linh hồn.
- Tiêu Viêm, phải không?
Trong đại điện quạnh vắng, một thanh âm lạnh lẽo như băng, chậm rãi vang lên.