Trong đại điện tối tăm lạnh lẽo, Dược Lão dưới quầng sáng mờ nhạt khẽ nhíu mày liếc nhìn lão già áo tím, không khỏi bật cười:
- Thôn Diệt, ngươi cảm thấy bất an rồi sao?
Nghe Dược Lão nói, lão già áo tím lạnh mặt lại, thản nhiên đáp:
- Dược Trần, ngươi cứ lo cho bản thân mình thì hơn! Nếu không phải Điện chủ nhìn trúng trình độ luyện dược của ngươi, ngươi tưởng mình còn sống được đến bây giờ sao?
Dược Lão khẽ gật đầu, khiến xiềng xích vang lên một loạt âm thanh loảng xoảng, mi mắt chậm rãi khép hờ, cười lạnh:
- Nhưng lão phu cũng không phải loại nhu nhược như ngươi.
- Thức thời mới là trang tuấn kiệt, chống cự trong vô vọng chính là biểu hiện của kẻ thất phu. Trên Đấu Khí đại lục này, người có luyện dược thuật sánh được với ngươi có lẽ cũng chỉ còn mấy lão già bất tử ở Đan Tháp. Nếu ngươi chịu gia nhập Hồn Điện, địa vị của ngươi còn cao hơn cả ta, cần gì phải chịu khổ trong này?
Lão già áo tím chậm rãi nói.
Trên mặt Dược Lão hiện lên một tia châm chọc, nhưng cũng không đáp lời.
- Thực lực của Hồn Điện như thế nào chắc ngươi hiểu rõ nhất! Bằng không với ngạo khí của ngươi cũng sẽ không phải trốn chạy nhiều năm như vậy. Tuy nơi này chỉ là một Phân điện của Hồn Điện, nhưng ngươi nghĩ tên đệ tử kia của ngươi có thể xông vào đây sao?
Lão già áo tím liên tục cười nhạo.
- Bây giờ nói gì cũng chỉ là lời nói suông, tất cả cứ đợi đến lúc đó sẽ rõ!
Nghe vậy, Dược Lão chỉ nhếch mép cười mỉa, ánh mắt vốn mờ mịt đục ngầu bỗng trở nên vô cùng sắc bén.
Thấy thế, sắc mặt lão già áo tím cũng hơi trầm xuống, chợt nghe lão cười lạnh:
- Tên đệ tử kia của ngươi gọi là Tiêu Viêm đúng không? Nếu ta đoán không sai thì chắc hắn cũng đã ở Trung Châu rồi. Tốt lắm, bổn Tôn sẽ ở đây đợi hắn đến. Có điều, trước hết phải xem hắn có thể sống sót dưới sự truy sát của Hồn Điện hay không đã…
Dứt lời, lão già áo tím vung ống tay áo, không gian chợt vặn vẹo, rồi thân hình cứ thế quỷ dị biến mất.
Nhìn vào nơi lão già áo tím vừa rời đi, Dược Lão hơi siết chặt nắm tay, khẽ cười nhạt rồi hai mắt cũng dần dần khép lại…
Khi cuộc đối thoại của hai người vừa dứt, cả tòa đại điện đen kịt khổng lồ một lần nữa chìm vào tĩnh mịch!
*
Trên đỉnh Thiên Mục Sơn, cơn mưa tầm tã lúc này cũng dần ngừng lại. Mặt trời ấm áp từ vòm trời lại chiếu rọi, khiến cả dãy núi bừng sáng. Không khí sau cơn mưa vô cùng trong lành, tươi mát.
Bóng người vốn đang lơ lửng bất động trên bầu trời một lúc lâu bỗng đột ngột run lên. Đôi mắt đang nhắm nghiền chợt mở bừng. Trong con ngươi đen sâu thẳm, sát ý cuộn trào dữ dội.
- Lão sư, xin hãy chờ con.
Hít sâu một hơi, Tiêu Viêm áp chế sát ý đang ngùn ngụt trong lòng, bàn tay vốn nắm chặt cũng từ từ buông lỏng.
Lần này gặp lão già áo tím kia, có lẽ cũng là vị cường giả Đấu Tôn chân chính đầu tiên mà hắn được diện kiến. Uy áp mênh mông như trời biển quả thật vô cùng khủng khiếp. Nhưng Tiêu Viêm hiện giờ cũng không còn là tên tiểu tử vừa mới tiến vào Đấu Hoàng năm đó. Dưới uy áp kinh hoàng ấy, dù hắn vẫn bị đè nén, nhưng so với lần trước còn chưa kịp nhìn rõ mặt mũi đối phương đã bị khí thế kia áp đảo, thì lần này đã tốt hơn vô số lần.
Chuyến đi vào tòa đại điện hắc ám đó, thu hoạch thật sự không nhỏ. Mà dĩ nhiên, điều làm Tiêu Viêm an tâm nhất chính là Dược Lão vẫn bình an. Tuy tình trạng của ông không tốt, nhưng ít ra chưa bị đe dọa đến tính mạng. Dù vậy, Tiêu Viêm cũng biết, bản thân hắn cần phải nhanh chóng tăng cường thực lực hơn nữa. Dược Lão kiên trì được bấy nhiêu năm đã là không dễ dàng gì, nếu lại tiếp tục kéo dài thêm, thật sự không biết chuyện gì sẽ xảy ra.
Sau khi giải quyết xong chuyện ở đây, hắn nhất định phải đến Phong Lôi Các một chuyến. Bất luận thế nào cũng phải tìm được Phong Tôn Giả, nhận được sự hỗ trợ của lão, thì mới có thể nhanh chóng cứu Dược Lão ra.
Trong lòng đã có quyết định, Tiêu Viêm liền khẽ thở ra một hơi nhẹ nhõm. Tâm thần hắn lập tức chìm vào trong cơ thể, tinh tế cảm ứng một lượt. Dường như cơ thể vừa được thoát thai hoán cốt, kinh mạch không chỉ rộng hơn trước hơn mười lần, mà trong kinh mạch, thậm chí cả bên ngoài xương cốt, cũng có một tầng đấu khí nhàn nhạt bao phủ, không ngừng tỏa ra qua lỗ chân lông.
Bàn tay hắn khẽ nắm lại, một quyền không chút hoa mỹ lập tức đánh ra. Chỉ thấy không gian xung quanh nắm tay nhất thời vặn vẹo, một tiếng nổ trầm thấp mà chói tai vang lên như sấm rền nơi cuối trời. Một quyền tưởng chừng đơn giản, nhưng uy lực lại còn mạnh hơn cả lần Tiêu Viêm thi triển Bát Cực Băng! Đấu Tông cùng Đấu Hoàng quả nhiên là hai cảnh giới hoàn toàn khác biệt!
- Hiện giờ thực lực có lẽ đã ở trình độ Nhất tinh Đấu Tông. Không ngờ lại có thể rút ngắn thời gian dung hợp với thực lực mới, có lẽ đây chính là công dụng của Thiên Sơn Huyết Đàm.
Tiêu Viêm lẩm bẩm.
Đại bộ phận những người tiến vào Đấu Tông đều cần một thời gian tương đối dài để dung hợp và ma luyện, sau đó mới chân chính sở hữu thực lực Nhất tinh Đấu Tông. Vậy mà hiện giờ, Tiêu Viêm có thể trực tiếp bỏ qua giai đoạn đó, trở thành một Nhất tinh Đấu Tông chính hiệu.
Tuy chỉ là Nhất tinh, nghe qua thì có vẻ không đáng nhắc tới, nhưng với cấp bậc Đấu Tông, mỗi một tinh cũng là một khoảng cách cực lớn. Đại đa số Đấu Tông, nếu chỉ dựa vào tu luyện bình thường mà muốn tăng lên một tinh, cũng phải cần mấy năm, thậm chí là mười năm, chuyện như vậy cũng không có gì hiếm lạ.
Trong lòng thầm cảm thán vận may của mình, Tiêu Viêm dời mắt đến thạch đình cạnh miệng núi lửa, liền nhìn thấy hai người Kim Thạch. Hắn lập tức từ trên trời bước xuống, tiến vào trong thạch đình.
- Ha ha, chúc mừng Tiêu Viêm tiểu hữu thành công tiến vào Đấu Tông!
Nhìn Tiêu Viêm đi vào, Kim Cốc liền mỉm cười, cách xưng hô trong thoáng chốc đã thay đổi. Người trước mắt giờ đây đã ngang hàng với họ, hơn nữa lão cũng biết Tiêu Viêm còn ẩn giấu thực lực, e rằng hiện tại dù lão có ra tay cũng chưa chắc là đối thủ của hắn.
Bất kể ở nơi nào, thực lực luôn quyết định sự đãi ngộ! Tuy trước đó Tiêu Viêm có thể địch lại cường giả Đấu Tông, nhưng nói cho cùng hắn cũng chỉ là một gã Đấu Hoàng. Trong mắt rất nhiều Đấu Tông, vẫn khó có thể xem hắn là người cùng đẳng cấp. Còn giờ đây, Tiêu Viêm đã thành công tiến vào cấp bậc Đấu Tông, tự nhiên hai người Kim Cốc sẽ không dùng thái độ như trước kia mà đối đãi, cho nên khi nói chuyện cũng mang theo một phần khách khí.
- Chỉ là may mắn thôi! Nếu không nhờ Kim Cốc tiền bối chỉ cho nơi tu luyện, Tiêu Viêm muốn đột phá chỉ sợ cũng là một việc rất khó.
Hắn mỉm cười ôm quyền cảm tạ hai người. Lời này cũng không phải là giả, nếu không có Thiên Sơn Huyết Đàm, hắn muốn đột phá Đấu Tông trong vòng một năm e rằng là chuyện không thể.
Nghe vậy, Kim Thạch cũng chỉ cười cười:
- Có qua có lại mà thôi, lão phu không dám nhận chữ tạ ơn này. Nhưng ngươi có thể ở dưới đáy Huyết Đàm hơn hai tháng, thật sự đã ngoài dự đoán của lão phu. Cho dù là lão phu cũng không dám ở lâu như vậy.
- Tại hạ đã ở dưới đó tu luyện hơn hai tháng sao?
Tiêu Viêm ngẩn người, đảo mắt nhìn khắp xung quanh, quả nhiên không hề thấy bóng dáng đám người Nạp Lan Yên Nhiên.
- Bọn Phượng Thanh Nhi đã sớm rời đi rồi. Hiện giờ trên Thiên Mục Sơn này, cũng chỉ còn lại mấy người chúng ta thôi! À đúng rồi, vị bằng hữu kia của ngươi, sau khi ở đây đợi một thời gian ngắn cũng đã rời đi. Lúc đi dáng vẻ có phần vội vã, hẳn là có chuyện gì đó...
Kim Cốc cười giải thích.
- Nạp Lan Yên Nhiên cũng đi rồi sao?
Nghe những lời này, Tiêu Viêm cũng không lấy gì làm kinh ngạc, chỉ khẽ gật đầu. May mà hắn đã kịp biết Vân Vận đang ở đâu, đợi khi nào có thời gian, sẽ đến Hoa Tông một chuyến xem nàng thế nào.
- Tiêu Viêm tiểu hữu, hiện giờ ngươi đã thành công đột phá, không biết…
Kim Thạch hơi ngần ngừ rồi đột nhiên nói.
Nhìn thấy bộ dạng ngập ngừng của lão, Tiêu Viêm tự nhiên biết lão muốn nói gì, lập tức cười lớn:
- Kim Thạch tiền bối yên tâm, Tiêu Viêm ta không phải là kẻ nuốt lời! Hỏa độc trên người ngài cứ giao cho tại hạ là được.
Nghe vậy, Kim Thạch và Kim Cốc đều thở phào nhẹ nhõm. Kim Thạch là người mạnh nhất của tộc Phệ Kim Thử. Bộ tộc bọn họ có thể chiếm cứ Thiên Mục Sơn cũng là dựa vào uy danh của hai người này, nếu như Kim Thạch cứ vậy mà ngã xuống, đối với tộc Phệ Kim Thử, nhất định là một tổn thất vô cùng to lớn.
- Muốn khu trừ Thiên Sơn hỏa độc cần một ít dược liệu, nhưng tại hạ lại không có, đành phải phiền toái hai vị vậy.
Tiêu Viêm từ trong nạp giới lấy ra một trang giấy trắng, ghi vào một ít tên dược liệu rồi giao cho hai người Kim Thạch.
Kim Cốc vội vàng tiếp nhận, lướt mắt qua, liên tục cười sảng khoái:
- Không thành vấn đề, không thành vấn đề! Dược liệu ở Thiên Mục Sơn này cũng khá phong phú. Phệ Kim Thử Tộc chúng ta nhiều năm như vậy cũng tích góp được không ít. Mấy thứ dược liệu này mặc dù hiếm có, nhưng nội trong chiều nay nhất định sẽ đưa đến tận tay Tiêu Viêm tiểu hữu.
Đối với một số thông lệ của Luyện Dược Sư, hai người Kim Cốc tự nhiên rất am hiểu. Muốn mời họ ra tay luyện chế đan dược, dược liệu đều phải do người nhờ tự chuẩn bị, Luyện Dược Sư chỉ cần động thủ luyện chế mà thôi.
Sau khi nhận tờ giấy, Kim Cốc lập tức rời khỏi thạch đình, nhắm phía sườn núi lao đi. Lão cần phải chuẩn bị đầy đủ các loại dược liệu này trong thời gian nhanh nhất.
Nhìn thân ảnh của Kim Cốc biến mất, Tiêu Viêm cũng khẽ mỉm cười.
- Tiêu Viêm tiểu hữu, nếu như có thể khu trừ hỏa độc trong cơ thể ta, thì Phệ Kim Thử Tộc sẽ suốt đời coi ngươi là bằng hữu! Tuy Phệ Kim Thử Tộc của ta không thể so với đám gia tộc cổ xưa kia, nhưng trong giới ma thú cũng coi như có chút danh tiếng. Hơn nữa, tộc nhân của chúng ta đông đảo, cho nên đối với các loại tình báo, chắc chắn biết được rất nhiều, cũng được xem như là Vạn Sự Thông trong giới Ma thú.
Ánh mắt Kim Thạch dời từ bóng lưng Kim Cốc quay lại, nhìn Tiêu Viêm khẽ cười nói.
Nghe vậy, trong lòng Tiêu Viêm chợt khẽ động. Hắn ngần ngừ một lúc rồi đột nhiên hỏi:
- Vậy không biết tại hạ có thể hỏi Thạch tiền bối một việc được không?
- Cứ việc nói ra!
Kim Thạch cười hào sảng.
- Không biết Kim Thạch tiền bối đã từng nghe nói về Cổ tộc chưa?
Tiêu Viêm liếm liếm môi, chậm rãi nói.
- Cổ tộc?
Hai chữ vô cùng đơn giản, nhưng trong nháy mắt lại khiến sắc mặt Kim Thạch đại biến.
☾ Bước vào thế giới mộng mơ… Thiên Lôi Trúc dịch từng tờ yêu thương ☽