Virtus's Reader
Đấu Phá Thương Khung

Chương 1020: CHƯƠNG 1008: LUYỆN!

Trong khoảng thời gian kế tiếp, mỗi ngày Tiêu Viêm đều dành ra mười canh giờ để khu trừ Thiên Sơn hỏa độc trong cơ thể Kim Thạch. Dưới sự tận lực của hắn, tinh thần của Kim Thạch ngày càng khởi sắc. Bởi vậy, thái độ của lão đối với Tiêu Viêm cũng dần chuyển từ dửng dưng sang cung kính, khách sáo hơn. Tuy Tiêu Viêm hiện giờ chỉ vừa mới đột phá tới Đấu Tông không lâu, nhưng thân phận Luyện Dược Sư của hắn đã đủ để Kim Thạch phải đối đãi khách khí. Ai cũng biết, kết giao được với một Luyện Dược Sư cao giai chính là một đại hảo sự.

Thời gian còn lại, Tiêu Viêm dồn hết tinh lực vào Ma Độc Ban trong cơ thể. Thứ quái quỷ này đã đeo bám hắn từ rất lâu, tựa như một khối u ác tính, một ngày chưa loại bỏ, trong lòng một ngày còn lo lắng bất an, vô cùng khó chịu.

Trải qua một thời gian nghiên cứu, hắn đã có hiểu biết sâu sắc hơn về Ma Độc Ban, nhưng cũng chính vì thế mà càng không dám lỗ mãng ra tay. Ma Độc Ban này quả thực quá mức khủng bố! Năm đó nếu không nhờ Tiểu Y Tiên bố trí phong ấn, chỉ sợ nó đã sớm phát tác. Hiện giờ tuy Tiêu Viêm đã đột phá tới Đấu Tông, nhưng tốt nhất vẫn không nên chủ động phá bỏ phong ấn, đợi đến khi nào nắm chắc phần thắng rồi hãy động thủ cũng chưa muộn.

Trong căn nhà đá nóng rực như một lò luyện đan, một thùng gỗ lớn đặt giữa quầng lửa bập bùng, Kim Thạch ngồi im không nhúc nhích bên trong làn nước thuốc, chỉ để lộ ra mỗi cái đầu.

Lúc này, tinh thần Kim Thạch có vẻ sảng khoái vô cùng. Bất luận là hơi thở hay ánh mắt cũng không còn vẻ mệt mỏi như trước kia. Hiển nhiên, hiệu quả trừ độc của Tiêu Viêm trong khoảng thời gian này phi thường khả quan.

Sương mù tràn ngập kéo dài nửa thời thần, cuối cùng cũng chậm rãi tiêu tán. Nước thuốc trong thùng gỗ đã trở nên trong suốt, dược lực bên trong đều đã thẩm thấu hết vào cơ thể Kim Thạch.

Tiêu Viêm vung tay, thu Lưu Ly Liên Tâm Hỏa vào trong cơ thể, khẽ thở phào nhẹ nhõm. May mà hiện giờ hắn đã đạt tới cấp bậc Đấu Tông, bằng không với thực lực trước kia mà tiến hành khu độc trường kỳ như thế, chỉ sợ khó có thể ung dung thế này.

Trong thùng gỗ, Kim Thạch mặc lại y phục rồi nhảy ra, cảm nhận được sinh cơ bừng bừng tràn ngập trong cơ thể, nét mặt già nua cũng hiện lên một tia kinh hỉ. Lão ôm quyền, trịnh trọng nói với Tiêu Viêm:

- Tiêu Viêm tiểu huynh đệ, đại ân đại đức này, một lời cảm tạ sao cho đủ! Ân tình này, lão phu suốt đời ghi lòng tạc dạ!

Tiêu Viêm cười cười, lấy từ trong nạp giới ra hai bình ngọc đưa cho Kim Thạch:

- Ngày mai tại hạ sẽ rời đi, đây là nước thuốc trừ độc cùng đan dược. Đại bộ phận hỏa độc trong cơ thể tiền bối đã được khu trừ, bởi vậy cũng không cần ta dùng Dị Hỏa thúc dục nữa. Phương pháp trừ độc trong thời gian qua hẳn ngài cũng đã rõ, ta không cần giải thích thêm. Cứ theo đó, trong vòng hai ba tháng nữa, hỏa độc trong cơ thể ngài nhất định sẽ được loại bỏ hoàn toàn.

- Tiểu hữu ngày mai sẽ đi sao?

Nghe vậy, Kim Thạch ngẩn người, vội vàng hỏi.

Tiêu Viêm gật đầu. Tứ Phương Các đại hội chỉ sợ sắp diễn ra, hắn muốn tìm Phong Tôn Giả thì chỉ có thể đến Phong Lôi Các mới có cơ hội gặp mặt. Nếu bỏ lỡ dịp này, với sự xuất quỷ nhập thần của các cường giả Đấu Tôn, biết đi đâu mà tìm? Lại thêm việc Hồn Điện luôn chằm chằm quan sát, hắn không thể công khai chuyện này, chỉ đành âm thầm tìm kiếm.

Thấy Tiêu Viêm dứt khoát như vậy, Kim Thạch cũng chỉ có thể gật đầu. Lão đưa tay tiếp nhận hai bình ngọc rồi trầm giọng nói:

- Tiêu Viêm tiểu huynh đệ, nếu sau này gặp phải phiền toái, có thể tới Thiên Mục Sơn tìm ta! Ở nơi này, cho dù là lão gia hỏa Phí Thiên kia cũng không dám động đến ngươi đâu!

Tiêu Viêm mỉm cười, tuy Kim Thạch là ma thú nhưng rất trọng tình nghĩa. Thực lực của Phệ Kim Thử Tộc so với Phong Lôi Các vẫn có chênh lệch không nhỏ, nhưng lão vẫn có thể nói ra lời này, xem ra cũng là một người đáng để kết giao.

- Đã như vậy, tại hạ xin đa tạ Kim Thạch tiền bối trước…

Trong phòng, dưới ngọn đèn nhu hòa, Tiêu Viêm ngồi xếp bằng trên giường, nơi lồng ngực hắn có một vết bớt đen như mực. Xung quanh vết bớt mơ hồ tỏa ra mùi tanh tưởi. Vô số hắc tuyến lan tràn, che kín những ký hiệu kỳ dị, vây chặt lấy vết bớt. Những ký hiệu này là do Tiểu Y Tiên năm đó bố trí phong ấn, bất quá trải qua mấy năm bị Ma Độc Ban không ngừng ăn mòn, chúng đã phai nhạt đi ít nhiều, xem ra thời gian có thể chống đỡ cũng không còn bao lâu.

Tiêu Viêm chăm chú nhìn vết bớt. Vốn hắn biết hai biện pháp để khu trừ Ma Độc Ban, một là tìm Đấu Tôn cường giả tương trợ, hai là dung hợp thêm một loại Dị Hỏa khác để luyện hóa nó. Nhưng đáng tiếc, cả hai điều kiện này Tiêu Viêm hiện giờ đều chưa đạt được.

Có điều, tuy chưa đủ điều kiện, nhưng Tiêu Viêm mơ hồ cảm giác được, bản thân hiện giờ đối với Ma Độc Ban cũng không phải là không có lực chống cự. Lần đột phá này đã mang đến cho hắn không ít lợi thế.

Sau một lúc nhíu mày trầm tư, Tiêu Viêm mạnh mẽ cắn răng. Tâm thần khẽ động, hỏa diễm màu xanh biếc đang lan tràn khắp cơ thể chợt nhanh chóng ngưng tụ tại trước ngực, bao vây lấy Ma Độc Ban.

Nhìn độ phai nhạt của phong ấn, hắn biết rõ nó không thể chống đỡ được bao lâu nữa. Vì vậy, hắn phải mau chóng giải quyết Ma Độc Ban này. Tuy với thực lực hiện tại mà luyện hóa hoàn toàn Ma Độc Ban quả thực có chút khó khăn, nhưng hắn vẫn có thể dùng phương pháp nước chảy đá mòn, từ từ luyện hóa nó, giảm bớt áp lực mà phong ấn phải gánh chịu.

Chủ ý đã quyết, tâm thần Tiêu Viêm liền khống chế một tia hỏa diễm tách ra, men theo vòng tròn phong ấn bao quanh Ma Độc Ban, sau đó hung hăng va chạm vào.

Hỏa diễm va mạnh vào vòng ký hiệu phong ấn, nhiệt độ nóng bỏng lập tức làm phong ấn vang lên tiếng "xuy xuy" rồi bốc lên một làn khói trắng. Dưới sự ăn mòn của Dị Hỏa, phong ấn bắt đầu dần dần nứt ra những khe hở nhỏ. Năng lực khống chế hỏa diễm của Tiêu Viêm lúc này cực kỳ hoàn mỹ, hắn chỉ mở ra một khe nứt nhỏ, không đủ để Ma Độc Ban bộc phát nhưng lại có thể dẫn dụ một phần độc tố ra ngoài.

Khe nứt nhỏ trên phong ấn vừa xuất hiện, Ma Độc Ban vốn đang yên tĩnh trong cơ thể bỗng nhiên chấn động, lập tức có một tia hắc tuyến theo kẽ nứt mới hình thành mà dữ dội lướt ra.

Thấy hắc tuyến bắn ra, tâm thần Tiêu Viêm nhất thời căng thẳng. Hỏa diễm xanh biếc bên ngoài phong ấn bùng lên thành biển lửa, bao bọc kín kẽ khu vực lồng ngực.

Hắc tuyến vừa thuận lợi xuyên qua khe hở, một mùi xú uế nồng đậm liền khuếch tán ra, thậm chí còn ẩn chứa độc tính ăn mòn cực mạnh. Bất quá đã có Dị Hỏa trấn giữ, mùi hôi tanh đó vừa xuất hiện liền vang lên một trận "xuy xuy" rồi hóa thành hư vô.

Nhìn luồng hắc tuyến âm trầm, ánh mắt Tiêu Viêm cũng xẹt qua một tia hàn ý. Nếu hắn lúc này chưa đột phá Đấu Tông, chỉ sợ luồng hắc tuyến Ma Độc Ban này sẽ tàn phá cơ thể hắn thành một mớ hỗn độn. May thay, hắn hôm nay đã chân chính đạt đến cấp bậc Đấu Tông.

Tâm thần vừa động, ngọn lửa xanh biếc trước ngực lượn lờ, lập tức hóa thành một con hỏa long, mang theo tiếng long ngâm trầm thấp, hướng về phía hắc tuyến mà lao tới.

Dưới sự vây hãm của Lưu Ly Liên Tâm Hỏa, hắc tuyến Ma Độc Ban dường như cũng cảm nhận được điều gì đó bất an. Thực lực Tiêu Viêm tăng cường khiến cho uy lực của Lưu Ly Liên Tâm Hỏa cũng gia tăng theo. Nhớ năm đó, chỉ luyện hóa một tia hắc tuyến Ma Độc Ban cực nhỏ thôi cũng đã tiêu hao không ít thời gian của hắn. Còn bây giờ, Tiêu Viêm tự tin rằng tốc độ luyện hóa sẽ tăng lên không chỉ gấp mười lần.

Ngay tại thời điểm hắc tuyến Ma Độc Ban đang do dự, hỏa long trong nháy mắt đã tới. Hỏa diễm đảo qua, bao bọc hắc tuyến thật chắc chắn, sau đó xoay tròn tại chỗ, hóa thành một ngọn lục hỏa hừng hực, bắt đầu luyện hóa hắc tuyến bên trong.

Bị Lưu Ly Liên Tâm Hỏa luyện hóa, hắc tuyến Ma Độc Ban cũng kịch liệt phản kháng. Từng luồng hắc vụ đậm đặc chất ăn mòn liên tục trào ra, điên cuồng va chạm dữ dội với hỏa diễm bốn phía.

Xuy xuy!

Hắc vụ đụng vào hỏa diễm, nhất thời bạo phát hàng loạt tiếng xèo xèo. Lưu Ly Liên Tâm Hỏa hiện tại xác thực khó mà luyện hóa hoàn toàn Ma Độc Ban, nhưng một luồng hắc tuyến nho nhỏ như vậy lại không thành vấn đề.

Dưới sự khống chế của tâm thần Tiêu Viêm, Dị Hỏa bắt đầu co rút lại. Âm thanh "xuy xuy" lại vang lên, màu sắc của hắc tuyến Ma Độc Ban đã nhạt đi dần. Cứ như thế gần một giờ sau, độc tố màu đen đã bị Lưu Ly Liên Tâm Hỏa luyện hóa sạch sẽ.

Độc tố vừa bị tiêu diệt, ngay sau đó là một luồng đấu khí cực độ hùng hồn hiện ra.

Cỗ đấu khí này không có một chút ý thức nào, cứ như vậy lơ lửng trong ngọn lửa, im lìm bất động.

Cảm nhận được sự hùng hồn và tinh thuần của luồng đấu khí đó, trên khuôn mặt Tiêu Viêm cũng hiện lên vẻ hài lòng. Ma Độc Ban mặc dù nguy hiểm, nhưng cũng có thể xem nó là một liều thuốc đại bổ. Nếu có thể luyện hóa nó hoàn toàn, Tiêu Viêm đoán chắc thực lực của hắn ít nhất có thể vọt tới Đấu Tông cao giai.

Chuyện thế gian, quả nhiên nguy hiểm và lợi ích luôn song hành.

Tâm thần Tiêu Viêm lập tức khống chế luồng đấu khí đó, vận chuyển theo lộ tuyến của công pháp Phần Quyết mà biến nó thành của mình.

Cảm ứng được đấu khí trong cơ thể có chút tăng trưởng, Tiêu Viêm thầm cười hắc hắc trong lòng. Tâm thần hắn một lần nữa tập trung lên Ma Độc Ban, tiếp tục dẫn ra một ít độc tố của nó.

Hắn mặc dù không thể một lần luyện hóa toàn bộ, nhưng cứ tuần tự rút củi đáy nồi thế này, dần dà Ma Độc Ban vì thiếu đi đấu khí duy trì nhất định sẽ tự động tiêu tan. Đến lúc đó, mối đại họa trong cơ thể này cũng theo đó mà được gỡ bỏ.

- Thứ này thật hiệu quả, cho dù một vài loại thất phẩm đan dược cũng khó mà so sánh! Hắc hắc, Hạt Tất Nham lão gia hỏa, lão tặng cho ta một món quà thật tốt

⚡ Một dòng chữ, vạn giấc mơ ⚡

Thiên-Lôi-Trúc dịch bất ngờ như thơ

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!