Suốt đêm đó, Tiêu Viêm gần như không hề gián đoạn hút ra độc tố của Ma Độc Ban trong cơ thể, sau đó dùng Lưu Ly Liên Tâm Hỏa để luyện hóa. Cứ như thế cho đến khi trời rạng sáng, hắn mới chậm rãi mở mắt ra.
Một đêm luyện hóa không những không khiến Tiêu Viêm mệt mỏi chút nào, mà ngược lại, lượng đấu khí khổng lồ được luyện hóa từ độc tố đã làm cho trạng thái của hắn lúc này trở nên sung mãn hơn bao giờ hết. Tuy hai mắt khép hờ nhưng thỉnh thoảng vẫn có tinh quang lóe lên, hòa cùng dòng đấu khí mênh mông cuồn cuộn chảy xuôi trong cơ thể.
Cúi đầu nhìn xuống, hắn thấy Ma Độc Ban trên ngực so với trước đây đã thu nhỏ lại một chút. Tiêu Viêm hài lòng gật đầu. Đêm qua hắn đã rút ra ít nhất mười sợi độc tố, so với cả khối Ma Độc Ban thì chỉ là một phần rất nhỏ.
Sau khi luyện hóa mười sợi ma độc, lượng đấu khí thu được khiến hắn có cảm giác đấu khí trong cơ thể đã tinh tiến hơn một chút. Mặc dù cảm giác này không rõ ràng nhưng như vậy cũng đã rất tốt rồi. Bởi ở cấp bậc Đấu Tông, lượng đấu khí chênh lệch giữa mỗi tinh là một con số vô cùng khổng lồ, nếu để Tiêu Viêm tu luyện theo cách bình thường thì muốn có thành tựu như vậy ít nhất phải mất ba đến bốn tháng. Vậy mà chỉ trong một đêm lại có thể đạt được, đủ để thấy nó nhiều đến mức nào.
Ở cấp Đấu Tông, khoảng cách giữa các tinh có sự chênh lệch rất lớn. Bởi vậy tại Trung Châu đại lục, việc phân cấp đối với cường giả Đấu Tông dường như càng thêm chi tiết. Giữa mỗi tinh, đại khái được chia làm sơ kỳ, trung kỳ, hậu kỳ và đỉnh phong bốn cấp độ. Bất quá cách phân chia như vậy quá mức tinh vi, nên cũng rất ít người sử dụng để xưng hô, mà thường chỉ dùng để ước lượng thực lực của mình. Cho nên, thành quả một đêm như vậy đã là không tồi. Theo Tiêu Viêm suy đoán, sau khi hấp thu đấu khí từ Ma Độc Ban, hắn bây giờ hẳn là đang ở vào cấp bậc Nhất Tinh Đấu Tông trung kỳ.
- Ài, cấp bậc Đấu Tông quả nhiên khó có thể tăng lên, hèn gì Tô Thiên đại trưởng lão tu luyện nhiều năm như vậy cũng không thấy tăng bao nhiêu cấp...
Lòng khẽ thở dài, Tiêu Viêm lấy áo bào mặc vào. Hiện giờ đấu khí trong cơ thể đã gần như bão hòa, cần một thời gian ngắn để thích ứng mới có thể tiếp tục hấp thu đấu khí từ Ma Độc Ban. Có điều như vậy cũng tốt, với thực lực của hắn hôm nay, Ma Độc Ban cuối cùng đã không còn là nguy hiểm trí mạng, mà ngược lại, thứ này còn bị Tiêu Viêm xem như một kho đấu khí di động của riêng mình...
- Xem ra cũng đến lúc phải đi rồi, Tứ Phương Các đại hội sắp được tổ chức trong vài ngày tới!
Từ trên giường nhảy xuống, Tiêu Viêm hơi trầm ngâm rồi lập tức thu dọn lại một chút hành trang, không nấn ná nữa mà mở cửa phòng đi ra.
Tiêu Viêm vừa ra khỏi phòng, vài tên hộ vệ Phệ Kim Thử vội vàng khom người hành lễ. Hắn phất tay, cũng không nhiều lời, bàn chân đạp lên hư không, từng bước như bước lên một chiếc thang vô hình giữa trời rồi biến mất dưới ánh mắt đầy ngưỡng mộ của đám hộ vệ.
Đứng trên bầu trời, Tiêu Viêm phóng mắt nhìn Thiên Mục Sơn một lần nữa, không khỏi cười nhẹ rồi lao vút đi. Đây chính là nơi ẩn chứa điều hắn tha thiết ước mơ, không ngờ hiện giờ hắn đã thật sự làm được... Khi Tiêu Viêm bay lên không trung thì hai đạo nhân ảnh cũng vội vàng hiện ra.
- Tiêu Viêm tiểu huynh đệ, ngươi đã muốn đi rồi sao?
Kim Thạch hiện thân nhìn Tiêu Viêm, vội vàng nói.
Tiêu Viêm gật đầu, cười đáp:
- Trên người còn có chuyện quan trọng, không thể ở đây mãi. Cảm tạ hai vị tiền bối đã nhiệt tình chiêu đãi, ngày sau nếu có thời gian, ta lại đến quấy rầy.
Nghe vậy, Kim Thạch và Kim Cốc cũng không tiện nói lời níu giữ, chỉ có thể bất đắc dĩ nhìn nhau thở dài một tiếng, chợt trầm giọng:
- Tiêu Viêm tiểu huynh đệ, ngươi đối với Phệ Kim Thử tộc ta có đại ân, ngày sau nếu thật sự có phiền toái... xin đừng quên hai lão già chúng ta.
Tiêu Viêm cảm động gật đầu! Phệ Kim Thử tộc nhân số đông đảo, mạng lưới tình báo trải rộng khắp Trung Châu. Có thể cùng bọn họ giao hảo quả là một chuyện tốt!
- Ha hả, xem thần sắc ngươi vội vàng như vậy, hai người bọn ta cũng không dám quấy rầy nữa. Chúc Tiêu Viêm tiểu huynh đệ một đường thuận buồm xuôi gió!
Kim Cốc cười cười, chắp tay nói.
- Đa tạ Kim Cốc tiền bối cát ngôn, xin cáo từ!
Tiêu Viêm cười, hướng về phía hai người ôm quyền, cũng không dừng lại nữa, thân hình nhoáng lên, hóa thành một luồng sáng, "vút" một tiếng đã bay ra khỏi Thiên Mục Sơn. Vẻn vẹn trong vài cái chớp mắt đã biến mất khỏi tầm mắt hai người Kim Thạch.
Với tốc độ hiện nay, Tiêu Viêm chỉ mất mười phút đã ra khỏi phạm vi Thiên Mục Sơn, đó là hắn còn chưa thi triển toàn lực, nếu không sẽ còn nhanh hơn nữa. Nhưng lời của Thương Lang Vương ngày đó hắn vẫn luôn ghi nhớ trong lòng, rằng dù có tiến vào cấp bậc Đấu Tông, thực lực này so với Thiên Yêu Hoàng tộc vẫn chỉ như châu chấu đá xe. Cho nên, nếu không phải thời điểm mấu chốt, càng ít vận dụng thì càng tốt.
Thoáng dừng lại trên một ngọn núi bên ngoài Thiên Mục Sơn, Tiêu Viêm lấy từ trong nạp giới ra một tấm bản đồ Bắc Vực mà ngày đó hắn mua tại thành Hóa Cốt, tìm kiếm mục tiêu kế tiếp.
Dựa theo lời Mộ Thanh Loan, lần này Tứ Phương Các đại hội sẽ diễn ra tại tổng bộ Đông Các của Phong Lôi Các. Mà dựa theo bản đồ, vị trí của Đông Các hẳn là tọa lạc tại khu vực trung tâm của Bắc Vực.
- Không ngờ lại xa như vậy! Xem ra chỉ riêng việc di chuyển cũng đã mất gần năm ngày.
Đem bản đồ thu vào nạp giới, Tiêu Viêm cười khổ một tiếng. May mắn là hiện giờ hắn đã đạt tới trình độ Đấu Tông, nếu không, đi đến Đông Các không mất mười ngày nửa tháng mới là lạ. Mà lúc đó có đến nơi, chỉ sợ người ta cũng đã sớm tan cuộc.
- Xem ra cần phải gia tăng tốc độ mới được, bằng không nếu bỏ lỡ thì thật sự xui xẻo!
Thở dài một tiếng, Tiêu Viêm đưa mắt nhìn về phía chân trời phương đông, ánh sáng màu bạc chậm rãi hiện lên trên đôi chân, một tiếng sấm trầm thấp vang lên. Thân ảnh hắn, tựa quỷ mị nhẹ nhàng biến mất.
Phong Lôi Đông Các, cái tên này ở Trung Châu cũng có sức nặng không nhỏ. Thân là tổng bộ của Phong Lôi Các, nơi này cường giả nhiều như mây, phòng thủ tầng tầng lớp lớp vô cùng kiên cố. Phong Lôi Các thành lập đã rất nhiều năm, trải qua không ít thăng trầm mưa gió, nhưng Đông Các vẫn thủy chung đứng sừng sững. Đồng thời danh tiếng kia, trong những cuộc tranh đấu của các thế lực, cũng dần dần trổ hết tài năng, cho nên hiện giờ mới có được địa vị như ngày hôm nay.
Tứ Phương Các đại hội, đúng như tên gọi, là đại hội của Tứ Các trên đại lục. Có điều tuy nói nhân vật chính tham dự là Tứ Các, nhưng mỗi một lần diễn ra Tứ Phương Các đại hội cũng là một sự kiện trọng đại ở Trung Châu. Mặc dù không thể sánh bằng Đan hội của Đan Tháp, nhưng ít nhất cũng là một trong những sự kiện lớn nhất.
Đại hội Tứ Phương Các không phải dành cho thế hệ cường giả đã thành danh từ lâu, mà là dành cho những cường giả trẻ tuổi mới nổi gần đây. Những người có thể đại diện cho thế hệ trẻ của Tứ Phương Các xuất chiến, tự nhiên đều là những kẻ ưu tú nhất một phương. Và đó cũng là nền móng, là căn bản mà mỗi một thế lực đều khao khát có được. Vì vậy, đối với việc bồi dưỡng lớp người trẻ tuổi, Tứ Phương Các đều cực kỳ coi trọng.
Mà một khi đã được bọn họ coi trọng bồi dưỡng như vậy, những người trẻ tuổi này không ai không phải hạng kinh tài tuyệt diễm! Phong Lôi Các Phượng Thanh Nhi, Vạn Kiếm Các Đường Ưng, Hoàng Tuyền Các Vương Trần, Tinh Vân Các Mộ Thanh Loan vân vân... Những người này, dù nhìn khắp Trung Châu, cũng đều có thanh danh không nhỏ.
Đương nhiên, Trung Châu đại lục ngọa hổ tàng long, việc đột nhiên xuất hiện một con hắc mã mà không ai hay biết cũng không có gì là lạ. Mỗi một lần Tứ Phương Các đại hội đều hấp dẫn vô số thanh niên tài cao của các thế lực khác đến tham dự. Mặc dù nhân vật chính của đại hội đều xuất thân từ Tứ Phương Các, nhưng cũng không hề cấm người bên ngoài dự thi. Bất quá để đề cao chất lượng, việc sàng lọc trước khi thi đấu chính thức là điều không thể tránh khỏi, hơn nữa nghe nói còn rất khắc nghiệt, thật sự đã đào thải không ít hạng tôm tép. Dù sao thì những người trẻ tuổi của Tứ Phương Các tham gia thi đấu đều có thực lực thật sự cao, thậm chí ngay cả thế hệ cường giả đi trước đôi khi cũng khó có thể đạt tới trình độ như vậy.
Địa điểm tổ chức đại hội Tứ Phương Các cũng do người thắng của lần trước lựa chọn. Đại hội đời trước, người thắng là Phong Lôi Các, bởi vậy địa điểm lần này đã được chỉ định tại Phong Lôi Đông Các.
Phong Lôi Đông Các tọa lạc tại Bắc Vực, nằm sâu trong dãy Phong Lôi Sơn Mạch. Địa hình nơi đây có chút kỳ lạ, có lẽ là do nằm ở trên cao nên sấm sét liên tục nổ vang, thời tiết thay đổi thất thường. Đừng nhìn mặt trời đang chói chang soi tỏ, nói không chừng ngay sau đó đã là mây đen phủ kín, mưa giăng chớp giật.
Toàn bộ Phong Lôi Sơn Mạch đều là phạm vi thế lực của Đông Các. Nơi này cũng giống như một khu vườn sau nhà của bọn họ vậy, không một thế lực nào dám cả gan nhòm ngó đến.
Trong khoảng thời gian này, Phong Lôi Sơn Mạch tự nhiên là náo nhiệt dị thường. Vô số người từ bốn phương tám hướng kéo tới, men theo sơn đạo ngoằn ngoèo mà hướng về Lôi Sơn hội tụ. Bởi vì ở trên đỉnh Lôi Sơn, chính là tòa tổng bộ sừng sững của Phong Lôi Các, Đông Các!
Lúc này bên ngoài Phong Lôi Sơn Mạch, trên bầu trời, một luồng sáng như tia lưu tinh lướt qua rồi hóa thành một đạo nhân ảnh dừng lại trên một đỉnh núi. Thân ảnh kia cúi đầu nhìn dòng người đông đúc phía dưới kéo dài đến tận cuối tầm mắt, không khỏi sững sờ.
Thân ảnh với dáng vẻ phong trần mệt mỏi chạy đến đây chính là Tiêu Viêm. Mấy ngày nay hắn bôn ba không ngừng nghỉ, vì thế mới đến sớm hơn thời gian dự định một chút. Mà mặc dù đã dốc sức di chuyển như vậy, cũng phải mất bốn ngày trời hắn mới có thể đến được nơi này.
- Thật nồng đậm phong lôi chi lực...!
Khẽ thở ra một hơi, Tiêu Viêm dời mắt trông về phía xa. Phong Lôi Sơn Mạch nhìn còn lớn hơn Thiên Mục Sơn không biết bao nhiêu lần. Đồi núi trùng trùng điệp điệp, tiếng sấm kinh người không ngớt vang vọng. Mặc dù đứng từ rất xa cũng có thể cảm nhận được luồng phong lôi chi lực ẩn chứa trong dãy núi này. Chừng đó đã đủ khiến cho hắn phải động dung.
- Nơi này hẳn là Phong Lôi Sơn Mạch, nơi tọa lạc của Phong Lôi Đông Các rồi? Xem ra ta vẫn chưa tới chậm...
Thiên Lôi Trúc tỏa khắp muôn nơi