Tiêu Viêm tìm một nơi vắng vẻ trên ngọn núi rồi đáp xuống, nhìn dòng người cuồn cuộn đổ về Phong Lôi Sơn mà bất đắc dĩ lắc đầu. Xem ra những người này cũng vì Tứ phương các đại hội mà đến.
- Không biết đại hội Tứ phương Các đã bắt đầu hay chưa nhỉ?
Lẩm bẩm một mình, Tiêu Viêm trầm ngâm giây lát rồi đột nhiên lấy ra một miếng da được chế tác đặc biệt từ trong nạp giới, sau đó nhẹ nhàng đắp lên mặt. Ngay lập tức, khuôn mặt hắn liền xuất hiện một vài biến hóa, nếu không quan sát kỹ sẽ khó lòng nhận ra sự khác biệt so với dung mạo trước đây.
Chiếc mặt nạ này chính là vật mà năm đó Tiểu Y Tiên đã đưa cho hắn tại Xuất Vân Đế Quốc, không ngờ sau bao năm lãng quên đến giờ vẫn còn hữu dụng.
Che giấu dung mạo cũng là để bớt đi một vài phiền phức không đáng có! Ân oán giữa hắn và Phong Lôi Các hiện giờ ai ai cũng biết. Nếu cứ quang minh chính đại xuất hiện ở nơi này, Phong Lôi Các tất sẽ không thể ngồi yên. Trong Đông Các cường giả như mây, huống hồ còn có Lôi Tôn Giả - Các chủ Phong Lôi Các tọa trấn nơi này. Dù Tiêu Viêm lúc này đã đột phá đến Đấu Tông, nhưng khi đối mặt với cường giả bậc này, ẩn mình vẫn là thượng sách.
Hắn đến Phong Lôi Sơn chỉ để tìm Phong Tôn Giả, vạn bất đắc dĩ mới không muốn lộ diện. Dù sao đi nữa, đã dấn thân vào hiểm địa thì việc che giấu thân phận là điều tất yếu.
Tiêu Viêm sờ lên khuôn mặt đã có chút thay đổi, đoạn mới bước ra khỏi rừng rậm, hòa vào dòng người đang cuồn cuộn tiến về Phong Lôi Sơn.
Dòng người chen chúc đông nghịt, tiếng huyên náo ồn ào như ong vỡ tổ khiến Tiêu Viêm cảm thấy tai mình như ù đi. Nhưng đối với việc này, hắn cũng chỉ có thể cười khổ chịu đựng.
- Mẹ kiếp, sao đông thế này? Đông Các chứa nổi từng này người sao?
- Hôm nay là ngày đại hội khai mạc, người đông là phải. Ta nghe nói người của cả Tứ phương Các đều đã đến rồi.
- Lần trước người chiến thắng là Phong Lôi Các, không biết lần này sẽ là ai đây?
- Khó nói lắm! Phượng Thanh Nhi, Đường Ưng, Vương Trần và cả Mộ Thanh Loan nữa, chẳng ai là kẻ tầm thường. Nghe nói bốn người bọn họ cách đây không lâu đã tiến vào Thiên Sơn Huyết Đàm tại Thiên Mục Sơn, thực lực ắt hẳn đã tinh tiến vượt bậc. Hắc hắc, không biết trong số họ có ai mượn được lực lượng của Huyết Đàm mà đột phá từ Đấu Hoàng lên Đấu Tông không nhỉ?
- Bốn người này đều có thực lực Đấu Hoàng đỉnh phong, ẩn giấu không ít thủ đoạn, thậm chí có thể giao thủ với cả cường giả Đấu Tông. Nếu có ai đột phá vào lúc này... thì đại cuộc xem như đã định.
- Chưa chắc đâu! Trung Châu ngọa hổ tàng long, cao thủ nhiều không đếm xuể. Chẳng phải lần đại hội Tứ phương Các nào cũng xuất hiện vài con hắc mã hay sao? Lần này không biết sẽ là kẻ nào đây?
- Hắc mã ư? Ta nghĩ phải là Tiêu Viêm, kẻ gần đây đang gây náo động cả Bắc Vực. Gã thanh niên này ngay cả Phí Thiên, Các chủ Phong Lôi Bắc Các, tự mình ra tay còn không thu thập được, đủ thấy thực lực của hắn kinh khủng đến mức nào…
- Xì, Tiêu Viêm kia tuy mạnh, nhưng đây là tổng bộ của Phong Lôi Các! Ngươi nghĩ hắn dám tới đây sao?
Nghe những tiếng bàn tán ồn ào xung quanh, cuối cùng lại không ngờ đều đổ dồn về phía mình, Tiêu Viêm không khỏi ngẩn ra, bàn tay bất giác sờ lên mặt. Hắn không nghĩ mình lại nổi danh đến vậy ở Bắc Vực, nhưng đây lại chẳng phải điều hắn mong muốn. Danh tiếng càng lớn, tin tức truyền đến tai Hồn Điện càng nhiều, phiền phức sẽ càng thêm chồng chất.
Men theo dòng người ồn ã, Tiêu Viêm cuối cùng cũng thuận lợi lên đến đỉnh núi. Trên sơn đạo đã bắt đầu xuất hiện các đệ tử Phong Lôi Các đang duy trì trật tự. Ngoại trừ một số khách nhân đặc biệt, người bình thường không được phép phi hành tại đây. Vì lẽ đó, và cũng để tránh bại lộ thân phận, Tiêu Viêm chỉ có thể đi bộ tiến vào.
Sau khi vào núi, Tiêu Viêm tách khỏi dòng người, rẽ vào một khu rừng rậm để tăng tốc. Trong rừng, thân hình hắn lướt đi như gió. Dựa theo những gì nghe được lúc nãy, hôm nay chính là ngày đại hội Tứ phương Các bắt đầu. Điều khiến Tiêu Viêm phấn chấn nhất chính là câu "người của Tứ phương Các cũng đã đến"! Nói như vậy, Phong Tôn Giả hẳn cũng đã tới rồi?
- Nếu thật sự gặp được Phong Tôn Giả, ta phải âm thầm quan sát trước, sau đó nếu có cơ hội mới bí mật tiếp xúc. Mặc dù lão sư nói người này hoàn toàn đáng tin, nhưng cẩn thận một chút vẫn hơn.
Thân hình hóa thành một bóng ảnh mờ ảo xuyên qua những cánh rừng, trong đầu Tiêu Viêm vô số ý niệm quay cuồng.
Gánh nặng giải cứu Dược Lão và phụ thân chỉ có thể dựa vào chính hắn hoàn thành. Vì vậy, hắn phải đảm bảo an toàn tuyệt đối cho bản thân. Đối với những nhân tố không thể xác định, cẩn trọng tuyệt đối là điều cần thiết.
Dãy Phong Lôi có diện tích vô cùng rộng lớn, dù với tốc độ của Tiêu Viêm hiện giờ cũng phải mất hơn nửa giờ mới đến được khu vực trung tâm. Nơi đó, một ngọn núi hùng vĩ hiểm trở sừng sững vươn lên, đó chính là Lôi Sơn! Lôi Sơn cao chọc trời, từ chân núi nhìn lên không thấy đỉnh, lưng chừng núi đã bị mây mù bao phủ. Thứ mây mù này có phần khác biệt, bên trong mơ hồ ẩn hiện những tia lôi quang. Từ xa trông lại, ngọn sơn phong chìm trong biển mây cuồn cuộn, vô cùng đồ sộ nguy nga.
Trong lòng thầm tán thưởng sự hùng vĩ của ngọn núi, Tiêu Viêm cũng nhanh chóng sải bước đến chân núi. Hắn đoán rằng trên đỉnh Lôi Sơn này chính là Phong Lôi Đông Các, phòng ngự tất nhiên sẽ vô cùng nghiêm ngặt. Hơn nữa, có lẽ vì đại hội sắp diễn ra nên lớp phòng ngự lại càng thêm cẩn mật; trên bầu trời, thỉnh thoảng lại có những bóng người đạp trên đôi cánh đấu khí lướt qua, bao trọn cả Lôi Sơn vào trong tầm tuần tra.
Vì không muốn kinh động đến cường giả Phong Lôi Các, Tiêu Viêm tự nhiên không thể ngang nhiên bay vào. Con đường từ chân núi lên đỉnh tuy không ngắn, nhưng chút kiên nhẫn ấy hắn vẫn có thừa.
Hắn lại hòa vào một đội ngũ đang không ngừng tiến tới, cuối cùng cũng đến một điểm dừng chân. Phía trước xuất hiện hai tòa thạch đình dựng bên sơn đạo, một dành cho các tân khách đến xem đại hội, một là nơi dừng chân cho những cường giả trẻ tuổi tham gia thi đấu.
Trước hai tòa thạch đình, gần trăm đệ tử Phong Lôi Các vận trang phục thống nhất đang đứng gác. Thần sắc họ lạnh lùng, trên người mơ hồ tỏa ra uy áp khiến không ai dám gây rối. Đặc biệt, trong số đó có hai lão giả, một nam một nữ. Khi ánh mắt Tiêu Viêm quét qua hai người này, đồng tử cũng khẽ co lại. Bởi lẽ, họ chính là hai người ngày đó đã đi cùng Phượng Thanh Nhi đến Thiên Mục Sơn.
- Thực lực hai người này không tầm thường, không biết chiếc mặt nạ này có qua được sự kiểm tra của họ không?
Tiêu Viêm nhíu mày.
- Không ngờ người dự thi lần này lại phải qua sự sàng lọc của Hỏa, Mộc nhị vị trưởng lão Đông Các. Địa vị của hai vị này tại Phong Lôi Các không hề thấp! Phong Lôi Các tuyển chọn xưa nay vốn nghiêm khắc, nay xem ra quả là danh bất hư truyền! May mà ta chỉ đến xem náo nhiệt, không cần qua cửa xét duyệt của họ.
Khi Tiêu Viêm còn đang cau mày, phía trước vang lên tiếng thì thầm của mấy người trong đội ngũ.
Nghe vậy, lòng Tiêu Viêm khẽ động, xem ra không phải ai cũng cần phải qua sự thẩm tra của hai người kia.
- Quy củ của Phong Lôi Các ta, chắc hẳn chư vị đều đã biết! Muốn tham gia đại hội, điều thứ nhất, tu vi phải đạt tới Đấu Hoàng; điều thứ hai, tuổi tác phải dưới ba mươi; điều thứ ba, phải chống đỡ được năm hiệp của lão phu! Ai thỏa mãn được cả ba điều kiện này mới có tư cách tham gia. Đương nhiên, nếu chỉ đến xem náo nhiệt cổ vũ, mời đi theo sơn đạo bên trái lên đỉnh núi.
Khi đám đông còn đang xôn xao, Hỏa trưởng lão vận hồng bào thản nhiên lên tiếng.
Lời lão vừa dứt, không ít người liền ồ lên. Thỏa mãn một trong ba điều kiện đã khó, huống chi là cả ba, quả thực quá mức khắc nghiệt.
Vì điều kiện tham gia quá hà khắc, phần lớn mọi người đều lựa chọn con đường bên trái. Tiêu Viêm chần chừ một lát rồi cũng theo dòng người bước vào sơn đạo bên trái. Mục đích của hắn là tìm Phong Tôn Giả, chứ không có hứng thú giao đấu tại Phong Lôi Các. Nếu bị nhận ra, ắt sẽ rước lấy vô số phiền toái.
Trong khi đại bộ phận đi về bên trái, cũng có một vài người trẻ tuổi tự cho mình thực lực không tồi muốn xông vào con đường bên phải, nhưng không ngoại lệ đều bị Hỏa trưởng lão phất tay áo đánh bật ra ngoài. Đám người này dù miễn cưỡng đạt đến chuẩn Đấu Hoàng, nhưng rõ ràng là dựa vào đan dược hoặc thiên tài địa bảo để cưỡng ép đột phá, sức chiến đấu so với Đấu Hoàng chân chính còn kém xa.
Đối với sức chiến đấu yếu ớt của đám người này, Hỏa Mộc nhị vị trưởng lão ngay cả mí mắt cũng không thèm nhấc lên. Tiêu Viêm thấy vậy, trong lòng thầm cười lạnh, bước chân nhanh hơn, chuẩn bị tiến lên sơn đạo bên trái.
- Chờ một chút!
Vừa mới đặt chân lên sơn đạo, chưa kịp đi xa, Hỏa trưởng lão đột nhiên quay đầu lại, khẽ cau mày nhìn hắn.
Nghe tiếng quát, bàn tay Tiêu Viêm trong tay áo cũng siết chặt lại. Hắn chậm rãi quay người, đối diện với Hỏa trưởng lão.
Ánh mắt từ từ lướt qua khuôn mặt Tiêu Viêm, Hỏa trưởng lão thản nhiên nói:
- Ta thấy ngươi dường như đã đủ tư cách tham gia, vì sao không thử?
Lời vừa dứt, vô số ánh mắt lập tức đổ dồn về phía Tiêu Viêm. Từ nãy đến giờ, chưa một ai qua được vòng khảo hạch, chẳng lẽ gã trai trông hết sức bình thường này lại có thực lực như vậy sao?
- Ta không có hứng thú với đại hội, đến đây chỉ để tìm người mà thôi!
Hắn cố ý đè giọng cho khàn đi, nói xong cũng không thèm để ý đến Hỏa trưởng lão nữa mà xoay người bước đi, bỏ lại sau lưng một đám người trợn mắt há mồm.
- Tên này... quá kiêu ngạo đi?
Lão bà bên cạnh liếc nhìn Hỏa trưởng lão rồi dõi theo bóng lưng Tiêu Viêm, cau mày nói:
- Người này có gì đó không đúng sao?
- Không biết... Ta chỉ cảm thấy khoảnh khắc hắn bước vào thạch đạo, năng lượng hỏa thuộc tính trong thiên địa đột nhiên chấn động. Nhưng không hiểu tại sao... người này lại cho ta một cảm giác rất khó tả.
Hỏa trưởng lão cau mày cười khổ một tiếng, rồi thở dài:
- Hơn phân nửa là ảo giác thôi