Sơn đạo thăm thẳm, nhìn từ xa tựa như một con mãng xà khổng lồ uốn lượn men theo sườn núi, cuối cùng ẩn mình vào trong tầng mây. Đứng nơi đây, con người bất giác cảm thấy mình thật nhỏ bé.
Tiêu Viêm không nhanh không chậm từng bước một đi lên đỉnh núi, hai bên sơn đạo được phủ kín bởi những cây thân gỗ màu bạc, trông có chút kỳ dị. Từ trên xuống dưới không hề có cành lá, thẳng tắp như những cột trụ. Điều càng làm Tiêu Viêm kinh ngạc hơn chính là trong những đại thụ màu bạc này lại tản ra lôi điện chi lực vô cùng nồng đậm. Nếu dùng linh hồn cảm ứng, sẽ thấy được lực lượng lôi điện không ngừng từ ngọn cổ thụ tuôn ra, hòa vào biển mây mênh mông rồi biến mất không dấu vết.
Dừng bước quan sát một màn này, Tiêu Viêm như có điều suy nghĩ. Lôi Sơn này có được lực lượng phong lôi kinh khủng như thế, hẳn là có quan hệ không nhỏ với những cái cây này. Có chúng cung cấp lôi lực, biển mây trên trời sẽ vĩnh viễn không tiêu tan. Nếu tu luyện công pháp lôi thuộc tính ở đây thì chẳng khác nào như cá gặp nước, hiệu quả tu luyện sẽ tăng lên gấp bội.
Phong Lôi Các tìm được nơi này quả thật là một phúc địa.
Trong lòng thầm tán thưởng một phen, hắn lại tiếp tục cất bước. Ngay lúc đó, một tiếng hạc kêu thanh thúy đột nhiên vang lên, mọi người liền nhìn thấy một con Thất Thải Hạc khổng lồ từ chân núi bay vút lên, xuyên qua mây mù hướng thẳng đến đỉnh núi.
- Thất Thải Hạc thật lớn, người ngồi trên đó hẳn là Phượng tiểu thư của Phong Lôi Các!
Khi nhìn thấy Thất Thải Hạc, trên sơn đạo liên tục truyền đến những thanh âm vô cùng hâm mộ.
Tiêu Viêm đưa mắt nhìn con hạc khổng lồ trên bầu trời, nhưng ánh mắt hắn không chú ý đến nó mà dán chặt vào thân ảnh đang ngồi trên lưng hạc. Từ bóng hình xinh đẹp, đoan trang và thành thục kia mà nói, đích xác là Phượng Thanh Nhi.
Con hạc lớn cũng không vì những tiếng kinh hô kia mà dừng lại, đôi cánh rung mạnh rồi tức thời vọt vào trong tầng mây, biến mất không thấy đâu nữa.
Đợi đến khi cự hạc biến mất, Tiêu Viêm cũng chậm rãi thu hồi ánh mắt, lông mày hơi cau lại. Nàng ta nhất định mang trên người vật gì đó để che đậy khí tức, nếu không, không thể nào che giấu được thực lực của mình trước sự dò xét của Tiêu Viêm hôm nay.
- Xem ra nữ nhân này quả thật không đơn giản! Nếu như gặp phải, nhất định sẽ là một đối thủ khó lường!
Tiêu Viêm lộ ra vẻ do dự, khẽ thì thào lẩm bẩm. Kẻ mà hắn nhìn không thấu thường là đáng sợ nhất. Ba người Đường Ưng, Vương Trần, Mộ Thanh Loan, mặc dù thực lực cũng rất cường hãn, đều ẩn giấu thực lực, nhưng bọn họ vẫn không khiến cho Tiêu Viêm nảy sinh cảm giác nguy hiểm! Chỉ có Phượng Thanh Nhi này mới làm hắn nhìn không thấu.
- Nếu ta đoán không sai, chỉ sợ đại hội Tứ Phương Các lần này, kẻ thắng cuối cùng sẽ chính là nữ nhân này...
Tiêu Viêm khẽ thở dài một tiếng, loại ý nghĩ này của hắn cũng không có căn cứ thực tế nào, nhưng trong mơ hồ lại có một loại cảm giác khó hiểu, khiến hắn phán đoán như vậy.
Có lẽ là vì Phong Lôi Các mà đối với Phượng Thanh Nhi, hắn chưa từng có chút hảo cảm nào. Mặc dù dung mạo hay khí chất của đối phương đều thuộc hàng nhất lưu, nhưng ngay từ đầu, hắn và nàng đã có một ít khúc mắc. Bởi thế, nếu nhìn nàng ta giành được thắng lợi cuối cùng thì trong lòng ít nhiều cũng có chút khó chịu.
Bĩu môi, Tiêu Viêm trong lòng thầm hừ một tiếng, cũng không nán lại trên sơn đạo thêm nữa. Hắn rảo bước đi nhanh, thân hình dần hóa thành một đạo hắc tuyến, nhắm thẳng đỉnh núi lao vun vút.
Lôi Sơn tuy không thấp nhưng với tốc độ của Tiêu Viêm hiện tại, chưa đến mười phút sau hắn đã thuận lợi đặt chân lên đỉnh núi.
Vừa mới đặt chân lên đỉnh núi, một luồng âm thanh huyên náo như sóng thần lập tức ập vào tai Tiêu Viêm. Do không kịp phòng bị, hắn suýt nữa đã choáng váng, mãi một lúc sau mới hồi phục lại mà vẫn còn cảm thấy kinh hãi. Hắn vừa xoay đầu lại nhìn thì liền trợn mắt há mồm khi thấy một biển người cuồn cuộn, đông nghịt không thấy điểm cuối.
Dù là người như Tiêu Viêm, lúc này cũng có cảm giác chết lặng. Trước đây, hắn không hề nghĩ đại hội Tứ Phương Các lại có sức hấp dẫn đến thế! Số người đổ về đây quả thật đông đến điên cuồng.
Sững sờ một chốc, Tiêu Viêm rốt cuộc đành thở dài một tiếng, thân hình khẽ động, vút lên một cây cự mộc màu bạc. Lúc này, trên những cây cự mộc màu bạc xung quanh cũng đã có không ít người đứng, bởi vậy hành động của Tiêu Viêm cũng không khiến quá nhiều người chú ý.
Từ tầm nhìn này, Tiêu Viêm vừa vặn có thể bao quát toàn cảnh đỉnh Lôi Sơn. Nơi này là một quảng trường cực lớn, toàn bộ đều được làm bằng một loại chất liệu có màu giống như cây đại thụ mà hắn đang đứng, ánh lên màu bạc có chút chói mắt. Đôi chỗ còn gồ ghề lồi lõm, hẳn là nơi đệ tử Phong Lôi Các thường ngày luyện công.
Trên toàn bộ đỉnh núi, thứ hấp dẫn ánh nhìn nhất không gì ngoài một tòa cự tháp màu bạc, cao ít nhất ba bốn mươi trượng, vô cùng hùng vĩ. Bên ngoài lôi quang không ngừng lóe ra, đỉnh tháp chìm hẳn vào trong mây, tạo ra một cảm giác cực kỳ thần bí.
Trên đỉnh núi vẫn có không ít các kiến trúc nhỏ hơn, đó hẳn là nơi ở của các đệ tử. Tiêu Viêm đảo mắt qua một lượt rồi chợt dừng lại ở giữa quảng trường màu bạc. Nơi đó có một ít ghế ngồi được đặt ở vị trí rất trang trọng, xung quanh có một số đệ tử Phong Lôi Các vẻ mặt lạnh lùng đứng thẳng tắp. Toàn thân họ mơ hồ tán phát ra khí thế hùng mạnh, rõ ràng không phải hạng đệ tử bình thường.
Lúc này trên những chiếc ghế đó vẫn chưa có ai, nhưng không cần nghĩ cũng có thể biết, những người ngồi ở đó nhất định có địa vị cực cao trong Tứ Phương Các.
Thấy đại hội vẫn chưa bắt đầu, Tiêu Viêm bèn ngồi xếp bằng xuống, nhắm mắt dưỡng thần.
Hắn ngồi chưa được bao lâu thì một tiếng chuông thanh thúy đột ngột vang lên. Ngay sau đó, từ đỉnh núi có rất đông nhân ảnh thoáng hiện, nhanh chóng tỏa ra xung quanh, chiếm cứ các vị trí hiểm yếu có thể quan sát hết thảy. Bất luận kẻ nào có hành động khác thường, hẳn khó lòng thoát khỏi pháp nhãn của bọn họ.
- Đệ tử Phong Lôi Các quả nhiên được huấn luyện thật nghiêm chỉnh!
Khi tiếng chuông vang lên, Tiêu Viêm cũng đã mở mắt, tùy ý liếc nhìn những bóng người đang mau lẹ mà chỉnh tề vào vị trí, trong lòng âm thầm tán thưởng.
Lúc hắn đang thầm khen thì một tiếng sét inh tai chợt vang lên, một luồng lôi điện chói mắt từ trong tầng mây mạnh mẽ xuyên phá mà ra. Cường quang đột ngột hiện lên làm cho mọi người xung quanh theo quán tính nhắm mắt lại. Tiêu Viêm cũng phải nheo mắt nhìn đạo lôi điện khổng lồ, thì thấy trong đó có mấy thân ảnh chậm rãi hiện ra, cuối cùng xuất hiện trên những chiếc ghế làm bằng ngân mộc tại giữa quảng trường.
Ánh mắt đảo qua, Tiêu Viêm liền dừng lại ở một đạo thân ảnh trong số đó, một tia lãnh ý xẹt qua:
- Phí Thiên?
Khi mọi người mở mắt ra thì đã nhìn thấy bốn người đang ngồi, những tiếng xôn xao kinh hãi vang lên liên tục.
- Phong Lôi Các Tứ đại trưởng lão lần này đều xuất hiện cả rồi! Vị ở giữa hẳn là Lôi Tôn giả trong truyền thuyết?
Nghe vậy, Tiêu Viêm trong lòng cũng khẽ động, ánh mắt liền nhìn vào người ở giữa. Người này thân hình cao lớn, nhìn không quá bốn năm mươi tuổi, nhưng râu trên cằm lại hoàn toàn bạc trắng. Trên người mặc một bộ áo bào màu bạc, áo bào được thêu đầy hoa văn lôi điện, từ xa nhìn lại trông như vật sống, không ngừng lưu chuyển, mơ hồ có một luồng lôi uy từ trong đó tràn ngập ra.
Khí tức của người này tựa hồ kém xa ba người còn lại, thậm chí có cảm giác rất bình thường, nhưng Tiêu Viêm bằng vào linh hồn cảm giác xuất sắc đã nhận thấy từ người này một cảm giác nguy hiểm tột độ. Ngay cả Phí Thiên cũng không tạo cho hắn cảm giác như thế.
- Người đó là Lôi Tôn giả, Ngoại Các chủ của Phong Lôi Các sao? Quả nhiên cực kỳ khủng bố...
Tiêu Viêm khẽ thở ra một hơi, đây có lẽ là lần đầu tiên hắn dùng bản thể để đối mặt với một cường giả Đấu Tôn chân chính. Tuy ở Hồn Điện hắn đã từng gặp Đấu Tôn áo tím kia, nhưng lúc đó Tiêu Viêm chỉ là một luồng linh hồn lực mà thôi.
Vút!
Ngay lúc Tiêu Viêm đang âm thầm kinh thán, một âm thanh xé gió chói tai vang vọng trên đỉnh núi. Mọi người liền kinh ngạc nhìn thấy một thanh cự kiếm khổng lồ đang dữ dội xuyên phá trường không, chợt lóe lên rồi dừng lại giữa quảng trường.
- Ha ha, Kiếm Tôn giả, ngài lúc nào cũng là người đến sớm nhất!
Nhìn thấy thanh cự kiếm trên bầu trời, Lôi Tôn giả cùng mấy vị áo bạc liền đứng dậy. Tiếng cười như sấm của Lôi Tôn giả vang vọng khắp đỉnh núi.
Cự kiếm chợt run lên một trận, hóa thành vô số điểm sáng nhỏ rồi tiêu tán, từ trong đó có hai thân ảnh hiện ra giữa không trung rồi hạ xuống khán đài.
Hai thân ảnh, một già một trẻ. Người trẻ tuổi Tiêu Viêm nhìn rất quen mắt, bởi vì đó chính là Đường Ưng của Vạn Kiếm Các. Lão già đứng bên cạnh y thân hình hơi thấp bé, một thân áo vải trông không chút nổi bật, chẳng khác gì người bình thường. Nhưng bất cứ ai ở đây cũng đều biết, lão đầu này là một nhân vật đáng sợ cùng cấp bậc với Lôi Tôn giả!
- Không ngờ ngay cả Kiếm Tôn giả cũng đã đến! Xem ra đám người đến Phong Lôi Sơn trước đây chỉ là tiền trạm, hiện tại mới là lúc đại hội chân chính bắt đầu.
Kiếm Tôn giả xuất hiện, nháy mắt làm cho bầu không khí xung quanh quảng trường trở nên sôi nổi hẳn lên.
Đối với tiếng cười của Lôi Tôn giả, Kiếm Tôn giả cũng chẳng để ý đến. Lão đảo cặp mắt trắng dã rồi ngồi xuống ghế, Đường Ưng cung kính khoanh tay đứng ngay phía sau.
- Hắc hắc, lão già họ Kiếm này vẫn giữ cái tính tình khó chịu như xưa! Xem ra đối với trận tỉ thí năm đó vẫn còn ghi hận trong lòng đây mà!
Ngay lúc Kiếm Tôn giả vừa ngồi xuống, một thanh âm âm trầm cùng với tiếng cười quái dị chợt vang lên. Từ trên không trung, một đạo hào quang đen tuyền dữ dội lướt đến, rồi giống như thuấn di, trực tiếp hiện ra tại khán đài, không khách khí vung áo bào lên rồi ngồi xuống. Người vừa xuất hiện là một lão giả mặt mày tái nhợt vận áo bào đen, trông có chút âm u. Hai con mắt một đen một trắng nhìn hết sức quỷ dị. Đứng phía sau lão, cũng là một thân ảnh quen thuộc, Vương Trần của Hoàng Tuyền Các.
- Năm đó lão phu vận khí kém một chút mới bại vào tay hắn, so với kẻ không chống đỡ nổi trăm hiệp dưới tay Phong Tôn Giả, cũng đã khá hơn không ít! Ngươi nói có phải không, Hoàng Tuyền Tôn giả?
Kiếm Tôn giả liếc mắt nhìn lão giả áo đen, thản nhiên nói.
Nghe những lời này, lão giả áo đen sắc mặt sa sầm, nhưng vừa định cất lời phản bác, sắc mặt lão đã lại biến đổi, ánh mắt âm trầm ngước nhìn chằm chằm lên bầu trời. Từ nơi đó, một âm thanh tựa rồng ngâm hổ gầm tức thì vang vọng.
- Lão gia hỏa này thật là nhanh!
Kiếm Tôn giả cũng ngẩng đầu, đưa ánh mắt đục ngầu nhìn lên không trung vô tận, cười cười. Lão vừa dứt lời, trên bầu trời, một cơn cuồng phong khổng lồ màu xanh bỗng xuất hiện trên đỉnh núi dưới cái nhìn chăm chú của vô số người. Tại thời điểm cơn lốc xuất hiện, ánh mắt Tiêu Viêm cũng thoáng cái dời đi, nhìn chằm chằm vào người vừa đến, bàn tay cũng siết chặt lại.
- Phong Tôn giả