Cơn lốc khổng lồ màu xanh trên bầu trời vừa xuất hiện liền đột nhiên xao động, một luồng khí tức vô cùng cường đại từ bên trong lan tỏa ra. Ngay sau đó, cơn lốc rung lên rồi hóa thành vô số điểm tinh quang tiêu tán, hai đạo thân ảnh từ trong đó hiện ra, nhẹ nhàng như lá rụng, từ từ đáp xuống trước khán đài.
- Là Phong Tôn Giả? Không ngờ lời đồn đại hội lần này có đủ bốn vị Tôn Giả lại là thật!
- Cường giả Đấu Tôn ngày thường cực kỳ khó gặp, không ngờ một lúc lại xuất hiện cả bốn vị. Đại hội Tứ Phương Các quả nhiên thanh thế to lớn, khó trách lại hấp dẫn nhiều người đến vậy.
- Hắc hắc, không biết lần đại hội này, kẻ nào sẽ giành được thắng lợi cuối cùng?
Hai người vừa xuất hiện đã lập tức thu hút mọi ánh mắt trong toàn trường, Tiêu Viêm cũng không ngoại lệ. Ngay khi hai bóng người hiện thân, ánh mắt hắn lập tức dán chặt vào đó.
Mộ Thanh Loan toàn thân trong bộ y phục màu xanh biếc thì Tiêu Viêm đã gặp qua, nên hắn chỉ lướt nhìn rồi dừng lại ở người bên cạnh nàng.
Đó là một lão giả mặc trường bào màu xanh, mái tóc dài tùy ý xõa trên vai, toát lên vẻ tiêu sái phóng khoáng lạ thường. Dù đã có tuổi nhưng vẫn có thể nhìn ra những đường nét anh tuấn ẩn hiện trên khuôn mặt, không cần nghĩ cũng biết khi còn trẻ tướng mạo tất nhiên không tầm thường. Trong bốn vị Tôn Giả, tướng mạo của người mới tới này là ưa nhìn nhất. Hơn nữa, có lẽ vì tu luyện đấu khí thuộc tính Phong nên khí tức của lão cũng có chút phiêu dật bất định, mang lại cho người ta một cảm giác quỷ dị khó lường.
- Đó chính là Phong Tôn Giả sao?
Tiêu Viêm tỉ mỉ quan sát lão giả áo xanh, trong mắt xẹt qua một tia kích động. Vị Phong Tôn Giả này, hắn đã nghe danh không chỉ một lần. Người này chính là bạn tri kỷ của Dược Lão, nếu lời đồn là thật! Hơn nữa, theo lời Dược Lão, người này cực kỳ trọng tình trọng nghĩa. Nếu đúng như vậy, lần này hắn thật sự đã tìm được một trợ lực to lớn.
Khi trong lòng Tiêu Viêm đang dậy sóng, Lôi Tôn Giả và Kiếm Tôn Giả ở phía đối diện thấy Phong Tôn Giả đến đều mỉm cười chắp tay chào hỏi. Tuy thân phận tương đương, nhưng Phong Tôn Giả thành danh đã lâu, nên hai người vẫn dành cho lão một sự kính nể nhất định. Chỉ có Hoàng Tuyền Tôn Giả ở bên cạnh dường như có chút bất hòa với Phong Tôn Giả, nên chỉ liếc mắt một cái rồi coi như không thấy.
Phong Tôn Giả một thân áo bào xanh khẽ mỉm cười ấm áp, khách khí đáp lại Lôi Tôn Giả và Kiếm Tôn Giả, còn Hoàng Tuyền Tôn Giả ngồi kia, lão cũng chẳng thèm để vào mắt. Hiện giờ đang ở trong địa phận Tứ Phương Các nên ai cũng phải kiềm chế, nhưng đối với Hoàng Tuyền Tôn Giả, từ tính cách che đậy cho đến việc làm không từ thủ đoạn, Phong Tôn Giả cũng có chút không vừa mắt.
Mấy người khách sáo một phen, Lôi Tôn Giả ngẩng đầu nhìn sắc trời, sau đó chậm rãi bước ra, ánh mắt đảo qua khắp quảng trường. Nhất thời, quảng trường đang ồn ào bỗng nhiên im bặt dưới ánh mắt tràn ngập lôi điện kia.
- Hôm nay Phong Lôi Các ta tổ chức đại hội Tứ Phương Các, cảm tạ chư vị đã đến Lôi Sơn cổ vũ. Bất quá, ta phải nhắc nhở một chút về quy củ nơi này... Chắc hẳn mọi người đều đã biết, hy vọng trong lúc đại hội diễn ra sẽ không xuất hiện bất cứ sự náo loạn nào.
Thanh âm của Lôi Tôn Giả nhàn nhạt nhưng lại vang vọng như sấm rền khắp Lôi Sơn. Âm thanh ẩn chứa Lôi uy khiến một vài kẻ thực lực yếu kém, thân thể bất giác run lên nhè nhẹ.
Lời của Lôi Tôn Giả tràn ngập một loại ý chí bá đạo, giống như lôi đình, cương liệt mà không cho phép kẻ khác phản bác. Mặc dù có thể không dễ nghe, nhưng dưới thực lực kinh khủng của lão, không một ai dám lên tiếng phản đối. Lực chấn nhiếp của cường giả Đấu Tôn quả nhiên không tầm thường.
Thấy toàn trường không còn tiếng ồn ào nào nữa, Lôi Tôn Giả mới khẽ gật đầu, bàn tay vung lên, một loạt tiếng chuông thanh thúy vang lên.
- Lần này, số người tham gia đại hội Tứ Phương Các, bao gồm cả bốn đệ tử của Tứ Phương Các, tổng cộng có năm mươi ba người. Vẫn theo quy củ cũ, bắt đầu bằng một trận hỗn chiến, cho đến khi trên sân chỉ còn lại tám người cuối cùng. Bây giờ, tất cả người dự thi hãy tiến vào trường đấu.
Tiếng chuông vừa dứt, thanh âm của Lôi Tôn Giả lại một lần nữa vang lên.
Lời Lôi Tôn Giả vừa dứt, trên quảng trường liền vang lên một trận tiếng xé gió, từng đạo thân ảnh trẻ tuổi lướt vào trường đấu, đồng loạt tản ra bốn phía, nhìn nhau chằm chằm đầy cảnh giác.
Những người này vừa xuất hiện, đại hội lập tức trở nên sôi sục! Tiếng hoan hô điếc tai nhức óc đồng loạt vang lên, như bài sơn đảo hải vọng khắp đỉnh núi, cuồn cuộn lan ra tận chân trời, khiến cho mây đen trên trời cao cũng phải cuộn trào.
Những người dự thi vừa vào sân, trên đài khách quý, ba người Mộ Thanh Loan, Đường Ưng, Vương Trần cũng liếc nhau một cái, thân hình chợt động, nhẹ nhàng nhảy vào quảng trường. Ba người họ vừa vào, đám người xung quanh liền tự động dạt ra một khoảng trống. Ai cũng biết thực lực của ba người họ, bởi vậy tự nhiên không ai dại dột xông lên nạp mạng.
Là những nhân vật chính của đại hội lần này, việc Mộ Thanh Loan, Đường Ưng và Vương Trần vào sân đã trực tiếp khiến tiếng hoan hô xung quanh càng thêm cuồng nhiệt. Bầu không khí trên đỉnh núi từ khi bọn họ xuất hiện liền tiến vào giai đoạn cao trào.
Xuy!
Ba người vừa tiến vào giữa sân, một tiếng hạc gáy trong trẻo bỗng vang lên trên bầu trời. Một con Thất Thải Hạc to lớn từ xa vỗ cánh bay tới, một bóng hình xinh đẹp từ trên lưng nó nhảy xuống, nhẹ nhàng đáp xuống giữa sân đấu mà không gây ra một tiếng động. Tiêu Viêm không cần nhìn cũng biết đó là Phượng Thanh Nhi, khí chất cao quý ấy, quả thật không ai sánh bằng.
Phượng Thanh Nhi xuất hiện, bầu không khí bên ngoài sân đấu lập tức bùng nổ. Ai cũng biết, trong đại hội Tứ Phương Các lần này, người có thể vượt qua nàng e rằng không có ai.
Phượng Thanh Nhi vừa xuất hiện, trên đài khách quý, Phong Tôn Giả, Kiếm Tôn Giả cho đến cả Hoàng Tuyền Tôn Giả, trong mắt đều xẹt qua một tia kinh ngạc. Chỉ thấy một vị Tôn Giả cười nhạt nói:
- Xem ra Lôi Tôn Giả đúng là đã bỏ ra không ít vốn liếng, lại còn tự mình ra tay che giấu thực lực cho nó. Chẳng lẽ định xuất kỳ bất ý hay sao?
Nghe vậy, Lôi Tôn Giả cười ha hả:
- Kiếm Tôn Giả nói quá lời rồi, nha đầu kia thân phận có chút đặc thù, ta làm vậy cũng là bất đắc dĩ mà thôi.
- Lôi Tôn Giả lại định chiếm ngôi đầu Tứ Phương Các đây mà! Đại hội lần này, xem ra phần thắng của Phong Lôi Các là lớn nhất rồi.
Phong Tôn Giả chỉ liếc nhìn Phượng Thanh Nhi một cái rồi nhẹ giọng cười.
- Phong Tôn Giả hiểu lầm rồi, nha đầu Thanh Loan kia chính là người của Thiên Yêu Hoàng tộc. Nếu có thể khiến huyết mạch thức tỉnh, cũng có thể tính là một nhân tài kiệt xuất trong thế hệ trẻ.
Lôi Tôn Giả khoát tay áo cười, nhưng trong mắt lại không giấu được vẻ đắc ý. Lần này, đối với vị trí đứng đầu Tứ Phương Các, lão thật sự đã ôm tham vọng rất lớn!
Đối với lời của hắn, Phong Tôn Giả chỉ cười trừ, không bình luận thêm.
Một bên, Hoàng Tuyền Tôn Giả lại cau mày. Vương Trần được xem là đệ tử kiệt xuất nhất trong những năm gần đây của lão, nhưng nếu so với Phượng Thanh Nhi thì dường như vẫn kém hơn một chút. Xem ra đại hội lần này, địa vị của Hoàng Tuyền Các sẽ không có thay đổi gì lớn rồi.
Trong Tứ Phương Các, Hoàng Tuyền Các vẫn luôn xếp cuối cùng. Dù vậy, Hoàng Tuyền Tôn Giả cũng đành bất lực, dù sao thì hệ thống bồi dưỡng hậu bối của Hoàng Tuyền Các quả thật thua kém hơn nhiều so với ba Các còn lại.
Trên cây ngân mộc, Tiêu Viêm cũng đang tập trung nhìn vào Phượng Thanh Nhi. Đối với cô nàng này, hắn luôn có một cảm giác nguy hiểm mơ hồ. Cảm giác này không liên quan đến thực lực, chỉ là một loại trực giác mà thôi.
Nhíu mày nhìn một lúc, Tiêu Viêm lại dời mắt đi, chậm rãi quan sát khắp quảng trường. Giờ phút này, những người dự thi trên quảng trường đều đang nhìn nhau đầy cảnh giác. Bọn họ tuổi tuy không lớn nhưng thực lực lại rất mạnh. Đó là điều đương nhiên, người có tư cách tham gia đại hội này không phải là hạng tầm thường, nếu không có thiên phú siêu cường thì cũng là kẻ có bối cảnh thâm hậu chống lưng.
"Không hổ là Trung Châu, trẻ tuổi như vậy đã là Đấu Hoàng. Cấp bậc này, cho dù ở Hắc Giác Vực cũng khó mà tìm được, không ngờ chỉ một đại hội Tứ Phương Các đã hấp dẫn nhiều người như thế." Tiêu Viêm khẽ thở dài trong lòng, Trung Châu quả nhiên không hổ là nơi cường giả hội tụ đông nhất trên Đấu Khí Đại Lục. Nơi đây thiên tài nhiều như mây, ai cũng không thể biết được sẽ có một con hắc mã nào đó đột nhiên xuất hiện hay không!
- Ồ?
Đang thầm cảm thán, Tiêu Viêm vừa dời mắt, ánh mắt đột nhiên ngưng lại, một tiếng "Ồ?" kinh ngạc thốt ra từ miệng hắn.
Ánh mắt Tiêu Viêm dừng lại tại một góc quảng trường, nơi có một bóng người áo đen đang đưa lưng về phía hắn. Mặc dù cách khá xa nhưng chẳng biết tại sao, Tiêu Viêm lại cảm thấy bóng lưng này ẩn chứa một nét gì đó rất quen thuộc.
Tiêu Viêm nhíu mày, với thực lực của hắn hôm nay, cảm giác quen thuộc này không thể nào là ngẫu nhiên xuất hiện được.
Lúc Tiêu Viêm còn đang nghi hoặc, nam tử áo đen tay nắm chặt một thanh trường thương đột nhiên nghiêng người qua, vừa đủ để Tiêu Viêm nhìn thấy một bên mặt của gã.
Vừa thấy những đường nét quen thuộc trên khuôn mặt đó, Tiêu Viêm lập tức sững sờ, một lát sau hắn vỗ mạnh tay, mắt lóe lên một tia kinh ngạc.
"Lâm Diễm? Sao hắn lại ở đây?"
Người vừa xuất hiện trong tầm mắt Tiêu Viêm chính là kẻ năm đó đã cùng hắn rời khỏi Học viện Già Nam đến Gia Mã Đế Quốc, Lâm Diễm. Có điều sau này khi Tiêu Viêm bế quan trong sơn cốc đi ra thì Lâm Diễm, Lâm Tu Nhai và Liễu Kình đã cùng nhau rời khỏi đế quốc. Không ngờ bây giờ lại đột nhiên gặp hắn ở nơi này!
Nét kinh ngạc trong mắt dần tan đi, Tiêu Viêm không khỏi lắc đầu. Hắn mới đến Trung Châu chưa đầy nửa năm mà đã gặp không ít người quen cũ. Hai chữ duyên phận quả thật khó lường.
- Nếu đã đông đủ, đại hội có thể bắt đầu!
Trên đài khách quý, Lôi Tôn Giả thấy số người trên sân đã đủ, liền không nói thêm nữa, ngẩng đầu vung tay lên, thanh âm nhàn nhạt vang vọng khắp quảng trường.
Thiên_Lôi_Trúc dẫn ta về nguồn ✿