Thanh âm đột nhiên vang vọng bên tai khiến Lâm Diễm sững sờ, tâm trí thoáng chốc trống rỗng. Ánh mắt hắn chợt mở lớn rồi đột ngột xoay người. Nhưng khi nhìn thấy một khuôn mặt hoàn toàn xa lạ, niềm vui sướng cuồng dại vừa dâng lên trong nháy mắt lại hóa thành kinh ngạc.
- Xuỵt! Đừng lên tiếng!
Nhìn thấy dáng vẻ ngạc nhiên của Lâm Diễm, Tiêu Viêm khẽ cười, thấp giọng nói.
Nghe được giọng nói quen thuộc này, Lâm Diễm cũng nhanh chóng phản ứng lại. Trong mắt tức tốc hiện lên vẻ kích động khó bề che giấu, hắn nhếch miệng cười, gật đầu, dùng thanh âm chỉ hai người nghe thấy đáp:
- Tiểu tử khá lắm! Ngươi cũng đến Trung Châu rồi sao?
Nhìn thấy sắc mặt kích động của Lâm Diễm, Tiêu Viêm cười cười, khoát tay, ra hiệu nơi này không phải chỗ để hàn huyên.
Thấy thế, Lâm Diễm cũng tỉnh táo lại, ánh mắt đảo qua xung quanh. Biến cố đột ngột vừa rồi rõ ràng đã thu hút sự chú ý của toàn trường. Ai cũng có thể nhìn ra Tiêu Viêm đã bất ngờ xông lên, dùng thủ đoạn sấm sét cứu người khỏi tay Vương Trần.
Xung quanh quảng trường cũng có không ít cường giả của Phong Lôi Các đang trấn giữ. Giờ phút này thấy hành động của Tiêu Viêm, tất cả đều kinh hãi, nhanh như chớp lao đến. Tiếng quát phẫn nộ vang dội khắp quảng trường:
- Kẻ tới là ai? Cớ sao lại quấy nhiễu đại hội?
Hơn mười cường giả Phong Lôi Các, sau lưng mọc ra đôi cánh đấu khí, lơ lửng giữa không trung, vây chặt Tiêu Viêm vào bên trong. Ánh mắt họ lạnh lùng, vũ khí sắc bén trong tay ẩn hiện hàn quang.
Biến cố đột ngột nằm ngoài dự liệu của Vương Trần. Đến khi hắn phục hồi tinh thần, ánh mắt âm lãnh liền khóa chặt lấy Tiêu Viêm. Hai thanh chủy thủ đen nhánh trên tay khẽ va vào nhau, phát ra tiếng kim loại va chạm lạnh lẽo đến rợn người.
- Quy củ của đại hội, sau khi đối phương nhận thua thì không được tiếp tục hạ sát thủ. Lúc trước kẻ này lại ngang nhiên phớt lờ quy tắc, các vị không đi hỏi hắn, sao lại hỏi ta?
Tiêu Viêm buông bàn tay đang giữ vai Lâm Diễm ra, ngẩng đầu liếc nhìn hơn mười cường giả Phong Lôi Các, thản nhiên nói. Vì không muốn bại lộ thân phận, giọng nói của hắn đã bị cố ý đè nén cho khàn đi.
Nghe lời này của Tiêu Viêm, hơn mười cường giả Phong Lôi Các cũng sững sờ, liếc mắt nhìn Vương Trần. Cảnh tượng vừa rồi bọn họ tất nhiên đều thấy rõ, nhưng Vương Trần là người của Hoàng Tuyền Các, hơn nữa Hoàng Tuyền Tôn Giả cũng đang ngồi xem ở phía trên. Bọn họ có thể làm gì được chứ, đương nhiên chỉ đành mở một mắt nhắm một mắt. Nào ngờ nửa đường lại nhảy ra một Tiêu Viêm, hơn nữa kẻ xông vào này còn không biết điều chút nào. Bối cảnh của Vương Trần kia đâu thể dùng đãi ngộ như người thường được?
Thế nhưng, dù trong lòng nghĩ vậy, bọn họ đương nhiên sẽ không nói ra trước mặt mọi người. Vương Trần quả thực đã sai, Tiêu Viêm ra tay cứu giúp, tuy có chút không hợp quy củ nhưng cũng là hợp tình hợp lý.
- Chỉ là một tên phế vật dựa vào vận khí mới đến được đây thôi, giết thì giết, có gì to tát?
Bọn họ khó mở miệng, nhưng Vương Trần lại không hề kiêng kỵ, lập tức cười lạnh một tiếng. Giọng nói âm lãnh tràn ngập vẻ khinh thường.
- Ngươi!
Nghe vậy, Lâm Diễm vốn tính tình nóng nảy, lửa giận trong mắt bùng lên. Hắn vừa bước lên một bước đã bị Tiêu Viêm giữ lại.
Bị Tiêu Viêm ngăn cản, Lâm Diễm chỉ đành hung hăng cắn răng, quay đầu lại, không cam lòng nhìn Tiêu Viêm. Trong ký ức của hắn, Tiêu Viêm không phải loại người thích nhẫn nhịn.
- Người của Hoàng Tuyền Các xem ra cũng chỉ có tố chất như vậy. Ngươi đi được đến đây cũng chỉ dựa vào danh tiếng của Hoàng Tuyền Các mà thôi, chẳng có gì đáng kiêu ngạo!
Tiêu Viêm giữ chặt Lâm Diễm, ánh mắt nhìn thẳng về phía Vương Trần, cũng cười lạnh đáp. Đối với kẻ này, hắn đã sớm chướng mắt.
Nghe thế, ánh mắt Vương Trần bỗng trở nên âm hàn như rắn độc, khuôn mặt gần như hiện lên vẻ dữ tợn.
Giờ phút này trên quảng trường, ánh mắt của những người dự thi khác cũng đổ dồn về phía này. Sau khi một số người lướt mắt qua Tiêu Viêm, đều nhướng mày, lắc đầu, thầm nói một câu:
- Không biết sống chết!
Thực lực bề ngoài của Tiêu Viêm được hắn áp chế ở khoảng Bát tinh Đấu Hoàng. Nhưng với linh hồn lực lượng hiện giờ, đừng nói là những người này, cho dù là cường giả như Phí Thiên cũng khó lòng nhìn thấu thực lực chính xác của hắn. Duy chỉ có một ngoại lệ, đó chính là Phượng Thanh Nhi. Khi ánh mắt nàng nhìn đến Tiêu Viêm, đôi mày liễu liền hơi cau lại. Cảm ứng đặc thù bẩm sinh khiến nàng mơ hồ cảm thấy người trước mặt này dường như có một cảm giác quen thuộc.
- Hoàng Tuyền Các thế nào còn chưa đến lượt một tên tiểu bối như ngươi bình luận. Ngươi là đệ tử của ai? Nói ra để lão phu nghe thử, có thể dạy dỗ ra đệ tử cuồng ngạo như vậy, hẳn lão sư của ngươi cũng phải có chút bản lĩnh?
Tiếng cười lạnh của Tiêu Viêm vừa dứt không lâu, Hoàng Tuyền Tôn Giả ngồi trên đài cao cuối cùng cũng nâng mí mắt, liếc nhìn Tiêu Viêm. Trong thanh âm thản nhiên ẩn chứa một tia lạnh lẽo.
Trong lúc nói chuyện, Hoàng Tuyền Tôn Giả cũng đánh giá Tiêu Viêm từ trên xuống dưới một lượt, trong mắt xẹt qua một tia kinh ngạc. Hắn liếc mắt một cái là biết người trước mặt đã cố ý thay đổi dung mạo. Điều khiến hắn kinh ngạc nhất chính là khí tức của người này lại có một loại cảm giác mông lung. Khi hắn muốn tìm hiểu kỹ hơn thì lại cảm giác đối phương được bao phủ trong một ngọn lửa vô cùng nóng bỏng. Tuy nhiên, dù có nhiều trở ngại, bằng vào nhãn lực sắc bén, già đời của mình, hắn vẫn phát giác ra thực lực của người này e rằng ít nhất cũng đã đạt đến Đấu Hoàng đỉnh phong.
Cảm giác dò xét bị ngăn cản này làm Hoàng Tuyền Tôn Giả kinh ngạc nhất. Lấy thực lực Đấu Tôn đường đường của hắn mà lại không nhìn thấu thực lực của một tên tiểu bối ư?
Trong khi Hoàng Tuyền Tôn Giả kinh ngạc, Lôi Tôn Giả, Phong Tôn Giả, Kiếm Tôn Giả ở bên cạnh cũng có cảm giác tương tự, trong lòng không khỏi có chút ngạc nhiên. Hoàng Tuyền Tôn Giả đột nhiên mở miệng cũng khiến Tiêu Viêm nhíu mày. Hắn không ngờ chuyện tranh đấu của đám tiểu bối mà lão gia hỏa này cũng xen vào. Hắn lập tức hướng về phía lão chắp tay, không kiêu ngạo không nịnh nọt nói:
- Hoàng Tuyền Tôn Giả thật quá để mắt đến tiểu tử. Nhưng tiểu tử chỉ là luận sự mà thôi. Trước đó bằng hữu của tiểu tử đã nhận thua nhưng đối phương vẫn hạ sát thủ, cách làm như vậy đã vi phạm quy củ của đại hội. Ba vị Tôn giả đại nhân còn lại cũng đều thấy rõ, trong lòng hẳn đã biết việc này ai đúng ai sai.
Thấy Tiêu Viêm đối mặt với bốn vị Đấu Tôn cường giả mà không hề có chút bối rối nào, không ít người ở đây đều thầm bội phục. Tâm tính như thế không phải người bình thường có thể sở hữu. Dù sao, cường giả Đấu Tôn nào mà không phải là bá chủ một phương, nói là có thể hô mưa gọi gió cũng không ngoa.
Câu trả lời của Tiêu Viêm cũng có chút ngoài dự liệu của ba người Lôi Tôn Giả. Nhưng chưa đợi họ đáp lời, sắc mặt của Hoàng Tuyền Tôn Giả đã càng thêm âm trầm, thanh âm lạnh như băng nói:
- Miệng lưỡi thật lợi hại! Lôi Tôn Giả, giải quyết nhanh phiền toái nhỏ này đi, đừng để trì hoãn đại hội.
Lôi Tôn Giả nhẹ nhàng gõ lên tay ghế, khuôn mặt không nhìn ra hỉ nộ. Hắn nhàn nhạt cười, ánh mắt nhìn về phía Phong Tôn Giả và Kiếm Tôn Giả bên cạnh, nói:
- Ha ha! Hai vị thấy chuyện này nên xử lý thế nào?
Lão gia hỏa này thật giảo hoạt, biết loại chuyện này dễ đắc tội người khác. Vương Trần đuối lý nhưng hắn là người của Hoàng Tuyền Các, lại có Hoàng Tuyền Tôn Giả ở đây. Còn Tiêu Viêm, nếu đổ lỗi cho hắn thì chắc chắn sẽ bị người đời cho rằng Phong Lôi Các bất công, bất lợi cho danh tiếng của tông môn. Nhưng nếu không làm gì thì lại sợ đắc tội Hoàng Tuyền Tôn Giả. Bởi vậy, hắn trực tiếp ném vấn đề nan giải này cho Phong Tôn Giả và Kiếm Tôn Giả.
- Cứ theo quy củ mà làm! Kẻ nào làm ảnh hưởng đến đại hội đều phải phạt nặng. Nhưng niệm tình người này vi phạm lần đầu, phạt năm mươi Lôi trượng, rồi đuổi khỏi Lôi Sơn.
Hoàng Tuyền Tôn Giả xen vào, giọng điệu hờ hững. Cái giọng điệu ấy giống như đang nói một việc nhỏ nhặt không đáng kể. Đương nhiên, với thực lực của hắn, hắn hoàn toàn có tư cách nói những lời này.
- Nhưng lỗi không phải tại hắn. Xử phạt lung tung, chẳng phải ngài muốn Lôi Tôn Giả mang tiếng bất công hay sao?
Phong Tôn Giả cười, liếc mắt nhìn Hoàng Tuyền Tôn Giả một cái rồi nói.
Nghe vậy, ánh mắt Hoàng Tuyền Tôn Giả nhất thời trở nên âm lãnh hơn nhiều. Hoàng Tuyền Các vốn không có danh tiếng tốt đẹp gì, hôm nay trước mặt mọi người lại bị Tiêu Viêm châm chọc. Nếu cứ để Tiêu Viêm bình an rời đi, danh tiếng của Hoàng Tuyền Các sẽ bị tổn hại.
- Ha ha, Phong Tôn Giả nói không sai. Tuy người này quấy nhiễu đại hội nhưng chuyện xảy ra cũng có nguyên nhân, hơn nữa hành động của Vương Trần cũng có chút coi thường quy củ. Nếu ngược lại còn xử phạt người này thì đúng là không ổn. Ta thấy hay là thế này, mỗi bên lùi một bước, để người này mang bằng hữu của hắn rời đi, đại hội cứ tiếp tục, thế nào?
Kiếm Tôn Giả vuốt vuốt chòm râu, nhàn nhạt cười nói.
Lôi Tôn Giả sững sờ, trong lòng cũng bất đắc dĩ lắc đầu. Hai lão già này rõ ràng là muốn làm mất mặt Hoàng Tuyền Tôn Giả một phen. Nhưng lời họ nói quả thực có lý. Phong Lôi Các của hắn không phải Hoàng Tuyền Các, phong cách hành sự hoàn toàn khác biệt. Bởi vậy, hắn chỉ có thể cười áy náy với Hoàng Tuyền Tôn Giả.
Nhìn thấy thần sắc của Lôi Tôn Giả, sắc mặt Hoàng Tuyền Tôn Giả càng thêm khó coi. Ánh mắt lạnh như băng của lão chăm chú nhìn Tiêu Viêm ở giữa sân đang khẽ thở phào nhẹ nhõm, trên khuôn mặt thoáng hiện lên một tia hung lệ. Lão chợt cất giọng, nói trước cả Lôi Tôn Giả:
- Ngươi đã cho rằng Vương Trần chỉ dựa vào danh tiếng của Hoàng Tuyền Các mới đi được đến đây. Vậy thì, bản tôn cho ngươi một cơ hội, để ngươi cùng hắn giao thủ một trận. Bất kể kết quả thế nào, ngươi vẫn có thể mang bằng hữu của mình bình an rời đi, thế nào?
Lời này của Hoàng Tuyền Tôn Giả lập tức khiến cả quảng trường xôn xao, mà Tiêu Viêm cũng hơi nhíu mày. Lão gia hỏa này dường như không có khí độ mà một cường giả Đấu Tôn nên có.
- Đừng để ý đến lão bất tử này, chúng ta đi…
Sắc mặt Lâm Diễm cũng hơi đổi, hắn giữ chặt Tiêu Viêm định rời đi. Hắn không ngờ lão gia hỏa kia lại nói đến mức này. Thực lực của Vương Trần hắn biết rất rõ, trong sân đấu này, e rằng chỉ có vài người cỡ Phượng Thanh Nhi mới có thể đấu một trận với hắn.
- Nếu không dám ứng chiến, vậy dập đầu ba cái về phía sư phụ ta, việc này coi như xong. Nếu không, các ngươi đừng hòng đi!
Đầu lưỡi đỏ tươi của Vương Trần nhẹ nhàng liếm thanh chủy thủ sắc bén, hướng về phía Tiêu Viêm cười dữ tợn, gằn từng tiếng.
Hai tròng mắt đen nhánh của Tiêu Viêm chăm chú nhìn Vương Trần. Bàn tay trong tay áo chậm rãi nắm chặt lại.
Đánh? Hay không đánh?
Ánh mắt của tất cả mọi người đều đổ dồn về phía Tiêu Viêm. Bọn họ cũng muốn biết, đối mặt với sự khiêu khích như vậy của Vương Trần, người thanh niên vẫn luôn tỏ ra không kiêu ngạo không nịnh nọt này sẽ ứng đối ra sao. Mặc dù phần lớn mọi người không ôm hy vọng gì, nhưng vì chướng mắt bộ dạng kiêu ngạo của Vương Trần, họ lại hy vọng Tiêu Viêm thật sự có thể cùng hắn đấu một trận.
Dưới ánh mắt chăm chú của tất cả mọi người, một lát sau, Tiêu Viêm rốt cục chậm rãi thở ra một hơi.
- Tiêu Viêm, đừng vọng động…
Nhìn thấy bộ dạng của Tiêu Viêm, Lâm Diễm biến sắc, vội vàng nói.
Tiêu Viêm quay đầu lại cười với hắn, sau đó dễ dàng thoát khỏi tay hắn, nhẹ giọng nói:
- Yên tâm, người từ Nội viện đi ra sẽ không yếu hơn người của Hoàng Tuyền Các bọn hắn.
Lời vừa dứt, Tiêu Viêm chậm rãi bước lên phía trước. Ánh mắt nhìn thẳng Vương Trần, hai chữ nhàn nhạt thốt ra lại khiến cho nhiệt huyết của vô số người trên quảng trường trong nháy mắt sôi trào.
- Đến đây