Nhìn Tiêu Viêm từng bước tiến ra, bên ngoài sân đấu lập tức vang lên những tràng pháo tay. Bất luận Tiêu Viêm có phải là đối thủ của Vương Trần hay không, chỉ riêng việc hắn dám đứng ra đối mặt với lời khiêu chiến này, phần dũng khí đó cũng đủ khiến người khác thầm tán thưởng.
Trên đài cao, khuôn mặt khô héo như vỏ cây của Hoàng Tuyền Tôn Giả thoáng hiện lên một nụ cười âm lãnh. Mặc dù tiểu tử trước mặt có phần cổ quái, nhưng lão vẫn tuyệt đối tin tưởng vào Vương Trần. Thực lực thật sự của hắn sau khi được Thiên Sơn Huyết Đàm gột rửa đã đặt một chân vào cấp bậc Đấu Tông. Chỉ cần cho hắn đủ thời gian, việc chính thức tiến vào Đấu Tông cũng không còn xa. Hơn nữa, ngay cả trước kia, Vương Trần dốc toàn lực cũng có thể giao tranh với cường giả Đấu Tông, huống chi là bây giờ.
- Lôi Tôn Giả, chiếm dụng một chút thời gian của đại hội, chắc không thành vấn đề chứ?
Hoàng Tuyền Tôn Giả quay đầu, nhìn về phía Lôi Tôn Giả mà nhàn nhạt cười nói.
Nghe vậy, Lôi Tôn Giả cũng mỉm cười, không hề từ chối. Dù Tiêu Viêm trông có vẻ kỳ dị, nhưng trong lòng Lôi Tôn Giả, sức nặng của hắn rõ ràng còn kém xa Hoàng Tuyền Tôn Giả. Một chút thời gian này, đương nhiên là phải nể mặt.
- Hy vọng không kéo dài quá lâu.
Hoàng Tuyền Tôn Giả mỉm cười, ánh mắt chuyển về phía Vương Trần trong sân, thản nhiên nói:
- Chuyện này do ngươi gây ra, vậy thì tự ngươi giải quyết đi. Nếu không làm được, ngươi hẳn biết hậu quả.
Nghe những lời của Hoàng Tuyền Tôn Giả, bàn tay cầm thanh chủy thủ đen kịt của Vương Trần cũng thoáng run lên. Hắn hơi cúi người về phía Hoàng Tuyền Tôn Giả, trên khuôn mặt hiện lên nụ cười dữ tợn:
- Lão sư cứ việc yên tâm. Kẻ này vũ nhục Hoàng Tuyền Các chúng ta, đệ tử nhất định sẽ bắt hắn phải trả một cái giá thật đắt.
Hoàng Tuyền Tôn Giả chậm rãi ngả người vào lưng ghế, khẽ gật đầu.
Kiếm Tôn Giả và Phong Tôn Giả ở bên cạnh thấy tình hình như vậy, chân mày hơi nhíu lại nhưng cũng không nói thêm gì. Nếu cứ tiếp tục ngăn cản, chỉ sợ lão gia hỏa Hoàng Tuyền kia hôm nay sẽ thật sự nổi cơn thịnh nộ.
Những người dự thi trong sân sau khi nghe Lôi Tôn Giả tuyên bố liền tự động lùi sang một bên. Tất cả ánh mắt đều đổ dồn về phía Tiêu Viêm ở giữa sân với vẻ kỳ quái. Bọn họ không ngờ kẻ kia lại thật sự dám chấp nhận lời khiêu chiến của Vương Trần, thật không biết là kẻ điên hay thực sự có chỗ dựa.
Phượng Thanh Nhi khẽ cau mày nhìn thân ảnh của Tiêu Viêm, đôi bàn tay ngọc vén lọn tóc trên trán, trong mắt thoáng hiện lên một tia nghi hoặc.
Đại hội vì thế mà tạm dừng, nhưng bầu không khí trên đỉnh núi chẳng những không lắng xuống mà còn trở nên sôi trào hơn bởi những tiếng hò hét khản cả giọng. Rất nhiều người đều muốn biết, rốt cuộc Tiêu Viêm có thể chống đỡ được bao lâu dưới tay Vương Trần. Đương nhiên, trong đó cũng không thiếu những kẻ mang tâm lý muốn chứng kiến một cảnh tượng khó tin.
Nhìn Tiêu Viêm chậm rãi bước vào sân đấu, Lâm Diễm lo lắng xoa tay, trong lòng có chút hối hận. Hắn mơ hồ cảm nhận được khí tức của Tiêu Viêm mạnh hơn hắn rất nhiều. Nhưng Vương Trần kia lại là một Đấu Hoàng đỉnh phong thực thụ, hơn nữa nghe đồn kẻ này còn có thực lực đối kháng với cường giả Đấu Tông. Điều khiến hắn lo lắng nhất chính là Vương Trần xưa nay ra tay cực kỳ độc ác, phàm là kẻ giao đấu với hắn, không chết cũng tàn phế. Tiêu Viêm đối chiến với hắn, sợ là dữ nhiều lành ít!
- Mẹ kiếp! Nếu tên khốn này dám làm Tiêu Viêm bị thương, lão tử liều cái mạng này cũng không để hắn sống yên!
Lâm Diễm hung hăng nghiến răng, trong mắt lóe lên hung quang. Hắn vốn là người trọng tình trọng nghĩa, lại có giao tình không cạn với Tiêu Viêm. Nếu Tiêu Viêm xảy ra chuyện, hắn tuyệt đối sẽ không khoanh tay đứng nhìn.
Giữa sân, Vương Trần với vẻ mặt âm lãnh nhìn Tiêu Viêm chậm rãi đi tới, cuối cùng đứng lại ở vị trí cách đó không xa. Thanh chủy thủ trong tay hắn xoay chuyển một cách linh hoạt, rồi đột nhiên bị bàn tay siết chặt, ngoan ngoãn nằm im.
- Bây giờ nhận thua, dập đầu ba cái, ta có thể cho ngươi lăn khỏi Lôi Sơn…
Vương Trần liếc mắt nhìn Tiêu Viêm, cười lạnh nói.
Nhìn khuôn mặt âm trầm hung ác của Vương Trần, Tiêu Viêm chỉ khẽ cười, bàn tay nắm chặt, đấu khí trong cơ thể nhất thời tuôn ra, nhanh chóng ngưng tụ thành một thanh trường xích bằng năng lượng màu xanh biếc. Bởi vì Huyền Trọng Xích quá mức nổi danh, hắn sợ rằng vừa lấy ra sẽ lập tức bị nhận ra thân phận. Mà thanh trường xích do năng lượng ngưng tụ thành này, hình dáng mơ hồ, nhìn qua lại có vài phần giống một thanh đại đao.
Thấy Tiêu Viêm trực tiếp phớt lờ lời nói của mình, nụ cười âm trầm trên mặt Vương Trần càng thêm đậm, sát ý trong mắt cũng vì thế mà tăng vọt.
- Tiểu tử, ta sẽ cho ngươi hối hận vì đã đắc tội với Hoàng Tuyền Các!
Thanh âm âm trầm vừa dứt, thân hình Vương Trần khẽ động, hóa thành một đạo hắc ảnh, trong chớp mắt đã quỷ dị xuất hiện sau lưng Tiêu Viêm. Chủy thủ trong tay nhanh như chớp đâm thẳng vào hai yếu huyệt là yết hầu và trái tim của Tiêu Viêm.
Tốc độ của Vương Trần tuy nhanh, nhưng chủy thủ còn chưa kịp chạm đến thân thể Tiêu Viêm thì thanh trường xích màu xanh biếc đã xuất hiện sau lưng, dễ dàng đỡ lấy đòn công kích.
Một kích thất bại, sắc mặt Vương Trần cũng không hề biến đổi. Đấu khí màu đen mang theo hàn khí âm lãnh như độc xà quấn quanh chủy thủ, rồi đột nhiên hóa thành hai con cự mãng màu đen, nhanh như chớp vòng qua trường xích năng lượng, hung hãn bắn thẳng về phía đầu của Tiêu Viêm.
Ầm! Ầm!
Hai con cự mãng màu đen vừa lao tới đã bị quyền phong mang theo tiếng nổ trầm thấp chặn đứng, ngay tại chỗ bị chấn vỡ tan tành. Sau khi đánh tan cự mãng, trường xích năng lượng trong tay Tiêu Viêm cũng vung lên, mang theo tiếng gió rít trầm đục, mạnh mẽ phản công. Kình phong mãnh liệt trực tiếp bức lui Vương Trần.
- Cũng chỉ đến thế mà thôi!
Trọng xích khẽ vác lên vai, trên khuôn mặt Tiêu Viêm nở một nụ cười. Nhưng thanh âm bình thản đó lại khiến ánh mắt Vương Trần trở nên vô cùng hung ác.
- Chỉ là khởi động một chút thôi. Đừng có mạnh miệng!
Đầu lưỡi đỏ tươi khẽ liếm môi, đấu khí đen kịt như mực từ trong cơ thể hắn bùng phát, tựa như một cột mực khổng lồ phóng thẳng lên trời. Độ hùng hậu của cỗ đấu khí này đã vượt xa cường giả Đấu Hoàng bình thường.
Lúc này, chỉ riêng khí thế, Vương Trần đã có thể được xem là một cường giả chuẩn Đấu Tông. Tuy vẫn còn chênh lệch rất lớn so với Đấu Tông chân chính, nhưng dẫu sao vẫn mạnh hơn nhiều so với những cường giả Đấu Hoàng đỉnh phong khác.
Cảm nhận được khí thế mạnh mẽ của Vương Trần, bên ngoài sân đấu liền vang lên từng tràng kinh hô, trong đó không thiếu sự hâm mộ. Vương Trần hiện tại gần như đã bước một chân vào cấp bậc Đấu Tông, ranh giới giữa Đấu Hoàng và Đấu Tông đã bị hắn vượt qua một nửa, nửa còn lại cũng chỉ là vấn đề thời gian.
Trong sân, ba người Phượng Thanh Nhi, Mộ Thanh Loan, Đường Ưng lại không có chút kinh ngạc nào. Bọn họ cũng đã từng ngâm mình trong Thiên Sơn Huyết Đàm, cũng thu được lợi ích không nhỏ. Việc Vương Trần có thể bước một chân vào Đấu Tông cũng không nằm ngoài dự đoán.
- Chuẩn Đấu Tông sao…?
Ánh mắt nhìn Vương Trần đang được đấu khí hùng hậu bao bọc, Tiêu Viêm khẽ híp mắt lại, lẩm bẩm. Tại Thiên Sơn Sơn Mạch, hắn đã từng giao thủ với kẻ này. Khi đó, Vương Trần rõ ràng chỉ là Đấu Hoàng đỉnh phong, hiện giờ lại có đột phá, hẳn là nhờ vào Thiên Sơn Huyết Đàm.
- Bây giờ, ngươi đã mất đi cơ hội hối hận cuối cùng…
Khuôn mặt Vương Trần lúc này vô cùng dữ tợn, trông cực kỳ đáng sợ.
Tiêu Viêm nhíu mày, kẻ này quả thật có chút khó chơi. Nếu cứ dây dưa thế này, không chừng sẽ kéo dài rất lâu, mà trong lúc đó lại có thể bị người khác nhìn ra manh mối. Bởi vậy, tốt nhất là nên tốc chiến tốc thắng!
Ngay khi Tiêu Viêm vừa quyết định, nụ cười trên mặt Vương Trần cũng theo khí thế dâng lên đỉnh điểm mà càng thêm nồng đậm. Thân hình hắn vừa động, đấu khí mang theo tính ăn mòn mãnh liệt đã để lại trên mặt đất một vết nứt sâu hoắm.
- Thực Cốt Viên Chủy Vũ!
Giờ phút này, tốc độ của Vương Trần đã nhanh hơn trước rất nhiều. Trong chớp mắt, hắn đã xuất hiện trước mặt Tiêu Viêm. Hai thanh chủy thủ trong tay hóa thành vô số đạo hắc quang, ngay cả không gian cũng bị vạch ra từng vết đen nhánh. Góc độ mà chủy thủ vũ động cực kỳ quỷ dị, gần như bao trùm toàn bộ phạm vi xung quanh Tiêu Viêm. Bên trong hắc quang mang theo từng luồng hàn ý khiến người ta kinh hồn bạt vía.
Ánh mắt Tiêu Viêm ngưng lại. Đấu kỹ mà Vương Trần đang thi triển hẳn là một loại cao cấp, e rằng cấp bậc không thấp. Hoàng Tuyền Các có thể đứng vào hàng Tứ Các, quả nhiên không phải hư danh!
- Lục Hợp Du Thân Xích!
Trọng xích trong tay cũng tùy tâm mà động, nhanh chóng vung lên tạo thành từng lớp xích ảnh, hình thành một tấm xích võng dày đặc, bao bọc toàn bộ thân thể Tiêu Viêm.
Đinh! Đinh! Đinh!
Hắc quang ùn ùn kéo đến đều bị xích võng chặn lại, những âm thanh trong trẻo vang lên không dứt. Mỗi một lần va chạm, một cỗ năng lượng dao động khổng lồ lại bùng phát, khiến cho sân đấu làm bằng ngân mộc cứng rắn cũng bị vẽ ra từng vết nứt như mạng nhện.
Nhìn màn giao thủ hoa cả mắt giữa sân, xung quanh nhất thời vang lên từng tiếng xôn xao kinh hãi. Không ai ngờ rằng, ngay cả khi Vương Trần đã đẩy đấu khí lên đến đỉnh phong, Tiêu Viêm vẫn có thể giao chiến ngang ngửa mà không hề rơi vào thế hạ phong.
Đến lúc này, dù là kẻ ngu ngốc nhất cũng có thể nhìn ra, việc Tiêu Viêm nghênh chiến không phải là hành động lỗ mãng, mà là hắn thật sự có đủ tư cách và thực lực để đối đầu.
Trên đài cao, nụ cười trên mặt Hoàng Tuyền Tôn Giả ngày càng nhạt đi, đến cuối cùng gần như hoàn toàn biến thành vẻ âm trầm. Trong cảm ứng của lão, khí thế của Tiêu Viêm đang không ngừng tăng lên. Chỉ trong thời gian ngắn ngủi đã gần bằng Vương Trần, hơn nữa vẫn còn tiếp tục dâng cao!
Trên khuôn mặt của đám người Phong Tôn Giả, Lôi Tôn Giả, Kiếm Tôn Giả cũng dần hiện lên vẻ kinh ngạc, trong lòng đều có suy nghĩ riêng. Người này quả nhiên đã che giấu thực lực. Nếu cứ tiếp tục thế này, kẻ gặp bất lợi e rằng sẽ là Vương Trần. Vừa nghĩ đến đây, trên mặt Phong Tôn Giả và Kiếm Tôn Giả không khỏi hiện lên một nụ cười hả hê.
Trong khi hai người bọn họ đang vui sướng khi thấy người khác gặp họa, thì giữa sân đấu đột nhiên phát sinh biến cố. Chỉ thấy xích ảnh vốn đang bao quanh thân thể Tiêu Viêm bỗng nhiên tiêu tán. Cùng lúc đó, một cỗ khí tức mạnh mẽ hơn xa Vương Trần, giống như một ngọn núi đột ngột mọc lên giữa bình nguyên, hung hãn tuôn ra bao trùm cả không trung.
Đấu khí hùng hậu dễ dàng phá tan nhận võng do chủy thủ của Vương Trần tạo nên. Xích ảnh lóe lên, một ngọn lửa quỷ dị nhanh như chớp ngưng tụ trên đỉnh thước.
☾ Bước vào thế giới mộng mơ… Thiên Lôi Trúc dịch từng tờ yêu thương ☽