Vương Trần khẽ cười, trước ánh mắt kinh ngạc của tất cả mọi người, hắn cất giọng nói. Vừa dứt lời, vô số ánh mắt mang theo vẻ kinh ngạc không thể tin nổi lập tức dồn về phía Tiêu Viêm.
- Tiêu Viêm? Chính là Tiêu Viêm có xích mích với Phong Lôi Các?
- Là kẻ đã mạnh mẽ phá vỡ Cửu Thiên Lôi Ngục Trận của tam đại trưởng lão Phong Lôi Các, lại còn thoát được khỏi tay Phí Thiên?
Dưới quảng trường, vô số người trong nháy mắt đều trợn mắt há mồm. Ai cũng không ngờ rằng, người trẻ tuổi lạ mặt vừa đánh bại Vương Trần lại chính là Tiêu Viêm, kẻ đã gây nên sóng gió huyên náo khắp Bắc Vực. Điều khiến bọn họ khó tin nhất là, người này biết rõ có hiềm khích với Phong Lôi Các mà vẫn dám đến đây? Đây chẳng phải là tự chui đầu vào lưới sao?
- Người này lại có thể là Tiêu Viêm? Hắn điên rồi sao?
Miệng Đường Ưng cũng hơi há ra, kinh ngạc nhìn Tiêu Viêm, khuôn mặt vốn băng lãnh cũng hiện lên một nét kinh ngạc.
- Tên ngu xuẩn này thế mà cũng đến đây?
Trên khuôn mặt xinh đẹp tuyệt trần của Mộ Thanh Loan cũng thoáng biến đổi, nàng thế nào cũng không ngờ được, kẻ này lại dám đến Lôi Sơn.
- Hóa ra là hắn. Khó trách… Không ngờ lá gan của hắn cũng lớn đến mức này, xem ra thật sự không hề để Phong Lôi Các của ta vào mắt.
Đôi mắt đẹp của Phượng Thanh Nhi cũng dừng lại trên người Tiêu Viêm, khóe môi chậm rãi nhếch lên một đường cong nhỏ, mơ hồ để lộ ra một tia lãnh ý và cao ngạo. Đối với người này, nàng cũng rất muốn chân chính giao đấu một lần để vãn hồi thanh danh cho Phong Lôi Các, chỉ tiếc là chưa có cơ hội.
Giữa lúc đám người bên dưới xôn xao, nhóm người Lôi Tôn giả trên đài cao cũng sững sờ, một lát sau mới chậm rãi hoàn hồn. Nét cười trên mặt dần thu lại, Lôi Tôn giả không chút biểu cảm nhìn chằm chằm Tiêu Viêm trên quảng trường, ngón tay nhẹ nhàng gõ lên thành ghế. Dù âm thanh rất nhỏ nhưng lại mang đến một áp lực vô cùng lớn.
Đối với cái tên Tiêu Viêm này, Lôi Tôn giả cũng từng nghe qua. Có thể bằng vào sức một người mà khiến Phong Lôi Các rơi vào tình trạng chật vật như vậy, bản lĩnh này không phải người thường có thể làm được.
- Phí Thiên, đó chính là tên Tiêu Viêm kia?
Lôi Tôn giả khẽ nghiêng đầu, trong mắt thoáng hiện lên tia lôi điện, nhìn về phía Phí Thiên, thản nhiên hỏi.
Rõ ràng có thể cảm nhận được sự tức giận ẩn chứa trong giọng nói của Lôi Tôn giả. Hoàng Tuyền Tôn giả, người có khuôn mặt vốn lãnh cảm, trong lòng không khỏi hả hê. Không ngờ tên tiểu tử này lại là Tiêu Viêm đang gây ồn ào náo nhiệt gần đây, xem ra chuyện hôm nay có chút thú vị rồi.
Nghe Lôi Tôn giả hỏi, Phí Thiên đang mặc ngân bào vội vàng đứng dậy, sắc mặt giờ phút này có chút khó coi. Vì chuyện của Tiêu Viêm, hắn đã không chỉ một lần bị Lôi Tôn giả la mắng, lại còn bị hai vị bên cạnh cười nhạo, không ngờ bây giờ chuyện này lại bị khơi ra.
Phong Tôn giả và Kiếm Tôn giả bên cạnh cũng vì chuyện này mà giật mình, ánh mắt có chút kỳ dị đánh giá Tiêu Viêm, nhưng vẫn chưa mở miệng. Việc này suy cho cùng cũng là chuyện của Phong Lôi Các, bọn họ tốt nhất không nên xen vào.
Nắm chặt tay áo, Phí Thiên bước lên hai bước, ánh mắt âm trầm nhìn Tiêu Viêm trong sân, lạnh lùng quát:
- Tiểu tử, trên mặt ngươi đang mang thứ gì, tháo xuống cho bổn tọa!
Ánh mắt toàn trường khẽ động, toàn bộ đều tập trung trên người Tiêu Viêm. Hầu hết mọi người ở đây đều biết ân oán giữa Tiêu Viêm và Phong Lôi Các. Nếu thân phận người này được xác nhận, tiểu tử này hôm nay chỉ sợ lành ít dữ nhiều. Mặc kệ hắn có cường đại đến đâu, cũng tuyệt đối không thể thuận lợi chạy trốn trước mặt nhiều cường giả của Phong Lôi Các như vậy!
Dưới vô số ánh mắt chăm chú, sắc mặt Tiêu Viêm cũng có chút âm trầm. Hắn không ngờ lại bị Vương Trần nhận ra, nghĩ lại chắc là do Dị Hỏa. Lúc trước hai người từng giao thủ, Vương Trần đã biết sự áp chế của Dị Hỏa trong chiến đấu, tự nhiên là có ấn tượng vô cùng sâu sắc.
Ánh mắt lạnh lẽo của Tiêu Viêm lướt qua khuôn mặt đang cười của Vương Trần. Chợt một thân ảnh lướt đến phía sau hắn, Lâm Diễm tay cầm trường thương, sắc mặt ngưng trọng xuất hiện bên cạnh, trầm giọng nói:
- Có muốn xông ra không?
Tiêu Viêm hơi lắc đầu, với thực lực của hai người bọn họ, nếu xông ra, e rằng xác suất thành công vô cùng thấp.
- Cứ giao cho ta.
Phất tay, Tiêu Viêm chậm rãi ngẩng đầu, chợt cười lạnh một tiếng, bàn tay đưa lên mặt, tháo tấm mặt nạ da người xuống, lộ ra khuôn mặt thật. Nếu đã không thể che giấu, vậy cũng không cần phải che giấu nữa.
- Sao nào? Phí Thiên các chủ lại muốn ra tay với ta nữa ư?
Nhìn thấy khuôn mặt đã khắc sâu trong trí nhớ của mình, sắc mặt Phí Thiên rốt cuộc hoàn toàn âm lãnh, từ cổ họng phát ra tiếng gầm giận dữ. Thân hình hắn khẽ động, trong tiếng sấm vang rền, thân ảnh đột ngột biến mất!
Thấy thân hình Phí Thiên biến mất, sắc mặt Tiêu Viêm cũng khẽ biến đổi. Hắn một chưởng đẩy lui Lâm Diễm bên cạnh, lôi mang trên bàn chân lóe lên, thân thể cũng khẽ động.
Thân thể vừa động, thân ảnh Phí Thiên đã quỷ dị xuất hiện phía sau, một trảo lấp lóe lôi quang vồ tới, mạnh mẽ đánh vào lồng ngực Tiêu Viêm, nhưng chỉ là một tàn ảnh.
- Tàn ảnh?
Cánh tay chấn động làm đạo tàn ảnh vỡ tan, Phí Thiên chậm rãi xoay người, ánh mắt âm hàn nhìn Tiêu Viêm đang lơ lửng trên không trung cách đó mấy trượng, cười lạnh nói:
- Mấy tháng không gặp, thực lực đã tiến bộ không ít, khó trách lại kiêu ngạo như vậy.
- Phong Lôi Các chẳng qua cũng chỉ giỏi lấy già hiếp trẻ, lấy đông hiếp yếu!
Tiêu Viêm ánh mắt lạnh như băng nhìn chằm chằm Phí Thiên, đột nhiên cười, ánh mắt chuyển lên, nhìn thẳng vào khuôn mặt không chút cảm xúc của Lôi Tôn giả trên ghế cao, nói:
- Nếu Lôi Tôn giả cho rằng tiểu tử và Phong Lôi Các có thù lớn, sao không tự mình động thủ? Với thực lực Đấu Tôn của ngài, tiểu tử tất nhiên không phải là đối thủ, cần gì phải phiền phức như vậy?
Lời Tiêu Viêm vừa dứt, lập tức khiến đám người bên ngoài phải ồ lên. Không ít người cảm thấy Tiêu Viêm có vấn đề, lúc này còn dám khiêu khích Lôi Tôn giả? Nhưng một số người có đầu óc lại thầm khen một tiếng. Lôi Tôn giả là thân phận gì? Cường giả Đấu Tôn, bá chủ một phương tại Trung Châu, thân phận của hắn không thể nào so sánh với Tiêu Viêm, bất kể là thực lực hay thanh danh. Chính vì thế, sau khi Tiêu Viêm nói ra lời này, chỉ cần Lôi Tôn giả còn để ý đến thanh danh, không muốn mang tiếng lấy già hiếp trẻ, hắn sẽ không dám thực sự ra tay.
Nói cách khác, lời này của Tiêu Viêm chính là để chặn đứng mối nguy hiểm lớn nhất. Với thực lực hiện giờ của hắn, chỉ cần không phải cường giả Đấu Tôn ra tay, dù đối mặt với Phí Thiên, một cường giả đỉnh phong, hắn cũng có thể chạy thoát.
- Tiểu tử này cũng rất giảo hoạt.
Kiếm Tôn giả khẽ cười, liếc nhìn Lôi Tôn giả có sắc mặt vẫn không chút biến đổi.
- Không cần dùng trò vặt này trước mặt bổn tôn. Bắt giữ ngươi, còn chưa cần đến lượt bản tôn ra tay.
Lôi Tôn giả thản nhiên nhìn Tiêu Viêm, giọng nói không chút gợn sóng.
- Có bậc tiền bối như Bắc các chủ ra tay, tất nhiên không cần Lôi Tôn giả động thủ. Dù sao đây cũng là việc quen làm của Phong Lôi Các. Hơn nữa, nếu Bắc các chủ không được thì vẫn còn có Tây các chủ, Nam các chủ đó thôi.
Tiêu Viêm cười nói.
- Ha ha, tiểu tử, đừng nói khích. Đây là chuyện của Bắc Các, Tây Nam nhị các sẽ không nhúng tay.
Ngồi trên ghế, một vị đại hán thân hình cường tráng, mình trần, cất giọng sang sảng như sấm, hắn chính là các chủ của Phong Lôi Tây Các.
Nghe tiếng cười này, Phí Thiên khẽ cau mày. Thân phận của hắn và Tiêu Viêm chênh lệch rất lớn, lần trước ra tay đã là bất đắc dĩ, không ngờ cuối cùng lại để hắn chạy thoát, khiến hắn vô cùng mất mặt. Bởi vậy, hôm nay vừa thấy mặt đã không nhịn được mà ra tay, nhưng sau đó cũng có chút tiến thoái lưỡng nan. Hôm nay dù người khác không ra tay, nhưng nếu hắn thật sự động thủ, cũng sẽ mang tiếng ỷ mạnh hiếp yếu. Phong Lôi Các không phải Hoàng Tuyền Các, đối với thanh danh vẫn rất để ý.
Cứ theo tình thế này, nếu hắn không ra tay, những cường giả cùng thế hệ trong Phong Lôi Các nếu không có lệnh của Lôi Tôn giả cũng sẽ không chủ động. Cứ như vậy, ra tay hay không ra tay, đối với hắn mà nói cũng là một việc rất đau đầu.
Trong lòng thoáng suy nghĩ, ánh mắt Phí Thiên hiện lên nét ngoan độc. Tiêu Viêm đã làm thanh danh của Phong Lôi Bắc Các tổn hại quá nhiều, hôm nay dù thế nào cũng không thể buông tha.
Trong lòng Phí Thiên đã có quyết định, một cỗ khí thế đáng sợ dị thường từ trong cơ thể dâng lên. Ngay khi cỗ khí thế này bùng phát, mây đen từ chân trời xa xa cũng cuồn cuộn kéo đến, trong đó sấm rền vang dội, từng tia chớp lóe lên!
Nhìn thấy một màn này, ánh mắt Tiêu Viêm cũng trầm xuống. Hắn thật không ngờ, lão già này lại không màng thanh danh mà ra tay với mình.
- Tiêu Viêm, chạy mau!
Giữa sân, Lâm Diễm chợt quát. Thực lực của Phí Thiên quả thực quá khủng bố, cho dù Tiêu Viêm đã tiến vào Đấu Tông, nhưng sự chênh lệch đó vẫn khó có thể lường được. Hai người giao thủ, Tiêu Viêm gần như không có chút cơ hội sống sót.
Tiêu Viêm chậm rãi lắc đầu. Nơi này là Lôi Sơn, tổng bộ của Phong Lôi Các, muốn đào thoát, nói dễ hơn làm. Thay vì bó tay chịu trói, chi bằng liều mạng một phen còn có chút sinh cơ.
Hơn nữa…
Ánh mắt Tiêu Viêm hơi hướng về phía xa, cuối cùng dừng lại trên người Phong Tôn giả mặc áo xanh đang tiêu sái ngồi trên ghế. Người này, rốt cuộc có như lời lão sư đã nói, là người đáng tin cậy?
Trước mặt mọi người, Tiêu Viêm tự nhiên sẽ không nói ra tên Dược lão. Hắn lập tức hít sâu một hơi, ôm quyền trầm giọng nói:
- Phong Tôn Giả, tiểu tử muốn mời ngài xem một vật!
Thấy Tiêu Viêm đột nhiên chuyển chủ đề sang mình, Phong Tôn giả cũng ngẩn ra, chợt mỉm cười nói:
- Tiểu tử, đây là chuyện của ngươi và Phong Lôi Các, hình như không liên quan gì đến bản tôn?
Hắn và Tiêu Viêm không hề quen biết, tự nhiên sẽ không vì Tiêu Viêm mà đắc tội với Phong Lôi Các, dù rằng hắn cũng không hề e ngại.
Tiêu Viêm cười cười, từ ngón tay tháo chiếc nhẫn đen cổ xưa của Dược Lão xuống, sau đó ném về phía Phong Tôn giả. Nếu thật sự như lời Dược lão nói, đây là người hoàn toàn có thể tin tưởng, vậy thì hành động kế tiếp của người này sẽ tự mình kiểm chứng mọi việc. Đương nhiên, nếu kết quả không như hắn nghĩ, vậy thì hôm nay, hắn vẫn phải một mình vượt qua cửa ải này.
Hơi nhíu mày nhìn vật đen thẫm đang bay tới, Phong Tôn giả dưới vô số ánh mắt chăm chú, đưa tay bắt lấy, sau đó nhẹ nhàng mở ra. Nhất thời, một chiếc nhẫn đen thẫm vô cùng quen mắt đang lặng im nằm trong lòng bàn tay.
Sau khi thấy chiếc nhẫn đó, khuôn mặt đang mỉm cười thản nhiên của Phong Tôn giả trong chốc lát chậm rãi ngưng đọng. Cùng lúc nụ cười đó đông cứng lại, khí tức của cả đất trời dường như cũng ngưng đọng theo.
Chỉ trong khoảnh khắc, thân thể Phong Tôn giả liền giống như một pho tượng, ánh mắt gần như ngây dại nhìn chằm chằm vào đạo linh hồn ấn ký trong chiếc nhẫn. Một cơn cuồng phong đáng sợ gào thét thành hình quanh thân.
Tuy không nói nửa lời, nhưng bất cứ ai cũng có thể cảm nhận được tâm tình đang khuấy động khó có thể che giấu trong lòng vị Phong Tôn giả này!
Dưới vô số ánh mắt chăm chú, một lúc sau, thân thể cứng đờ của Phong Tôn giả rốt cuộc cũng thả lỏng. Bàn tay gắt gao nắm chặt chiếc nhẫn, hắn nhẹ nhàng tựa lưng vào ghế, hai mắt dần nhắm lại. Một giọng nói khẽ khàng nhưng ẩn chứa sự chắc chắn không thể lay chuyển, chậm rãi vang lên:
- Người này, ai cũng không được động đến hắn