Thanh âm già nua khẽ khàng vang vọng trên đỉnh Lôi Sơn. Âm thanh ấy tựa như ẩn chứa một ma lực vô hình, khiến cả không gian như ngưng đọng lại. Vô số người có mặt đều sững sờ trong giây lát, ngay cả ngọn gió nhẹ thoảng qua cũng như khựng lại giữa không trung.
Không ai hiểu rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, nhưng sức nặng trong lời nói của Phong Tôn Giả thì vô cùng rõ ràng. Trọng lượng của một cường giả Đấu Tôn, trên Đấu Khí Đại Lục này không một ai dám nghi ngờ.
Trên quảng trường, Mộ Thanh Loan cũng không khỏi động dung nhìn Phong Tôn Giả, trong lòng chấn động khôn nguôi. Nàng đi theo ngài tu luyện bao năm, chưa từng thấy một người luôn điềm tĩnh như Phong Tôn Giả lại biểu lộ vẻ kiên quyết đến vậy. Nàng hiểu rất rõ, lời nói của Phong Tôn Giả vào lúc này đại biểu cho điều gì. Việc này nếu xử lý không thỏa đáng, e rằng sẽ phải đối đầu với Phong Lôi Các. Tuy Tinh Vân Các không sợ Phong Lôi Các, nhưng nếu hai thế lực lớn giao chiến, hệ lụy sẽ vô cùng khủng khiếp… Vậy mà, hậu quả nghiêm trọng đến thế, cũng chỉ vì một vật Tiêu Viêm đưa ra đã khiến Phong Tôn Giả không còn đường lùi.
Vào khoảnh khắc này, ngay cả nàng cũng không khỏi dâng lên một tia ghen tị. Nàng chợt nhớ lại lời Tiêu Viêm nói ở Thiên Mục Sơn Mạch ngày đó: “Đệ tử của cố nhân?”
Mày liễu khẽ nhíu, Mộ Thanh Loan có chút mờ mịt. Phong Tôn Giả tuy bằng hữu không ít, nhưng giao tình chưa đến mức khiến ngài phải trở thành kẻ địch của Phong Lôi Các. Vị cố nhân này, rốt cuộc là ai?
Người có suy nghĩ giống Mộ Thanh Loan không chỉ riêng mình nàng, hầu như tất cả mọi người tại đây, ngoại trừ Tiêu Viêm, đều mang trong lòng sự mờ mịt và chấn động.
Không khí tĩnh lặng bao trùm cả bầu trời, ngay cả những đám mây đen cuồn cuộn mấy ngày nay cũng hoàn toàn yên ắng.
Sự giằng co kéo dài một lúc, đám người Lôi Tôn Giả mới dần hồi phục tinh thần. Hắn quay đầu, ánh mắt tập trung vào Phong Tôn Giả, trầm giọng nói:
- Phong Tôn Giả, ngài đây là có ý gì?
Trong giọng nói của Lôi Tôn Giả ẩn chứa sự tức giận mà bất cứ ai cũng có thể nhận ra.
- Ha ha, Phong Tôn Giả, có chuyện gì cũng có thể từ từ nói a.
Kiếm Tôn Giả cũng ngẩn người, hắn cũng không hiểu vì sao Phong Tôn Giả đột nhiên nhúng tay vào, lại còn đến mức không chừa đường lui.
Hoàng Tuyền Tôn Giả thì ánh mắt lóe lên nhưng không nói gì, chỉ cười lạnh trong lòng.
Dưới vô số ánh mắt đổ dồn, Phong Tôn Giả, người vẫn luôn nhắm mắt, cuối cùng cũng mở ra. Mọi cảm xúc đều được thu lại nơi sâu thẳm trong đáy mắt. Ngài không nói gì, chỉ nhìn thẳng vào thân ảnh thẳng tắp của Tiêu Viêm giữa không trung, giọng khàn khàn hỏi:
- Ngươi và hắn có quan hệ gì?
Có thể khiến một cường giả Đấu Tôn dao động đến thế, bất cứ ai cũng nhận ra vật mà Tiêu Viêm đưa cho Phong Tôn Giả lúc trước quan trọng đến nhường nào.
Nhìn khuôn mặt già nua của Phong Tôn Giả, Tiêu Viêm hít một hơi thật sâu. Sự xúc động của ngài lúc trước đã cho hắn biết, lần này, ánh mắt của Dược lão quả thật rất tốt…
Giữa không trung, thân thể Tiêu Viêm vẫn thẳng tắp. Dưới ánh mắt của mọi người, hắn cung kính chắp tay cúi người trước Phong Tôn Giả, giọng nói ẩn chứa niềm kiêu hãnh.
- Sư đồ!
Phong Tôn Giả khẽ gật đầu, thân hình vừa động đã xuất hiện ngay trước mặt Tiêu Viêm. Ánh mắt ngài nhìn hắn có thêm vài phần hiền từ, nhẹ giọng nói:
- Đây chính là đáp án mà ta muốn nghe nhất. Nhưng mà, ngươi cần đưa ra chứng cứ.
Tiêu Viêm mỉm cười, ngón tay nhẹ nhàng điểm lên hỏa ấn trên trán, một ngọn lửa màu trắng từ đầu ngón tay thoát ra.
- Cốt Linh Lãnh Hỏa.
Phong Tôn Giả kinh ngạc nhìn ngọn lửa trắng nhỏ bé. Ngọn lửa này đối với ngài không hề xa lạ. Năm xưa khi ngài gặp nạn, nếu không có nó, chỉ sợ hiện tại đã không có Phong Tôn Giả.
Việc Dị Hỏa có thể chuyển dời, Phong Tôn Giả tự nhiên biết rõ. Hơn nữa, với nhãn lực của mình, ngài có thể cảm nhận được một tia quen thuộc cực đậm ẩn sâu trong linh hồn Tiêu Viêm từ hỏa ấn trên trán hắn. Bởi vậy, ngài hiểu rằng, Cốt Linh Lãnh Hỏa này là do lão bằng hữu của mình tự tay truyền vào cơ thể Tiêu Viêm, chứ không phải do đoạt được. Đây chính là bằng chứng tốt nhất cho mối quan hệ giữa Tiêu Viêm và Dược lão!
Hít một hơi thật sâu, Phong Tôn Giả chậm rãi ngẩng đầu, giọng khàn khàn cất lên:
- Lão già nhà ngươi, mấy năm nay làm ta tìm thật khổ sở.
Nghe trong lời nói của Phong Tôn Giả ẩn chứa sự mừng như điên xen lẫn vài phần mệt mỏi, Tiêu Viêm lặng im. Xem ra vị tri kỷ này của lão sư mấy năm qua cũng đã khổ công tìm kiếm… Đời người có được một người bạn như vậy, cũng coi như không uổng. Tuy lão sư trước kia từng nhìn lầm Hàn Phong, nhưng ít ra, vị bằng hữu này, ngài đã chọn đúng.
- Phong Tôn Giả…
Phong Tôn Giả xua tay, khẽ cười nói:
- Ngươi là đệ tử của hắn, đừng gọi như vậy. Lão phu tên thật là Phong Nhàn, quan hệ của ta và hắn không tệ. Sau này, nếu ngươi không chê, cứ gọi ta một tiếng Phong lão như hắn là được.
Với địa vị của Phong Tôn Giả ở Trung Châu, không biết bao nhiêu người muốn bái ngài làm sư phụ. Mấy năm qua, ngài cũng chỉ thu nhận một mình Mộ Thanh Loan, mà trong đó còn có nguyên nhân từ quan hệ gia tộc. Việc chủ động đề nghị người khác gọi mình thân mật như vậy trước nay chưa từng có.
- Vãn bối, đệ tử của cố nhân, ra mắt Phong lão.
Tiêu Viêm không phải kẻ ngốc, tự nhiên hiểu ý, vội vàng cung kính nói. Phong Tôn Giả sảng khoái cười lớn, gật đầu nói:
- Chuyện hôm nay cứ giao cho ta.
Nói xong, ngài không nói thêm gì với Tiêu Viêm, xoay người lại, ánh mắt nhìn về phía Lôi Tôn Giả có sắc mặt vẫn âm trầm như trước, mỉm cười nói:
- Lôi Tôn Giả, những chuyện khác hôm nay có lẽ cứ theo ý ngươi, nhưng Tiêu Viêm, Phong Lôi Các không thể động đến.
- Đây là chuyện giữa Phong Lôi Các và hắn, Phong Tôn Giả nếu nhúng tay vào, e rằng sẽ ảnh hưởng đến quan hệ của hai các chúng ta.
Lôi Tôn Giả nhìn Phong Tôn Giả thật sâu, một lúc sau mới lên tiếng.
- Hôm nay nếu hắn xảy ra chuyện, kết quả cuối cùng chính là hai các khai chiến.
Phong Tôn Giả thản nhiên nói, trong giọng nói ẩn chứa sự kiên quyết không thể lay chuyển, khiến ngay cả Tiêu Viêm cũng phải chấn động.
Lôi Tôn Giả cau mày, bàn tay đặt trên ghế cũng từ từ nắm chặt lại. Hắn không ngờ, Phong Tôn Giả luôn tiêu sái phóng khoáng, hôm nay lại sắc bén đến thế. Trong Tứ Các, Phong Tôn Giả thành danh sớm nhất, thực lực cũng thuộc hàng cao nhất. Đối đầu với ngài, Lôi Tôn Giả cũng rất kiêng kỵ. Hai các khai chiến, hệ lụy quá mức khổng lồ, quyết định này ngay cả Lôi Tôn Giả cũng không dám tùy tiện nói ra, nhưng mà…
“Tên này rốt cuộc có quan hệ gì với Phong Tôn Giả? Sao lại khiến ngài ấy không tiếc bất cứ giá nào mà bảo vệ?”
Ánh mắt Lôi Tôn Giả âm trầm, nghi vấn của hắn cũng chính là điều mà tất cả mọi người muốn biết.
Chậm rãi hít một hơi thật sâu, giọng Lôi Tôn Giả trầm thấp, tựa như mang theo tiếng sấm rền, vang vọng khắp bầu trời.
- Phong Tôn Giả, Tiêu Viêm học trộm Tam Thiên Lôi Động của Phong Lôi Các, lại cướp đoạt phương pháp tu luyện Tam Thiên Lôi Huyễn Thân. Việc này nếu cứ theo lời ngài mà cho qua, thử hỏi sau này Phong Lôi Các ta còn mặt mũi nào?
Sắc mặt Phong Tôn Giả vẫn thản nhiên, không chút gợn sóng. Đừng nói là vậy, cho dù Tiêu Viêm thật sự là kẻ tội ác tày trời, hôm nay ngài cũng sẽ không để hắn tổn hại một sợi tóc. Không vì lý do gì khác, chỉ đơn giản vì hắn là đệ tử của lão già kia.
- Lời này của Lôi Tôn Giả quá võ đoán rồi. Tam Thiên Lôi Động là do vãn bối quang minh chính đại thắng được từ một hội đấu giá ở Trung Châu, sao lại là học trộm? Nếu nói như vậy, chẳng lẽ những đấu kỹ lưu truyền ra ngoài, phàm là có người học được, đều là tự tìm đường chết sao? Về phần Tam Thiên Lôi Huyễn Thân, đã sớm bị Phí Thiên các chủ thu hồi, điều này cứ hỏi hắn là rõ.
Tiêu Viêm trầm giọng nói.
Sắc mặt Phí Thiên hơi trầm xuống, ánh mắt hung hăng liếc Tiêu Viêm một cái, nhưng lần này không dám tùy tiện ra tay. Có Phong Tôn Giả đứng bên cạnh, hắn nếu dám động thủ, hậu quả khó lường. Đối với cường giả cấp bậc như Phong Tôn Giả, trong lòng Phí Thiên vẫn vô cùng e ngại.
Đối với lời của Tiêu Viêm, Lôi Tôn Giả không nói gì. Điều khiến hắn khó xử nhất lúc này chính là Phong Tôn Giả. Chỉ cần ngài còn bảo vệ Tiêu Viêm, chuyện hôm nay xem ra vô cùng khó giải quyết. Đây không phải là điều hắn muốn thấy. Hai các nếu khai chiến, bất kể bên nào thắng, cũng đều nguyên khí đại thương, đến lúc đó chỉ làm kẻ khác ngồi không hưởng lợi.
Ngón tay nhẹ nhàng gõ lên ghế, một lúc sau, Lôi Tôn Giả rốt cuộc thở dài một hơi, thản nhiên nói:
- Việc này nói cho cùng, cũng là chuyện giữa Phong Lôi Bắc Các và Tiêu Viêm. Như vậy đi, nể mặt Phong Tôn Giả, việc này cứ giao cho Phí Thiên và hắn giải quyết. Bất kể ai thắng ai thua, chuyện này coi như bỏ qua, nhưng ngươi và ta đều không được nhúng tay vào, thế nào?
Nghe vậy, Phong Tôn Giả liếc mắt nhìn Phí Thiên, rồi lắc đầu cười nói:
- Bối phận của Phí Thiên và Tiêu Viêm chênh lệch quá nhiều. Lấy lớn hiếp nhỏ, ỷ già bắt nạt trẻ, không phải là chuyện hay ho gì.
Bị Phong Tôn Giả bác bỏ, sắc mặt Lôi Tôn Giả cũng trầm xuống, nói:
- Vậy Phong Tôn Giả rốt cuộc muốn thế nào? Chẳng lẽ muốn Phong Lôi Các ta không làm gì cả, cứ thế buông tha cho Tiêu Viêm? Việc này, tuyệt đối không thể!
- Ha ha, mọi người cứ bình tĩnh. Như vậy đi, bối phận của Phí Thiên đúng là cao hơn Tiêu Viêm rất nhiều, để hắn ra tay quả thật không ổn. Sao không để cho người trẻ tuổi giải quyết với nhau?
Thấy không khí có phần căng thẳng, Kiếm Tôn Giả cười nói.
- Ý của Kiếm Tôn Giả là để Thanh Nhi đấu với Tiêu Viêm?
Lôi Tôn Giả nheo mắt, ánh mắt chuyển hướng về phía Phượng Thanh Nhi trong sân.
Kiếm Tôn Giả cười gật đầu, ánh mắt đầy thâm ý nhìn Phượng Thanh Nhi, nói:
- Tiểu nha đầu này cũng không phải người tầm thường đâu, Lôi Tôn Giả giấu cũng kỹ quá.
Lôi Tôn Giả nhíu mày, trầm ngâm một lát rồi gật đầu, ánh mắt nhìn thẳng Phong Tôn Giả, trầm giọng nói:
- Nếu Phong Tôn Giả cảm thấy Phí Thiên bối phận cao, vậy để Thanh Nhi ra tay. Nếu Tiêu Viêm bại, thì từ nay về sau không được sử dụng Tam Thiên Lôi Động. Nếu Thanh Nhi bại, ân oán giữa Tiêu Viêm và Phong Lôi Các sẽ xóa bỏ, thế nào? Đương nhiên, điều kiện tiên quyết là cấm những người khác dùng lực lượng linh hồn để can thiệp!
Nói đến đây, Lôi Tôn Giả liếc mắt nhìn Tiêu Viêm, hắn cũng biết trong cơ thể Tiêu Viêm có sự tồn tại của một linh hồn vô cùng mạnh mẽ.
Nghe vậy, Phong Tôn Giả cũng có chút chần chừ. Ngài cũng biết Phượng Thanh Nhi không phải là người đơn giản. Trong thế hệ trẻ, e rằng ngay cả Thanh Loan cũng không bằng nàng ta. Nhưng cục diện này đã là kết quả mà Phong Lôi Các nhượng bộ rất nhiều rồi, nếu còn không đáp ứng, chỉ sợ sẽ không hay.
Trong lúc Phong Tôn Giả do dự, Phượng Thanh Nhi trong sân đã chậm rãi bước ra. Đôi mắt đẹp của nàng nhìn về phía Tiêu Viêm, thanh âm trong trẻo nhưng lạnh lùng, mang theo một khí chất cao ngạo, vang lên:
- Phong Lôi Các, Phượng Thanh Nhi, không biết ngươi có dám ứng chiến?
Ánh mắt dừng trên thân hình yêu kiều của Phượng Thanh Nhi, Tiêu Viêm cũng mỉm cười, một cỗ hào khí dâng trào trong lòng. Hắn tự nhiên biết Phong Tôn Giả đang khó xử. Hơn nữa, hắn là đệ tử của Dược lão, không thể nào trước mặt vị bằng hữu sinh tử của lão sư mà làm tổn hại đến thanh danh của ngài được.
- Xin được phụng bồi!
Một tiếng cười to vang lên, hào khí ngút trời
Thiên Lôi Trúc gọi ta về nhà