Thấy Tiêu Viêm không hề nao núng, Phong tôn giả cũng thoáng sững sờ, trong mắt lóe lên một tia tán thưởng khó lòng nhận thấy. Hắn không hiểu vì sao một người có nhãn giới cao như Dược Trần lại thu nhận kẻ này làm đệ tử, nhưng ít nhất, chỉ riêng phần dũng khí này cũng đủ khiến người ta phải khâm phục.
Với nhãn lực của Phong tôn giả, tự nhiên có thể nhìn ra thực lực của Phượng Thanh Nhi rất mạnh. Tuy Tiêu Viêm cũng đã đột phá đến Đấu Tông, nhưng trận chiến này ai thắng ai bại, vẫn còn là một ẩn số.
Phong tôn giả cũng từng nghe qua một vài chiến tích của Tiêu Viêm, nhưng theo ông biết, những chiến tích đó đều có liên quan đến một linh hồn cường đại. Giờ đây là một cuộc tỷ thí, lại bị Lôi tôn giả cấm sử dụng ngoại lực, như vậy sức chiến đấu của Tiêu Viêm chắc chắn sẽ suy giảm rất nhiều.
Ánh mắt quét qua người Tiêu Viêm, Phong tôn giả mơ hồ cảm nhận được sự tồn tại của một linh hồn cực mạnh, nhưng điều làm hắn thất vọng là linh hồn này không phải của Dược lão.
- Cẩn thận một chút, thực lực của người này không tầm thường. Nếu ta đoán không sai, sau khi trải qua Thiên Sơn Huyết Đàm tẩy rửa, nàng ta đã chân chính bước vào Đấu Tông. Hơn nữa, với thân phận của nàng, sức chiến đấu còn vượt xa các Đấu Tông bình thường.
Phong tôn giả nghiêng đầu, nhẹ giọng dặn dò.
- Nếu không địch lại, cũng đừng cố gắng chống cự. Thiên phú của Phượng Thanh Nhi, chính ta cũng đã từng chứng kiến, cực kỳ nổi bật trong thế hệ trẻ. Ngay cả Thanh Loan cũng có chênh lệch, bại dưới tay nàng cũng không phải là chuyện gì mất mặt.
Nghe vậy, Tiêu Viêm ngẩn ra, rồi mỉm cười gật đầu. Vương Trần kia có thể mượn Thiên Sơn Huyết Đàm để bước vào Bán Tông, với thiên phú kinh khủng của Phượng Thanh Nhi, việc đột phá đến Đấu Tông cũng không phải là không thể. Chỉ là cái "thân phận" mà Phong tôn giả nhắc tới lại khiến hắn có chút kinh ngạc.
Đương nhiên, miệng thì gật đầu, nhưng thân hình Tiêu Viêm vẫn tiến về phía trước. Phượng Thanh Nhi có sự kiêu ngạo của nàng, Tiêu Viêm hắn cũng có ngạo khí của riêng mình. Hôm nay mới gặp Phong tôn giả, tuy đối phương hết lòng bảo vệ nhưng hắn cũng phải thể hiện đôi chút để người khác coi trọng. Sự thể hiện này, Tiêu Viêm không muốn khoe khoang hay kể lể, trong thâm tâm hắn, đó chỉ là để chứng minh ánh mắt nhìn người của lão sư mà thôi, đặc biệt là trước mặt Phong tôn giả.
Hít sâu một hơi, bàn tay Tiêu Viêm nắm chặt, Huyền Trọng Xích đen tuyền phá không hiện ra. Một khi thân phận đã bại lộ, Huyền Trọng Xích cũng có thể tùy ý sử dụng.
Bàn chân đạp lên hư không, dưới vô số ánh mắt chăm chú, hắn chậm rãi hạ xuống, sau đó nhẹ nhàng đáp xuống sàn đấu. Hắn khẽ ngẩng đầu, nhìn nữ tử cao ngạo trong bộ y phục lộng lẫy, cây trọng xích trong tay cũng từ từ siết chặt.
Khi bàn chân Tiêu Viêm đáp xuống sàn đấu, không khí xung quanh bỗng chốc ngưng đọng. Bất cứ ai cũng có thể cảm nhận được bầu không khí giương cung bạt kiếm, căng thẳng tột độ.
Thanh danh của Phượng Thanh Nhi mấy năm gần đây gần như đã đạt đến đỉnh cao trong thế hệ trẻ ở Bắc vực Trung Châu, ngay cả trong Tứ Các cũng không ai sánh bằng. Nghe nói, nàng từng giao đấu với một vị trưởng lão Nhị tinh Đấu Tông của Phong Lôi Các, tuy không thắng nhưng cũng không bại. Khi đó, nàng còn chưa đột phá Đấu Tông, chiến tích này đã đủ để người ta kiêu ngạo, huống chi hiện tại đã bước vào cảnh giới này, sức chiến đấu tất nhiên càng thêm mạnh mẽ!
Đương nhiên, Phượng Thanh Nhi mạnh, nhưng Tiêu Viêm cũng không hề yếu. Tuy thanh danh mới nổi lên gần đây, nhưng những việc hắn làm đều khiến người khác phải chấn động. Từ lúc mới đến Thiên Bắc Thành đã đánh bại thiên tài Hồng Trần của Hồng gia, rồi lại chém giết hai cường giả Đấu Tông hàng thật giá thật là Trầm Vân và Hồng Thiên Khiếu, sau đó phá tan Cửu Thiên Lôi Ngục Trận do ba vị trưởng lão Phong Lôi Các bày ra, cuối cùng lại thoát khỏi tay Bắc các chủ Phí Thiên. Những chiến tích này, người thường chỉ có thể dùng bốn chữ "thật đáng kinh ngạc" để hình dung. Mặc dù có nhiều lời đồn rằng bên cạnh Tiêu Viêm có một linh hồn cường đại âm thầm tương trợ, nhưng điều đó cũng không thể xóa bỏ năng lực của bản thân hắn.
Giờ đây, hai nhân tài kiệt xuất có thanh danh không nhỏ trong thế hệ trẻ Bắc vực lại đối đầu nhau trên Lôi Sơn này. Bầu không khí đối chọi gay gắt kia, ngay cả người ngoài cũng cảm nhận được. Trận chiến này, không nghi ngờ gì chính là trận đại chiến hấp dẫn nhất từ khi Tứ Phương Các Đại Hội bắt đầu. E rằng không một ai ở đây là không muốn biết, hai người gần như đã đứng trên đỉnh cao của thế hệ trẻ này, nếu giao thủ, phần thắng cuối cùng sẽ thuộc về ai?
Nghĩ đến đây, không ít người cảm thấy nhiệt huyết sôi trào. Tiêu Viêm và Phượng Thanh Nhi, đây hứa hẹn sẽ là trận quyết chiến đỉnh phong của thế hệ trẻ Bắc vực.
Giữa sân, Phí Thiên sau khi nghe lời của Lôi tôn giả, tuy có chút không cam lòng nhưng cũng chỉ có thể hung hăng liếc Tiêu Viêm một cái, rồi thân hình khẽ động, bay về chỗ ngồi với tâm trạng đầy tức giận.
Đối với cơn giận của Phí Thiên, Lôi tôn giả cũng không để tâm. Ánh mắt ngài thản nhiên lướt qua Tiêu Viêm, rồi lại liếc sang Phong tôn giả, không khỏi nhíu mày. Đến giờ ngài vẫn không hiểu vì sao Phong tôn giả lại đột nhiên ra mặt bảo vệ Tiêu Viêm, hơn nữa còn vô cùng kiên quyết trong vấn đề an nguy tính mạng, không có nửa điểm nhượng bộ.
"Tiểu tử này rốt cuộc có quan hệ gì với Phong tôn giả?"
Trong lòng thầm thì một tiếng, Lôi Tôn Giả nghiêng đầu nhìn Phí Thiên, thản nhiên nói:
- Có gì mà phải tức giận? Thanh Nhi thay ngươi ra tay, còn tránh cho ngươi mang tiếng xấu.
- Tiểu tử đó quá đáng ghét, ngay cả Trầm Vân trưởng lão cũng chết trong tay hắn, chuyện này sao có thể bỏ qua được? - Phí Thiên trầm giọng nói.
- Nếu ngươi thấy việc khai chiến với Tinh Vân Các mang lại lợi ích gì cho ta thì cứ việc làm. - Lôi Tôn Giả lạnh lùng trách mắng.
Nghe vậy, Phí Thiên cứng họng, đành phải không cam lòng nghiến răng. Phong Tôn Giả đã ra mặt, xem như đã hoàn toàn dập tắt ý niệm đuổi cùng giết tận Tiêu Viêm của Phong Lôi Các.
- Chẳng qua, giao thủ bây giờ, đao kiếm không có mắt, trong chiến đấu có chút tổn thương là khó tránh khỏi. Đến lúc đó, dù là Phong tôn giả cũng không thể nói gì được. - Lôi tôn giả thoáng hiện lên vẻ âm trầm, nhìn Phượng Thanh Nhi và Tiêu Viêm giữa sân, cất giọng trầm thấp.
- Ý của các chủ là? - Phí Thiên giật mình, hai mắt lóe lên.
- Ta đã dặn Thanh Nhi, nếu có cơ hội, xuống tay nặng một chút cũng không sao. Tuy tiểu tử đó đã tiến vào Đấu Tông, nhưng không có lực lượng của linh hồn thần bí kia hỗ trợ, không thể nào là đối thủ của Thanh Nhi. Mà trong chiến đấu, thương vong là chuyện cực kỳ bình thường. - Lôi tôn giả chậm rãi nói.
Phí Thiên khẽ gật đầu, trên mặt cũng hiện lên một nụ cười âm hiểm. Hắn liếc nhìn Tiêu Viêm, khí tức của đối phương quả thực mạnh hơn rất nhiều so với ngày ở Thiên Sơn, khó trách lại có gan đến Lôi Sơn này.
- Tuy không biết vì sao ngươi lại có thể khiến Phong tôn giả đứng sau lưng che chở, nhưng nếu chỉ dựa vào điểm này mà muốn không kiêng nể gì, dương oai ở Lôi Sơn thì e rằng còn quá ngây thơ.
Giọng nói của Phượng Thanh Nhi vẫn trong trẻo dễ nghe, tựa như tiếng phượng hoàng, toát ra một vẻ cao ngạo và tôn quý khó lòng che giấu.
Đối với lời nói của nàng, Tiêu Viêm như không hề nghe thấy. Ánh mắt hắn thản nhiên nhìn người đối diện, đấu khí trong cơ thể tựa như một con rồng say ngủ đang từ từ thức tỉnh, chậm rãi vận chuyển. Theo sự khởi động của đấu khí, một cỗ khí tức cường đại cũng lặng lẽ lan tỏa, xông thẳng lên trời cao.
- Theo như ta biết, ngươi dường như chỉ biết không ngừng dựa vào ngoại lực để tạo thanh thế cho mình. Linh hồn kia là vậy, mà Phong tôn giả cũng là vậy. Nói cách khác, ngươi cũng chỉ là một tên cáo mượn oai hùm. Nhưng hôm nay, cái khí thế giả tạo đó sẽ không còn tác dụng nữa đâu.
Dáng vẻ thong dong bình thản của Tiêu Viêm khiến đôi mày thanh tú của Phượng Thanh Nhi nhíu lại, nàng cười lạnh nói. Nàng không thích một người cùng thế hệ, tuổi tác không chênh lệch bao nhiêu, lại tỏ ra cái bộ dạng đáng ghét như vậy trước mặt mình.
Tiêu Viêm ngước mắt liếc Phượng Thanh Nhi một cái, đột nhiên nhếch miệng cười, nói:
- Không ngờ ngươi cũng là loại đàn bà chua ngoa. Nếu đã vậy, ta cũng nói thật với ngươi, nếu không có Phong Lôi Các hay gia thế sau lưng chống đỡ, với dung mạo của ngươi, trở thành vật độc chiếm của đàn ông có lẽ là lựa chọn tốt nhất.
Trên khuôn mặt tuyệt mỹ kia, sát ý chậm rãi hiện lên. Đôi mắt đẹp lạnh như băng của Phượng Thanh Nhi nhìn chằm chằm Tiêu Viêm, một cỗ khí tức bàng bạc không hề thua kém tựa như một ngọn núi lửa bị kích nổ, từng đợt tiếng sấm nổ ầm ầm gào thét vang lên!
Đôi mắt băng lãnh nhìn chằm chằm Tiêu Viêm, một lúc sau, trên khuôn mặt Phượng Thanh Nhi cũng thoáng hiện lên vẻ lạnh lẽo.
- Tin ta đi, ngươi sẽ phải hối hận vì những lời vừa nói.
Tiêu Viêm mỉm cười, nhẹ giọng đáp, nhưng trong đó cũng ẩn chứa ý đối chọi gay gắt không chút lùi bước:
- Ta chờ.
Theo lời nói của Tiêu Viêm, vẻ lạnh băng trên gò má Phượng Thanh Nhi càng thêm đậm, mà đôi mắt đẹp cũng chậm rãi nhắm lại. Khi đôi mắt ấy khép lại, không khí trong sân cũng đột nhiên bị nén chặt, một cỗ sát khí sắc bén khiến lòng người rét lạnh quét qua không trung!
Vút!
Nhắm mắt chỉ trong chốc lát, hai tròng mắt của Phượng Thanh Nhi đột nhiên mở ra. Giờ phút này, đôi đồng tử của nàng đã chuyển sang màu xanh bạc quỷ dị!
Cỗ sát ý lạnh lẽo sắc bén kia đã lên đến đỉnh điểm