Đóa hỏa liên xanh biếc chậm rãi bung nở, tựa như một tòa sen đài tinh xảo, huỳnh quang lượn lờ, đẹp đến rung động lòng người. Thế nhưng, ẩn dưới vẻ đẹp lộng lẫy ấy là một luồng sức mạnh hủy diệt kinh thiên động địa.
Ngay khoảnh khắc hỏa liên nở rộ, cột sáng cũng hung hãn bắn tới, dưới vô số ánh mắt chăm chú, va chạm mạnh mẽ vào chính tâm hỏa liên.
Hai luồng công kích ẩn chứa năng lượng kinh hoàng, vào khoảnh khắc này, tựa như hai thiên thạch lao vào nhau!
Va chạm! Nhưng ngoài dự liệu của mọi người, tiếng nổ kinh thiên lại không hề vang lên. Cột sáng mãnh liệt và quầng sáng xanh biếc quấn chặt lấy nhau, không ngừng ăn mòn đối phương, từng đợt hào quang khuếch tán ra xung quanh, thậm chí khiến không gian hư vô cũng lan tràn những vết nứt không gian đen kịt.
Toàn trường tĩnh lặng như tờ, tất cả ánh mắt đều tập trung vào đóa hỏa liên và cột sáng đang giằng co. Tuy chưa hề bùng nổ, nhưng những người có cảm giác nhạy bén vẫn có thể nhận ra năng lượng khủng bố ẩn chứa trong hai luồng kình lực ấy.
Hỏa liên chậm rãi xoay tròn, ánh sáng xanh biếc lấp lánh tựa lưu ly, ngọn lửa lượn lờ trên đỉnh. Bất kể cột sáng kia có hung mãnh đến đâu cũng không thể đột phá tầng phòng ngự của ngọn lửa, ngược lại còn bị ăn mòn, khiến ánh sáng ngày càng trở nên ảm đạm. Dưới sự chứng kiến của vô số ánh mắt, không gian nơi va chạm ngày càng vặn vẹo, sau đó một luồng hấp lực cuồng mãnh bộc phát, hút không ít đá vụn bay vào trong, toàn bộ lập tức bị chấn thành bụi phấn.
Sự giằng co này kéo dài khoảng hai phút, sau đó cột sáng ngày càng yếu ớt, rồi một lúc sau hoàn toàn tiêu tán.
Sau khi cột sáng tan biến, đóa hỏa liên xanh biếc vẫn lơ lửng tại chỗ, không ngừng xoay tròn, nhưng sắc xanh cũng đã ảm đạm đi nhiều. Hiển nhiên, trong quá trình ăn mòn cột sáng, bản thân nó cũng đã tiêu hao không ít năng lượng.
Hai loại đấu kỹ giao phong, cuối cùng hỏa liên màu xanh biếc xa lạ kia đã giành thế thượng phong. Giờ khắc này, khắp quảng trường cũng vang lên những tiếng xôn xao. Đối với uy lực của Phong Sát Chỉ của Phong Lôi Các, những người ngồi đây đều biết rõ như sấm bên tai, nhưng không ngờ lại bị ngọn hỏa liên xa lạ của Tiêu Viêm phá giải.
Trên bàn tiệc, thân thể Phong tôn giả cũng hơi thả lỏng, đấu khí phong thuộc tính trên bàn tay cũng chậm rãi tiêu tán. Ánh mắt ngài nhìn chằm chằm vào ngọn hỏa liên đang xoay tròn, trong mắt cũng hiện lên vẻ kinh ngạc. Luồng năng lượng cuồng bạo ẩn chứa trong đóa hỏa liên ấy, dù là ngài cũng không khỏi phải chú ý.
“Lão gia hỏa kia không hề biết chiêu này, chẳng lẽ Tiêu Viêm học được đấu kỹ này từ nơi khác? Nhưng vì sao một đấu kỹ có uy lực như vậy ta lại chưa bao giờ nghe tới?”
Phong tôn giả có chút nghi hoặc, lập tức quay đầu nhìn thoáng qua Lôi tôn giả đang có sắc mặt sa sầm, trên khuôn mặt không khỏi xẹt qua một nụ cười nhàn nhạt.
“Thảo nào kẻ này lại được tên cổ hủ kia coi trọng, thiên phú của Tiêu Viêm này, e rằng còn mạnh hơn cả Hàn Phong năm xưa…”
- Kẻ này vậy mà lại đỡ được Phong Sát Chỉ của Phượng Thanh Nhi…
Bên rìa sàn đấu, Đường Ưng và Mộ Thanh Loan nhìn cột sáng từ từ tiêu tán, trong mắt đều ánh lên vẻ khiếp sợ. Đối với uy lực của Phong Sát Chỉ, bọn họ đã từng đối mặt trực diện, tự nhiên hiểu rõ sự đáng sợ của đấu kỹ này. Cảnh tượng hôm nay khiến họ phải thầm thở dài trong lòng, Tiêu Viêm đột nhiên xuất hiện này, e rằng còn mạnh hơn bọn họ không ít.
Phượng Thanh Nhi lơ lửng giữa không trung, thân thể mềm mại được bộ y phục rực rỡ bao bọc, phô bày những đường cong mê người. Đôi mắt đẹp lạnh như băng của nàng nhìn cột sáng tiêu tán phía dưới, nội tâm tuy có chút chấn động nhưng trên mặt vẫn không hề biểu lộ ra ngoài.
Lúc cột sáng tan biến, đóa hỏa liên xanh biếc đang lơ lửng trên hố sâu kia đột nhiên tăng tốc xoay tròn, chợt vèo một tiếng, hóa thành một quả cầu lửa xanh biếc tuyệt đẹp, bắn thẳng về phía Phượng Thanh Nhi trên bầu trời.
Thấy đóa hỏa liên cuồng bạo lao tới, mi Phượng Thanh Nhi cũng nhíu lại, ngọc thủ khẽ động, con phượng hoàng khổng lồ dưới chân liền phát ra một tiếng kêu vang, chớp mắt một cái đã xuất hiện ngay trên đầu nàng. Một quầng sáng phòng ngự rực rỡ từ trong cơ thể nó nhanh chóng khuếch tán ra, bao bọc lấy cả con phượng hoàng.
Oanh!
Quầng sáng vừa mới hình thành, hỏa liên cũng đã lao tới, tựa như một quả bom, nổ tung ngay trên đó.
Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, giống như một chùm pháo hoa lộng lẫy bung nở giữa trời cao. Quầng sáng rực rỡ nhìn như vô cùng chắc chắn kia, khi bị luồng năng lượng cuồng bạo đánh vào, liền gợn lên từng tầng sóng gợn.
Sóng gợn khuếch tán ngày càng nhanh, một lát sau, quầng sáng rốt cuộc không chịu nổi luồng lực bùng nổ khủng bố, “ầm” một tiếng, đã hoàn toàn vỡ tan.
Sau khi quầng sáng nổ tung, năng lượng còn sót lại của hỏa liên không chút khách khí đánh sâu vào, đụng trúng thân thể con phượng hoàng. Dưới sức mạnh khủng bố, một tiếng kêu thê lương sắc bén từ bên trong vang lên, trực tiếp chấn văng nó ra sau, một ít dải lụa rực rỡ cũng bị chấn gãy, rơi lả tả từ trên thân phượng hoàng xuống.
Phượng hoàng bị đánh bay, để lộ ra Phượng Thanh Nhi ở bên trong. Sắc mặt nàng có chút tái nhợt, thân hình khẽ động, liền để lại vài tàn ảnh nơi chân trời, còn bản thân đã thoát khỏi phạm vi của hỏa liên. Tuy đã tránh được đòn tấn công, nhưng trong lần giao phong này, rõ ràng Phượng Thanh Nhi đã có phần chật vật. Lúc này, trên khuôn mặt xinh đẹp, vẻ băng lãnh càng thêm nồng đậm.
Ngọc túc khẽ điểm, thân thể mềm mại của Phượng Thanh Nhi nhẹ nhàng đáp xuống thân con phượng hoàng đã bị tàn phá, hàm răng khẽ cắn ngón tay ngọc, rồi đặt lên lưng nó.
- Huyết Mạch Thôn Linh!
Theo tiếng quát lạnh, một luồng ánh sáng màu hồng đậm từ lòng bàn tay nàng tuôn ra, bao bọc lấy thân thể con phượng hoàng. Dưới luồng sáng màu hồng này, thân thể phượng hoàng nhanh chóng thu nhỏ lại, cuối cùng hóa thành một luồng ánh sáng hồng đậm, bị Phượng Thanh Nhi hút vào trong miệng.
Khi luồng sáng màu hồng nhập vào cơ thể, thân thể mềm mại của Phượng Thanh Nhi chấn động, một đôi cánh phượng rực rỡ từ sau lưng nàng mọc ra. Cùng lúc đó, khí thế của nàng cũng trong nháy mắt tăng vọt!
Khí thế tăng vọt không bao lâu cũng chậm rãi dừng lại. Giờ phút này, thực lực của Phượng Thanh Nhi, chỉ trong nháy mắt, đã từ Nhất tinh Đấu Tông tăng lên tới Tam tinh Đấu Tông. Tốc độ tăng tiến cuồng mãnh này làm cho người xem phải trợn mắt há mồm.
Khi khí tức của Phượng Thanh Nhi tăng vọt, thân ảnh Tiêu Viêm cũng hiện ra trên sàn đấu. Hắn khẽ cau mày nhìn đối phương, chợt cười lạnh một tiếng, thủ ấn cũng nhanh chóng biến đổi.
- Thiên Hỏa Tam Huyền Biến!
Trong lòng quát lạnh một tiếng, ngọn hỏa diễm vừa tuôn ra cũng nhanh chóng quay về, mà khí thế của hắn lúc này cũng giống hệt Phượng Thanh Nhi, nhanh chóng bành trướng, sau khi miễn cưỡng đạt tới ngưỡng Tam tinh Đấu Tông thì cũng dừng lại.
Cảm nhận được lần này toàn lực thi triển Thiên Hỏa Tam Huyền Biến mà chỉ miễn cưỡng tăng thực lực thêm hai tinh, trong lòng Tiêu Viêm cũng không khỏi kinh ngạc. Thời điểm hắn còn là Đấu Hoàng, tăng lên ba tinh cũng không có gì khó, mà hiện giờ, thiếu chút nữa là không tăng nổi hai tinh, chênh lệch này quả thực quá lớn.
Trong lòng trầm ngâm một lát, Tiêu Viêm cũng đã hiểu ra. Mỗi một tinh trong cấp bậc Đấu Tông so với Đấu Hoàng chênh lệch quá lớn, nếu tiếp tục thi triển bí pháp thông thường, tất nhiên khó có thể đạt được hiệu quả như trong quá khứ.
“Nhưng mà Phượng Thanh Nhi kia không ngờ lại có thể tăng thực lực lên tới hai tinh, xem ra cấp bậc bí pháp mà nàng sử dụng cũng không thấp, nếu so với Thiên Hỏa Tam Huyền Biến không trọn vẹn của ta hẳn là hơn một chút…”
Trong lòng Tiêu Viêm lẩm bẩm, xem ra nếu có thời gian, phải tìm cách thu thập đủ công pháp Thiên Hỏa Tam Huyền Biến, nếu không, sau này chiến đấu với những cường giả có bí pháp tương tự sẽ rất thiệt thòi.
“Nếu đã đến bước này, tất nhiên là không thể kéo dài thêm được nữa, phải mau chóng kết thúc thôi…”
Tiêu Viêm ngẩng đầu nhìn Phượng Thanh Nhi đang vỗ đôi cánh phượng lơ lửng trên bầu trời. Một lát sau, ánh mắt hắn có chút nghi hoặc nhìn đôi cánh phượng đó, không hiểu tại sao, hắn lại có cảm giác vô cùng quen thuộc.
Ngay lúc Tiêu Viêm cảm thấy nghi hoặc, Phượng Thanh Nhi trên bầu trời, đôi đồng tử màu xanh bạc bỗng trở nên lạnh lẽo. Đấu khí hùng hồn trong cơ thể nàng bùng phát lên, chợt ngưng tụ ngay tại không trung, biến ảo thành một hư ảnh Hắc Phượng Hoàng khổng lồ.
Con phượng hoàng này toàn thân đen kịt, mang lại cho người ta cảm giác quỷ dị. Con ngươi của nó nhìn chằm chằm Tiêu Viêm, một luồng uy áp kỳ dị từ trên trời giáng xuống!
Dưới luồng uy áp này, năng lượng thiên địa cũng trở nên có chút hỗn loạn, mà ở quảng trường bên ngoài, cũng truyền đến những thanh âm kinh hãi.
Ánh mắt Tiêu Viêm chăm chú nhìn hư ảnh Hắc Phượng Hoàng khổng lồ trên hư không, toàn thân cũng có cảm giác lành lạnh. Hiện tại hắn đã hiểu ra, Phượng Thanh Nhi này, dường như cũng giống Mộ Thanh Loan, không phải là nhân loại chân chính, mà có bản thể là ma thú. Chẳng qua, ma thú có được uy áp như thế này, đúng là lần đầu tiên Tiêu Viêm thấy được trong mấy năm qua.
Đôi mắt đẹp của Phượng Thanh Nhi không chút tình cảm nhìn chằm chằm Tiêu Viêm, một lát sau, cánh tay ngọc khẽ giơ lên, ngón tay ngọc chỉ về phía hắn. Một âm thanh lạnh thấu xương, mang theo một loại uy áp cùng khí phách vô cùng mãnh liệt vang lên.
- Yêu Hoàng Thánh Tượng, Thôn Thiên Nạp Địa!
Ngay sau tiếng quát lạnh, chỉ thấy hư ảnh Hắc Phượng Hoàng sau lưng Phượng Thanh Nhi như sống lại, ngửa mặt lên trời phát ra một tiếng kêu vang. Chợt đôi cánh khổng lồ của nó vung lên, một tia sáng đen kịt khổng lồ chừng mười trượng xuất hiện, mang theo một lực lượng cực kỳ khủng bố tựa như thiên thạch, mạnh mẽ công kích Tiêu Viêm.
Ánh mắt chăm chú nhìn tia sáng đen kịt quỷ dị bao phủ cả bầu trời, mi tâm Tiêu Viêm vừa động, Cốt Linh Lãnh Hỏa định tuôn ra. Nhưng ngay khi sắp có động tác, hắn đột nhiên cảm nhận được một trận dao động từ trong nạp giới truyền đến, lập tức cả kinh, tâm thần vừa động, liền nhận biết được nơi phát ra dao động trong nạp giới.
Đó là một cái bình ngọc, mà trong bình ngọc đó lại cất giấu vài giọt huyết dịch ẩn chứa năng lượng cực kỳ khủng bố.
Nhìn vài giọt huyết dịch lấy được trong lúc tinh luyện cỗ thây khô thần bí kia đang dao động, Tiêu Viêm ngẩn người, rồi nhanh chóng nghĩ tới điều gì đó, đồng tử đột nhiên co rút lại, ánh mắt nhìn Phượng Thanh Nhi trên bầu trời, một ý niệm khiếp sợ từ trong lòng dâng lên.
“Nàng, nàng là tộc nhân Thiên Yêu Hoàng?”
⚡ Một dòng chữ, vạn giấc mơ ⚡
Thiên-Lôi-Trúc dịch bất ngờ như thơ