Trên bàn tiệc, khi Phong tôn giả nhìn thấy hư ảnh Hắc Phượng Hoàng sau lưng Phượng Thanh Nhi, sắc mặt cũng không khỏi biến đổi, ánh mắt nhìn về phía Lôi tôn giả, trầm giọng nói:
- Không ngờ nàng lại là tộc nhân của Thiên Yêu Hoàng tộc, thảo nào ngươi phải đích thân xuất thủ để che giấu thân phận thật sự cho nàng.
Lôi tôn giả mỉm cười, trong tiếng cười ẩn chứa chút đắc ý, liếc mắt nhìn Tiêu Viêm trong sân, nói:
- Có thể bức Phượng Thanh Nhi phải dùng đến bí kỹ của tộc, Tiêu Viêm này cũng không phải hạng tầm thường.
Phong tôn giả khẽ híp mắt lại, một tia lạnh lẽo xẹt qua.
- Ha hả, Phong tôn giả cũng không cần lỗ mãng. Ngươi có lẽ không sợ Phong Lôi Các ta, nhưng Phượng Thanh Nhi chính là tộc nhân Thiên Yêu Hoàng tộc, nếu nàng xảy ra chuyện gì, chỉ sợ Thiên Yêu Hoàng tộc sẽ không bỏ qua đâu. Chủng tộc đó bá đạo thế nào, trong lòng ngươi cũng hiểu rõ, đừng mang đến cho Tinh Vẫn Các những phiền toái không cần thiết.
Lôi tôn giả thản nhiên nói.
- Ngươi đang uy hiếp ta?
Phong tôn giả đột nhiên cất tiếng cười.
Nhìn nụ cười trên khuôn mặt Phong tôn giả, Lôi tôn giả trong lòng dâng lên một tia đề phòng. Trong bốn vị tôn giả ở đây, Phong tôn giả thành danh sớm nhất, kinh nghiệm tích lũy cũng lâu nhất. Năm đó khi Lôi tôn giả vẫn còn là một gã Đấu Tông, Phong tôn giả đã là một Đấu Tôn có uy danh lừng lẫy tại Trung Châu. Tuy nói hiện giờ thân phận địa vị hai người đã ngang hàng, nhưng đối với người này, Lôi tôn giả vẫn vô cùng kiêng kỵ.
- Có phải là uy hiếp hay không, trong lòng ta và ngươi đều hiểu rõ.
Phong tôn giả liếc mắt nhìn Lôi tôn giả một cái, đoạn quay về phía sân đấu, cười nhạt nói:
- Việc tiểu nhân ỷ lớn hiếp nhỏ ta sẽ không làm, hơn nữa trận giao thủ này đến tột cùng ai thắng ai thua, hiện tại vẫn chưa thể nói trước được.
Nghe vậy, Lôi tôn giả cũng hơi nhíu mày, khóe môi hiện lên một nụ cười lạnh.
- Chẳng lẽ ngươi thật sự cho rằng Tiêu Viêm là đối thủ của Phượng Thanh Nhi? Một khi Phượng Thanh Nhi thi triển bí kỹ của tộc, cho dù là một vài trưởng lão thực lực cực mạnh của Phong Lôi Các cũng chưa chắc thắng được nàng, huống chi là một tên Tiêu Viêm vừa đột phá Đấu Tông không bao lâu?
Phong Tôn Giả chỉ cười, không đưa ra ý kiến.
- Vậy thì cứ chờ xem kết quả cuối cùng đi.
Thấy thế, Lôi tôn giả cũng cười lớn một tiếng, nói:
- Ngươi đã nói như vậy, vậy chúng ta hãy cùng xem, trận giao phong này, ai mới là người cười đến cuối cùng!
Lúc hai vị bá chủ một phương đang đối đáp trên bàn tiệc, tâm tình của Tiêu Viêm trong sân lại cực kỳ bất ổn. Khi mơ hồ đoán được thân phận của Phượng Thanh Nhi, hắn cũng cảm thấy vô cùng đau đầu. Thảo nào lúc trước thấy đôi cánh phượng rực rỡ của nàng lại có cảm giác quen thuộc đến vậy, nếu lột bỏ lớp da thịt của con yêu phượng kia đi, chẳng phải bộ cốt dực sẽ giống hệt của mình hay sao?
“Chết tiệt… nữ nhân này sao lại là tộc nhân của Thiên Yêu Hoàng tộc?”
Cảm nhận được mấy giọt huyết dịch màu hồng đậm trong bình ngọc tại nạp giới đang dao động, Tiêu Viêm không khỏi thầm mắng trong lòng. Không ngờ sau khi gặp lại tộc nhân Thiên Yêu Hoàng, ngay cả mấy giọt huyết dịch đã trải qua tinh luyện mà vẫn xuất hiện dị biến. Thiên Yêu Hoàng tộc này quả nhiên quỷ dị, thảo nào lại có thể trở thành một trong ba thế lực đứng đầu Ma Thú giới.
Linh hồn lực không ngừng tràn vào nạp giới, trấn áp mấy giọt huyết dịch đang dao động kia. Nếu để Phượng Thanh Nhi biết trong tay mình có máu của tộc nhân Thiên Yêu Hoàng, chỉ sợ hắn sẽ gặp phiền toái vô tận. Dù sao thực lực của Thiên Yêu Hoàng tộc so với Phong Lôi Các còn mạnh hơn không ít.
Vừa phân tâm thần khống chế sự dao động của huyết dịch, trong lòng Tiêu Viêm đột nhiên dâng lên cảm giác nguy cơ, lôi quang chói lọi từ trong cơ thể bùng phát, thân hình trong nháy mắt biến mất tại chỗ.
Ầm!
Ngay khoảnh khắc thân thể Tiêu Viêm vừa biến mất, một luồng hắc mang quỷ dị từ trên cao giáng xuống, va chạm thật mạnh vào sàn đấu bằng ngân mộc. Nhất thời, vài tiếng xèo xèo vang lên, trên sàn đấu lập tức xuất hiện một hố sâu khổng lồ gần mười trượng, mép hố vẫn còn một ngọn lửa đen nhánh đang thiêu đốt.
Thân ảnh Tiêu Viêm hiện ra giữa không trung, ánh mắt ngưng trọng nhìn ngọn lửa đen nhánh tựa như đến từ địa ngục sâu thẳm. Ngọn lửa quỷ dị này còn mang theo một luồng khí tức âm lãnh, cảm giác nguy cơ của hắn chính là từ đây mà ra.
“Đây là lửa gì? Hẳn không phải là dị hỏa, nếu không, dị hỏa trong cơ thể ta đã có cảm ứng. Nhưng uy lực của ngọn lửa này sao lại không hề yếu hơn Dị hỏa?”
Trong lòng Tiêu Viêm không khỏi kinh hãi. Hắn bây giờ đối với các loại dị hỏa đã có hiểu biết sâu rộng, nhưng nghĩ tới nghĩ lui cũng không tìm ra được loại hỏa diễm nào tương tự.
Một kích không trúng, Phượng Thanh Nhi trên bầu trời cũng cười lạnh một tiếng, ngón tay ngọc khẽ điểm, nhất thời luồng hắc mang kia như một con mãng xà khổng lồ, nhanh chóng từ trong hố sâu lao ra, mang theo tiếng gió rít gào, âm thanh vang vọng khắp nơi.
Nhìn luồng hắc mang quỷ dị tiếp tục lao tới, Tiêu Viêm nhướng mày. Hắn có thể cảm giác được năng lượng kinh khủng ẩn chứa bên trong, nếu bị nó đánh trúng, chỉ sợ với thực lực hiện nay của hắn, kết quả nhẹ nhất cũng là trọng thương. Lôi mang dưới chân chợt lóe, thân hình nhanh chóng né tránh, từng đạo tàn ảnh lưu lại trên không trung.
- Tiêu Viêm, ngươi không thể tránh được Thánh Tượng Chi Lực đâu. Chưa lấy được mạng ngươi, nó sẽ mãi bám theo ngươi!
Phượng Thanh Nhi nhìn Tiêu Viêm không ngừng né tránh, trên mặt hiện lên vẻ giễu cợt, cười lạnh nói. Mà sau lưng nàng, hư ảnh Hắc Phượng Hoàng cũng đã nhạt đi rất nhiều, hiển nhiên loại công kích khủng bố này, với thực lực hiện giờ của Phượng Thanh Nhi cũng không thể thi triển được lâu.
Đối với tiếng cười lạnh của Phượng Thanh Nhi, Tiêu Viêm làm như không nghe thấy, đem Tam Thiên Lôi Động thi triển đến cực hạn, từng đạo tàn ảnh không ngừng xuất hiện trên không trung, nhưng tàn ảnh vừa hiện đã bị luồng hắc mang quỷ dị theo sát phía sau phá nát.
Bá! Bá!
Huyền Trọng Xích trong tay huy động, vài đạo thước ảnh màu xanh biếc nện lên luồng hắc mang, nhưng không có chút hiệu quả nào, thậm chí tốc độ của nó cũng không hề chậm lại.
Nhìn luồng hắc mang không hề hấn gì, vẻ ngưng trọng trong mắt Tiêu Viêm càng lúc càng đậm. Cái gọi là Thánh Tượng Chi Lực quả nhiên có chút quỷ dị.
“Cứ trốn như vậy không phải là biện pháp. Thi triển Thánh Tượng Chi Lực này rõ ràng rất hao tổn đấu khí, xem bộ dáng của Phượng Thanh Nhi, hẳn là chỉ có thể thi triển một lần. Nhưng lúc này nàng đang tranh thủ khôi phục đấu khí, nếu để nàng tiếp tục thi triển một đạo Thánh Tượng Chi Lực nữa, chỉ sợ sẽ rất khó giải quyết.”
Ý niệm trong lòng Tiêu Viêm nhanh chóng xoay chuyển. Công kích bình thường đối với Thánh Tượng Chi Lực này gần như không có tác dụng, muốn phá hủy nó, phải sử dụng lực lượng còn kinh khủng hơn.
Hàn quang trong con ngươi đen nhánh chợt lóe, tay trái Tiêu Viêm nắm chặt lại, ngọn lửa màu xanh biếc hiện ra, rồi phân thành một ngọn lửa màu xanh và một ngọn lửa vô hình. Mi tâm khẽ động, một ngọn lửa màu trắng cũng xuất hiện.
Ba loại dị hỏa đồng thời bùng cháy trên tay Tiêu Viêm, nhiệt độ khủng bố khiến không gian xung quanh trở nên nóng rực, thậm chí tầng mây đen trên trời cũng vì vậy mà tiêu tán đi không ít.
- Dị hỏa? Ba loại?
Ngay khoảnh khắc ba loại dị hỏa xuất hiện, sắc mặt của bốn người Lôi tôn giả, Phong tôn giả, Kiếm tôn giả và Hoàng Tuyền tôn giả đều kịch biến, trong mắt hiện lên vẻ khiếp sợ. Bọn họ tuy đã từng gặp qua dị hỏa, nhưng chưa bao giờ thấy có người một mình sở hữu ba loại!
“Cái này… chẳng lẽ là Phần Quyết? Lão già ngốc đó chẳng lẽ ngay cả công pháp này cũng truyền cho Tiêu Viêm?”
Phong tôn giả nhìn chằm chằm ba loại dị hỏa trên tay Tiêu Viêm, đột nhiên nhớ tới điều gì đó, trong lòng thất thanh, miệng lẩm bẩm.
Ba loại dị hỏa xuất hiện gây ra không ít xôn xao, nhưng người có đủ nhãn lực để nhận ra lại rất ít. Tuy nhiên, dù không nhận ra, nhưng từ nhiệt độ kinh người tỏa ra, mọi người vẫn có thể cảm nhận được sự bất phàm của ba loại hỏa diễm đó.
Ba loại dị hỏa vừa xuất hiện, Tiêu Viêm gần như không chút do dự, trực tiếp dưới ánh mắt kinh ngạc của bọn người Lôi tôn giả, đem ba loại hỏa diễm dung hợp lại với nhau.
- Tên kia, điên rồi sao…
Lôi tôn giả nhìn hành động của Tiêu Viêm, lấy định lực của hắn mà giờ phút này cũng không khỏi thất thần. Uy lực của Dị hỏa vô cùng khủng bố, nhưng tính xung khắc giữa chúng cũng cực kỳ mãnh liệt. Nếu dung hợp bừa bãi, kết quả cuối cùng chỉ có thể là tự thiêu, hóa thành tro bụi. Chuyện như vậy, trên Trung Châu đã xảy ra không ít.
Đối với sự kinh ngạc của đám người Lôi tôn giả, Tiêu Viêm dĩ nhiên không rảnh để ý. Với thực lực của hắn hôm nay, việc dung hợp ba loại dị hỏa tuy không quá khó khăn nhưng vẫn phải ngưng thần tĩnh tâm, nỗ lực duy trì điểm cân bằng.
Xuy!
Luồng hắc mang quỷ dị lại lần nữa quét tới, Tiêu Viêm đầu cũng không ngẩng, ngân quang chợt lóe, đã ở ngoài xa mấy chục trượng. Đợi đến khi luồng hắc mang đuổi tới, hắn lại nhanh chóng thối lui. Mà mỗi lần né tránh, ngọn lửa ba màu trên tay cũng dần dần dung hợp, một đóa hỏa liên ba màu tinh xảo cũng từ từ hiện ra.
Tam sắc hỏa liên vừa mới thành hình, không gian nơi đây nhất thời như mặt hồ tĩnh lặng bị một tảng đá lớn ném vào, từng gợn sóng không gian không ngừng khuếch tán ra xa, thậm chí cả năng lượng thiên địa cũng trở nên cuồng bạo. Một màn này, chính là cảnh tượng: Hỏa diễm xuất thế, thiên địa cuồng loạn!
Trên bàn tiệc, sắc mặt đám người Lôi tôn giả lúc này cũng là kịch biến, bọn họ đều cảm nhận được một cỗ hơi thở cực kỳ nguy hiểm từ đóa tam sắc hỏa liên kia.
- Tên nhóc này, làm sao có thể thi triển được đấu kỹ có uy lực đến như vậy?
Phong Tôn Giả khẽ gật gù, trên khuôn mặt hiện lên một chút ý cười khó có thể che giấu. Ánh mắt của lão già bảo thủ kia, vẫn độc đáo như vậy, người thanh niên này, hoàn toàn có tư cách trở thành đệ tử của hắn.
Hỏa liên thành hình, thân thể Tiêu Viêm lúc này mới hoàn toàn ổn định lại. Hắn lau đi mồ hôi lạnh trên trán, ngẩng đầu nhìn Phượng Thanh Nhi trên bầu trời, thở phào một hơi dài trút bỏ sự ngột ngạt khi phải trốn chạy lúc trước, rồi cất một tiếng cười sang sảng, mang theo một luồng hào khí, lao vút lên trời cao.