Trên thân chuông khổng lồ xuất hiện một vết rạn nhỏ. So với thể tích to lớn của chiếc chuông, vết rạn này tuy không đáng kể, nhưng với thực lực của đám người Lôi tôn giả, tự nhiên có thể nhìn thấy rõ ràng. Sắc mặt bọn họ tức thì biến đổi, xem ra Yêu Hoàng Chuông của Phượng Thanh Nhi đã không thể chống đỡ nổi đòn công kích từ đóa hỏa liên khủng bố kia.
Sắc mặt Lôi tôn giả lúc này cũng trở nên âm trầm, nắm tay chậm rãi siết chặt. Cục diện bấy giờ là điều hắn chưa từng lường tới. Thực lực của Phượng Thanh Nhi ra sao, hắn hiểu rõ hơn ai hết. Thế nhưng, dù khó tin đến mức nào, sự thật vẫn đang diễn ra ngay trước mắt.
Trái ngược với vẻ âm trầm của Lôi tôn giả, trên khuôn mặt Phong tôn giả lại thoáng hiện nét cười. Màn thể hiện của Tiêu Viêm từ đầu đến giờ khiến hắn vô cùng hài lòng. Vốn dĩ hắn chỉ dự liệu Tiêu Viêm không thảm bại trong tay Phượng Thanh Nhi là tốt lắm rồi, còn về việc chiến thắng, hắn chưa từng nghĩ tới. Tuy Tiêu Viêm là đệ tử của Dược lão, tất nhiên phải có chỗ hơn người, nhưng Phượng Thanh Nhi cũng đâu phải hạng tầm thường. Thân là tộc nhân Thiên Yêu Hoàng tộc, sức chiến đấu của nàng vượt xa người thường.
Kiếm tôn giả cùng Hoàng Tuyền tôn giả bên cạnh cũng không khỏi kinh ngạc, hiển nhiên việc Tiêu Viêm có thể phá tan Yêu Hoàng Chuông cũng đã vượt ngoài dự liệu của họ.
- Người này không biết là đệ tử của ai mà lại sở hữu đấu kỹ mạnh mẽ đến vậy, thiên phú cũng quả thực kinh người.
Ánh mắt hai người lộ vẻ đăm chiêu. Ở độ tuổi này mà đạt được thành tựu như vậy, mặc cho thiên phú có kinh tài tuyệt diễm đến đâu cũng cần một vị lão sư có bản lĩnh phi phàm. Mà những lão quái vật có thể dạy dỗ ra loại đệ tử này, dù là trên toàn Trung Châu cũng không còn nhiều. Trong số đó, dường như không có ai thu nhận đệ tử tên là Tiêu Viêm.
Phía dưới quảng trường, Mộ Thanh Loan, Đường Ưng, cùng Vương Trần với sắc mặt còn tái nhợt, tất cả đều vô cùng kinh hãi nhìn lên biển lửa ngút trời. Đặc biệt là Vương Trần, nếu lúc giao thủ với hắn mà Tiêu Viêm thi triển chiêu này… chỉ sợ ngay cả cơ hội chạy trốn hắn cũng không có.
- Ngay cả Yêu Hoàng Chuông của Phượng Thanh Nhi cũng không chống đỡ nổi hỏa diễm kia, Tiêu Viêm này quả thật quá khủng bố.
Ánh mắt chăm chú nhìn lên bầu trời, một lát sau, Đường Ưng rốt cuộc không nhịn được mà hít sâu một hơi, chậm rãi nói. Trong thanh âm còn ẩn chứa chút cay đắng. Có thể trở thành người trẻ tuổi ưu tú nhất của Vạn Kiếm Các, trong lòng Đường Ưng tự nhiên có niềm kiêu ngạo riêng. Nhưng giờ đây, niềm kiêu ngạo ấy trước mặt Tiêu Viêm và Phượng Thanh Nhi lại chẳng khác nào một trò cười. Sức chiến đấu mà hai người thể hiện đã vượt xa hắn.
Mộ Thanh Loan ở bên cạnh cũng cảm khái gật đầu. Tuy chuyện liên quan đến Phong Lôi Các đã khiến danh tiếng Tiêu Viêm vang xa, nhưng có lẽ vì là một trong những người ưu tú nhất của tứ các, nàng cũng không quá để tâm. Nhưng sau trận đại chiến hôm nay, bọn họ không thể không tâm phục khẩu phục. Thực lực này, đúng là bọn họ không thể nào so bì được.
Nghe được lời than thở của hai người, Vương Trần chỉ biết nghiến chặt răng. Mặc dù không cam lòng, nhưng dưới biển lửa ngập trời kia, sự bất cam này cũng chỉ có thể nén chặt trong lòng.
Biển lửa tam sắc tràn ngập chân trời, mà giữa biển lửa là một chiếc chuông đen nhánh đang sừng sững đứng đó. Mỗi một lần hỏa diễm đánh tới đều khiến hắc quang bên ngoài chiếc chuông chấn động kịch liệt, mà vết rạn nhỏ kia cũng theo đó lan rộng thêm…
Rắc, rắc…
Những âm thanh vỡ vụn rất nhỏ vang lên, tựa như tiếng kim loại nứt gãy.
Thanh âm này tuy không lớn, nhưng lại dần dần truyền vào tai của mọi người. Toàn trường vì thế mà lặng ngắt như tờ, vô số ánh mắt mang theo vẻ rung động nhìn lên biển lửa tam sắc đầy trời. Trận chiến này, dường như đã đến lúc phân định thắng bại!
Bên dưới biển lửa giữa không trung, Tiêu Viêm lẳng lặng đứng đó. Giờ phút này, sắc mặt hắn cũng có chút tái nhợt. Thi triển đấu kỹ mạnh mẽ như Tam Sắc Hỏa Liên, uy lực tuy khủng bố nhưng sự tiêu hao cũng đạt đến mức độ tương tự.
Ánh mắt Tiêu Viêm tập trung vào chiếc chuông lớn đen nhánh giữa biển lửa, trong lòng không hề vì những vết nứt đang lan tràn mà có chút buông lỏng. Kinh nghiệm bao năm nay cho hắn hiểu một đạo lý: ‘Sư tử vồ thỏ cũng dùng toàn lực’. Đối với bất kỳ đối thủ nào cũng không được phép khinh thường, nếu không sẽ tự đẩy bản thân vào vực sâu vạn trượng. Sự khinh suất ấy đã chôn vùi không biết bao nhiêu cường giả, cho nên Tiêu Viêm đối với lần này cũng là tràn đầy cảm xúc.
Lấy thêm mấy viên đan dược hồi phục đấu khí bỏ vào miệng, hai mắt Tiêu Viêm híp lại nhìn chiếc chuông ngày càng có nhiều vết nứt hơn. Đấu khí trong cơ thể cũng lặng lẽ vận chuyển, bao bọc kín kẽ toàn thân.
Vết nứt cấp tốc lan tràn, một lát sau đã giăng kín khắp thân chuông. Đúng lúc này, biển lửa ba màu cũng bùng lên một luồng hỏa diễm cực kỳ khủng bố, hung hăng đánh vào chiếc chuông.
Đang!
Va chạm lần này tựa như núi lở đá tan, một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên. Chiếc chuông lớn rung lên kịch liệt, hắc quang từ những vết nứt phụt ra, sau đó một tiếng “ầm” vang dội, chiếc chuông nổ tung! Vô số mảnh vỡ đen nhánh với tốc độ kinh người bắn ra tứ phía, mỗi một mảnh đều ẩn chứa năng lượng đáng sợ. Mặc dù những mảnh vỡ đó không lâu sau khi xuyên qua biển lửa liền bị nung chảy thành hư vô, nhưng luồng khí kình cường hãn sinh ra từ vụ nổ cũng khiến biển lửa kia trở nên tan tác!
Hai tròng mắt đen nhánh của Tiêu Viêm chăm chú nhìn vào nơi chiếc chuông nổ tung. Vài mảnh vỡ đen nhánh mang theo kình phong sắc bén từ bên cạnh hắn bay vút qua, nhưng những điều này không hề làm hắn phân tâm chút nào!
Chuông lớn nổ tung, một luồng khói đen nồng đậm trào ra, ánh mắt Tiêu Viêm cũng tập trung tại đây.
Không hề chớp mắt, một lát sau, luồng khói đen mạnh mẽ co rút lại, một bóng người xinh đẹp từ trong đó thoáng hiện ra.
Vào khoảnh khắc bóng hình đó xuất hiện, trong mắt Tiêu Viêm cũng lóe lên hàn ý. Ngân mang trên bàn chân chợt lóe, thân hình vừa động, mấy đạo tàn ảnh xuất hiện, thân hình quỷ dị lao tới bóng người kia, hỏa diễm xanh biếc trên bàn tay cũng nhanh chóng bùng lên!
Vèo!
Ngay lúc Tiêu Viêm áp sát bóng hình xinh đẹp kia, một dải lụa sặc sỡ ẩn chứa kình phong sắc bén cũng nhắm thẳng mi tâm hắn mà phóng tới.
Tiêu Viêm cười lạnh, một tay tóm lấy dải lụa, thân hình vẫn mạnh mẽ lao về phía trước, tựa như đạn pháo hung hăng đâm sầm vào bóng hình xinh đẹp kia.
Ầm!
Lực đạo mạnh mẽ của cú va chạm trực tiếp khiến bóng hình xinh đẹp kia bật ra một tiếng rên khẽ, thân thể mềm mại cũng mạnh mẽ rơi xuống đất, nện thật mạnh lên sàn đấu. Lực lượng cường hãn làm cho mặt sàn nứt ra những vết rạn lan tràn.
Nhìn Phượng Thanh Nhi bị thương rơi xuống sàn đấu, xung quanh quảng trường nhất thời vang lên từng tiếng xôn xao kinh hãi.
Đối với những tiếng ồn ào này, Tiêu Viêm vẫn làm như không nghe thấy. Nắm đấm trong tay áo siết chặt, chợt cười lạnh một tiếng, thân hình vừa động, dưới vô số ánh mắt kinh hãi, hắn ầm ầm hạ xuống bên cạnh Phượng Thanh Nhi, bàn chân nâng lên, trực tiếp nhắm thẳng vào đầu nàng ta mà đạp xuống. Xem tình hình này, nếu bị đạp trúng, cái đầu kia chỉ sợ cũng không khác gì quả dưa hấu bị bổ ra.
Tiêu Viêm đột nhiên hạ sát thủ khiến toàn trường trong nháy mắt chết lặng. Không nói đến bối cảnh của Phượng Thanh Nhi, giết nàng sẽ rước lấy vô số phiền phức, hơn nữa đối phương vốn là một tuyệt sắc mỹ nhân, dù gặp phải kẻ có tâm địa sắt đá cũng nên có chút do dự chứ? Vậy mà giờ khắc này, Tiêu Viêm lại ra chân vô cùng dứt khoát lưu loát, giống như đang giết một con kiến, không có chút chần chờ nào, khiến người xem phải trợn mắt há mồm.
Tốc độ của Tiêu Viêm cực nhanh, căn bản không cho bất kỳ ai có cơ hội xuất thủ. Trong nháy mắt, bàn chân đã không ngoài dự đoán mà hung hăng giẫm lên đầu Phượng Thanh Nhi. Giờ phút này, toàn trường lại một lần nữa tĩnh lặng.
Phốc!
Bàn chân hung hăng giẫm xuống, nhưng cảnh máu tươi văng tung tóe lại không hề xuất hiện. Cái đầu của nàng ta lại giống như một quả khí cầu, đột nhiên nổ tung, mà cả người cũng hóa thành hư vô. Cảnh tượng đột ngột này khiến rất nhiều người kinh ngạc, trong mắt còn sót lại vẻ ngơ ngác không hiểu chuyện gì đã xảy ra.
Không nhìn thấy máu tươi văng khắp nơi, khuôn mặt Tiêu Viêm cũng không có vẻ gì là bất ngờ. Đôi mắt hắn khép hờ, chợt nhẹ nhàng bước về phía trước một bước, nhanh như thiểm điện xuất hiện tại một khoảng đất trống, khóe miệng nhếch lên một nụ cười lạnh, một quyền mạnh mẽ đánh vào khoảng không phía trước!
Ầm!
Một quyền đánh ra, ngay khi sắp hết lực thì một bóng người xinh đẹp lại quỷ dị hiện lên. Ngọc thủ cùng nắm đấm của Tiêu Viêm va chạm, kình lực mạnh mẽ đột nhiên bộc phát, trực tiếp đẩy nàng lui về sau mấy chục bước, một vệt máu cũng không nhịn được từ khóe miệng tràn ra.
- Dựa vào Tam Thiên Lôi Huyễn Thân nhập vi mà cũng muốn lừa gạt ai sao?
Tiêu Viêm ngẩng mắt, nhìn Phượng Thanh Nhi sắc mặt tái nhợt mỉm cười, nụ cười lại hiện lên một tia lạnh lùng.
Phượng Thanh Nhi nghiến răng, đôi mắt đẹp phẫn nộ nhìn Tiêu Viêm. Hôm nay là lần đầu tiên nàng phải chịu khuất nhục như vậy trong mấy năm gần đây!
Nỗi nhục trong lòng dâng lên như thủy triều, một lát sau, trong đôi mắt đẹp của Phượng Thanh Nhi xẹt qua một tia ngoan độc, thúc giục chút đấu khí còn lại trong cơ thể. Nhưng còn chưa đợi nàng thi triển công kích, một tiếng sấm trầm thấp vang lên, một thân ảnh như quỷ mị đã xuất hiện trước người nàng. Một bàn tay lạnh lẽo tựa ưng trảo nhẹ nhàng đặt trên chiếc cổ ngọc thon dài, một giọng nói nhẹ nhàng ẩn chứa sát khí cũng chậm rãi vang lên, làm cho thân thể mềm mại của Phượng Thanh Nhi cứng đờ lại.
- Ngươi thua rồi.
☾ Bước vào thế giới mộng mơ… Thiên Lôi Trúc dịch từng tờ yêu thương ☽