Virtus's Reader
Đấu Phá Thương Khung

Chương 1037: CHƯƠNG 1025: CỔ HOÀNG HUYẾT TINH

Ánh mắt toàn trường tức thì đều dồn cả vào cổ tay trắng như ngọc của Phượng Thanh Nhi. Ngay cả tia sát khí thoáng hiện trên gương mặt Tiêu Viêm cũng bị không ít người thu vào tầm mắt.

Giờ khắc này, cả tòa Lôi Sơn chìm trong tĩnh lặng. Trận chiến đỉnh cao của thế hệ trẻ Bắc vực, kết quả cuối cùng sẽ ra sao?

Kết quả này nằm ngoài dự liệu của tất cả mọi người. Danh tiếng và thực lực của Phượng Thanh Nhi ai ai cũng biết, thế nhưng giờ phút này, vị thiên chi kiều nữ trăm năm khó gặp của Phong Lôi Các lại thất bại dưới tay một người trẻ tuổi tên là Tiêu Viêm.

Trên quảng trường tĩnh lặng, sắc mặt không ít người trầm xuống, điển hình là Lôi tôn giả. Hắn chưa bao giờ ngờ rằng Phượng Thanh Nhi lại thua trong tay Tiêu Viêm. Cứ như vậy, hôm nay chẳng những không bắt được Tiêu Viêm, ngược lại còn dùng danh tiếng của Phượng Thanh Nhi để làm nền cho hắn. Đây đúng là tiền mất tật mang.

Khắp các phương hướng của Phong Lôi Các cũng lặng ngắt như tờ. Đám người Phí Thiên hai mặt nhìn nhau, sắc mặt tuy có chút khó coi nhưng không ai nói lời nào. Thực lực mà Tiêu Viêm thể hiện ra, cho dù là bọn họ cũng không khỏi thu lại chút khinh thị trong lòng.

Trái ngược với sắc mặt âm trầm của đám người Lôi tôn giả, gương mặt Phong tôn giả lúc này lại tràn ngập ý cười. Biểu hiện hôm nay của Tiêu Viêm quả thực đã chinh phục được ánh mắt của hắn.

“Ánh mắt của lão già kia vẫn độc địa như vậy. Cũng không biết lão tìm đâu ra tên tiểu tử này…”, Phong tôn giả khẽ cười rồi thở dài một tiếng.

Ngay lúc vạn chúng đổ dồn ánh mắt về quảng trường, thân thể mềm mại của Phượng Thanh Nhi cứng đờ. Trong giọng nói của Tiêu Viêm ẩn chứa một tia sát khí chân thực, khiến nàng không chút nghi ngờ rằng nếu còn dám tiến thêm một bước, người này chắc chắn sẽ hạ sát thủ.

Thế nhưng, tia sợ hãi vừa loé lên đã lập tức bị một nỗi phẫn nộ và khuất nhục thay thế. Với thực lực của nàng, bao năm qua có bao giờ bị đối xử như vậy?

Nghiến chặt hàm răng ngà, đôi mắt đẹp của Phượng Thanh Nhi căm tức nhìn Tiêu Viêm, kiêu hãnh như một con phượng hoàng. Tức thì, một luồng hắc khí quỷ dị từ trong cơ thể nàng chậm rãi lan ra.

Thấy Phượng Thanh Nhi vẫn ngoan cố chống cự, trong mắt Tiêu Viêm cũng loé lên hàn ý. Lưu Ly Liên Tâm Hỏa từ lòng bàn tay đột nhiên tuôn ra, hắn quát khẽ:

- Lui về!

Ngọn lửa màu xanh biếc ào ạt tuôn ra, hung hăng va chạm với luồng hắc khí trên người Phượng Thanh Nhi. Dưới ánh mắt kinh hãi của nàng, luồng hắc khí kia như gặp phải đại địch, vội vàng rút ngược vào trong cơ thể.

Vạn hỏa trong thiên hạ, dị hỏa đứng đầu. Hơn nữa, Lưu Ly Liên Tâm Hỏa của Tiêu Viêm còn là do hai loại dị hỏa dung hợp mà thành, nếu xếp hạng lại, e rằng lọt vào top mười cũng không phải là chuyện khó. Luồng hắc khí của Phượng Thanh Nhi tuy có phần cổ quái, nhưng so với Lưu Ly Liên Tâm Hỏa thì quả thực chẳng là gì.

- Ngươi thật sự cho rằng ta không dám giết ngươi sao…

Mạnh mẽ áp chế luồng hắc khí trên người Phượng Thanh Nhi, sắc mặt Tiêu Viêm càng thêm lạnh lẽo. Nhưng lời còn chưa dứt, sắc mặt hắn đột nhiên biến đổi, chỉ thấy nạp giới trên ngón tay khẽ rung lên. Bất thình lình, một chiếc bình ngọc chẳng cần triệu hoán đã tự động bay ra, bên trong chứa một giọt máu màu xanh hồng ẩn chứa năng lượng bàng bạc đang dao động.

Biến cố đột ngột này khiến không ít người sững sờ. Tiêu Viêm là người đầu tiên hoàn hồn, bàn tay vung lên, ngọn lửa xanh biếc bao bọc lấy bình ngọc rồi nhanh như chớp thu vào nạp giới.

Phản ứng của Tiêu Viêm cực nhanh, nên rất nhiều người không biết chuyện gì đã xảy ra. Đám người Lôi tôn giả trên đài cao cũng chỉ cảm ứng được một luồng năng lượng cường hãn thoáng xuất hiện rồi lập tức biến mất.

Sau khi thu bình ngọc vào nạp giới, sắc mặt Tiêu Viêm vô cùng âm trầm, cước bộ lùi lại hai bước. Theo hắn đoán, giọt huyết dịch màu xanh hồng kia lại mất khống chế trước mặt nữ nhân này, chắc chắn có liên quan đến Thiên Yêu Hoàng tộc.

“Xem ra phải nhanh chóng giải quyết giọt máu này.”

Ý niệm này vừa loé lên trong đầu, Tiêu Viêm ngẩng mắt lên thì bắt gặp ánh mắt của Phượng Thanh Nhi giờ đây đang rực lên một thứ quang mang nóng bỏng khác thường.

Thấy cảnh này, lòng Tiêu Viêm lại trầm xuống, mơ hồ có cảm giác không ổn.

Đôi mắt đẹp của Phượng Thanh Nhi chăm chú nhìn vào nạp giới của Tiêu Viêm. Vì phản ứng của hắn lúc trước quá nhanh nên ngay cả nàng cũng không nhìn rõ đó là vật gì. Tuy không thấy rõ, nhưng nàng có thể cảm nhận được, ngay khoảnh khắc vật đó xuất hiện, huyết dịch trong cơ thể nàng bỗng sôi trào mãnh liệt, một lực hấp dẫn cực kỳ mạnh mẽ trỗi dậy trong lòng.

“Cảm giác này…”, Phượng Thanh Nhi khẽ trầm ngâm, cái lưỡi mềm mại liếm đôi môi đỏ mọng. Một cử chỉ tràn ngập vẻ quyến rũ mê người. Sự trầm ngâm chỉ kéo dài trong chốc lát, rồi đột nhiên thân thể mềm mại của nàng run lên kịch liệt, trong đôi mắt hiện lên vẻ kinh hãi tột cùng.

- Cổ Hoàng Huyết Tinh?

Ánh mắt nàng chậm rãi ngước lên, nhìn Tiêu Viêm một cách đáng sợ, rồi cất tiếng.

“Cổ Hoàng Huyết Tinh?”, nghe thấy thế, lòng Tiêu Viêm khẽ động nhưng gương mặt không chút biến sắc, ngữ khí bình thản nói:

- Có ý gì?

- Giao thứ ngươi vừa giấu ra đây!

Đôi mắt đẹp của Phượng Thanh Nhi nhìn chằm chằm Tiêu Viêm, không còn che giấu tiếng cười lạnh mà quát lớn vang dội khắp sân.

- Lá gan của ngươi cũng lớn thật, ngay cả đồ của Thiên Yêu Hoàng tộc mà cũng dám nhòm ngó sao?

Biến cố đột ngột giữa sân khiến những người trên quảng trường vô cùng kinh ngạc, từng đạo ánh mắt đổ dồn về phía hai người.

Đám người Lôi tôn giả cũng ngẩn ra, rồi đứng bật dậy khỏi chỗ ngồi, cất bước tiến đến. Hắn trực tiếp xuất hiện trước mặt hai người, trầm giọng hỏi:

- Thanh Nhi, có chuyện gì vậy?

Ngay lúc Lôi tôn giả hiện thân, Phong tôn giả cũng xuất hiện ngay bên cạnh Tiêu Viêm, chắn hắn ở phía sau, khẽ nhíu mày nhìn Phượng Thanh Nhi rồi thản nhiên nói:

- Thắng thua trong tỷ thí là chuyện thường tình. Ngươi tuy là tộc nhân Thiên Yêu Hoàng, nhưng đừng cho rằng ở Trung Châu này, Thiên Yêu Hoàng tộc có thể muốn làm gì thì làm.

Hàm răng Phượng Thanh Nhi khẽ cắn đôi môi đỏ mọng, ánh mắt vẫn dán chặt trên người Tiêu Viêm. Một lát sau, nàng cười lạnh nói:

- Phong tôn giả, việc này không phải Thanh Nhi càn quấy. Ta cảm nhận rất rõ ràng, vật lúc nãy chính là Cổ Hoàng Huyết Tinh của tộc ta. Với thân phận của ngài, hẳn cũng biết quy củ của Thiên Yêu Hoàng tộc, bất kỳ thi thể tộc nhân nào cũng không được để lọt vào tay người ngoài. Mà Cổ Hoàng Huyết Tinh lại được tế luyện từ huyết mạch của tộc nhân Thiên Yêu Hoàng, làm vậy chính là đã phạm vào điều tối kỵ của tộc chúng ta. Nếu việc này truyền về tộc, chấp hình đội chắc chắn sẽ ra tay.

Nghe vậy, mọi người đều sững sờ, sắc mặt biến ảo không ngừng.

Nét cười trên mặt Phong tôn giả cũng dần tan biến. Thiên Yêu Hoàng tộc không phải là Phong Lôi Các, sự bá đạo của bọn họ chính hắn cũng đã từng lĩnh giáo qua.

Đám người Lôi tôn giả lúc này lại không nói gì. Chuyện này liên quan đến Thiên Yêu Hoàng tộc, cứ để Phong tôn giả đau đầu thì tốt hơn. Đối với việc có thể làm suy yếu thực lực của Tinh Vẫn Các, bọn họ vô cùng hoan nghênh.

- Ta không biết ngươi đang nói gì. Chỉ là một cuộc tỷ thí, thắng thua là chuyện bình thường. Phượng Thanh Nhi tiểu thư đừng chụp cho ta cái mũ lớn như vậy.

Tiêu Viêm khẽ cau mày, giọng nói lạnh lẽo vô cùng.

- Ngươi nói ta vu oan cho ngươi?

Gương mặt xinh đẹp của Phượng Thanh Nhi lạnh xuống, nàng cười khẩy.

- Muốn gán tội cho người khác, sợ gì không có lý do.

Tiêu Viêm thản nhiên đáp.

- Vậy ngươi có dám để ta lục soát nạp giới của ngươi không?

Phượng Thanh Nhi tức giận nói. Cảm giác huyết dịch sôi trào trong cơ thể nàng lúc trước tuyệt đối không thể sai được.

Lời này của Phượng Thanh Nhi vừa thốt ra, không ít người cũng nhíu mày. Lục soát nạp giới của người khác chẳng khác nào xâm phạm riêng tư, yêu cầu như vậy quả thực là quá phận.

- Tinh Vẫn Các tuy không bằng Thiên Yêu Hoàng tộc, nhưng cũng không phải để người khác tùy ý bắt nạt. Bổn tôn cũng từng có vài phần duyên với mấy lão già ở Thiên Yêu Hoàng tộc. Chỉ dựa vào lời nói của ngươi mà muốn lục soát nạp giới của người khác, nếu đổi lại là kẻ khác, e rằng đã không nhẫn nhịn như vậy đâu.

Sắc mặt Phong tôn giả trầm xuống, cất lời.

Nghe Phong tôn giả lên tiếng, Phượng Thanh Nhi cũng không dám chống đối. Cường giả Đấu Tôn, dù ở trong Thiên Yêu Hoàng tộc cũng được xem là cường giả đỉnh cấp, huống chi sau lưng ông ta còn có cả một Tinh Vẫn Các. Nhưng bảo nàng cứ thế mà lùi bước thì có chút không cam lòng, Cổ Hoàng Huyết Tinh đối với tộc nhân Thiên Yêu Hoàng có tác dụng cực lớn. Nếu có được nó, lực lượng huyết mạch của nàng sẽ tăng lên rất nhiều. Phượng Thanh Nhi khẽ cắn môi, trầm giọng nói:

- Nếu không muốn để Thanh Nhi lục soát nạp giới của hắn cũng được, nhưng phải để ta thi triển tộc thuật điều tra. Nếu không có kết quả gì… ta sẽ xin lỗi hắn.

Nghe vậy, Phong tôn giả cũng ngẩn ra, trong lòng có chút chần chừ rồi quay đầu nhìn Tiêu Viêm. Quy củ này của Thiên Yêu Hoàng tộc, hắn quả thực có biết đôi chút, lời nói của Phượng Thanh Nhi cũng có phần hợp lý. Nhưng điều hắn bận tâm là, lỡ như trên người Tiêu Viêm thật sự có thứ gọi là Cổ Hoàng Huyết Tinh, một khi điều tra ra mà kinh động đến Thiên Yêu Hoàng tộc thì e rằng sẽ có chút phiền toái.

Tiêu Viêm cũng cảm nhận được ánh mắt của Phong tôn giả, hắn hơi trầm tư.

- Tộc thuật điều tra này chỉ có phản ứng với Cổ Hoàng Huyết Tinh. Nếu ta đã đổ oan cho ngươi, ngươi có gì phải lo lắng?

Thấy Tiêu Viêm vẫn còn do dự, Phượng Thanh Nhi lại cười lạnh nói.

Tiêu Viêm nhàn nhạt liếc nàng một cái. Sự do dự trong mắt dần tan biến, khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh, rồi ngoài dự đoán của mọi người, hắn gật đầu nói:

- Được, vậy cứ dùng cái tộc thuật điều tra kia của ngươi đi.

ღ Dòng chữ cũ hoá hoa mới ღ

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!